Đây chính là cảnh tượng mà Dương Thần muốn nhìn thấy. Phân viện của ngũ đại tông môn ở Tây Bình Sơn đã sớm xây dựng xong xuôi, mỗi nhà đều chiếm cứ một khu vực rộng lớn, độc chiếm một linh mạch cấp Thiên Tiên, phái tới đông đảo đệ tử, phát triển vô cùng thịnh vượng.
Bởi vì có sự tồn tại của phường thị Nhật Lạc Nham, phân viện của ngũ đại tông môn đều không xây dựng phường thị riêng. Dù sao thì những thương gia lớn ở đây phần nhiều đều xuất thân từ ngũ đại tông môn, căn bản không cần thiết phải tản ra xây dựng, trực tiếp coi nơi này thành phường thị của tông môn mình thì vô cùng tiện lợi.
Thương gia nhiều, hàng hóa đầy đủ, tự nhiên có thể chiêu mộ được càng nhiều khách hàng. Tu sĩ qua lại không dứt, chỉ riêng số tu sĩ lưu lại trong phường thị Nhật Lạc Nham mỗi ngày đã không dưới mấy vạn người, phường thị này cũng thực sự trở thành một thành phố phồn hoa.
"Thuần Dương Cung ở Linh giới hầu như không có căn cơ, nhờ sự che chở của ngũ đại tông môn mới đứng vững gót chân, loại tông môn này thì có tiền đồ gì?" Ở trong phường thị, Lưu Hướng đã làm quen với vài tán tu cũng có tu vi Nhân Tiên. Lúc trò chuyện hợp tác tạm thời, khi nhắc đến dự định tương lai, Dương Thần rất tùy ý nói mình muốn bái nhập Thuần Dương Cung, liền lập tức bị phản bác.
"Diên Thọ Đan tuy tốt, nhưng nguyên liệu có hạn, nghĩ cũng biết đan dược chẳng còn lại bao nhiêu. Đợi đến khi hết đan, cao thủ ngũ đại tông môn chưa chắc đã chịu ra mặt thay Thuần Dương Cung." Chuyện Thuần Dương Cung dựa vào Diên Thọ Đan của Dương Thần mà nhận được sự chống lưng của hàng chục cao thủ Thiên Tiên thuộc ngũ đại tông môn, bảo đảm bình an ngàn năm, vốn chẳng phải bí mật gì, tu sĩ thường xuyên tới đây hầu như đều biết: "Chỉ là thời gian ngàn năm, bái nhập Thuần Dương Cung chưa chắc đã ổn thỏa."
Những lời này nghe có vẻ hơi đường đột, nhưng vị huynh đài kia đã uống mỹ tửu do Dương Thần mời, cho nên mới tỏ ra tâm huyết như vậy. Nói thật, cho tới thời điểm hiện tại, ngoài tầng lớp cao cấp nòng cốt của Huyền Thiên Môn ra, thật sự không có ai xem trọng tương lai của Thuần Dương Cung. Thuần Dương Cung nhỏ bé vẫn luôn dựa vào một mình đệ tử Dương Thần chống đỡ, đúng như lời vị huynh đài kia nói, Diên Thọ Đan luôn có lúc dùng hết, đến lúc đó thì phải làm sao?
Không chỉ đám tán tu không xem trọng Thuần Dương Cung, thực ra ngay cả ngũ đại tông môn cũng có suy nghĩ tương tự. Thuần Dương Cung ở phàm gian đã quật khởi, nhưng đây là Linh giới. Bản thân không có nội tình, không có cao thủ, muốn được phong quang như Thuần Dương Cung ở phàm gian tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng. Đại tông môn nào không phải do tiền bối "tất lộ lam lũ", đổ máu rơi đầu mới gây dựng nên chứ? Dựa vào quan hệ giao tình với tông môn khác để phát triển, thì thật sự chưa từng có ai.
Phát triển trong ngàn năm, nhiều nhất cũng chỉ thêm được vài cao thủ Địa Tiên, trở thành một tông môn không xếp hạng, thứ nhan nhản ở Linh giới. Thay vì gia nhập Thuần Dương Cung phải đợi ngàn năm mới có được tiền đồ như vậy, chi bằng bây giờ tìm một tông môn nhị tam lưu lớn hơn một chút còn hơn là bái nhập Thuần Dương Cung.
"Lão ca, nói thì nói vậy, nhưng còn một điểm lão ca chưa nghĩ tới." Dương Thần vui vẻ phản bác như đang tán gẫu: "Gia nhập tông môn khác thì có đủ loại chỗ tốt này nọ, nhưng bây giờ gia nhập Thuần Dương Cung lại có một chỗ tốt mà nhà khác không có."
"Nguyện nghe chi tiết!" Vị huynh đài đối diện cũng không tức giận. Tu sĩ nào cũng có suy nghĩ riêng, lời đã nói ra coi như đã trả xong nhân tình. Mọi người "bình thủy tương phùng", giao tình tửu nhục, còn chưa thân thiết tới mức phải lo lắng cho tiền đồ của đối phương, cứ coi như tán gẫu là được.
"Bây giờ bái nhập tông môn khác, chẳng qua chỉ là một tiểu đệ tử nhập môn, không đáng kể." Lưu Hướng cười hì hì nói: "Nhưng bái nhập Thuần Dương Cung lại hoàn toàn khác biệt!"
"Hưởng cổ bất dụng trọng chùy", lời cũng không cần nói toạc ra, chỉ cần điểm một cái, người thông minh tự nhiên sẽ nghĩ ra. Hiện tại Thuần Dương Cung vừa mới coi như có chút cơ nghiệp nhỏ nhoi, bên trong tông môn bao gồm cả trưởng lão cốt cán cũng đều ở mức Nhân Tiên. Lúc này tiến vào, đó chính là "tuyết trung tống thán", tuyệt đối sẽ được trọng thị. Không nói gì khác, chỉ riêng sự ưu tiên về tài nguyên tu hành thôi, cũng đã tốt hơn một tán tu nhỏ bé gấp nhiều lần.
"Có lý!" Vị huynh đài đối diện gật gật đầu, coi như tán đồng lời của Dương Thần, chỉ là bản thân y không hề có ý định bái nhập Thuần Dương Cung. Linh giới tông môn nhiều như vậy, cho dù có cao thủ ngũ đại tông môn che chở, ai biết ngày nào đó có kẻ nhòm ngó phần cơ nghiệp này, chỉ cần phái ra vài cao thủ Địa Tiên là có thể diệt môn cả Thuần Dương Cung. Đến lúc đó mới là "nhân tài lưỡng không", được không bù mất.
Dù nói thế nào đi nữa, một vài lời đã được lan truyền ra ngoài, ít nhất chuyện Lưu Hướng bái nhập Thuần Dương Cung cũng không coi là quá đột ngột, cũng sẽ không khiến quá nhiều người hoài nghi. Dù sao cũng chỉ là một tán tu Nhân Tiên nhỏ bé mà thôi, ai lại đi để ý chứ?
Thuần Dương Cung hiện tại đối với tán tu muốn bái nhập tông môn thì tuyệt đối nhiệt liệt hoan nghênh. Những năm qua, đã có mấy chục tán tu Nhân Tiên bái nhập tông môn. Tất nhiên, đây đều là cách nói đối ngoại, không ai biết những tán tu Nhân Tiên này vốn dĩ là người bản địa ở Linh giới, sau khi độ qua Thiên Kiếp mới chuyển hướng gia nhập tông môn.
Việc Lưu Hướng nhập môn không gây ra bất cứ sự hoài nghi nào của ai, vô cùng bình tĩnh tự nhiên. Lưu Hướng cũng trở thành một đệ tử Nhân Tiên mới gia nhập của Thuần Dương Cung, không lâu sau đó liền được tông môn phái ra ngoài thu thập một số tài nguyên rồi rời khỏi tông môn, mọi thứ đều tỏ ra rất bình đạm, chẳng có điểm gì kỳ lạ.
Bóng dáng Dương Thần xuất hiện ở một nơi khác, đó là nơi Dương Thần đã hẹn trước với Lý trưởng lão của Huyền Thiên Môn. Người của Lý trưởng lão không có ở đó, nhưng lại để lại một ám ký. Dựa theo ám ký, Dương Thần lại tới một nơi ẩn mật khác, làm theo thủ pháp mà Lý trưởng lão đã dạy, đánh ra mấy chục thủ quyết, thân hình khẽ chao đảo rồi biến mất tại chỗ, tiến vào trong một tòa trận pháp cỡ nhỏ.
Trận pháp này là bất truyền chi bí của Huyền Thiên Môn, chưa bao giờ công bố ra ngoài, cũng chỉ có tầng lớp cao cấp nòng cốt của Huyền Thiên Môn mới thực sự biết được huyền cơ ra vào trận pháp. Trận pháp chiếm diện tích không lớn, không hề có linh lực ba động, cho dù có tu sĩ dùng thần thức thăm dò trên diện rộng cũng sẽ không phát hiện ra chỗ này có gì bất thường. Trừ phi tới gần trong vòng trăm trượng và lưu lại một thời gian dài mới có thể phát hiện ra chút manh mối, nhưng khả năng này thực sự quá nhỏ, hầu như không tồn tại.
Trung tâm trận pháp là một cái địa động không lớn lắm, trên cửa địa động lại còn tồn tại một tòa phòng hộ trận pháp khác. Dương Thần vẫn làm theo thủ pháp Lý trưởng lão đã dạy, tiêu tốn mất trọn hai canh giờ mới có thể tiến vào trong địa động.
Địa động này hoàn toàn là tận dụng vật liệu tại chỗ, đào ra từ một tảng cự thạch dưới lòng đất, là một thạch thất không lớn lắm, miễn cưỡng đủ cho một người sinh hoạt, cũng chỉ có vậy mà thôi. Tuy nhiên, địa động hiện tại không hề trống không, trên chiếc bàn đá dựa sát tường, đặt một chiếc nhẫn trông có vẻ vô cùng tầm thường.
Bước tới trước, Dương Thần không chút do dự cầm chiếc nhẫn lên. Không ngoài dự liệu, chiếc nhẫn là một chiếc Càn Khôn Giới đã qua luyện chế, nhưng việc mở Càn Khôn Giới cần có thủ pháp đặc biệt, những điều này Lý trưởng lão đều đã dạy Dương Thần. Huyền Thiên Môn về phương diện này vẫn đủ cẩn trọng, cho dù có ai đó nhặt được chiếc nhẫn, một khi sử dụng thủ pháp sai để mở, chiếc nhẫn lập tức sẽ nổ tung, đồ đạc bên trong tất cả đều hóa thành tro bụi, không lưu lại bất kỳ dấu vết nào.
Từ trong nhẫn, Dương Thần lấy ra một mảnh ngọc giản, bắt đầu cẩn thận đọc.