Tu sĩ khắp nơi đều tò mò về đích đến của Dương Thần. Các đại tông môn lại càng rõ ràng hơn, khi còn ở phàm giới, Dương Thần đã được mệnh danh là bác lãm quần thư, sau đó dựa vào nội dung ghi chép trong rất nhiều cuốn tạp ký chẳng hề liên quan mà tìm ra được không ít thứ tốt khiến người ta kinh ngạc đến ngây người.
Hiếm khi Dương Thần chủ động lộ diện một lần, nghĩ cũng biết chắc chắn là giống như lần đi vét sạch các động phủ khắp nơi trước kia, nhất định là phát hiện ra thứ gì đó cực tốt.
Điểm này đã trở thành nhận thức chung của mọi người, dù rằng ai nấy đều không biết rốt cuộc lần trước Dương Thần đi quét sạch động phủ đã tìm được thứ gì. Thế nhưng, hệ thống động phủ tông môn cốt lõi với hàng chục động phủ cấp tông môn lồng ghép vào nhau của Thuần Dương Cung, vốn được cho là kiên cố không thể phá vỡ, đã nói lên rất nhiều vấn đề.
May thay lần này Dương Thần không hề che giấu hành tung, mà đã đánh tiếng từ trước. Điều khiến mọi người ngạc nhiên nhất chính là việc Dương Thần nói cần đến một ngàn năm thời gian, bế quan gì đó vốn dĩ chỉ là cái cớ, ai cũng hiểu rõ. Nhưng thứ tốt gì mà phải mất tới một ngàn năm mới có thể lấy được?
Số lượng tu sĩ và tông môn ngày đêm canh chừng hành tung của Dương Thần không hề ít, chỉ có vài đại tông môn là không cần lộ diện cũng có thể nắm bắt được, những bên khác thì phải dựa vào việc giám sát từ xa hoặc gần mới được.
Khi thấy lâu thuyền của Dương Thần sắp tới chỗ khu vực Thử Luyện Chi Địa, mắt của người các phương đều trợn to thì Dương Thần bất ngờ đổi hướng, vòng qua khu vực lõi của Thử Luyện Chi Địa.
Hầu như là lướt dọc theo vành đai phòng vệ mà các đại tông môn bố trí, sau khi bay mười mấy vạn dặm, y liền đổi hướng thẳng sang một phương khác.
Ban đầu các tu sĩ đang theo dõi còn không hề coi trọng, vẫn thong thả bám theo. Nhưng khi theo đuôi thêm mấy chục vạn dặm nữa, nhìn thấy lâu thuyền của Dương Thần không hề ngoảnh đầu lại mà lao thẳng về hướng Vô Hồi Cốc, các phương tu sĩ mới bắt đầu hoảng loạn. Nếu như cả nhà Dương Thần mà tiến vào Vô Hồi Cốc, mọi người là nên đi theo vào hay là không?
Tất nhiên, tu sĩ nào cũng có một chút may mắn, mong chờ Dương Thần cũng sẽ vòng qua giống như ở khu vực lõi Thử Luyện Chi Địa. Nếu không, trực tiếp đi tới Vô Hồi Cốc, một trong ba nơi tuyệt địa, thì đó không phải chuyện đùa đâu.
Quả nhiên không ngoài dự đoán của mọi người. Khi sắp đến Vô Hồi Cốc, mũi thuyền của Dương Thần bẻ lái, lại bắt đầu vòng quanh khu vực Vô Hồi Cốc, biểu hiện y hệt như lần trước ở Thử Luyện Chi Địa.
Đám đông lúc này mới trút bỏ được nỗi lòng treo lơ lửng, tiếp tục thong thả theo sau. Họ suy đoán lẫn nhau xem rốt cuộc đích đến thực sự của Dương Thần là ở đâu.
Vốn dĩ Dương Thần định để Ngao Liệt ra mặt xử lý những kẻ gây phiền phức trên đường, nhưng điều kỳ lạ là, tất cả các tu sĩ đều không hề có ý định làm phiền Dương Thần. Họ cứ lảng vảng ở xa, cũng không dám tiến lên phía trước, cho nên dù muốn phát tác cũng chẳng có lý do.
Điều này khiến Ngao Liệt rất khó chịu. Vốn tưởng lần này có thể đại khai sát giới, cho những tu sĩ không biết trời cao đất dày này nếm thử mùi lợi hại. Ai ngờ dọc đường êm ả, rảnh rỗi đến ngứa tay, nhưng lại chẳng dám phát tác trước mặt bất kỳ ai trong số Dương Thần, Lý Thừa, Lâm Chính Nguyên hay Ngao Lan, khiến hắn nhịn đến phát bực.
Trong vô vàn phỏng đoán của mọi người, lâu thuyền của Dương Thần đã vòng quanh Vô Hồi Cốc hơn nửa vòng, rồi đâm sầm vào bên trong Vô Hồi Cốc tại một nơi trông có vẻ vô cùng tầm thường.
Hành động này của Dương Thần khiến tất cả các tu sĩ đang theo dõi hành tung của y đều kinh ngạc tột độ. Đây là ý gì vậy? Dương Thần sống chán rồi nên rảnh rỗi chui vào Vô Hồi Cốc chơi sao?
Không ai tin là Dương Thần chán sống rồi, cho dù Dương Thần muốn chết, cũng không thể nào kéo theo thê thiếp vợ đẹp con cái cả một nhà đi chết cùng được. Vì vậy, chỉ có một sự thật duy nhất, đó là Dương Thần biết trong Vô Hồi Cốc có thứ tốt, hơn nữa còn biết phương pháp ra vào Vô Hồi Cốc.
Điểm này chỉ cần nhìn việc Dương Thần vòng quanh hơn nửa vòng Vô Hồi Cốc là biết. Nếu điểm đó không đặc biệt, Dương Thần không cần phải vòng vèo như vậy để đùa giỡn mọi người. Khả năng lớn nhất chính là địa điểm đó là chìa khóa để tiến vào Vô Hồi Cốc.
Vì thế, khi lâu thuyền của Dương Thần vừa tiến vào Vô Hồi Cốc, ngay tại nơi Dương Thần đã vào, ít nhất hàng trăm tu sĩ các cấp đã nhanh chóng bay tới. Nhìn địa điểm này, ai nấy đều im lặng không nói một lời.
Không ai dám dễ dàng đi theo Dương Thần tiến vào Vô Hồi Cốc. Dương Thần biết phương pháp, không có nghĩa là người khác cũng biết. Điều mọi người có thể làm chỉ là ghi nhớ thật kỹ địa điểm tiến vào Vô Hồi Cốc này. Sau đó lập tức quay về điều tra kỹ lưỡng tất cả các ghi chép liên quan đến Vô Hồi Cốc.
Dương Thần là phi thăng từ phàm giới, hơn nữa trước kia Thuần Dương Cung không hề có gốc rễ ở Linh Giới, điều đó chỉ có thể chứng minh, Dương Thần đã tìm được nội dung liên quan đến Vô Hồi Cốc từ một hoặc một số cuốn sách tạp ký nào đó, rồi xâu chuỗi lại mới phát hiện ra bí mật bên trong.
Các đại tông môn khẩn cấp điều động một lượng lớn đệ tử bắt đầu đọc khắp sách vở trong tông môn, hễ có phần nào liên quan đến Vô Hồi Cốc đều tập hợp lại cả. Ngay cả những cuốn trông có vẻ chẳng liên quan đến Vô Hồi Cốc, nhưng mô tả có địa điểm tương tự cũng không bỏ sót, quyết tâm phải tìm ra bí mật của Vô Hồi Cốc.
Lúc này các đại tông môn đều có chút hối hận, truyền thuyết về việc Dương Thần tìm ra đại bí mật từ những chồng giấy cũ nát đã không còn là bí mật nữa, từ hồi ở phàm giới đã được kiểm chứng rồi. Vậy mà bọn họ lại chẳng có ai coi trọng, đây là sai lầm không thể tha thứ.
Tuy nhiên bây giờ vẫn chưa muộn. Một mình Dương Thần có thể tìm ra manh mối từ các loại sách tạp nham, không có lý do gì mà các tông môn huy động hàng ngàn đệ tử lại không tìm ra.
Mọi người không lo Dương Thần nhanh chân đến trước đoạt mất lợi ích lớn nhất. Đã gọi là Vô Hồi Cốc, rõ ràng không phải nơi đơn giản. Hơn nữa Dương Thần đã nói từ trước là cần đến một ngàn năm, trì hoãn vài chục năm hay cả trăm năm cũng chẳng là gì. Chỉ cần tìm được manh mối chính xác, cho dù vào sau, chưa chắc đã không giành được lợi ích lớn nhất.
Đây là cách làm của các tông môn và tu sĩ thận trọng, còn một số kẻ gan dạ hơn thì lởn vởn thật lâu ở nơi Dương Thần đã tiến vào Vô Hồi Cốc, rồi nghiến răng dậm chân, tế phi kiếm lên và bay theo vào trong.
Dương Thần dùng một chiếc lâu thuyền bay vào, không hề thực hiện bất kỳ sự bảo vệ thừa thãi nào, nghĩ chắc là con đường này an toàn. Những người này phỏng đoán, đã gọi là Vô Hồi Cốc, chắc chắn lúc vào không gặp rắc rối, mà là lúc ra.
Cùng lắm thì cứ vào xem trước xem có thể tranh thủ cướp lợi ích trước Dương Thần hay không, nếu thực sự không được, thì đành làm kẻ tiểu nhân một phen, chế ngự Dương Thần, thế nào cũng biết cách ra ngoài.
Tóm lại, không thể để Dương Thần chiếm trước. Tuy không biết bên trong rốt cuộc có thứ tốt gì, nhưng những tu sĩ mạo hiểm vào Vô Hồi Cốc bao năm qua đều không phải hạng dễ xơi. Chỉ riêng những thứ họ để lại sau khi gặp nạn cũng đủ khiến mọi người động tâm.
Một nhóm thận trọng, một nhóm mạo hiểm liều lĩnh, nhóm còn lại chính là những kẻ không biết phải làm sao. Họ không có nền tảng đại tông môn, muốn tra cứu tài liệu cũng không có nơi, gan cũng không lớn, theo sau nhặt nhạnh thì được, nhưng bảo họ tự mình xông vào Vô Hồi Cốc mạo hiểm thì tuyệt đối không thể.
Những người này cũng chỉ có thể buồn bã đau lòng, chỉ mong có thể canh giữ tại chỗ, đợi xem trong đó ai ra ngoài, rồi lại xem có cơ hội nào để nhặt nhạnh chút ít từ kẽ tay những kẻ đó hay không.