Thế này mới đúng, ngoài người Triệu gia ra, còn ai rảnh rỗi đi gây rắc rối cho Thuần Dương Cung chứ. Cần biết rằng, Thuần Dương Cung mới đứng vững ở Tiên giới được mấy ngày, thu nhận được mấy đệ tử. Dù cho có thù oán với đám đệ tử kia, cũng tuyệt đối không có liên quan gì đến Thuần Dương Cung, cho nên câu đầu tiên Dương Thần hỏi có phải có thù với Thuần Dương Cung hay không, lập tức đã suy đoán ra thân phận của đối phương.
"Thần giới của Triệu gia luyện hóa thế nào rồi?" Ngay khi sáu gã cao thủ đều tự cho là mình chắc chắn phải chết, đang vô cùng tuyệt vọng, Dương Thần đột nhiên hỏi một câu.
"Vẫn chưa..." Một đệ tử Triệu gia gần như vô thức trả lời hai chữ, sau đó chợt phản ứng lại, lập tức biết không ổn, nhưng đã không kịp nữa rồi, chỉ có thể trừng mắt nhìn, ngay cả sát ý của Dương Tiễn và Na Tra cũng không màng tới nữa.
"Chưa luyện hóa, còn thiếu chút công phu, đúng không?" Dương Thần chẳng hề để tâm đến ánh mắt của đối phương, vẫn cười tủm tỉm nói: "Xem ra vị đạo huynh này cũng biết chút ít, chi bằng từ từ kể lại xem sao."
Tên biết chút ít này lập tức bị Lữ Tổ cùng Dương Tiễn, Na Tra xách đi hỏi chuyện. Năm tên còn lại hiển nhiên thuộc loại căn bản không biết cơ mật cốt lõi, giữ lại cũng chẳng có tác dụng gì lớn. Cứ nhốt lại từ từ tra hỏi, kiểu gì cũng sẽ hỏi ra được chút thứ.
Sắp xếp ổn thỏa những việc này, mọi người mới bắt đầu kiểm kê lợi ích thu được từ lần Dương Thần độ kiếp này. Sau một hồi kiểm kê, trên mặt ai nấy đều mày giãn mắt cười.
Đừng nói đến người nhà Dương Thần, chỉ riêng Bạch phu nhân và các vị thị nữ tỷ tỷ cộng thêm Mai Sơn lục huynh đệ thôi cũng đã vui sướng không khép được miệng. Pháp bảo của bọn họ đã hấp thu không biết bao nhiêu thiên kiếp trong đại dương Kim Tiên kiếp, càng thêm tinh xảo. Đặc biệt là chín đợt sau cùng, căn bản chính là thiên kiếp của Đại La Kim Tiên kiếp, chỗ tốt nhận được quả thực là không thể đong đếm.
Đừng nhìn bọn họ đều là Vạn Kiếp Chân Tiên, nhưng bản mệnh pháp bảo của bọn họ chưa chắc đã có bao nhiêu cơ hội để nhận lấy sự tôi luyện như thế này. Tự mình tôi luyện nhiều năm, khó sánh được một lần thiên kiếp, huống chi đây lại là biển thiên kiếp?
Chỉ riêng nhân tình to lớn này, trên dưới bao nhiêu người phải nhớ đến cái tốt của Dương Thần?
Thê thiếp của Dương Thần thì không cần phải nói, đó là người nhà, ngay từ đầu đã hưởng thụ chỗ tốt của việc thiên kiếp tôi luyện, đối với những tu sĩ vừa mới tấn thăng Đại La Kim Tiên như các nàng mà nói, quả thực chính là mưa đúng lúc.
Trước đó vẫn luôn không có cơ hội. Bây giờ cuối cùng cũng có dịp hỏi đám người thê tử, rốt cuộc các nàng tu hành thế nào? Tại sao lại có thể tấn thăng Đại La Kim Tiên sớm hơn mình?
Nhắc đến chuyện này, Dương Thần đầy vẻ bất đắc dĩ. Tuy rằng so sánh về chiến đấu lực, bản thân hắn không hề thua kém bất cứ người thê thiếp nào của mình, nhưng chính là cái tu hành cảnh giới này, Dương Thần luôn luôn là người thấp nhất trong cả nhà. Không còn cách nào khác, Kim Thân Quyết dung hợp quá nhiều công pháp, tu hành lên thì uy lực tuy lớn, nhưng tốc độ thực tình không cách nào nâng lên được.
Không thể không nói, Lữ Tổ lười thì lười, nhưng khi thật sự bắt đầu dạy bảo đồ đệ, hiệu quả vô cùng xuất sắc. Thê thiếp của Dương Thần đều không tính là người ngoài, lại giao tình rất tốt với Bạch phu nhân, Lữ Tổ cũng rất nể mặt mà chỉ điểm một phen.
Dọc đường đi, các nàng không ngừng tu hành rèn luyện dưới sự chỉ điểm của Lữ Tổ. Cộng thêm sau khi kịch chiến với những đại yêu hung hãn tại nơi ẩn cư của Đại Côn, tu vi của thê thiếp Dương Thần tiến bộ vượt bậc, lần lượt xông vào cảnh giới Đại La Kim Tiên mới vội vàng quay về. Về chưa được bao lâu, Dương Thần cùng Dương Tiễn, Na Tra cũng đã quay về, vừa vặn một nhà đoàn tụ.
"Còn có một Thần giới?" Lữ Tổ lần đầu tiếp xúc đến chuyện này, có chút không ngờ tới, nhưng điều này cũng càng làm khơi dậy sự hứng thú của Lữ Tổ. Nếu có thể chiếm được cái Thần giới này, chẳng phải hoàn toàn không cần phải cân nhắc đến Đại Côn nữa sao?
"Thần giới muốn thật sự biến thành một giới còn kém xa lắm." Dương Thần biết, dù cho kiếp trước Dương Thần đã sống vạn năm, cũng chưa từng nghe qua chút manh mối nào của Thần giới, có thể thấy dù cho đến hơn năm ngàn năm sau cũng chưa hoàn thành. Bây giờ đánh chủ ý lên Thần giới, có chút quá sớm rồi.
Lữ Tổ có một điểm tốt, bất kể tâm động thế nào, ông ấy là người có thể nghe lọt tai lời khuyên. Nghe vậy lập tức phản ứng lại, Thần giới tuy tốt, nhưng bây giờ chiếm lấy, cũng chẳng qua chỉ là một nửa giới mà thôi, không đáng để đánh nhau một trận tơi bời rồi còn phải tốn sức lực tế luyện. Kết quả tốt nhất chính là đợi Triệu gia luyện chế gần xong thì hãy ra tay.
"Thực ra, chúng ta cũng không cần vội vàng ra tay." Dương Thần rất hiểu thời thế, đề nghị: "Triệu gia là kẻ thù chung, nghĩ chắc Huyền Thiên Môn hay các đại tông môn khác đều sẽ nguyện ý đứng ra, lập công lớn này."
Lữ Tổ lại gật đầu lia lịa. Màn giao lưu này giữa Lữ Tổ và Dương Thần khiến Dương Tiễn và Na Tra nhìn mà thật sự không thể không lắc đầu, hèn chi Dương Thần lại có cái tính cách như vậy, có ông tổ sư thế này, thì có thể dạy dỗ ra đồ tôn tốt đẹp gì chứ? Lữ Tổ hoàn toàn không hề hay biết rằng từ đầu đến cuối ông chưa bao giờ chỉ điểm Dương Thần một phân nào.
Không lấy được vị trí thực sự của Thần giới từ miệng người Triệu gia, điều này khiến mọi người rất thất vọng. Cao thủ cốt lõi của Triệu gia thực sự đề phòng rất nghiêm ngặt, cho dù là con cháu đích hệ trong nhà, muốn tiến vào Thần giới cũng đều thông qua một vài cao thủ hiếm hoi biết vị trí dùng động phủ pháp bảo mang vào, chưa bao giờ biết được vị trí thì chớ, thậm chí ngay cả phương thức luyện chế cũng không hiểu rõ.
Về điểm này, Dương Thần ngược lại có chút quyền phát ngôn. Tế luyện không gian thăng cấp, ước chừng khả năng cao nhất chính là xây dựng một hoàn cảnh tu hành hoàn chỉnh ở bên trong, giống như Sơn Hà Địa Lý Đồ năm đó vậy, Long tộc ở phương diện này đã đi trước nửa bước nhưng lại không thể đi hết con đường, cuối cùng thành toàn cho Dương Thần và Công Tôn Linh.
Đề tài của mọi người xoay qua xoay lại, lại quay về chuyện hàng phục Đại Côn. Đây là đại sự trước mắt, nếu thật sự có thể hàng phục Đại Côn, vậy thì Thuần Dương Cung có thể nói là vững như Thái Sơn.
Lữ Tổ, Bạch phu nhân bọn họ đã từng đi thám thính qua, có được tài liệu đệ nhất thủ. Nhưng khi nhắc đến việc hàng phục Đại Côn, nhìn vào nhân thủ trước mắt, vẫn không nhịn được lắc đầu.
"Có ý gì? Xem thường bọn ta à?" Na Tra nổi giận, nể mặt Dương Thần và Bạch phu nhân, không gọi ngươi là đạo sĩ mũi trâu mà gọi một tiếng Thuần Dương huynh, ngươi Lữ Động Tân thế mà lại làm cao à? Đây là đang xem thường ai chứ?
Dương Tiễn ở một bên cũng chẳng có sắc mặt tốt. Ở Tiên giới, hắn chưa từng bị ai khinh thường như vậy bao giờ, nếu không phải gã này cũng là một nhân vật cực kỳ thiện chiến, Dương Tiễn đã sớm tiến lên cho hắn biết thế nào là Nhị Lang Thần rồi.
"Mấy người chúng ta hợp lực, giết Đại Côn thì đơn giản." Lữ Tổ kịp thời giải thích, lời giải thích này khiến Dương Tiễn và Na Tra cũng bớt giận đi phần nào: "Nhưng chúng ta cần một con Đại Côn chết để làm gì? Chúng ta muốn hàng phục, không những phải bắt sống, còn phải làm cho nó tâm phục khẩu phục, đây mới là điểm khó."
Bắt sống đương nhiên khó hơn giết chết gấp một trăm lần, huống chi còn có vấn đề hàng phục, lại càng khó khăn trùng trùng. Đến lúc này, Dương Tiễn và Na Tra đều bó tay, đứng một bên lẳng lặng đợi Lữ Tổ đưa ra chủ ý.
"Kế sách hiện giờ, chỉ có thể tìm thêm vài trợ thủ nữa thôi." Lữ Tổ thấy Dương Tiễn và Na Tra không phản đối, liền chuyển ánh mắt sang Dương Thần: "Dương Thần, con có bao nhiêu bằng hữu cao thủ ở Tiên giới, không ngại tìm vài người đáng tin cậy giúp một tay chứ?"