Rẽ qua một khúc quanh, một tòa thành to lớn đột ngột xuất hiện trước mặt Dương Thần.
Thanh Khung Sơn động phủ đã có thể coi là một động phủ cực kỳ cường hãn, thế nhưng, so với tòa động phủ này, thì quả thực là một trời một vực. Dương Thần cũng cuối cùng đã hiểu, vì sao cây đa cổ thụ kia mãi vẫn không khai mở linh trí để trở thành thụ yêu.
Tòa thành này chính là được xây dựng trên thân của một gốc đại thụ khổng lồ. Hình thể bên ngoài hiển nhiên chỉ là vỏ bọc, tinh túy thực sự vẫn nằm ở nơi này, hơn nữa còn được cao nhân luyện chế thành một tòa thành to lớn.
Chẳng biết trải qua bao nhiêu đời tế luyện, tòa thành này đã biến thành một gã khổng lồ. Chiếm diện tích trực tiếp vài trăm dặm vuông, lớn hơn rất nhiều so với bất kỳ tòa thành nhân loại nào mà Dương Thần từng thấy. Thậm chí so với một vài đại tông môn cũng chẳng hề kém cạnh.
Kiếp trước Dương Thần giao thiệp với yêu tu không nhiều, đương nhiên điều này cũng có liên quan tới xuất thân đạo môn của hắn. Thỉnh thoảng ở Linh giới gặp được một vài yêu tu cường hãn, cũng từng trao đổi một vài thứ, ví dụ như Hóa Hình Quyết các loại, nhưng lại chưa từng hỏi đến lai lịch của đối phương.
Đối với xuất thân của mình, yêu tu coi trọng hơn tu sĩ rất nhiều. Một khi để người khác biết được xuất thân, rất có thể sẽ bị người ta nhắm vào đối phó, khó lòng phòng bị. Yêu tu ở Linh giới cũng rất ít khi tiết lộ xuất thân của mình.
Về phần phi thăng đến Tiên giới, yêu tộc xuất thân từ Vạn Mộc Sâm Lâm có lẽ cũng biết tiên tổ nhà mình bị Ngọc Đế đương triều chặt đầu, nên lại càng không dám tùy ý để lộ xuất thân, vì thế, kiếp trước Dương Thần chưa từng nghe nói qua về Vạn Mộc Sâm Lâm.
Đứng ở nơi này Dương Thần mới phát hiện ra, mình vẫn còn đánh giá thấp yêu tu. Hắn vẫn luôn tưởng rằng yêu tu đều dựa vào bản năng để tu hành, không ngờ tới lại tồn tại một tòa thành yêu tu quy mô to lớn và có hệ thống như vậy.
Nơi này rõ ràng là một không gian được khai phá bên trong cơ thể đại thụ, vô số yêu tu sinh sống trong tòa thành khổng lồ này, giống hệt như nhân loại, kẻ đến người đi tấp nập.
Khắp nơi đều là yêu tu có thân người đầu thú, thỉnh thoảng cũng có vài kẻ trông giống như nhân loại đi ngang qua, hèn gì Kim Ưng đối với hình dáng con người của Dương Thần lại không chút ngạc nhiên, hóa ra là chuyện thường ngày ở huyện.
Kim Ưng đã không biết chạy đi đâu, nhưng Dương Thần đoán, chắc chắn là đã trở về nơi ở của mình trong tòa thành này.
Đứng tại chỗ một lúc lâu, Dương Thần mới không còn kinh ngạc, cũng không còn ngây người nữa, bèn cất bước men theo con đường dưới chân tiến vào trong thành.
Sau khi vào trong, Dương Thần không hề lập tức đi tìm Giáp Mộc Chân Nguyên, mà thong thả đi dọc theo đường cái chính, vừa chậm rãi quan sát, vừa dần dần làm quen với toàn bộ tòa thành.
Tuy động phủ này có hình dáng một tòa thành, nhưng rất nhanh Dương Thần đã phát hiện ra, linh lực phân bố trong thành không hề đồng đều. Càng lên cao, linh lực có vẻ càng đậm đặc, mà phần lớn yêu tu dường như đều sống ở tầng thấp nhất của tòa thành.
Linh thạch nộp ở cổng chào chỉ là chi phí để vào thành và ở lại trong thành mà thôi, nếu muốn tu hành tại đây, còn cần phải bỏ thêm linh thạch để thuê phòng tu luyện.
Phổ thông nhất đương nhiên chính là những căn phòng ở tầng thấp nhất. Càng lên tầng cao, chi phí càng đắt đỏ. Phí mỗi ngày ở tầng thấp nhất là một, hai viên hạ phẩm linh thạch, trông thì không nhiều lắm. Cứ lên cao thêm một tầng, linh lực lại đậm đặc thêm mấy lần nhưng chi phí cũng tăng theo, cao gấp mười lần so với tầng bên dưới, mà tầng cao nhất nghe nói mỗi ngày phải tiêu tốn một cân trung phẩm linh thạch.
Dạo quanh một ngày, Dương Thần đã tìm thấy đại phường thị mà Kim Ưng nhắc tới. Nơi này quả thực là một đại phường thị, thậm chí còn lớn hơn cả phường thị của Thuần Dương Cung, bên trong cửa tiệm san sát, không dưới vài trăm nhà, hơn nữa còn có không ít người bày sạp hàng riêng. Đủ loại tài liệu, đan dược, thậm chí là công pháp các loại, hầu như đều có thể tìm thấy ở đây.
Liếc mắt nhìn qua, nhiều loại tài liệu vốn hiếm thấy ở giới tu sĩ nhân loại, vậy mà ở đây lại nhiều vô kể.
Hèn gì các tu sĩ vẫn luôn nói Yêu Thú Bình Nguyên vật sản phong phú, chỉ riêng những thứ bày trên sạp hàng ở đây thôi cũng đủ khiến người của một đại tông môn cảm thấy hổ thẹn đến chết, chưa nói đến những món đồ trong các cửa tiệm lớn kia.
Tiếc thay, nếu không có yêu tộc dẫn dắt, tu sĩ tuyệt đối không thể nào đặt chân vào động phủ này. Mà những thứ này, cũng vĩnh viễn không thể lưu thông bình thường với giới tu sĩ.
Dương Thần rất tò mò, kiếp trước không phải không có người xông xáo ở Yêu Thú Bình Nguyên, thậm chí kiếp này Dương Thần còn chỉ điểm cho Đao Ba đến Yêu Thú Bình Nguyên, tuy cũng thu được không ít tài liệu, nhưng chẳng có một ai thực sự tiến vào được thế giới cốt lõi của yêu thú này. Ngoại trừ Dương Thần hiện tại.
Kiếp trước Yêu Thú Bình Nguyên chưa từng xuất hiện nhân vật đại năng nào cường hãn xuất chúng, trong ký ức của Dương Thần không hề có những cao thủ đó. Ngược lại, trên Yêu Ma Đại Lục, cao thủ cường hãn lại xuất hiện lớp lớp, chẳng lẽ yêu tu ở nơi này sau khi tu vi đạt tới một mức độ nhất định, sẽ đến Yêu Ma Đại Lục xông xáo?
Những điều này đều là câu đố chưa có lời giải, Dương Thần vẫn luôn không có đáp án. Hiện tại có cơ hội đứng trong tòa thành này, có lẽ Dương Thần có thể tìm ra những đáp án đó, có lẽ là không.
Vốn dĩ đến nơi này, Dương Thần là vì muốn tìm kiếm một mạch Giáp Mộc Chân Nguyên mà vị tiền bối kia để lại, nhưng bây giờ Dương Thần đã thay đổi ý định.
Giáp Mộc Chân Nguyên vẫn phải tiếp tục tìm kiếm, nhưng, nhiều tài liệu trân quý và công pháp các loại như thế này, Dương Thần đã đến đây rồi, không tranh thủ càn quét một phen thì cũng chẳng phải là Dương Thần nữa. Chắc chắn phải càn quét sạch sẽ những thứ tốt ở đây, kiếm một mẻ lớn, mới không uổng công chuyến này.
Kim Ưng đã chẳng biết đi nơi nào, gã đầu trâu bên phía cổng chào kia Dương Thần cũng không muốn tìm. Đã tìm thấy phường thị, Dương Thần tạm thời cũng chưa có ý định ra tay, bất kể có dự định gì, cũng phải đi dạo quanh tòa thành này một vòng rồi hãy nói.
Chỉ riêng việc đi dạo quanh toàn bộ tòa thành thôi đã tốn của Dương Thần khoảng năm ngày thời gian, đó là còn chỉ cưỡi ngựa xem hoa một lần, gặp cái gì hứng thú cũng chưa đi vào xem xét kỹ càng. Sau năm ngày, Dương Thần dường như đã làm quen được với một số quy tắc trong tòa thành này. Tuy là yêu thú, nhưng ở đây không cho phép giết người, tư đấu thì có thể, đánh nhau cũng được, nhưng không được hạ sát thủ. Một khi bị phát hiện, kẻ ra tay chắc chắn sẽ bị cao thủ quản lý tòa thành trừ khử, đây là thiết luật, tuyệt đối không được phép vi phạm. Muốn giết người, cứ ra ngoài rồi tùy ý.
Sau khi đại khái hiểu rõ quy tắc, Dương Thần cũng giống như những yêu tu bình thường khác, nộp linh thạch tại chỗ quản lý, thuê một căn phòng ở tầng thấp nhất, nhận lấy ngọc chìa khóa vào phòng, trước tiên an ổn bản thân đã.
Dương Thần hiện tại trông giống như một người mới vừa đến, sau khi hiểu rõ quy tắc tòa thành, liền bắt đầu tu hành. Hoàn toàn không có gì lạ thường, cực kỳ mờ nhạt, cũng không có ai chú ý tới Dương Thần.
An bài xong xuôi tất cả những việc này, Dương Thần ngồi trong căn phòng của mình, bắt đầu suy nghĩ. Trong phòng có cấm chế, không có ngọc chìa khóa, người khác căn bản không thể vào được. Cho dù có thể dùng sức mạnh phá cửa, cũng chẳng có ai dám tùy tiện làm vậy, xét về tương đối mà nói, thì vẫn coi là an toàn.
Tiếp theo, Dương Thần bắt đầu phiền muộn, Giáp Mộc Chân Nguyên này, rốt cuộc còn hay không?!