Mạnh Tích Niên cam tâm tình nguyện bị cô sai khiến.
Anh lập tức xoay người ra cửa định đi mời hai vợ chồng ông cụ Dương.
Nhưng anh vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy Trần Dữ Quân và mấy người bọn họ đang xách theo cái gì đó đi lên cầu thang.
Mạnh Tích Niên không thèm để ý đến họ, trực tiếp đi vào nhà họ Dương.
“Ông cụ Dương, bác gái, chúng ta đi thôi, Khương Tiểu sắp xào xong thức ăn rồi.”
Lúc nãy họ rời đi, cũng là để ông cụ Dương và bà lão có thời gian nói rõ ràng với nhau.
Mấy ngày nay cả hai người họ đều không dễ dàng gì, cũng nhờ họ giấu kín tâm sự nặng nề trong lòng, phải giả vờ như không có chuyện gì, suốt ngày tươi cười hớn hở.
Khi Mạnh Tích Niên bước vào, hai vị lão nhân vậy mà đều đã thay quần áo mới, trông như thể vừa thu dọn chải chuốt lại một lượt.
Anh không khỏi ngẩn ra.
“Hai người đây là…?”
“Quần áo chỉ mặc dịp năm mới, con dâu nhà chúng tôi mới may cho trước Tết, mới mặc có một lần thôi, thế nào? Oai phong chứ?” Ông cụ Dương giờ đây cảm nhận rõ ràng tinh thần đã tốt hơn rất nhiều.
Mạnh Tích Niên hừ một tiếng.
“Hai bác tưởng đây là sắp đi ăn cỗ cưới chắc?” Anh chẳng hề nể mặt mà càm ràm: “Chỉ là qua nhà bên cạnh ăn một bữa cơm thường ngày thôi, làm cái gì thế này.”
Làm rùm beng long trọng thế, trong khi anh vẫn mặc quần áo bình thường.
Ông già khó tính kia, đừng hòng làm anh bị lép vế, lát nữa cô gái nhỏ nhà anh lại chê bai anh, tưởng anh không hề coi trọng lần đầu tiên cô đến chơi.
Phải nói rằng, Mạnh đoàn trưởng, anh thực sự nghĩ nhiều quá rồi.
“Cậu quản được à? Vụ trộm cà chua của tôi, tôi còn chưa tính toán với cậu đâu đấy, nếu không phải nể mặt Tiểu Khương, tôi còn chẳng buồn đến cái phòng của cậu.” Ông cụ Dương hừ một tiếng.
“Được rồi được rồi, hai người lại đấu khẩu cái gì đấy? Đi nhanh đi.” Bà Dương xua xua tay, “Tôi đói rồi!”
Nghe bà có thể thản nhiên nói một câu đói bụng, sống mũi ông cụ Dương cay xè.
Mạnh Tích Niên xoay người, “Đi thôi đi thôi, cơm trắng ăn thoải mái, nhưng mà, ông cụ Dương, ông chỉ được ăn một chút cơm thôi nhé, uống nhiều canh vào, canh này đặc biệt nấu cho ông đấy.”
Chủ yếu là vì trong canh có nhiều nước linh tuyền.
Khương Tiểu chính là tâm ý như vậy, có thể khiến ông cụ Dương uống thêm nhiều nước linh tuyền vào người trong một lần.
Nếu không thì lượng nước suối quá nhiều nếu chỉ là nước lọc, uống vào sẽ thấy khẩu vị rất rõ rệt, nước máy chỗ họ làm gì có loại khẩu vị và độ thanh ngọt đó?
Cho nên Khương Tiểu cũng đã nói với anh, mấy ngày cô ở đây sẽ ngày nào cũng nấu canh cho ông cụ Dương uống.
Khương Tiểu đã bưng cơm canh ra ngoài.
Chỗ Mạnh Tích Niên không có bàn ăn chuyên dụng, chỉ ăn ở chỗ bàn trà.
Cô nhìn một lượt mới phát hiện chỉ có một chiếc ghế sofa đôi, căn bản không có ghế đẩu, chỗ này sao mà đủ được?
Đang định ra ngoài phía ông cụ Dương để khiêng vào, Trần Dữ Quân và đám người đã đứng trước cửa rồi.
Khương Tiểu ngẩn người một chút.
Đới Cương bước ra, gọi một tiếng, “Chị dâu.”
“Các cậu đây là…?”
Trần Dữ Quân nhìn lướt qua mấy đĩa thức ăn trên bàn, hầu hết đều là rau củ, hơn nữa nhìn là biết ngay chính là mấy thứ trồng trên sân thượng, cũng chẳng có nguyên liệu gì ngon lành, tức thì cái nhìn đối với Khương Tiểu có chút khác biệt.
Xem ra cô gái này đúng là nghe lời Mạnh Tích Niên thật, một chút cũng không dám làm mình làm mẩy.
Lần đầu tiên đến mà ăn những thứ này, cải thìa xào, đậu que xào, mướp xào, còn có một đĩa trứng xào, và một bát canh cà chua trứng.
Đống trứng này có được tính là món mặn không nhỉ?
Dù sao cũng là lần đầu tiên đến đấy, lại còn là cô gái nhỏ kém Mạnh Tích Niên nhiều tuổi như vậy, lẽ ra nên biết làm nũng mới phải.
Xem ra Mạnh Tích Niên thực sự bắt nạt người ta rồi, cô gái nhỏ này sợ là ở trước mặt Mạnh Tích Niên chỉ biết cam chịu thôi nhỉ?
Họ vốn còn định đến xin lỗi, e rằng cô gái nhỏ này dù có biết Mạnh Tích Niên có thể đã đi xem mắt với cô gái khác, cũng không dám làm ầm ĩ đâu nhỉ?