Mẹ của Tô Manh lại là người như thế này, thật sự khiến hiệu trưởng bất ngờ.
Lúc trước người đưa Tô Manh đến trường là cha của Tô Manh, ông ấy là một người khá lịch thiệp, nhìn qua đã thấy rất có phong thái, Tô Manh trông cũng khá giống cha, không ngờ Tô phu nhân lại là như vậy.
Tuy trông trang điểm tinh xảo, toàn thân toát lên vẻ quý phái, nhưng vẫn khiến người ta không dám khen ngợi.
Lưu Quốc Anh cũng cảm thấy có chút vô vị, buổi trà tiệc đó, Viện trưởng Cận còn nói những người đến đó đều là người rất có thân phận và phong thái.
Có thân phận thì anh không nói, nhưng điều anh nghe được là "người rất có phong thái".
Chỉ có Tô Vãn Âm và Tô Manh thôi sao?
Anh nói với giọng không mấy vui vẻ: "Tô phu nhân không đi trà tiệc chứ?"
Tô phu nhân vốn dĩ rất muốn đi!
Nhưng chỉ có Tô Vãn Âm nhận được lời mời, lại chỉ được mang theo một người, Tô Vãn Âm đã mang Tô Manh đi rồi, bà ta còn đi bằng cách nào được nữa?
Tô Vãn Âm lắc đầu: "Đúng vậy, chị họ của tôi không đi."
"Ừm, vậy thì tốt." Lưu Quốc Anh thản nhiên đáp lại một câu như vậy.
Tô phu nhân lúc này mới phản ứng lại ý của anh, lập tức lại nổi giận.
Nói cái gì?
Bà không đi, vậy thì tốt?
Cái tên giáo viên này, có biết nói chuyện hay không vậy! Bà đường đường là phu nhân nhà họ Tô...
Lưu Quốc Anh đã không thèm để ý đến bà ta, vòng sang phía bên kia hỏi han tình hình hôm nay của Tô Manh.
Một lát sau, viên cảnh sát cũng tới điều tra tìm hiểu tình hình.
"Chúng tôi đã gửi xe đi kiểm tra, kết quả kiểm tra chắc phải đến ngày mai mới có, phiền Tô tiểu thư kể lại chi tiết quá trình xảy ra sự việc cho chúng tôi."
"Vâng, tôi nhất định sẽ phối hợp..."
Khi La Vĩnh Sinh bế Tô Manh đến bệnh viện, trên người cũng dính máu, nên sau khi từ bệnh viện ra, anh lái xe về nơi ở của mình trước, tắm rửa thay quần áo, cũng dọn dẹp bên trong xe, mở cửa xe ra cho thoáng khí khử mùi, đợi đến gần giờ tan học mới đến trường đợi Giang Tiêu.
Đợi Giang Tiêu lên xe, sau khi hỏi về tình hình của Tô Manh, anh do dự một chút, vẫn kể với cô những lời Tô Manh đã nói với mình ngày hôm nay.
"Có chút kỳ lạ, không quá hiểu được, chỉ là cô ấy hy vọng tôi chuyển lời với cô rằng tình cảnh của cô ấy ở nhà họ Tô không được tốt lắm, nếu thật sự bị hủy dung, có lẽ cô ấy ngay cả đi học cũng không nổi nữa."
"Hả?"
Giang Tiêu suy nghĩ một chút, đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười.
"Tôi biết rồi."
Xem ra, Tô Manh đã biết mối quan hệ giữa cô và nhà họ Thôi, cũng đã biết chuyện vết sẹo của Thôi Chân Quý đều đã lành hẳn.
Càng biết rõ về Thiên Kim Khư Sẹo Cao nữa.
Giang Tiêu về đến nhà, không bao lâu sau Trần Ấn liền dẫn Vương Dịch tới.
"Chúng tôi nghe nói về vụ tai nạn xe cộ bên ngoài trường học, sợ hết hồn."
Vương Dịch nắm lấy tay cô, lo lắng nhìn cô từ trên xuống dưới: "Cô thật sự không sao chứ?"
"Thật sự không sao mà, Cận Lỗi nói à?"
"Chẳng lẽ xảy ra chuyện như vậy mà còn không nói sao?" Vương Dịch lườm cô một cái, nói: "Không phải tôi nói cô, loại chuyện này, cô đúng là không nên tự mình xông lên trước."
"Tôi đâu có xông lên, là để Lão La qua đó mà."
Giang Tiêu khá bất lực, có lẽ thực sự là do trước đây cô luôn có chuyện gì cũng xông pha phía trước, nên bây giờ có chuyện gì mọi người đều không quá tin tưởng cô có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân.
"La Vĩnh Sinh đâu? Anh ta nói Tô Manh thế nào rồi?"
Giang Tiêu nhớ tới những lời La Vĩnh Sinh đã nói với cô trên đường, lắc đầu nói: "Vẫn là bị thương khá nghiêm trọng, đối với con gái mà nói."
Vương Dịch nghe tin Tô Manh bị thương ở trán, thở dài nói: "Là lo lắng bị hủy dung, nhưng cô ta ngay cả một lời hỏi thăm tài xế của mình cũng không có, cô gái này chẳng phải là quá vô tình rồi sao?"
Giang Tiêu trước đó vẫn luôn không hiểu vì sao nghe những lời của La Vĩnh Sinh lại cảm thấy có chỗ nào không đúng, cho đến khi nghe Vương Dịch nói như vậy, mới hiểu ra.