Tu Chân Giới Duy Nhất Cẩm Lí

Lượt đọc: 1670 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 280
Cô Ấy Đến Rồi

❊ ❊ ❊

Việc Tần Túng thay thế Hàn Ổn Kiện giữ chức đội trưởng, Cố Thuận Chi đã sớm biết. Trước khi đi bắt A Ngọc, Tần Túng còn gửi tin nhắn cho Cố Thuận Chi.

Nhưng không hiểu sao, hôm nay Cố Thuận Chi lại cảm thấy bồn chồn khó hiểu...

Chẳng phải lo Tần Túng gặp chuyện gì bất trắc, mà là hắn luôn cảm thấy một dự cảm chẳng lành. Mí mắt hắn giật liên hồi, không phải kiểu giật cơ do mệt mỏi, mà là kiểu rung rung giống như mấy video giật gân vậy.

"Cố tiền bối sao vậy ạ?" Thẩm Quang Vinh hỏi.

Sau khi Vương Triết và Tô Tiệm Viễn được đưa đến đảo Thiên Không tu hành, Thẩm Quang Vinh liền trở thành thư ký giúp việc trong căn hộ cho Cố Thuận Chi. Bình thường hắn cũng khá thân cận với Cố Thuận Chi.

Sau vài ngày tiếp xúc, Thẩm Quang Vinh đã hoàn toàn trở thành fan của Cố Thuận Chi...

Một đại tiền bối tu chân giới như vậy, chỉ cần bỏ ra vài phút chỉ giáo thôi cũng đã là lợi ích vô cùng.

Lúc này, Thẩm Quang Vinh bưng cà phê xay tay vào, thấy Cố Thuận Chi mặt mày bồn chồn, liền quan tâm hỏi.

"Không sao." Cố Thuận Chi day day ấn đường: "Có lẽ gần đây mệt quá thôi."

"Mệt..." Thẩm Quang Vinh hơi khó tin, trong mắt hắn, Cố Thuận Chi chẳng khác nào siêu nhân.

"Ta dù mạnh đến đâu, cuối cùng cũng vẫn là người." Cố Thuận Chi nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Thẩm Quang Vinh, cười nói: "Tính cả hôm nay, ta đã hơn ba trăm năm không chợp mắt rồi. Đôi khi cảm thấy mệt mỏi cũng là chuyện bình thường. Đây cũng là lý do tu hành của ta chưa tới nơi tới chốn..."

Đương nhiên, ngoài lý do này ra, trọng trách giám sát sửa chữa lỗ hổng Tứ Cực cũng đè nặng lên đầu Cố Thuận Chi, với tư cách là người thiết lập trật tự vũ trụ, Cố Thuận Chi vẫn cảm nhận được áp lực.

Thẩm Quang Vinh nghe xong không nhịn được mà giật giật khóe miệng.

Nghe xem... đây có phải là lời người nói không...

Một đại lão vậy mà lại nói mình tu hành chưa đủ. Cái này với học bá thi được 100 điểm, nhưng chỉ cần được 99 điểm liền kêu mình thi hỏng thì có khác gì đâu...

"Đi lấy hộp dụng cụ của ta đây." Cố Thuận Chi nói.

"Vâng ạ tiền bối." Thẩm Quang Vinh gật đầu, sau đó quay lại phòng khách tìm hộp dụng cụ.

Đây là hộp dụng cụ Thiên Đạo mà Cố Thuận Chi để lại trong căn hộ, bên trong đặt rất nhiều pháp bảo cấp Thiên Đạo, nhưng không phải Tam Thập Tam Thiên Đạo Chí Bảo. Tam Thập Tam Thiên Đạo Chí Bảo, Cố Thuận Chi từ trước đến nay cũng chẳng sờ được mấy lần... Đây là một ước nguyện lớn trong đời của Cố Thuận Chi. (Đến tận bây giờ, Cố Thuận Chi vẫn không biết con dao củi nhỏ mình hay dùng chính là một trong Tam Thập Tam Thiên Đạo Chí Bảo - Thành Thật Chi Nhận).

Thấy Cố Thuận Chi nhận lấy hộp dụng cụ, Thẩm Quang Vinh không nhịn được hỏi một câu: "Tiền bối định làm gì ạ?"

"Bói toán."

Cố Thuận Chi trả lời thật lòng.

Hắn lấy từ trong hộp dụng cụ Thiên Đạo ra một cái mai rùa màu cổ đồng, mai rùa này chỉ to bằng bàn tay, khẽ lắc lư, bên trong có thể nghe thấy tiếng đồng xu va chạm vào nhau.

Đây là Thiên Đạo Quái Quy, Cố Thuận Chi thường dùng cái mai rùa này để bói toán, tỷ lệ chính xác lên tới 99,99%, những lúc không đủ kinh phí, Cố Thuận Chi lại dùng Thiên Đạo Quái Quy này để tính số xổ số.

Không hiểu sao, Cố Thuận Chi cảm thấy hôm nay dường như có huyết quang chi tai, một dự cảm chẳng lành bao trùm lên trái tim hắn... Tế ra con Thiên Đạo Quái Quy này, lúc này cũng coi như là biện pháp bất đắc dĩ rồi.

Cố Thuận Chi giơ Quái Quy lên, lắc lư một cách có quy luật.

Kèm theo một hồi tiếng va chạm lanh lảnh, vài đồng xu rơi ra khỏi mai rùa.

Không hiểu sao, dường như bị cảm xúc của Cố Thuận Chi lây nhiễm, ngay cả Thẩm Quang Vinh cũng căng thẳng theo.

"Tình hình thế nào ạ tiền bối..." Thẩm Quang Vinh hỏi.

"Không tốt lắm..." Mặt Cố Thuận Chi đen lại.

Mặc dù rất không muốn thừa nhận, nhưng quẻ tượng hiển thị... chắc là không sai được...

Cô ấy đến rồi...

Nữ ma đầu đó, đến rồi...

---❊ ❖ ❊---

Bên kia, cuộc chiến giữa Tần Túng và Vương Noãn vẫn đang tiếp diễn.

Ngay cả chính Vương Noãn cũng không ngờ mình lại đánh với Tần Túng một trận khó phân thắng bại.

Rõ ràng chỉ là một Kim Đan mà thôi... cho dù mình đã áp chế thực lực, cũng không nên khó giải quyết như vậy chứ.

Nhưng bây giờ suy nghĩ của Vương Noãn đã thay đổi hoàn toàn, cô cảm thấy suy nghĩ lúc đầu của mình hơi tỏ ra quá tự mãn, đã đánh giá thấp mối đe dọa của con cá chép may mắn duy nhất tu chân giới này. Thể thuật bình thường không những không thể đối kháng hiệu quả, ngược lại còn liên tiếp giúp con cá chép này kích hoạt vài kinh mạch, thậm chí còn lĩnh ngộ Quyền Pháp Thiên Đạo.

Để lĩnh ngộ một môn Thiên Đạo, người tu chân bình thường có lẽ phải bỏ ra sự tích lũy và trầm lắng hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm...

Tần Túng sở dĩ có thể lĩnh ngộ nhanh chóng như vậy, Vương Noãn cảm thấy có một lý do rất lớn, chính là vì giao thủ với mình.

Nói đi nói lại, Ảnh Đạo của cô cũng là một môn Đại Đạo, ngang hàng với Thiên Đạo. Mà đối chiến với cao thủ cấp Đại Đạo, trải nghiệm như vậy không phải ai cũng có... Huống chi, Ảnh Đạo của cô vốn dĩ đã có tác dụng kích phát tiềm năng rồi...

Thể thuật không thành, đành dùng pháp thuật tác chiến vậy.

Vương Noãn khẽ thở dài, giây tiếp theo, mái tóc đen dài của cô đột nhiên xõa tung ra như thác đổ, từng sợi tóc kia dường như được ban cho sự sống, bao phủ lấy Tần Túng.

Chiêu này "Tam Thiên Phiền Não Ti" là pháp thuật do chính Vương Noãn lĩnh ngộ, mục đích ban đầu là vì muốn đối đầu với Vương Lệnh nên mới phát minh ra. Bởi vì hồi nhỏ cô luôn thích chạy lung tung khắp nơi, cha mẹ Vương không dám lên cản. Vương Noãn trong trạng thái vận động tốc độ cao giống như một chiếc xe đua lao vun vút, người bình thường dễ dàng ngăn cản rất có khả năng xảy ra nguy hiểm tính mạng.

Mà Vương Lệnh để kiềm chế Vương Noãn, cứ luôn túm lấy tóc cô. Vương Noãn sau đó tức giận, liền ngộ ra môn pháp thuật này... Nhưng đáng tiếc là, cô vẫn không thoát khỏi "ma chưởng" của anh trai mình.

Người đàn ông này quá mạnh, cô thật sự đánh không lại.

Mà những năm này, Vương Noãn cũng đang tìm kiếm cách để khiến tu vi của mình tinh tiến hơn nữa.

Cô luôn cảm thấy mình có thể thắng được Vương Lệnh. Chỉ là sức mạnh của Ảnh Đạo vẫn chưa được khai phá hoàn toàn mà thôi.

Sự hình thành của Ảnh Đạo, chính là lúc mẹ cô vừa mang thai cô, mặc dù đây là một môn Đại Đạo, nhưng lịch sử lại hoàn toàn không lâu đời bằng Thiên Đạo. Trong mắt Vương Noãn, vẫn còn tiềm năng khai phá rất lớn...

Lần này, Vương Noãn tìm đến Cố Thuận Chi, trong đó có một lý do rất quan trọng là có thể khiến cô trở nên mạnh hơn... Bởi vì bóng của Cố Thuận Chi vô cùng đặc biệt. Vương Noãn có thể thông qua việc quan sát cái bóng của một người, từ đó nhìn thấy tiềm năng đặc biệt trên người đó... Nhưng đây đều là chuyện sau này rồi.

Vương Noãn bây giờ, tập trung vào việc đối phó với trận chiến trước mắt!

Tần Túng nhìn thấy những sợi tóc của Vương Noãn bay múa lên, cả người trong lòng khẽ run, hắn bản năng cảm nhận được một tia nguy hiểm.

Mà chiêu này của thiếu nữ rõ ràng đã rất quen thuộc, những sợi tóc kia thò ra từ trong hư không, "Ám độ trần thương"! Thế mà trong nháy mắt đã hoàn thành phân nhánh giữa không trung, trói chặt lấy tứ chi của hắn!

Nhưng loại đại trường diện này, Tần Túng đã không phải lần đầu trải qua.

Trong tay hắn còn nắm giữ mấy chục vạn giá trị đố kỵ chưa tiêu hết.

Trong lúc tình thế cấp bách, Tần Túng lập tức quyết định kích hoạt kỹ năng cá chép thứ hai của mình [Ngư Chi Ký Ức]!

Đảo ngược thời gian về bảy giây trước...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:276
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.