Bên cạnh sân vận động của trường Đại học Bắc Kinh là mấy tòa ký túc xá.
Sáng sớm tinh mơ, có vài nữ sinh không có tiết buổi sáng đang phơi quần áo trên ban công.
"Oa, người kia đẹp trai quá! Các cậu có biết không?" Một nữ sinh mặc bộ đồ ngủ mỏng in hình Thỏ Trắng, lúc đầu trên mặt còn vương chút vẻ ngái ngủ, nhưng khoảnh khắc vô tình nhìn thấy Tần Túng khi đang phơi đồ, cả người cô nàng lập tức trở nên tỉnh táo.
"Giờ này là tiết thể dục của khoa Pháp y phải không? Bạn trai tớ ở trong đó đấy, nhưng tớ nhớ khoa Pháp y làm gì có trai đẹp đâu! Cậu đang nói ai cơ?" Một nữ sinh khác tay cầm chiếc quạt nhỏ cũng tò mò rướn người ra ban công, nhìn xuống sân vận động phía dưới.
Bạn trai của cô nàng trong khoa Pháp y ngoại hình chỉ ở mức tạm ổn, kiểu bình thường, không thể gọi là đẹp trai...
Nhan sắc của toàn bộ khoa Pháp y trường Đại học Bắc Kinh từ trước đến nay đều được công nhận là dưới mức trung bình!
Càng hói càng giỏi, câu này ở khoa Pháp y Đại học Bắc Kinh vẫn luôn là một chân lý bất biến.
Những người thi cao học rồi lên tiến sĩ từ khoa Pháp y Đại học Bắc Kinh, bất kể nam hay nữ, cuối cùng trên đầu chẳng còn lại mấy sợi tóc...
"Chính là anh ta!"
Nữ sinh ra phơi đồ lúc nãy chỉ tay về phía Tần Túng: "Thấy chưa, cái người mặc áo thun cộc tay có mũ màu đen ấy!"
"Người này..." Nữ sinh cầm quạt nheo nheo mắt: "Có vẻ giống người từng lên báo đợt trước... Tần Túng?"
Vì bạn trai học khoa Pháp y nên nữ sinh này khá nắm rõ những chuyện bát quái trong khoa.
Cô từng xem video Tần Túng cứu người, Tần Túng trong video chịu áp lực từ mọi người để cứu lấy cụ già kia, thực sự rất đẹp trai! Không chỉ hành động đẹp trai! Mà diện mạo cũng rất thanh tú! Lúc xem video cô đã bị làm cho kinh ngạc rồi.
Nhưng giờ phút này nhìn thấy Tần Túng trên sân vận động, cô nàng cầm quạt cảm thấy người thật của Tần Túng dường như còn đẹp trai hơn trong video! Vả lại có vẻ vóc dáng cũng rất tốt!
Vài phút sau, Tần Túng đội mũ của chiếc áo thun cộc tay lên.
Vì anh đã nhận ra phía ban công tòa ký túc xá nữ dường như có vài nữ sinh đang nhìn về phía mình.
Haiz...
Tần Túng bây giờ bỗng có chút nhớ về đường chân tóc lùi dần về phía sau ngày trước.
Đôi khi quá mức thu hút sự chú ý thật sự không phải là chuyện tốt.
Nữ sinh trên ban công thấy Tần Túng đội mũ lên thì tỏ vẻ không vui: "Sao anh ta lại đội mũ rồi? Tiếc quá! Vốn còn muốn rửa mắt! Cảm giác ngắm trai đẹp năm phút, còn có tác dụng hơn cả tập mười tiết thể dục cho mắt!"
"Cậu không hiểu rồi..."
Lúc này, cô nàng cầm quạt nheo mắt, nhìn Tần Túng vẻ bí hiểm: "Ánh nắng bây giờ đang chiếu thẳng xuống sân vận động, mà anh ta lại chọn đội mũ... Trong trạng thái mũ trùm kín, luồng nhiệt trong áo thun cộc tay chạy ngược từ lưng lên tạo thành vòng tuần hoàn vĩnh cửu, cuối cùng biến thành những giọt mồ hôi xuất hiện trên má anh ta. Cậu nhìn xem, khuôn mặt anh ta bây giờ có phải trông đặc biệt mọng nước không, cứ như quả táo dính giọt nước vậy, trắng hồng tự nhiên?"
Nữ sinh đang phơi đồ đã chết lặng: "Còn... còn có chiêu này nữa à?"
"Không... tớ chém gió đấy! Nhưng da anh ta thực sự quá đẹp!" Cô nàng cầm quạt nhìn chằm chằm Tần Túng, có chút không cam lòng. Rõ ràng là con trai! Da dẻ lại còn đẹp hơn cả con gái bọn họ, cứ như có thể véo ra nước vậy! Hơn nữa vóc dáng cũng rất tuyệt!
Nhưng kiểu người như vậy... chắc chắn đã có chủ rồi đúng không?
Cô nàng cầm quạt nghiến răng không cam lòng: "Khốn thật!"
Thế là, Tần Túng đang vận động trên sân vận động bỗng nhiên nhận được hai thông báo mới.
"Bạn đã nhận được điểm ghen tị từ Chu Nghệ Quyên: 327 điểm, điểm ghen tị còn lại: 6217..."
"Bạn đã nhận được điểm ghen tị từ Trần Húc: 999 điểm, điểm ghen tị còn lại: 7216..."
Tần Túng: "???"
---❊ ❖ ❊---
Bên này, khi mấy nữ sinh đang miên man suy nghĩ trên ban công, thì đúng lúc này, ở cách sân vận động không xa, có một ánh nhìn khác cũng đang hướng về phía Tần Túng.
Đó là một cụ ông mặc âu phục, đeo cặp kính gọng vàng cổ điển một mắt.
Cụ ông chải kiểu tóc vuốt ngược màu bạc trắng rất tinh anh, toát lên vẻ thâm trầm nhưng không kém phần rắn rỏi. Duy chỉ có một điểm trên người ông lão không hợp với khí chất này, chính là chiếc đồng hồ bỏ túi màu hồng đeo trên cổ, trên mặt đồng hồ là hình một cô bé phép thuật đáng yêu.
Nếu có ai biết huy hiệu trên âu phục của cụ ông chắc chắn sẽ chấn kinh, vì đó là huy hiệu biểu tượng của Tập đoàn Bảo hiểm Bạch Kim Chi Tinh, trong tập đoàn Bạch Kim Chi Tinh chỉ có cấp cao mới có tư cách đeo huy hiệu này.
"Thiếu gia, tôi đã gặp Tần tiền bối rồi."
Trong chiếc đồng hồ bỏ túi cô bé phép thuật phát ra âm thanh: "À? Ở đâu vậy, cho tôi xem với!"
Chiếc đồng hồ bỏ túi này đã được cải tiến đặc biệt, có khả năng truyền phát video thực địa cũng như trò chuyện.
Cụ ông dùng hai tay nâng chiếc đồng hồ bỏ túi lên, đỡ vững vàng trước ngực, hướng ống kính về phía Tần Túng: "Người mặc áo thun cộc tay có mũ màu đen đằng kia chính là cậu ta."
"Được, xin hãy nhất định mời Tần tiền bối về nhà, chuyện này cực kỳ quan trọng! Thậm chí liên quan đến sự sống chết của Lý gia chúng tôi..."
"Thiếu gia, tôi đã hẹn thời gian với Cố tiền bối, Tần tiên sinh cũng biết việc Tập đoàn Bảo hiểm Bạch Kim Chi Tinh chúng ta hôm nay đến thăm, ngài ấy chắc chắn sẽ bớt chút thời gian thôi. Xin thiếu gia hãy kiên nhẫn chờ đợi thêm."
"Tống Ba bác! Nhưng mà... nhưng tình hình thực sự rất nghiêm trọng!" Giọng của Lý Kiều rất gấp gáp, cậu ta đã mong chờ Tần Túng từ rất lâu rồi... Kể từ ngày đầu tiên biết Tần Túng là "cá chép may mắn" duy nhất của giới tu chân, Lý Kiều đã khao khát được gặp Tần Túng.
Cậu ta phải vất vả lắm mới vượt qua được bài kiểm tra của Tửu Đại Chân Quân và Cố Thuận Chi, thậm chí không tiếc bỏ ra 1 ngày để làm xong tận 999 câu hỏi trắc nghiệm, mới giành được sự tin tưởng của Tiên Thánh Chi Thư, có được cơ hội diện kiến Tần Túng...
"Tôi hiểu rồi thiếu gia, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức mời Tần tiền bối tới." Cụ ông gật đầu, sau đó đặt chiếc đồng hồ bỏ túi xuống.
Giờ này Tần Túng vẫn đang trong giờ học, Tống Ba không trực tiếp làm phiền mà kiên nhẫn chờ đợi bên sân vận động.
Khoảng hơn mười phút sau, theo tiếng vỗ tay vang dội của giáo viên thể dục, mọi người giải tán tại chỗ trên sân vận động.
Và Tống Ba cũng xuất hiện đúng giờ trước mặt Tần Túng.
Tống Ba: "Chào Tần tiên sinh, không biết có thể mượn một bước nói chuyện được không?"
Vì có người ngoài ở đây, Tống Ba không thể trực tiếp gọi danh xưng "Tần tiền bối", sợ thu hút sự chú ý gây hiểu lầm. Thế nên tiếng "Tần tiên sinh" này thực tế là chuyện chẳng đặng đừng, nếu không theo lý mà nói, ông hoàn toàn không có tư cách gọi Tần Túng bằng danh xưng gần như ngang hàng thế này.
Tần Túng tỉ mỉ đánh giá cụ ông từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở chiếc huy hiệu của Bạch Kim Chi Tinh.
Trước giờ học hôm nay, Cố Thuận Chi đã cho anh xem logo của Tập đoàn Bảo hiểm Bạch Kim Chi Tinh, hoàn toàn giống hệt chiếc huy hiệu kia.
Tần Túng không ngờ đối phương lại phái người đến thăm mình nhanh như vậy.
Đây là việc Cố Thuận Chi đã hẹn trước cho anh, Tần Túng không có lý do gì để từ chối.
Tần Túng: "Vậy chúng ta tới quán cà phê nhé?"
Tống Ba mỉm cười nhẹ: "Tần tiên sinh cứ theo tôi là được, ven đường cổng trường có chuẩn bị sẵn xe nhà lưu động, chúng ta có thể nói chuyện ở trong đó."
Tần Túng gật đầu, vừa định rời đi cùng Tống Ba.
Thì thấy lúc này Mã Tát Thông, người đã ngồi đợi từ lâu trên khán đài xem bóng đá, đột nhiên đứng bật dậy, hét lớn một tiếng vang dội!
Mã Tát Thông: "Rõ ràng là tôi đến trước!"
Tần Túng: "..."
Tống Ba: "..."
Lộ Mạn Tuyết: "???"