"Đúng vậy, giờ nghĩ lại, thật sự khiến người ta cảm thấy như mới hôm qua. Dường như từng màn từng màn vẫn rõ mồn một, giống như mới vừa xảy ra, chứ không phải đã trôi qua hơn mười năm rồi..."
Kỷ Tuyết Tình cũng không khỏi khẽ thở dài cảm thán.
Giang Thiểm Thiểm ở bên cạnh cũng cảm khái: "Giờ tôi vẫn còn nhớ rõ lúc trước tôi đến Ngân Hải tìm Tuyết Tình chơi, cảnh tượng lúc cậu và Tuyết Tình cùng đi đón tôi ở sân bay. Lúc đó tôi thấy cậu không chỉ đẹp trai, mà trên người còn có một loại khí chất rất đặc biệt, khiến người ta có cảm giác bí ẩn khó hiểu."
Dừng một chút, Giang Thiểm Thiểm không khỏi mỉm cười nói: "Lúc đó, e là nằm mơ tôi cũng không ngờ tới cậu lại là một tu chân giả."
"Ha ha..."
Doãn Tu cũng không khỏi khẽ cười, nói: "Vậy chúng ta cùng về Ngân Hải ở một thời gian đi. Lát nữa tôi sẽ nói với Tiểu Cảnh một tiếng, bên Diễn Nguyệt Tông bình thường cũng không có việc gì cần xử lý."
"Ừm! Vậy cùng về xem sao."
Kỷ Tuyết Tình đáp.
"Nhưng cũng không biết hiện giờ Ngân Hải đã biến thành dạng gì rồi. Lúc trước đám yêu ma kia đã hủy hoại Ngân Hải tan hoang không ra hình thù gì nữa." Giang Thiểm Thiểm nói.
Với vị trí của thành phố Ngân Hải, tất nhiên cũng không thể may mắn thoát khỏi trong làn sóng yêu ma lúc trước.
Mặc dù khi đó thành phố Ngân Hải cũng là một trong những thành phố trọng điểm phòng thủ của Hoa Hạ, không chỉ triển khai trọng binh canh giữ, đồng thời còn có rất nhiều tu chân giả của Tam Thanh Cung và La Phù Tông trú đóng, hơn nữa còn bố trí đại trận hộ vệ.
Thế nhưng, đối mặt với số lượng yêu ma đông đảo kia, thành phố Ngân Hải vẫn bị phá hủy và tàn phá một phần khu vực rất lớn.
Trước đây khi Doãn Tu dẫn theo Uất Trường Sinh và Tịnh Thanh Hà đi dạo khắp nơi, cũng vì nhiều khu vực của thành phố Ngân Hải đã bị yêu ma phá hủy thành phế tích, cho nên mới không cố ý ghé qua Ngân Hải dạo chơi.
Tính ra, thực tế Doãn Tu cũng đã nhiều năm không quay về Ngân Hải nữa. Mặc dù linh thức của hắn có thể nhìn thấy tình hình Ngân Hải bất cứ lúc nào, nhưng chung quy vẫn không bằng tự mình quay trở lại đó.
"Hiện tại đã trôi qua gần nửa năm rồi, hơn nữa sự phá hoại mà Ngân Hải phải gánh chịu lúc trước cũng không thể xem là quá nghiêm trọng, tôi nghĩ bây giờ Ngân Hải chắc đã tái thiết khôi phục gần như hoàn tất rồi."
Kỷ Tuyết Tình nói.
Doãn Tu trực tiếp thả linh thức ra kiểm tra một chút, sau đó khẽ gật đầu với hai người họ, nói: "Ngân Hải quả thực đã cơ bản tái thiết khôi phục lại rồi. Chỉ là có vài nơi vẫn có chút thay đổi so với trước kia."
Doãn Tu không khỏi có chút thổn thức cảm khái.
Bởi vì Đại học Ngân Hải không thể may mắn thoát khỏi dưới sự tấn công của đám yêu ma kia, cả tòa Đại học Ngân Hải phần lớn đã bị phá hủy thành một mảnh phế tích.
Nay tuy đã xây dựng lại, nhưng cây sam mà năm đó nhà Doãn Tu từng trồng thì đã biến mất...
Không chỉ vậy, 'khu dân cư Nguyệt Loan' nơi Doãn Tu từng ở một thời gian dài cũng bị yêu ma phá hủy, bây giờ xây dựng lại, nhưng đã khác xa so với ban đầu.
Doãn Tu dùng linh thức kiểm tra một phen, đã không tìm thấy nhiều điểm giống với lúc trước nữa.
Ngược lại, căn biệt thự mà Doãn Tu mua đất tự xây ở Bình Đỉnh Thôn vẫn còn bình an vô sự.
Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là năm đó lúc xây dựng căn biệt thự kia, Doãn Tu từng bố trí đại trận phòng ngự, cho nên mới có thể không bị phá hủy dưới sự xâm lấn của đám yêu ma kia.
Dù sao thì phần núi phía sau, cũng như Bình Đỉnh Thôn cách đó không xa đều đã bị tàn phá không ít.
"Vậy, chúng ta ngày kia về thế nào?" Kỷ Tuyết Tình hỏi.
Doãn Tu thoát khỏi sự ngẩn ngơ nhẹ nhàng, đáp: "Được, vậy thì ngày kia đi."
Hai ngày sau, Doãn Tu nói với Uất Trường Sinh, Tịnh Thanh Hà, Hàng Bá Khiêm cũng như Doãn Sùng Văn một tiếng, liền dẫn theo Kỷ Tuyết Tình, Giang Thiểm Thiểm, Ninh Nguyệt Cảnh rời khỏi Diễn Nguyệt Tam Tiên Đảo, quay về thành phố Ngân Hải.
Cùng đi đương nhiên không thể thiếu Lục La và Tiểu Man cùng mấy tiểu gia hỏa kia.
Vì dự định về Ngân Hải ở một thời gian, cho nên Doãn Tu trực tiếp cải trang diện mạo một chút, tránh việc đi ra ngoài bị người ta nhận ra, gây ra náo loạn không cần thiết.
Sau khi về tới Ngân Hải, Doãn Tu và mọi người đều trực tiếp tới căn biệt thự mà hắn đã xây dựng ở Bình Đỉnh Thôn.
"Phù, vài năm không về ở, cũng khá nhớ đấy chứ." Doãn Tu bước vào trong biệt thự, nhìn cách bài trí quen thuộc bên trong, không khỏi cảm thán.
Vì toàn bộ căn nhà đều có pháp trận tránh bụi mà Doãn Tu bố trí, cho nên dù đã lâu không có người ở, bên trong cũng không có chút bụi bặm nào, vẫn sạch sẽ, thông thoáng và sáng sủa.
"Tôi cũng đã lâu không về đây rồi. Giờ nhìn thấy đồ đạc và cách bài trí quen thuộc này, quả thật rất hoài niệm." Ninh Nguyệt Cảnh đi theo phía sau Doãn Tu cũng không khỏi cảm khái.
Ngay cả Lục La đang nắm tay Ninh Nguyệt Cảnh cũng không nhịn được mà gật đầu lia lịa, cất giọng lảnh lót kêu lên: "Đúng vậy, đúng vậy, Lục La cũng rất nhớ nơi này."
Nói xong, Lục La lập tức quay đầu nhìn Tiểu Bì ở phía sau cùng với Tiểu Man đang ngồi trên đầu Tiểu Bì, không khỏi chớp chớp đôi mắt to tròn trong veo sáng ngời, sau đó cười khúc khích nói: "Tiểu Man, Tiểu Bì, hai người có muốn cùng tôi lên tầng thượng chơi không?"
Trước kia mấy tiểu gia hỏa này thường xuyên thích chạy lên tầng thượng và núi phía sau để đùa nghịch.
Mấy năm nay chúng cũng không hề quay lại đây, nay trở về chốn cũ, không khỏi có chút hoài niệm thời gian lúc trước.
"Ca kỉ, ca kỉ!"
Nghe thấy lời của Lục La, Tiểu Man liền kêu hai tiếng, 'vèo' một cái liền nhảy từ trên đầu Tiểu Bì lên vai của Lục La.
Tiểu Bì thấy vậy, cũng không khỏi ngẩng đầu gầm nhẹ một tiếng về phía Lục La, ngay sau đó ba tiểu gia hỏa lập tức ùa nhau chạy thẳng lên tầng thượng.
Chỉ có Linh nhìn mấy đứa chúng nó, rồi lại quay đầu đi, tiếp tục đi theo bên cạnh Ninh Nguyệt Cảnh, không cùng chúng nó lên trên đó đùa nghịch.
"Đi thôi, chúng ta cũng lên xem sao."
Lúc này, Doãn Tu đột nhiên quay đầu lại mỉm cười nói với Ninh Nguyệt Cảnh cùng Kỷ Tuyết Tình, Giang Thiểm Thiểm ba người phía sau.
Kỷ Tuyết Tình mỉm cười nhẹ, đáp: "Cũng được."
Mấy người ngay lập tức cùng nhau đi lên lầu...
Lên tới tầng thượng, Doãn Tu không bận tâm tới việc Lục La và Tiểu Man đang đùa nghịch ở bên cạnh, mà quay đầu nhìn về phía Bình Đỉnh Thôn cách đó không xa ở phía bên kia, sau đó đột nhiên hỏi Kỷ Tuyết Tình: "Phải rồi Tuyết Tình, Trương Viện thế nào rồi? Cô ấy không sao chứ?"
Doãn Tu cũng là vì nhìn thấy Bình Đỉnh Thôn ở một bên, lúc này mới không khỏi nhớ tới cô thư ký Trương Viện năm nào, có chút lo lắng không biết cô ấy có gặp chuyện gì dưới sự xâm lấn của đám yêu ma kia hay không.
Năm đó lúc hắn xây dựng căn biệt thự này vẫn là nhờ Trương Viện và cha cô ấy giúp đỡ xử lý các việc liên quan, bao gồm thương lượng mua đất với dân làng cũng như bồi thường chiếm đất làm đường, v.v...
"Cô ấy không sao, hiện giờ còn đã được thăng chức lên làm Trưởng phòng hành chính tổng công ty tập đoàn chúng ta rồi." Kỷ Tuyết Tình mỉm cười nói.
Doãn Tu nghe vậy, không khỏi khẽ gật đầu, an tâm hơn hẳn, chỉ cần không sao là tốt rồi.
Hắn thực sự là một người rất nặng tình cũ, cho dù tình giao hảo cũng không tính là sâu đậm, cho dù sau này chưa chắc còn có cơ hội gặp lại, nhưng hắn cũng không muốn nghe tin người quen cũ năm nào chết dưới nanh vuốt của đám yêu ma kia.
"Vậy là tốt rồi."
Doãn Tu chậm rãi nói. (Còn tiếp.)