Nhìn thấy trước mắt từng người giống như người khổng lồ, thân hình vạm vỡ cường tráng, toàn thân cơ bắp tràn đầy một loại sức mạnh bùng nổ, khí thế tỏa ra lại khủng bố đáng sợ như hung thú viễn cổ, ba người Lăng Hư Tử, Nguyên Nhất Tử, Huyền Chân Tử trong lòng đầy rẫy chấn động.
Nội tâm thậm chí có thể dùng từ không thể tưởng tượng nổi để hình dung.
Sau khi kích hoạt thiên phú dị năng của huyết mạch Bán Vu, Khương Lê cùng Khương Ha và năm vị Bán Vu Thiên Hầu lập tức vung trường đao cự phủ trong tay, mãnh liệt giết về phía ba người Lăng Hư Tử.
Thấy vậy, ba người Lăng Hư Tử đồng thời đại kinh thất sắc.
Trong lúc hoảng loạn, vội vàng tế ra pháp khí phòng ngự, đồng thời, Lăng Hư Tử lên tiếng hét lớn: "Chờ chút, chờ chút! Hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm..."
Thế nhưng Khương Lê và đám người Bán Vu Thiên Hầu nào có quản họ kêu gào hiểu lầm hay không.
Vừa nãy Huyền Chân Tử đột nhiên ra tay, ý đồ bắt giữ Ninh Nguyệt Cảnh, Kỷ Tuyết Tình và Giang Thiểm Thiểm là sự thật, cho nên trong mắt Khương Lê và những người khác, Lăng Hư Tử bọn họ chính là kẻ địch.
Mà đối đãi với kẻ địch, Bán Vu nhất tộc chưa bao giờ tâm từ thủ nhuyễn.
"Rống!"
Năm vị Bán Vu Thiên Hầu gầm lên, vung trường đao cự phủ nắm chặt trong tay về phía ba người Lăng Hư Tử, Nguyên Nhất Tử và Huyền Chân Tử. "Vu lực" bàng bạc từ trong cơ thể đám người Khương Lê trào ra cuồn cuộn như lũ quét.
Mấy đạo huyền quang sắc bén đột ngột xé toạc bầu trời, trong nháy mắt đã xuất hiện ở phía trên đỉnh đầu ba người Lăng Hư Tử, Nguyên Nhất Tử và Huyền Chân Tử.
Khí tức mạnh mẽ, thậm chí là đáng sợ kia khiến ba vị sư huynh đệ Lăng Hư Tử không khỏi cảm thấy một trận rung động, rõ ràng đòn tấn công lúc này của đám người Khương Lê còn mạnh mẽ hơn lúc nãy rất nhiều.
Bình!
Bình bình...
Mấy lưỡi đao búa liên tiếp chém mạnh hung hãn vào lớp hào quang phòng ngự do pháp khí phòng ngự của ba người Lăng Hư Tử tế ra. Trong đó Huyền Chân Tử và Nguyên Nhất Tử mỗi người đều phải chịu hai đòn tấn công, chỉ có Lăng Hư Tử là chỉ chịu một đòn.
Có lẽ là do vừa rồi Nguyên Nhất Tử và Huyền Chân Tử đều biểu hiện ra thái độ ép người quá đáng, cho nên khiến đám người Khương Lê có ác cảm với hai người bọn họ đặc biệt sâu sắc hơn.
Tiếp tục chịu đòn tấn công của đám người Khương Lê, hào quang phòng ngự bao phủ xung quanh Nguyên Nhất Tử và Huyền Chân Tử đều rung chuyển kịch liệt, thậm chí còn khuấy động lên từng tầng gợn sóng.
Hào quang phòng ngự của Huyền Chân Tử còn suýt nữa bị đánh tan tác một lần nữa, điều này làm Huyền Chân Tử sợ đến giật thót, trong lòng nhịn không được hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt nhìn về phía đám người Khương Lê tràn đầy vẻ kinh hãi.
Nguyên Nhất Tử và Lăng Hư Tử cũng chẳng khá hơn là bao, bọn họ đều có thể cảm nhận rõ ràng đòn tấn công lúc này của đám người Khương Lê rõ ràng mạnh hơn lúc nãy ít nhất ba bốn phần!
Xét về thực lực mà nói, cho dù là một chọi một, bọn họ cũng hoàn toàn không phải là đối thủ.
Nếu như thực sự đánh tiếp, chỉ sợ không cần đến một thời ba khắc là ba vị sư huynh đệ bọn họ đều phải xong đời...
Thế là, Lăng Hư Tử tiếp tục hoảng loạn liên tục kêu lớn: "Các vị, các vị, hiểu lầm, đây thực sự chỉ là một hiểu lầm mà thôi! Chúng tôi không hề có bất kỳ địch ý nào cả, vừa nãy chỉ là sư đệ tôi nhất thời xúc động mà thôi, tôi lập tức bảo hắn bồi lễ xin lỗi các vị thế nào?"
Ngay cả Nguyên Nhất Tử lúc này cũng có chút hoảng sợ, vội vàng phụ họa theo: "Đúng vậy, các vị, tất cả chuyện này đều chỉ là một hiểu lầm nhỏ mà thôi, chúng tôi tuyệt đối không có nửa điểm ác ý. Người sư đệ này của tôi tính tình quá nóng nảy, vừa nãy đều là lỗi của hắn, xin các vị đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với hắn..."
Có lẽ ba người Lăng Hư Tử, Nguyên Nhất Tử, Huyền Chân Tử trước đó nằm mơ cũng không ngờ tới năm gã tráng hán có khí tức quái dị đi theo sau Ninh Nguyệt Cảnh và Kỷ Tuyết Tình lại có thể đáng sợ đến mức này, từng người một lại đều có thực lực ở tầng thứ Độ Kiếp Kỳ, thậm chí bất kỳ ai cũng rõ ràng mạnh hơn bọn họ rất nhiều.
Nếu như cho họ biết sớm rằng trong Diễn Nguyệt Tông ngoài Doãn Tu ra còn có năm nhân vật đáng sợ như vậy, chỉ sợ dù có mượn thêm mười cái gan bọn họ cũng không dám chạy tới Diễn Nguyệt Tông để thăm dò sâu cạn của Doãn Tu.
Chuyện này còn chưa kịp gặp mặt Doãn Tu, năm gã "biến thái" đột nhiên xuất hiện này đã đủ để thu phục bọn họ một cách tâm phục khẩu phục rồi.
Lăng Hư Tử và Nguyên Nhất Tử vừa vội vàng lên tiếng xin xỏ, trong lòng cũng tràn đầy chấn kinh.
Bọn họ vốn tưởng rằng trong Diễn Nguyệt Tông cũng chỉ có một mình Doãn Tu là lợi hại, đạt tới Độ Kiếp Kỳ, nào ngờ ngoài Doãn Tu ra, lại còn có năm gã quái nhân có thực lực đáng sợ đến thế.
Trong mắt mấy người Lăng Hư Tử, đám người Khương Lê đích thực là "quái nhân".
Không chỉ khí tức trên người quái dị, bản chất sức mạnh cũng quái đản và quỷ dị, hơn nữa, bọn họ lại còn có thể biến thành cao năm sáu mét, đây chính là chân thân biến thành cao lớn như vậy, chứ không phải do pháp lực huyễn hóa ra.
Điều đáng kinh ngạc hơn nữa nằm ở chỗ sau khi bọn họ trở nên cao lớn, ngay cả thực lực cũng bạo tăng thêm một mảng lớn!
Điều này thực sự có chút khó tin, vượt xa nhận thức và tưởng tượng của đám người Lăng Hư Tử.
Trong lúc kinh thán chấn động, ba người Lăng Hư Tử, Nguyên Nhất Tử, Huyền Chân Tử trong lòng cũng nhịn không được âm thầm suy đoán lai lịch của mấy gã quái nhân này là gì.
Trong Diễn Nguyệt Tông này rốt cuộc còn ẩn giấu bao nhiêu sức mạnh? Phía trước trong Diễn Nguyệt Tam Tiên Đảo liệu có còn nhiều quái nhân thực lực khủng bố như vậy tồn tại hay không?
Lăng Hư Tử bọn họ không thể nào biết được, tạm thời mà nói, bọn họ cũng không có tâm trí đâu mà phân tâm suy nghĩ kỹ những vấn đề này.
Cấp bách của bọn họ bây giờ vẫn là làm sao để đám người Khương Lê dừng tay, làm sao để vãn hồi cục diện này, nếu không, ba người họ hôm nay có thể sống sót rời khỏi Diễn Nguyệt Tam Tiên Đảo, quay trở về Côn Luân Tiên Cảnh hay không vẫn còn là vấn đề.
Lời nói của Lăng Hư Tử và Nguyên Nhất Tử đối với năm vị Bán Vu Thiên Hầu như Khương Lê hoàn toàn chẳng khác gì đánh rắm, bọn họ căn bản không thèm để ý, nên tấn công thì cứ tiếp tục tấn công, chỉ cần Ninh Nguyệt Cảnh không gọi dừng, bọn họ tuyệt đối sẽ không dừng lại.
Trừ khi là tiêu diệt được đám người Lăng Hư Tử thì mới có khả năng đó.
Vừa nãy Huyền Chân Tử đột nhiên ra tay muốn bắt giữ bọn họ cũng quả thực khiến Ninh Nguyệt Cảnh tức giận, vì vậy, sau khi đám người Khương Lê ra tay, Ninh Nguyệt Cảnh cũng có ý muốn cho mấy người Huyền Chân Tử một chút màu sắc để nhìn.
Lúc này nhìn thấy ba người Huyền Chân Tử dưới sự tấn công của đám người Bán Vu Thiên Hầu, hào quang phòng ngự lộ ra vẻ nguy cấp, trong lòng Ninh Nguyệt Cảnh cũng âm thầm hả giận.
Mặc cho Lăng Hư Tử và Nguyên Nhất Tử kêu gào hiểu lầm thế nào, Ninh Nguyệt Cảnh cũng trước sau không gọi đám người Khương Lê dừng tay, chỉ đứng một bên lạnh lùng quan sát.
Kỷ Tuyết Tình và Giang Thiểm Thiểm cũng gần như vậy, vừa nãy Huyền Chân Tử đột nhiên ra tay quả thực đã làm các nàng giật mình, sau đó trong lòng cũng dấy lên một cơn giận dữ.
Nếu không phải trước đó vì cẩn thận mà mang theo Khương Lê bọn họ cùng ra ngoài, thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Nếu không cho đám người Huyền Chân Tử một chút bài học, thì còn ra thể thống gì nữa?
Ba người Ninh Nguyệt Cảnh mặc không lên tiếng lạnh lùng đứng xem, thế này thì khổ cho ba người Lăng Hư Tử, đặc biệt là Nguyên Nhất Tử và Huyền Chân Tử, những người đang bị hai vị Bán Vu Thiên Hầu vây công càng kêu khổ không thấu.
Bản thân thực lực của bọn họ vốn dĩ đã yếu hơn bất kỳ vị Bán Vu Thiên Hầu nào, huống chi còn bị hai vị Bán Vu Thiên Hầu vây công. Đặc biệt là trong tình huống những Bán Vu Thiên Hầu này đều đã kích hoạt thiên phú dị năng huyết mạch Bán Vu, thực lực bạo tăng...