Tu Chân Trở Về Ở Đô Thị

Lượt đọc: 984 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 238
Kinh ngạc

❊ ❊ ❊

Lúc này, Tiết Ninh hỏi: "Là Vương thúc thúc mời anh đến à?"

"Coi là vậy đi." Doãn Tu đáp.

Tiết Ninh hơi ngạc nhiên với câu trả lời của Doãn Tu, "Coi là vậy?"

"Ừm." Doãn Tu khẽ gật đầu, "Là thư ký của Vương thị trưởng mang thiệp mời tới công ty, chỉ là tổng giám đốc công ty đi công tác ở ngoài, cho nên đành phải là tôi tới."

Tiết Ninh nghe vậy càng ngạc nhiên hơn, "Anh còn đi làm ở công ty sao?"

Cô vô cùng kinh ngạc về điều này, dường như cảm thấy người như Doãn Tu mà lại giống như người bình thường đi làm ở công ty, thật là khó tin.

Dứt lời, Tiết Ninh lại tò mò hỏi tiếp: "Anh làm việc ở công ty nào? Là quản lý cấp cao của công ty sao?"

"Ha ha." Doãn Tu mỉm cười, tự nhiên nhìn ra sự ngạc nhiên đó của Tiết Ninh, trả lời: "Cô chắc là từng nghe nói qua 'Tiên Tư' rồi chứ?"

"Tiên Tư? Anh nói là cái Tiên Tư làm sản phẩm làm đẹp đó sao? Tiên Tư Dưỡng Nhan Hoàn và Tiên Tư Khứ Ba Dịch?" Tiết Ninh càng kinh ngạc nhìn Doãn Tu.

Cô ở Ngân Hải, tự nhiên không thể nào chưa nghe nói qua Tiên Tư. Hiện nay ở Ngân Hải, Tiên Tư dù chưa tới mức nhà nhà đều biết, nhưng cũng cơ bản là mọi người dân đều từng nghe qua. Nhất là độ nổi tiếng trong giới phụ nữ trẻ.

"Ừm, đúng vậy." Doãn Tu mỉm cười gật đầu.

Vẻ kinh ngạc trong mắt Tiết Ninh càng đậm thêm vài phần, nói: "Thật không ngờ anh lại làm việc ở Tiên Tư. Hai tháng gần đây công ty các anh đúng là đủ hot. Bạn bè bên cạnh tôi, bao gồm cả mẹ tôi và dì tôi bây giờ đều đang dùng Dưỡng Nhan Hoàn của công ty các anh. Hiệu quả đúng là rất lợi hại, mẹ tôi dùng gần một tháng, bây giờ nhìn như trẻ ra năm sáu tuổi vậy, làm mẹ tôi vui lắm..."

"Ha ha, vậy sao." Doãn Tu mỉm cười, nói: "Công ty chúng tôi tuy hiện tại chỉ có hai loại sản phẩm, nhưng hiệu quả đúng là khá tốt. Nếu dùng lâu dài, không chỉ có thể làm đẹp, mà đối với cơ thể cũng sẽ có một số lợi ích."

"Ừm. Mấy hôm trước mẹ tôi còn bảo với tôi dạo này ngủ ngon hơn trước nhiều, cả người tinh thần cũng tốt hơn hẳn. Một vài cảm giác đau lưng mỏi gối trước kia cũng hết sạch." Tiết Ninh đáp.

Nghe cuộc trò chuyện giữa Doãn Tu và Tiết Ninh, Liêu Nghiên bên cạnh không khỏi mang theo vài phần tò mò đánh giá Doãn Tu, trong lòng đối với cái gọi là Tiên Tư mà họ nói cũng thấy tò mò theo.

Cô tuy là người Ngân Hải, nhưng những năm gần đây thời gian ở lại Ngân Hải cũng không dài, bình thường cơ bản đều ở ngoại tỉnh. Dù sao đây cũng là do tính chất công việc của nghệ sĩ minh tinh quyết định.

Lần này cũng là vừa vặn có sự kiện thương mại ở Ngân Hải nên mới trở về, đối với Tiên Tư thì quả thực chưa nghe nói qua.

Mặc dù gần đây độ nổi tiếng của Tiên Tư đã tăng vọt một mảng lớn, nhưng đối với những người không quá quan tâm đến phương diện này, rất nhiều người vẫn không hiểu rõ lắm, thậm chí còn chưa từng nghe qua. Điều này cũng không có gì kỳ lạ.

Lúc này, Tiết Hoằng Nghị ở phía bên kia chợt phát hiện ra Doãn Tu đang trò chuyện với con gái, thế là vội vàng nói với mấy người bạn thương mại của mình một tiếng rồi đi tới. Đi cùng ông còn có một người đàn ông trung niên khác. Có lẽ là bạn thân cá nhân của ông chăng.

"Doãn tiên sinh, không ngờ lại gặp ngài ở đây."

Giọng điệu của Tiết Hoằng Nghị vô cùng khách khí, thậm chí còn dùng cả kính ngữ.

Về một vài chuyện của Doãn Tu ông đều nghe con gái Tiết Ninh kể lại, cho nên giờ phút này gặp lại Doãn Tu, bất kể là thần tình thái độ hay là giọng điệu đều tỏ ra vô cùng tôn trọng và khách khí.

Người đi cùng Tiết Hoằng Nghị, và cả Liêu Nghiên đang đứng bên cạnh Tiết Ninh đều rất ngạc nhiên nhìn Tiết Hoằng Nghị và Doãn Tu. Có lẽ họ đều không ngờ Tiết Hoằng Nghị lại khách khí với Doãn Tu như vậy, đến cả kính xưng cũng dùng tới. Cần biết là Doãn Tu trông cũng chỉ tầm hơn hai mươi tuổi mà thôi.

Nhất thời, hai người càng thêm tò mò Doãn Tu rốt cuộc có thân phận bối cảnh gì, mà lại có thể khiến Tiết Hoằng Nghị kính trọng khách khí như vậy. Nhất là Liêu Nghiên, sự tò mò trong lòng càng lớn hơn. Doãn Tu trước mắt này chẳng phải là bạn của Tiểu Ninh sao? Sao Tiết thúc thúc lại giống như đang giao thiệp bình đẳng với anh ta, còn dùng kính xưng với anh ta nữa. Nhưng hiện tại Liêu Nghiên cũng biết những lời này không tiện hỏi ra, thôi thì chờ riêng tư rồi hỏi Tiểu Ninh tình hình thế nào vậy.

"Tiết tiên sinh, đã lâu không gặp." Doãn Tu xoay người cũng khách khí chào hỏi Tiết Hoằng Nghị.

Tiết Hoằng Nghị mỉm cười nói: "Doãn tiên sinh, lần trước còn phải đa tạ ngài đã giúp Ninh Nhi một tay, nếu không thì trong lòng Ninh Nhi chắc chắn sẽ vô cùng tự trách."

Tiết Hoằng Nghị chỉ đương nhiên chính là chuyện lần trước Doãn Tu giúp Tiết Ninh đi cứu hai người bạn của cô ấy.

"Tiết tiên sinh khách khí rồi, chỉ là nhấc tay chi lao mà thôi. Với lại, tôi cũng đã nhận thù lao tương xứng." Doãn Tu thản nhiên nói.

Ý đồ muốn kết giao với Doãn Tu của Tiết Hoằng Nghị đã vô cùng rõ ràng. Tuy nhiên Doãn Tu cũng không từ chối. Nhắc mới nhớ anh với Tiết Ninh cũng coi như quen biết, hai người cũng đã gặp nhau mấy lần, cảm giác cũng tạm ổn.

"Để hôm khác đi. Dạo này tôi còn có chút việc bận, có lẽ chưa chắc đã rút ra được thời gian." Khựng lại một chút, Doãn Tu tiếp tục: "Đây là danh thiếp của tôi."

Vừa nói, Doãn Tu đưa tay vào trong túi lấy ra hai tấm danh thiếp. Đương nhiên, thực tế danh thiếp của Doãn Tu là ném trong nhẫn trữ vật, đưa tay vào túi chỉ là để che mắt mà thôi.

Danh thiếp là do công ty in, hiện giờ Doãn Tu dù sao cũng là phó tổng của Tiên Tư, tuy cơ bản là danh thiếp của anh cũng chẳng tùy tiện đưa cho người khác, nhưng công ty vẫn in cho một ít. Doãn Tu cũng tiện tay ném mấy tấm vào trong nhẫn trữ vật, biết đâu lúc nào đó cần dùng tới.

Doãn Tu lần lượt đưa hai tấm danh thiếp cho Tiết Hoằng Nghị và Tiết Ninh. Còn người bên cạnh Tiết Hoằng Nghị, cùng với Liêu Nghiên, Doãn Tu đều không đưa. Dù sao cũng không thân, không cần thiết.

Lúc nhận được tấm danh thiếp Doãn Tu đưa tới, Tiết Ninh cũng hơi ngạc nhiên, cũng có một chút xíu kinh hỉ. Dù nói rằng bình thường cô cũng không mấy khi rảnh rỗi mà liên lạc với Doãn Tu, nhưng cô rất rõ Doãn Tu là nhân vật thế nào, nếu có thể có cách thức liên lạc của anh, tương lai nếu có lại đụng phải chuyện kiểu đó, ít nhất cũng có một người có thể cầu cứu.

Tiết Ninh quả thực có chút sợ hãi vì chuyện gặp phải ở biệt thự lần trước. Cho dù Doãn Tu từng tặng cô một miếng ngọc phù, nhưng so sánh mà nói, việc có được cách thức liên lạc của Doãn Tu vẫn khiến cảm giác an toàn trong lòng cô tăng lên không ít.

Tiết Ninh cúi đầu nhìn thông tin trên danh thiếp, vì là công ty in nên trên đó ngoài số điện thoại của Doãn Tu ra, còn có thông tin chức vụ của Doãn Tu ở Tiên Tư. Khi Tiết Ninh nhìn thấy chức vụ của Doãn Tu trên danh thiếp lại là phó tổng giám đốc, trong mắt lại lóe lên một tia kinh ngạc. Trước kia cô cứ nghĩ Doãn Tu đại khái chỉ là một quản lý cấp cao của Tiên Tư thôi, không ngờ lại là chức vụ cao như phó tổng giám đốc!

Nhưng cũng chỉ là hơi kinh ngạc một chút. Sau đó Tiết Ninh khá trịnh trọng cất tấm danh thiếp dù thiết kế hay vật liệu, gia công đều hết sức tầm thường, chỉ là một tấm danh thiếp rất bình thường đó đi.

Một tấm danh thiếp 'quý giá' hay không, nhìn không phải là thiết kế ngoại quan của nó có đẹp hay không, vật liệu dùng có cao cấp hay không, mà là tấm danh thiếp này thuộc về người nào.

Giống như Tiết Ninh, sau khi Tiết Hoằng Nghị cầm danh thiếp của Doãn Tu cũng không nhịn được mà xem thông tin trên danh thiếp, khi thấy Doãn Tu lại là phó tổng của Tiên Tư, trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc. Chợt ngẩng đầu nhìn Doãn Tu, nói: "Không ngờ Doãn tiên sinh lại là phó tổng của 'Công ty Hữu hạn Tiên Tư'. Thời gian gần đây cái tên 'Tiên Tư' này đúng là như sấm bên tai! 'Mụ vợ già' ở nhà tôi ngày nào cũng đang dùng cái Tiên Tư Dưỡng Nhan Hoàn của công ty các vị đấy."

"Hiệu quả đúng là tốt không thể tả. 'Mụ vợ già' nhà tôi dùng một thời gian, dạo này cảm giác nhìn rõ ràng trẻ ra hơn nhiều. Tôi còn nghe nói thời gian này sản phẩm này của công ty các vị ở Ngân Hải bán cực kỳ chạy, hiện tại chắc đã chiếm hơn phân nửa thị phần thị trường mỹ phẩm trung cao cấp ở Ngân Hải rồi nhỉ?"

Tuy Tiết Hoằng Nghị không làm trong ngành liên quan đến mỹ phẩm, nhưng phương diện thương mại nói lớn cũng lớn, nói nhỏ cũng nhỏ. Ngay tại Ngân Hải, sao ông có thể không biết Tiên Tư đang trỗi dậy mạnh mẽ gần đây. Huống hồ gần một tháng nay Tiên Tư luôn kiện tụng với Mạn Thi Nhật Hóa thuộc tập đoàn Thần Phong, làm ầm ĩ cả lên. Chỉ là Tiết Hoằng Nghị trước đó cũng không ngờ Tiên Tư này lại có liên quan đến Doãn Tu.

Người đàn ông trung niên bên cạnh Tiết Hoằng Nghị sau khi nghe lời này của Tiết Hoằng Nghị, cũng vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Doãn Tu, trong mắt thoáng lộ ra vài phần vẻ kinh ngạc.

Mà Liêu Nghiên đang đứng cạnh Tiết Ninh lúc này thì càng tò mò hơn cái 'Tiên Tư' này rốt cuộc là thương hiệu gì, mà đến cả Tiết thúc thúc cũng tôn sùng như vậy. Hơn nữa còn chiếm hơn một nửa thị phần thị trường mỹ phẩm trung cao cấp toàn Ngân Hải? Đây là khái niệm gì chứ!

Liêu Nghiên không phải là không biết gì về thương mại, cô rất rõ sản phẩm làm đẹp tuy lợi nhuận kinh người, nhưng cạnh tranh cũng đặc biệt khốc liệt, nhất là thị trường trung cao cấp càng là như vậy. Đồng thời cô cũng biết thị trường trung cao cấp thực tế phần lớn đều bị các thương hiệu quốc tế lớn chiếm giữ, mà cái thương hiệu Tiên Tư gì đó này lại có thể chiếm nửa thị phần ở Ngân Hải, có thể thấy điều này kinh ngạc đến mức nào!

"Ha ha, cũng thường thôi. Ngân Hải dù sao cũng chỉ là một thành một đất, thị phần có cao tới đâu cũng khó mà so với cả nước, với toàn bộ thị trường quốc tế được. Con đường Tiên Tư cần đi còn rất dài." Doãn Tu mỉm cười nhẹ. Vẻ mặt rất thản nhiên bình tĩnh.

Thực tế từ khi bước vào tháng mười một, thị phần của Tiên Tư Dưỡng Nhan Hoàn trên thị trường mỹ phẩm trung cao cấp Ngân Hải đã sớm vượt qua sáu phần, đến hiện tại thậm chí đã gần bảy phần! Có thể nói toàn bộ thị trường mỹ phẩm trung cao cấp Ngân Hải gần như đã bị Tiên Tư 'độc quyền' rồi.

Khi Doãn Tu và Tiết Hoằng Nghị đang trò chuyện, ở phía bên kia, Vương Tư Hiền cũng xuất hiện trong đại sảnh câu lạc bộ, vị thư ký Lý bên cạnh nhỏ giọng nói với ông vài câu, ngón tay chỉ về hướng Doãn Tu. Sau đó liền thấy Vương Tư Hiền khẽ gật đầu, đích thân đi về phía Doãn Tu...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:234
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.