Tu Chân Trở Về Ở Đô Thị

Lượt đọc: 1176 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 371
Abe Kiyono

❊ ❊ ❊

Lại một ngày nữa trôi qua.

Đỗ Phong lại một lần nữa tới căn biệt thự yên tĩnh kia để gặp nhóm người Hạ Mậu Thiên Lưu.

“Đỗ quân, tình hình thế nào rồi? Đã làm rõ chưa?”

Hạ Mậu Thiên Lưu trực tiếp mở lời hỏi.

Đỗ Phong vội vàng đáp: “Hạ Mậu tiên sinh, hai người kia mới chỉ thử được một người. Người còn lại, tổng giám đốc công ty Tiên Tư là Kỷ Tuyết Tình, không tìm được cơ hội thích hợp để dò xét.”

“Tuy nhiên, cô gái tên Ninh Nguyệt Cảnh kia quả thực có thân thủ rất lợi hại. Tôi đã bảo người tìm bốn năm tên lưu manh đến gây sự trên đường cô ta đi học về, nhưng chỉ ba vả hai đấm đã bị cô ta đánh bị thương toàn bộ……”

Hạ Mậu Thiên Lưu khẽ gật đầu, “Xem ra hẳn là không sai rồi.”

“Được rồi, Đỗ quân, cậu xuống trước đi.”

Hạ Mậu Thiên Lưu lập tức phất tay, để Đỗ Phong rời đi.

Sau khi Đỗ Phong đi rồi, Tỉnh Thượng Không Nguyệt bên cạnh đột nhiên lên tiếng hỏi: “Hạ Mậu quân, khi nào Abe đại sư mới có thể lên đường đến Hoa Hạ?”

Hạ Mậu Thiên Lưu đáp: “Thầy vẫn còn một số việc ở trong nước cần xử lý, khoảng mười ngày nữa mới có thể khởi hành tới Hoa Hạ.”

“Mười ngày sao?”

Tỉnh Thượng Không Nguyệt khẽ gật đầu, “Có Abe đại sư đích thân ra tay, hai người kia chắc chắn khó lòng thoát khỏi sự trừng phạt. Nhưng mà, Tiết Hoằng Nghị của ‘Tập đoàn Hoằng Nhất’ thì tính sao?”

“Có ông ta ở đó, tập đoàn Nhã Thần muốn hất cẳng tập đoàn Hoằng Nhất để trúng thầu sợ là cơ hội không lớn đâu!”

Thôn Thượng Chân Dữ cũng hơi nhíu mày nói: “Tỉnh Thượng quân nói đúng, dự án ở Ngân Hải này, tập đoàn Hoằng Nhất quả thực là đối thủ cạnh tranh lớn nhất, cũng gần như có thể nói là đối thủ cạnh tranh duy nhất của tập đoàn Nhã Thần. Chỉ cần Tiết Hoằng Nghị còn ngồi vững ở tập đoàn Hoằng Nhất, e rằng Nhã Thần muốn giành lấy dự án này rất khó……”

Hạ Mậu Thiên Lưu cũng nhíu mày khẽ gật đầu, “Chúng ta tuy mượn thân phận người Hoa Hạ của gia tộc họ Đỗ, nhưng tập đoàn Nhã Thần dù sao vẫn có thể bị tra ra là có bối cảnh tư bản của Đại Đảo Quốc chúng ta. Trong tình huống có đối thủ cạnh tranh thực lực tương đương, tập đoàn Nhã Thần muốn giành được dự án đấu thầu lớn của Hoa Hạ quả thực rất khó.”

“Một khi tập đoàn Nhã Thần thất bại trong dự án khổng lồ ở Ngân Hải này, nó sẽ gây ảnh hưởng đến chiến lược xâm nhập kinh tế vào Hoa Hạ mà Đại Đảo Quốc chúng ta đã vạch ra!”

“Không sai. Tuy Ngân Hải chỉ là thành phố tuyến hai của Hoa Hạ, nhưng dự án lần này cũng liên quan đến quy mô hàng chục tỷ tệ Hoa Hạ, ảnh hưởng đến chiến lược xâm nhập vào Hoa Hạ của tư bản Đại Đảo Quốc chúng ta là không thể coi thường. Tuyệt đối không cho phép thất bại.”

Tỉnh Thượng Không Nguyệt nói.

Hạ Mậu Thiên Lưu nói: “Tôi sẽ mời thầy nhanh chóng đến Hoa Hạ. Hiện tại cách thời gian đấu thầu còn hơn hai mươi ngày, vẫn kịp thời gian. Đợi thầy giải quyết xong hai mối ẩn họa kia, Tiết Hoằng Nghị kia tự nhiên cũng không thoát khỏi.”

Thôn Thượng Chân Dữ không nhịn được nói: “Nếu không phải lo ngại vạn nhất dẫn đến sự chú ý của quan chức Hoa Hạ, tôi và Tỉnh Thượng quân trực tiếp lẻn tới giết chết Tiết Hoằng Nghị kia chẳng qua chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, đâu cần phải phiền phức như vậy!”

Tỉnh Thượng Không Nguyệt cũng gật đầu, “Phải đó. Tuy nhiên, đây dù sao cũng là mảnh đất Hoa Hạ. Chúng ta đều phải cẩn thận hành sự, che giấu tung tích thật tốt, nếu bị người của Long Hồn thuộc Cục An ninh Hoa Hạ phát hiện, ba người chúng ta muốn rời khỏi Hoa Hạ an toàn cũng khó.”

“Tỉnh Thượng quân nói đúng. Cho nên, muốn ra tay với Tiết Hoằng Nghị thì chỉ có thể khiến ông ta chết mà không để người ta nghi ngờ truy cứu.” Hạ Mậu Thiên Lưu nói.

Đây cũng là lý do trước đó hắn dùng Âm Dương thuật, khiến thức thần ‘Sinh Hoa Thái Nhất Lang’ mà hắn nuôi dưỡng phụ thể lên người Tiết Hoằng Nghị, làm cho giống như quỷ mị tầm thường phụ thể vậy.

Mô phỏng cái chết của Tiết Hoằng Nghị thành quỷ mị phụ thể giết người, như vậy, cái chết của Tiết Hoằng Nghị sẽ không dẫn tới quá nhiều sự truy cứu.

Dù sao, bị quỷ mị giết chết dù có bị quan chức Hoa Hạ biết được, cũng sẽ không nghi ngờ điều gì khác, chỉ cho rằng Tiết Hoằng Nghị là bản thân xui xẻo, đi vào nơi không sạch sẽ nào đó nên bị quỷ mị nhắm trúng, mới gặp phải tai ương như vậy.

Nhưng nếu Tiết Hoằng Nghị chết trong tình huống rõ ràng bị ‘sát hại’, thì với thân phận của Tiết Hoằng Nghị, tất yếu sẽ dẫn tới sự quan tâm truy cứu. Đến lúc đó rất có thể sẽ tra ra bọn họ.

---❊ ❖ ❊---

Thời gian từng ngày trôi qua.

Nhóm người Hạ Mậu Thiên Lưu ngoài việc kiên nhẫn chờ đợi Abe Kiyono – một trong bốn vị Âm Dương sư mạnh nhất Đại Đảo Quốc tới, cũng để Đỗ Phong tiếp tục truy tra tất cả thông tin về Kỷ Tuyết Tình và Ninh Nguyệt Cảnh.

Khi thông tin của Kỷ Tuyết Tình và Ninh Nguyệt Cảnh được bày ra trước mặt họ, ba người rất nhanh đã dồn ánh mắt vào một cái tên khác. Đó chính là Doãn Tu!

Không chỉ là mối quan hệ giữa Ninh Nguyệt Cảnh và Doãn Tu khiến họ chú ý, mà tình hình của Tiên Tư cũng khiến họ không thể không để tâm đến sự tồn tại của Doãn Tu.

Ngoài ra, trong những thông tin đó, sự ‘bình thường’ từ nhỏ đến lớn của Kỷ Tuyết Tình cũng khiến họ cảm thấy Kỷ Tuyết Tình rất có thể chỉ là một người bình thường mà thôi.

Người thực sự phá giải Âm Dương thuật của Hạ Mậu Thiên Lưu, diệt sát thức thần Sinh Hoa Thái Nhất Lang của hắn, rất có khả năng là Ninh Nguyệt Cảnh nhỏ tuổi hơn rất nhiều!

“Hai sản phẩm của công ty Tiên Tư kia nếu không có gì bất ngờ, nghĩ tới hẳn là thủ bút của người tên Doãn Tu này.”

“Ừm, người này hẳn là không đơn giản.”

“Không sai. Nhưng anh ta dường như đã rất lâu không xuất hiện rồi.”

Hạ Mậu Thiên Lưu cùng ba người nhìn thông tin do Đỗ Phong thu thập được, bàn luận với nhau.

Họ chú ý tới Doãn Tu cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Dù sao đây là việc rõ ràng ngay trước mắt. Tuy nhiên, vì Doãn Tu đã biến mất một khoảng thời gian dài, họ cũng không quá để tâm.

Trong vô thức, mười ngày trôi qua.

Đêm.

Một chiếc xe hơi màu đen lặng lẽ đỗ bên lề đường cách cổng ‘Trường cấp 3 Ngân Hải số 3’ không xa. Trong xe, Hạ Mậu Thiên Lưu, Tỉnh Thượng Không Nguyệt, Thôn Thượng Chân Dữ ba người lần lượt nhìn chằm chằm vào cổng trường Ngân Hải số 3.

Trong xe còn có một lão giả trông khoảng sáu bảy mươi tuổi, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức sâu thẳm và âm u.

Trường Ngân Hải số 3 chính là ngôi trường trung học mà Ninh Nguyệt Cảnh đang theo học hiện nay.

Không biết đã qua bao lâu, trong khuôn viên trường Ngân Hải số 3 đột nhiên truyền đến một hồi ồn ào. Tiếp theo đó, liền thấy từng tốp học sinh nối đuôi nhau từ cổng trường đi ra.

Rõ ràng, đây là Ngân Hải số 3 đã tan học tự học buổi tối. Các học sinh đều lần lượt rời trường về nhà.

“Thầy, đám học sinh đó tan học rồi……”

Hạ Mậu Thiên Lưu vốn luôn nhìn chằm chằm qua cửa sổ xe vào cổng trường vội vàng quay đầu nói với lão giả vẫn luôn ngồi tĩnh lặng, vô cùng trầm tĩnh không một tiếng động trong xe.

Lão giả đang nhắm mắt dưỡng thần nghe vậy không khỏi chậm rãi mở mắt ra, sau đó cũng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe……

Ánh đèn ở cổng trường khá sáng sủa, Hạ Mậu Thiên Lưu vài người ngồi trong xe đều có thể nhìn thấy rõ ràng những học sinh đang đi ra từ cổng trường.

Qua không bao lâu, Tỉnh Thượng Không Nguyệt đột nhiên chỉ vào ngoài cửa sổ kêu lên: “Hạ Mậu quân, Thôn Thượng quân, các người xem cô bé mặc áo thun dài tay màu be phía bên kia có phải là Ninh Nguyệt Cảnh đó không?”

Nghe thấy lời của Tỉnh Thượng Không Nguyệt, Hạ Mậu Thiên Lưu và Thôn Thượng Chân Dữ đều vội vàng nhìn theo hướng ngón tay hắn.

“Là cô ta!”

“Không sai, chính là cô ta!”

Hạ Mậu Thiên Lưu và Thôn Thượng Chân Dữ đều lần lượt xác nhận.

Lão giả trong xe, tức là thầy của Hạ Mậu Thiên Lưu, Abe Kiyono lúc này cũng chú ý tới Ninh Nguyệt Cảnh đang mặc một chiếc áo thun dài tay màu be đi ra từ cổng trường Ngân Hải số 3.

Ông ta không khỏi nheo nheo mắt, liền nói với Hạ Mậu Thiên Lưu: “Thiên Lưu, con chắc chắn là cô bé này đã phá Âm Dương thuật của con, còn diệt sát Sinh Hoa Thái Nhất Lang của con?”

Trong giọng điệu của Abe Kiyono lộ rõ vài phần nghi ngờ.

Hạ Mậu Thiên Lưu nghe vậy sững sờ, quay đầu nhìn Abe Kiyono, vội vàng đáp: “Thầy, những thông tin đó thầy cũng đã xem qua, hẳn chính là cô bé này không sai. Ngoài cô bé ra không còn người nào có khả năng này.”

Hơi ngừng lại, “Kỷ Tuyết Tình kia quả thực chỉ là một người bình thường, thầy cũng đã đi gặp rồi, điều này sẽ không sai.”

“Ừm……”

Abe Kiyono trầm ngâm khẽ gật đầu, trước đó vào ban ngày ông ta quả thực có cùng nhóm Hạ Mậu Thiên Lưu tới bên ngoài tòa nhà Bạc Thiên, đứng từ xa nhìn vài lần Kỷ Tuyết Tình.

Từ trên người Kỷ Tuyết Tình, ông ta không cảm nhận được chút khí tức nào của người tu luyện, hoàn toàn chỉ là một người bình thường mà thôi.

“Ta chỉ là cảm thấy, việc này thật sự có chút không thể tưởng tượng nổi. Cô bé này tuy tu vi quả thực không yếu, tuổi nhỏ như vậy, đã gần như có thực lực so sánh với Không Nguyệt và Chân Dữ rồi.”

“Tuy nhiên, ta cảm thấy khí tức trên người cô bé không đủ mạnh mẽ tới mức có thể dễ dàng diệt sát Sinh Hoa Thái Nhất Lang như vậy. Dựa theo tình huống ngày hôm đó con mô tả, Sinh Hoa Thái Nhất Lang hẳn là trong vài giây ngắn ngủi đã bị đối phương diệt sát hoàn toàn, ngay cả cơ hội bỏ chạy cũng không có.”

“Dù cô bé này nắm giữ một số sức mạnh chuyên khắc chế Sinh Hoa Thái Nhất Lang, với tu vi của bản thân cô bé, cũng rất khó làm được điều này……”

Abe Kiyono thản nhiên nói.

Tu vi của ông ta không phải thứ mà Hạ Mậu Thiên Lưu bọn họ có thể so sánh, ngay cả khi cách xa hai ba mươi mét, ông ta cũng có thể cảm nhận rất rõ ràng tu vi đại khái của Ninh Nguyệt Cảnh từ khí tức.

Nghe thấy lời của Abe Kiyono, Hạ Mậu Thiên Lưu không khỏi hơi nhíu mày.

Ký nhiên thầy đã nói như vậy, thì chắc chắn không phải là vô căn cứ. Chỉ là……

Hạ Mậu Thiên Lưu không khỏi lại ngẩng đầu nhìn Ninh Nguyệt Cảnh ở bên ngoài, “Thầy, nếu không phải là cô bé, thì còn có thể là ai?”

Abe Kiyono lắc đầu, nói: “Không, cô bé vẫn là người có khả năng lớn nhất.”

“Vậy thầy vừa nãy……”

“Ta chỉ nói với tu vi của bản thân cô bé thì gần như không thể nào trong thời gian ngắn như vậy mà diệt sát hoàn toàn Sinh Hoa Thái Nhất Lang. Nhưng, nếu trong tay cô bé có phù triện Đạo môn Hoa Hạ nào đó có thể khắc chế Sinh Hoa Thái Nhất Lang, hoặc là bảo vật lợi hại nào đó thì sao?”

Abe Kiyono liếc nhìn Hạ Mậu Thiên Lưu, thản nhiên nói.

“Sinh Hoa Thái Nhất Lang tuy thực lực không yếu, nhưng dù sao cũng là thức thần, mà ở Hoa Hạ, có không ít sức mạnh truyền thừa chuyên để khắc chế đối phó với thức thần. Cho nên ở Hoa Hạ, không thể quá ỷ lại vào thức thần, Âm Dương thuật mà bản thân nắm giữ mới là sự bảo đảm chắc chắn hơn……”

“Vâng, đệ tử xin ghi nhớ lời dạy.”

Hạ Mậu Thiên Lưu vội vàng cung kính cúi đầu đáp.

“Ừm.”

Abe Kiyono khẽ đáp một tiếng, ngẩng đầu nhìn Ninh Nguyệt Cảnh đang dần đi về phía trước, không khỏi nói với Tỉnh Thượng Không Nguyệt đang ngồi ở ghế lái: “Đi thôi, chậm rãi theo sau. Đợi đến nơi thích hợp rồi sẽ gặp gỡ cô bé này một chút……”

“Vâng, Abe đại sư!”

Tỉnh Thượng Không Nguyệt vội đáp, lập tức khởi động xe hơi, theo sau những học sinh vừa tan học tự học buổi tối kia, chậm rãi đi theo Ninh Nguyệt Cảnh……

[Dịch từ bản hv] ChuongId:293
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.