Khi xử lý xong chuyện ở Lạc Cố Trại, đã là hơn bảy giờ tối.
Ngoài việc giao những linh thạch, linh quả, pháp khí vân vân cho Ninh Hoán Chiêu và những người khác, Doãn Tu còn đáp ứng yêu cầu của họ, giúp Lạc Cố Trại bố trí một tòa phòng ngự pháp trận đủ để bao phủ toàn bộ trại.
Lần này tuy rằng nhờ có sự xuất hiện của Doãn Tu, giúp họ giải quyết những siêu năng chiến sĩ của Cục Siêu Năng Đế quốc Mỹ. Thế nhưng, lại không dám đảm bảo lần tới đối phương có còn phái người tới đây nữa hay không.
Hoặc giả là nhân viên của quốc gia và tổ chức thế lực khác tới đoạt lấy tinh huyết.
Xuất phát từ sự lo lắng về khả năng này, Ninh Hoán Chiêu và những người khác bèn hỏi Doãn Tu có cách nào giải quyết vấn đề, đảm bảo an toàn cho trại và tộc nhân của họ hay không.
Thế là Doãn Tu ra tay giúp họ bố trí một tòa phòng ngự pháp trận, đồng thời giao trận phù khống chế việc mở và đóng pháp trận cùng với pháp môn kích hoạt trận phù cho Ninh Hoán Chiêu.
Có sự tồn tại của pháp trận và trận phù, sau này nếu có kẻ địch tới, Ninh Hoán Chiêu bọn họ có thể thông qua trận phù kích hoạt phòng ngự pháp trận, phong bế toàn bộ trại lại.
Không đến mức lại như lần này, suýt chút nữa dẫn đến cảnh cả tộc bị tàn sát...
Ngoài pháp trận ra, Doãn Tu cũng tiện tay luyện chế mấy miếng ngọc phù uy lực khá tốt đưa cho Ninh Hoán Chiêu.
Uy lực của mấy miếng ngọc phù kia cơ bản đều có sức công kích cấp độ Nguyên Anh kỳ, trên địa cầu này, ngoại trừ chính Doãn Tu ra, e là không có mấy tồn tại khác có thể chịu đựng được sức công kích cường độ như vậy.
Có những thứ này ở đây, cơ bản chỉ cần người Lạc Cố Trại không bất cẩn, sẽ không có thứ gì có thể đe dọa đến họ nữa.
Những thứ này đối với toàn bộ Lạc Cố Trại mà nói, tự nhiên là vô cùng quan trọng. Đặc biệt là bây giờ đã xảy ra chuyện như thế này, có lẽ trong tình hình sau này vẫn sẽ tiếp tục có những trạng huống như vậy.
Thế nhưng, đối với Doãn Tu mà nói, làm những việc này cũng chẳng qua là tốn một hai tiếng đồng hồ, tiêu hao chút tài liệu không đáng nhắc tới mà thôi.
Bảo là tiện tay giúp đỡ cũng không quá lời.
Sau khi Doãn Tu bận xong, ban đầu Ninh Hoán Chiêu và những người khác rất thịnh tình muốn giữ Doãn Tu ở lại trong trại ăn cơm tối, nhưng Doãn Tu không định tiếp tục trì hoãn, sau khi từ chối khéo sự thịnh tình của đối phương, cáo từ một phen liền trực tiếp ngự kiếm trở về Ngân Hải...
Khi Doãn Tu trở về thành phố Ngân Hải cũng mới chỉ là bảy giờ năm mươi phút tối, còn chưa tới tám giờ.
Chưa về đến nhà, Doãn Tu đã dùng linh thức xem xét một chút, Tiểu Cảnh lúc này vẫn đang ngồi trong nhà Kỷ Tuyết Tình, cùng với Lục La và Kỷ Tuyết Tình ngồi xem tivi.
Trông bộ dạng có vẻ cũng là vừa mới ăn cơm tối không được bao lâu.
Doãn Tu dứt khoát đáp thẳng xuống trước cửa nhà Kỷ Tuyết Tình. Sau đó gõ gõ cửa, "Tuyết Tình, là anh, Doãn Tu!"
Kỷ Tuyết Tình và Ninh Nguyệt Cảnh đang ngồi trong phòng khách bỗng nghe thấy tiếng của Doãn Tu truyền tới từ ngoài cửa, đều có chút kinh hỉ và bất ngờ.
Nhưng không đợi Kỷ Tuyết Tình đứng dậy ra mở cửa, Ninh Nguyệt Cảnh và Lục La đã nhanh hơn một bước chạy về phía cửa, Tiểu Man và Tiểu Bì cũng đều như một tia chớp, 'vút' một cái đã tới chỗ cửa đó.
Kỷ Tuyết Tình vừa mới đứng lên thấy Tiểu Man đã trực tiếp dùng linh thức mở cửa nhà ra, nhất thời không nhịn được cười khổ một cái.
Có chút tự giễu lắc đầu, nhìn những người chen chúc ở cửa kia là Ninh Nguyệt Cảnh, Lục La, còn có Tiểu Man, Tiểu Bì, Linh... ngoài cảm thán vẫn là cảm thán.
Cả đám lớn như vậy, không một ai là tầm thường.
Đương nhiên, bản thân cô sau khi trải qua việc Doãn Tu phạt mao tẩy tủy cho mình, cộng thêm tu luyện mấy tháng nay, dường như cũng đã không thể hoàn toàn coi là một người bình thường nữa rồi...
"Sư phụ! Người về rồi ạ!" Ninh Nguyệt Cảnh nhìn thấy Doãn Tu đứng ở cửa, reo lên đầy kinh hỉ.
Lục La còn trực tiếp hơn, 'vút' một cái đã bay nhào lên người Doãn Tu, hai cánh tay treo trên cổ Doãn Tu, 'khúc khích' cười nói, "Doãn Tu, anh về thật tốt. Lúc nãy ăn cơm em không thấy anh, còn rất nhớ anh nữa! Hi hi."
Dường như không muốn để Lục La 'độc sủng', Tiểu Man cũng phóng nhanh lên vai Doãn Tu, cái móng vuốt nhỏ vỗ vỗ nhẹ vào tai Doãn Tu, liên tục kêu với anh: "Ca ki, ca ki..."
Sau đó Tiểu Bì và Linh cũng đều không nhịn được mà nhao nhao kêu lên.
Bị một đám nhóc tỳ lớn thế này vây quanh, Doãn Tu không khỏi có cảm giác mình đã trở thành giáo viên mẫu giáo...
"Được rồi, tất cả vào trong trước đi." Doãn Tu nói, tiện tay đóng cửa lại. Nhìn thoáng qua Tiểu Cảnh trước mặt, lại không nhịn được giơ tay vỗ nhẹ lên vai cô bé, sau đó ôm Lục La đang treo trên cổ mình như một con lười, bước vào phòng khách.
"Tuyết Tình, làm phiền cô rồi." Nhìn thấy Kỷ Tuyết Tình đứng đợi ở đó, Doãn Tu không khỏi nói.
Kỷ Tuyết Tình mỉm cười, đáp: "Không có gì phiền cả, cũng chỉ là thêm hai bộ bát đũa mà thôi. Ngược lại là anh, sao về nhanh vậy? Tôi vốn tưởng anh kiểu gì cũng phải mất ba hai ngày, thậm chí một hai tuần mới về chứ."
Doãn Tu cười nói: "Mọi thứ đều khá thuận lợi, tự nhiên không trì hoãn quá nhiều thời gian. Nếu không phải giữa chừng xảy ra chút tình huống ngoài ý muốn, e là trước khi trời tối tôi đã về rồi..."
"Tình huống ngoài ý muốn? Không có gì nghiêm trọng chứ?" Kỷ Tuyết Tình kinh ngạc nói.
Ninh Nguyệt Cảnh đi theo tới cũng mang theo vài phần tò mò nhìn Doãn Tu.
Doãn Tu ôm Lục La ngồi xuống ghế sofa, nói: "Vẫn ổn. Phát hiện kịp thời, xem như có kinh vô hiểm."
"Ồ?" Kỷ Tuyết Tình ngẩn ra, ngược lại càng thêm tò mò.
Ninh Nguyệt Cảnh thì do dự một chút sau đó, cuối cùng vẫn không nhịn được lên tiếng hỏi: "Sư phụ, có phải... có phải cậu và mọi người xảy ra chuyện gì không?"
Dáng vẻ của cô bé rõ ràng là có chút lo lắng.
Doãn Tu cho cô bé một ánh mắt trấn an, nói: "Yên tâm đi, cậu của con và mọi người không sao. Mọi chuyện đều đã giải quyết rồi."
Nghĩ nghĩ, Doãn Tu vẫn đem toàn bộ quá trình sự việc nói với Ninh Nguyệt Cảnh một chút, đỡ cho con bé trong lòng suy diễn lung tung, lo lắng vẩn vơ.
Mà khi Ninh Nguyệt Cảnh và Kỷ Tuyết Tình nghe xong toàn bộ quá trình Doãn Tu kể, đều không khỏi có chút kinh ngạc.
Ninh Nguyệt Cảnh còn đỡ hơn một chút, nhiều hơn là một cảm giác hậu sợ và thở phào nhẹ nhõm vì may mắn. Kỷ Tuyết Tình thì có vẻ hơi ngẩn người. Có lẽ là cảm thấy đội ngũ siêu năng chiến sĩ Đế quốc Mỹ mà Doãn Tu nói tới thực sự nằm ngoài dự liệu của cô, cảm thấy vô cùng kinh ngạc và bất ngờ.
Đặc biệt là khi biết được những siêu năng chiến sĩ kia đều là quái vật nửa người nửa thú dựa vào biến đổi gen sinh học mà thành, càng khiến cô có vài phần cảm giác như đang nghe truyện khoa học viễn tưởng vậy.
Cũng may là Kỷ Tuyết Tình hiện nay cũng đã sớm 'trải qua tẩy lễ'. Thậm chí ngay cả bản thân cô hiện tại cũng đã bắt đầu tu luyện, tuy rằng việc biến đổi sinh hóa mang đầy cảm giác khoa học viễn tưởng kia rất kinh ngạc, nhưng cũng chưa đến mức khiến cô quá mức chấn động.
So với Doãn Tu, cùng với những 'cao thủ võ lâm' mà cô đã nhiều lần chứng kiến trước kia, chẳng qua chỉ là phong cách không giống nhau mà thôi. Một bên là phong cách huyền huyễn võ hiệp đậm đặc, một bên lại là phong cách khoa học viễn tưởng tương lai...
Bởi vậy, một lúc sau, Kỷ Tuyết Tình liền lấy lại tinh thần. Hít sâu một hơi, không khỏi cảm thán: "Không ngờ Đế quốc Mỹ lại thực sự phát triển công nghệ tới mức này, có thể tiến hành những việc mang tính khoa học viễn tưởng tương lai như biến đổi gen cơ thể người..."
Doãn Tu gật nhẹ đầu, nói: "Tôi cũng rất kinh ngạc. Nhưng ngẫm lại thì Đế quốc Mỹ dù sao cũng không có lịch sử gì để nói, càng đừng nói đến truyền thừa về phương diện tu hành. Ngoài việc kế thừa một phần rất nhỏ truyền thừa tu hành thuộc về Âu lục ra, họ cũng chỉ có thể dồn nhiều tinh lực và ánh mắt vào việc biến đổi gen cơ thể người mà thôi."
"Hơn nữa, Chiến tranh Lạnh lúc trước đối với quyết tâm chế tạo siêu cấp nhân hình binh khí của Đế quốc Mỹ cũng là một sự kích thích và thúc đẩy rất lớn. Sau mấy chục năm phát triển, kỹ thuật của họ ở phương diện này đã coi như là tương đối thành thục. Mặc dù tỷ lệ thành công vẫn không cao."
Kỷ Tuyết Tình bỗng cảm thán: "Bây giờ nghe anh nói những điều này, tôi bỗng nhiên có chút tò mò về việc tương lai thế giới này rốt cuộc sẽ biến thành bộ dạng gì."
"Trước khi quen biết anh, dường như thế giới mà tôi biết vẫn luôn là thế giới mà tôi từng biết trước kia. Nhưng kể từ khi quen biết anh, không lâu sau liền đột nhiên phát hiện thế giới này không giống với thế giới mà tôi biết trước kia nữa, đủ loại chuyện và người kỳ quái lạ lùng đều lần lượt xuất hiện..."
Doãn Tu bật cười, nói: "Chuyện này phải nói sao đây. Rất nhiều sự việc và con người thực ra vẫn luôn tồn tại khách quan. Chỉ là trước kia, do sự phong tỏa của chính quyền, nên người bình thường căn bản không thể tiếp xúc được những thứ này."
"Theo sau vụ việc tòa lăng mộ dưới lòng đất lúc trước, hồn thú bị phong ấn bên trong phá vỡ phong ấn, tôi buộc phải ra mặt tiêu diệt và thu phục nó. Cộng thêm trận thiên địa dị tượng bao phủ hơn ngàn cây số sau đó, và chuyện bên phía Đảo quốc... vân vân hàng loạt sự kiện, khiến những thứ này không thể che giấu phong tỏa được nữa, bị dân chúng biết tới."
"Mà sau khi cô quen biết tôi, cơ hội tiếp xúc với phương diện này nhiều hơn một chút, nên tự nhiên sẽ cảm thấy thế giới mà bây giờ cô nhìn thấy hoàn toàn là hai thế giới khác biệt so với thế giới cô biết trước kia."
"Ừm, cái này thì đúng." Kỷ Tuyết Tình đáp. "Đôi khi ngẫm lại, nếu như lúc trước tôi không gặp anh, không quen biết anh thì sẽ thế nào nhỉ?"
"Tôi nghĩ tôi chắc vẫn đang tiếp tục làm đại lý thương hiệu cho người khác, rồi mỗi ngày bận rộn, liều mạng làm việc muốn vì bản thân đánh ra một mảnh trời riêng, nỗ lực đi thoát khỏi sự dây dưa và trói buộc của Tống Bác Minh đối với tôi..."
Nói đến đây, Kỷ Tuyết Tình không khỏi ngẩng đầu nhìn Doãn Tu, cười tự giễu một chút, "Bây giờ nghĩ lại, tôi trước kia thật sự là rất bi đát."
"Tuổi còn nhỏ, mới vừa có chút khát vọng và mong đợi tốt đẹp về tình yêu, đã bị một gã đáng ghét dọa sợ. Hại bản thân ngay cả khi ở đại học cũng suốt ngày mang bộ dạng thần kinh, mỗi ngày vừa tỉnh dậy mở mắt ra, nghĩ tới chính là phải nỗ lực, phải nghĩ biện pháp thoát khỏi đối phương."
Doãn Tu mỉm cười nhẹ, lặng lẽ nghe Kỷ Tuyết Tình nói những điều này. Anh cảm nhận được, dưới giọng điệu nhẹ nhàng này của Kỷ Tuyết Tình, dường như trong lời nói có ẩn ý, còn che giấu một vài điều gì đó khác.
Nhưng Doãn Tu cũng không rõ là tâm tư gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, mang theo chút nụ cười nhạt nhòa.
Hai người trò chuyện tán gẫu, ngược lại đột nhiên tán gẫu rất nhiều chủ đề trước kia chưa từng nói qua. Có lẽ là hơi thật lòng, lại tán gẫu sâu hơn so với trước kia.
Đương nhiên, phần lớn thời gian là Kỷ Tuyết Tình đang nói, Doãn Tu đang nghe.
Không biết từ lúc nào, đã tới hơn mười giờ đêm, Doãn Tu mới dẫn Ninh Nguyệt Cảnh, còn có Lục La bọn chúng đứng dậy rời đi. (Chưa xong còn tiếp.)