Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 8840 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1537
Tam Long Vũ Hồn

❊ ❊ ❊

Liệt Diễm Hầu ngồi ở hàng ghế đầu, nhìn về phía con trai cả của mình, thản nhiên nói: "Ba chiêu!"

Phong Như Liệt gật đầu thật mạnh: "Phụ thân, người yên tâm đi! Con không những sẽ giết Trần Phong mà còn sỉ nhục hắn, trong vòng ba chiêu, con sẽ khiến hắn mất đi khả năng phản kháng!"

Thượng Quan Lưu nhìn Trần Phong, hung hăng nói: "Trần Phong, ta xem lần này ngươi còn làm sao mà kiêu ngạo? Ngươi tiếp tục cuồng đi! Tiếp tục ngang ngược đi!"

"Chốc lát nữa thôi, không cần tới một chén trà thời gian, ngươi sẽ biến thành một cái xác lạnh băng!"

"Phong Như Liệt đại ca ra tay, ngươi tuyệt đối là chết chắc, ngay cả một tia sống sót cũng không có!"

Trần Phong nhíu mày nhìn hắn, lạnh lùng nói: "Ngươi làm sao giống như một con chó vậy, cả ngày cứ ở đây sủa bậy!"

Sắc mặt Thượng Quan Lưu thay đổi, âm độc nói: "Trần Phong, cái loại tiện dân như ngươi, nói cái gì?"

Trần Phong lạnh lùng đáp: "Ta nói sai sao? Ngươi không những là chó, mà còn là một con chó điên, chó dữ, chó hoang!"

"Ta căn bản không hề trêu chọc ngươi, ngươi lại ở đây chĩa vào ta mà sủa bậy, nếu ta là chủ nhân của ngươi, nhất định sẽ lôi ngươi về đánh chết bằng gậy."

Thượng Quan Lưu trừng mắt nhìn Trần Phong, cực kỳ âm độc: "Thằng nhãi, rất đáng tiếc, lát nữa ngươi sẽ phải chết dưới tay Phong đại công tử, nếu không, một lát nữa ta nhất định sẽ phế ngươi!"

Mặc dù hắn vô cùng nịnh nọt Phong Như Hỏa, nhưng đó là vì địa vị hai người chênh lệch quá lớn, thực tế thực lực của hắn còn cao hơn Phong Như Hỏa một chút, nếu không cũng không thể tiến cấp vào vòng hai.

Vừa rồi, hắn cũng dễ dàng giải quyết đối thủ của mình, cho nên hắn căn bản vẫn khinh thường Trần Phong, cho rằng chỉ cần mình ra tay, tuyệt đối có thể đánh chết Trần Phong.

Chỉ là, hắn cũng không cho rằng Trần Phong có cơ hội vượt qua được cửa ải Phong Như Liệt!

"Nói không chừng lát nữa, hai chúng ta còn có cơ hội đụng độ đấy!" Trần Phong mỉm cười nói: "Đã là con chó dữ mà chủ nhân không dạy dỗ, vậy ta sẽ thay chủ nhân của ngươi dạy bảo ngươi một trận!"

Thượng Quan Lưu tự tin tràn đầy nói: "Ngươi không có cơ hội đó đâu, lát nữa ngươi sẽ bị giết ngay lập tức!"

Lúc này, Phong Như Liệt đứng trên lôi đài, hét lớn một tiếng: "Trần Phong, cút lên đây, lẽ nào ngươi biết mình không phải đối thủ của ta nên bây giờ đang trì hoãn thời gian sao?"

Trần Phong lắc đầu, cảm thấy vô cùng nực cười.

Thân hình hắn chợt lóe, trực tiếp xuất hiện trên lôi đài.

Mọi người đều nín thở, mong đợi nhìn màn trước mắt, muốn biết kết quả đại chiến này thế nào.

Phong Như Liệt nhìn chằm chằm Trần Phong, trên mặt lộ ra vẻ vô cùng căm hận: "Trần Phong, ngươi khiến ta chịu nỗi sỉ nhục lớn như vậy, chỉ có máu của ngươi mới có thể gột rửa."

Nói xong, đám lửa khổng lồ sau lưng hắn lại xuất hiện, đường kính hơn ngàn mét, lơ lửng phía sau lưng hắn, tựa như mặt trời rơi xuống vậy.

Nếu như Xạ Nhật Tiễn của Trần Phong là mặt trời nhỏ, thì Võ Hồn này của hắn chính là mặt trời lớn.

Ngọn lửa không ngừng bao quanh, thiêu đốt hừng hực, ba tia sáng màu nâu lại lóe lên.

Những người trên khán đài xung quanh, mặc dù cách hắn tận ngàn mét, cũng đều cảm thấy nóng bức vô cùng, không ít người đã mồ hôi đầm đìa, mọi người càng thêm kinh ngạc trước uy lực của Võ Hồn này!

Phong Như Liệt nhếch miệng, nụ cười tràn đầy tàn nhẫn: "Trần Phong, đối phó với ngươi, thật ra ta căn bản không cần dùng đến Võ Hồn, nhưng ta vẫn cứ dùng, là để cho ngươi thấy, thế nào mới gọi là cường giả chân chính!"

"Để ngươi biết sự chênh lệch to lớn giữa hai chúng ta! Ta sẽ dùng thế sấm sét kinh thiên để chém giết ngươi hoàn toàn, nghiền nát ngươi!"

Hắn giơ một ngón tay lên, cười lạnh nói: "Một chiêu, trong vòng một chiêu, ta có thể thiêu ngươi thành tro than, thi cốt không còn!"

Trần Phong mỉm cười nói: "Địa cấp tam phẩm Võ Hồn, rất ghê gớm sao?"

"Chẳng phải thứ ngươi tự hào nhất chính là Võ Hồn của ngươi sao?"

"Không sai, chính là Võ Hồn của ta, ngươi có không? Ngươi có Võ Hồn mạnh mẽ như vậy không?" Phong Như Liệt ngạo mạn nói: "Ngươi căn bản không có! Cho nên, ta đương nhiên có thể dùng Võ Hồn nghiền ép ngươi!"

"Có bản lĩnh thì ngươi cũng phô ra Võ Hồn của ngươi xem nào! Võ Hồn của ngươi có mạnh bằng một phần trăm của ta không?"

Trần Phong mỉm cười nói: "Ta sợ phô ra sẽ làm ngươi sợ chết khiếp."

"Ha ha ha ha," Phong Như Liệt bật cười lớn đầy khinh miệt.

Người xem xung quanh cũng đều phát ra tiếng cười khinh bỉ.

"Trần Phong này có phải bị điên rồi không? Hắn thế mà nói Võ Hồn của hắn còn mạnh hơn Phong Như Liệt?"

"Điều này căn bản không thể nào, Phong Như Liệt là Địa cấp tam phẩm Võ Hồn, Trần Phong làm sao có thể sở hữu Võ Hồn mạnh mẽ như vậy? Hắn chỉ đang làm bộ làm tịch mà thôi!"

Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy!

Phong Như Liệt nói: "Nếu như Võ Hồn của ngươi còn mạnh hơn của ta, ta sẽ quỳ xuống dập đầu gọi ngươi là ông nội!"

Trần Phong mỉm cười nói: "Dập đầu gọi ông nội sao? Được thôi, hôm nay thằng cháu này, ta nhận rồi."

Nói xong, Trần Phong hít sâu một hơi.

Khí thế trên người hắn đột nhiên dâng trào điên cuồng, mọi người chỉ cảm thấy một luồng khí thế khủng bố bùng phát từ người Trần Phong.

Sau đó, họ liền nhìn thấy một hạt nội đan màu xanh biếc bay ra từ đan điền Trần Phong, xoay tròn tít mù, lơ lửng trước người hắn.

Đột nhiên, hào quang từ nội đan của Trần Phong tỏa sáng rực rỡ, một tiếng rồng ngâm bất ngờ vang lên.

Sau đó mọi người kinh hãi nhìn thấy một con Cự Long Võ Hồn trực tiếp bay ra từ nội đan của Trần Phong, dài hơn bốn ngàn mét, cực kỳ to lớn, mạnh mẽ vô song, toàn thân là màu đen sắt.

Phía trên lại có một nửa đã chuyển sang màu cổ đồng!

Mọi người đều thốt lên kinh ngạc: "Cái này, khí tức của Võ Hồn này tỏa ra rất mạnh mẽ!"

"Không sai, khí tức đúng là rất mạnh, nhưng tại sao không có hào quang lóe lên? Lẽ nào Võ Hồn này căn bản không có phẩm cấp gì sao?" Có người nghi hoặc nói.

"Võ Hồn to thì có tác dụng gì, không có hào quang lóe lên, không có phẩm cấp, thì căn bản không phải là đối thủ của Võ Hồn Phong Như Liệt!" Kẻ xem thường Trần Phong sốt sắng nhảy ra nói.

Mà Phong Như Liệt nhìn thấy cảnh này cũng giật mình, dù sao Võ Hồn của Trần Phong cũng to lớn như vậy.

Nhưng ngay sau đó, hắn liền khinh miệt chế nhạo: "Võ Hồn của ngươi ngay cả chút hào quang cũng không có, rõ ràng là không có phẩm cấp, thì có cái tác dụng gì?"

Trần Phong mỉm cười nói: "Đừng vội, ngươi cứ xem đây!"

Nói đoạn, từ trong nội đan lại tuôn ra thêm hai con Long Võ Hồn nữa, lần lượt là Thanh Long Võ Hồn và Hỏa Long Võ Hồn.

Cả hai đều dài hơn hai ngàn mét.

"Thế mà lại là ba con Cự Long Võ Hồn!" Mọi người thốt lên kinh ngạc: "Trần Phong này thế mà sở hữu ba con Cự Long Võ Hồn, tuyệt đối là một thiên tài!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1439
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.