Vị công tử mặc tử bào này thần sắc thanh nhã, diện mạo ôn hòa, chính là ca ca của Hùng Thành Tĩnh: Tử Viêm Phong Quân Hùng Thừa Hậu!
Hắn không hề biểu lộ ra chút kiêu ngạo nào, chỉ mỉm cười nói: "Lý bá, người không cần phải khen ta nữa, bản thân mình có mấy cân mấy lạng, ta vẫn tự biết rõ."
"So với con quái vật đứng đầu bảng danh sách Lục Đại Phong Quân thì không thể bằng được, nhưng đối với những người khác thì chắc vẫn có sức đánh một trận."
Thần sắc hắn rất ôn hòa, không chút kiêu ngạo, nhưng trong giọng nói lại lộ ra sự tự tin nồng đậm, đây mới là phong thái mà một thế gia công tử nên có!
Hắn chợt nhìn quanh bốn phía một chút, rồi có chút kinh ngạc hỏi: "Lý bá, đệ đệ của ta đâu? Sao nó không ra ngoài?"
Nghe thấy lời này, trên mặt Lý bá lập tức lộ ra một nét bi thương.
Nhìn thấy thần sắc này, trong lòng Hùng Thừa Hậu lập tức trào dâng một dự cảm chẳng lành, sắc mặt hắn thay đổi, thúc giục: "Lý bá, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Người trả lời ta đi!"
Lý bá khẽ nói: "Đại công tử, nhị công tử chết rồi."
"Cái gì? Nhị đệ lại chết rồi?" Hùng Thừa Hậu nghe vậy, trên mặt tức thì lộ ra một luồng sát khí lạnh lẽo.
Lý bá chậm rãi kể lại đầu đuôi sự việc, đoạn nói tiếp: "Theo danh sách xếp hạng kỳ mới được dán lên, chỉ sợ thiên hạ đều đã biết nhị công tử chết trong tay Trần Phong rồi."
Hùng Thừa Hậu lúc này đã bình tĩnh lại, hắn chậm rãi nói: "Nói đi cũng phải nói lại, là đệ đệ tự tìm đường chết, Trần Phong không hề trêu chọc nó, nó lại vì truy sát người ta mà cuối cùng mất mạng."
"Cho nên, ta không chiếm lý!"
"Thế nhưng, nó dù sao cũng là đệ đệ của ta!" Lúc này, khí thế của hắn bỗng trào dâng, sắc bén vô biên, trong đó còn có liệt diễm ngập trời, cả người toát ra phong mang bức người, chậm rãi nói:
"Nó dù sao cũng là đệ đệ của ta, nó chết rồi, ta sao có thể không báo thù cho nó?"
"Trần Phong, hãy đợi ta ở Vũ Dương Thành, ta đi lấy mạng ngươi!"
"Nhưng, ta giết ngươi là bất nghĩa, là vì tư thù! Yên tâm, sau khi giết ngươi, ta sẽ tự sát ngay lập tức để bồi táng cho ngươi!"
Vũ Dương Thành, trước cửa Thông Thiên Hầu phủ, hôm nay tới một vị khách không mời mà đến.
Trần Phong mặc một thân thanh y, đứng trước cửa Thông Thiên Hầu phủ, hơi ngẩng đầu lên, nhìn bốn chữ to: Thông Thiên Hầu Phủ, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh lẽo.
Đến nay hắn vẫn chưa quên, lần đầu tiên hắn tiếp xúc với người của Tứ Đại Hầu phủ, chính là vị thế tử của Thông Thiên Hầu phủ kia.
Khi đó, đối phương đứng trước mặt hắn thật sự mạnh mẽ như thần thánh, mà bây giờ, việc hắn muốn nghiền chết gã cũng dễ dàng như nghiền chết một con kiến cỏ.
Dù là san bằng cả Thông Thiên Hầu phủ, cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay!
Trần Phong chợt cười lạnh một tiếng, tay hơi nhấc lên, rồi bàn tay phải nhẹ nhàng nắm lại.
Một tiếng "bành" thật lớn vang lên, tấm biển đề bốn chữ to Thông Thiên Hầu Phủ, lập tức vỡ vụn.
Sau đó, giọng nói của Trần Phong như sấm rền vang dội, âm thanh chấn động trăm dặm, tất cả mọi người đều nghe rõ mồn một:
"Thông Thiên Hầu, cút ra đây chịu chết!"
"Nếu ngươi ra, ta chỉ giết một mình ngươi, nếu trong một nén trà mà ngươi còn không xuất hiện, ta sẽ san bằng cả cái Thông Thiên Hầu phủ này của ngươi! Khiến cho truyền thừa của ngươi đoạn tuyệt!"
Hàng trăm thị vệ bên ngoài Thông Thiên Hầu phủ, nhìn Trần Phong bước tới, không một ai dám ra tay ngăn cản.
Hiện nay trên thiên hạ, ai mà không biết sự mạnh mẽ của Trần Phong?
Trần Phong chậm rãi bước về phía trước, họ đều đồng loạt quỳ rạp xuống đất, cúi đầu bày tỏ sự tôn trọng và sợ hãi của mình đối với Trần Phong!
Tiếng nói truyền đi rất xa, trong một mật thất sâu bên trong Thông Thiên Hầu phủ, Thông Thiên Hầu đột nhiên mở to mắt, trên mặt lộ ra một vẻ kinh hoàng tột độ.
Hồi lâu sau, lão thở dài một tiếng đầy tuyệt vọng, thân thể nhũn ra, ngồi bệt xuống ghế, miệng lẩm bẩm: "Tới rồi, cuối cùng hắn vẫn tới, Diêm Vương đòi mạng đã tới rồi!"
Một hồi lâu sau, lão mới khôi phục lại bình thường, đứng dậy rời khỏi mật thất.
Bên ngoài mật thất chính là đại điện của Thông Thiên Hầu phủ, lúc này trong đại điện đã tụ tập đủ mấy chục người, họ đều là con cháu của Thông Thiên Hầu, lúc này họ đều nhìn về phía Thông Thiên Hầu, trong ánh mắt đầy vẻ lo lắng cùng một tia hy vọng.
Nhìn thấy thần sắc này của họ, trong mắt Thông Thiên Hầu lộ ra một vẻ chán ghét nồng đậm, hừ lạnh một tiếng nói: "Được rồi, cứ yên tâm đi, đã hắn muốn mạng của ta, vậy ta sẽ để hắn lấy đi! Sẽ không liên lụy đến các ngươi đâu!"
"Ta biết, các ngươi bây giờ cũng đang mong ta mau chết đi, như vậy mới giữ được tính mạng cho các ngươi!"
Lão đầy vẻ phẫn nộ và oán hận, chợt thở dài một tiếng, cả người như mất hết sức lực, chậm rãi nói: "Nhưng thì đã sao chứ? Các ngươi là con cháu của ta mà, vốn dĩ ta đã định bảo vệ các ngươi rồi!"
"Có như vậy, nhất mạch Thông Thiên Hầu của ta mới không bị đoạn tuyệt!"
Nói đoạn, lão từng bước từng bước đi ra ngoài, toàn thân vô lực, tựa như một người sắp chết.
Thực tế, lão cũng đúng là một kẻ sắp chết.
Khi đi tới ngoài cổng phủ, nhìn thấy Trần Phong, lão cười thê lương: "Trần Phong, cuối cùng ngươi cũng tới! Ta đã biết ngươi sẽ không tha cho ta mà!"
Trần Phong mỉm cười, nói: "Ngươi và ta kết oán đã lâu, hôm nay mới tới đòi nợ ngươi, để ngươi sống thêm trên đời này lâu như vậy, cũng đã coi là đối xử tốt với ngươi rồi."
Trong mắt Thông Thiên Hầu lộ ra vẻ oán hận tột cùng, gầm lớn: "Trần Phong, ta có làm quỷ cũng không tha cho ngươi!"
Trần Phong cười nhẹ: "Vậy thì ta chờ lúc ngươi làm quỷ rồi lại giết ngươi thêm lần nữa là được."
Nói xong, hắn nhảy lên không trung, tung một quyền đánh tới.
Thông Thiên Hầu phát ra tiếng kêu thê lương, dốc hết toàn lực tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình để chống đỡ Trần Phong.
Thế nhưng, hoàn toàn vô ích, bị Trần Phong trực tiếp tung một quyền đánh tan.
Võ hồn của lão cũng xuất hiện giữa không trung, lao tới va chạm dữ dội với Trần Phong, đồng thời cũng bị Trần Phong tung một quyền đánh nát!
Thân thể lão trực tiếp tiêu tan, võ hồn cũng trực tiếp tiêu tan, mà Trần Phong không chút dừng lại, cửu âm cửu dương thần công khí luân vận chuyển, một lực hút khổng lồ truyền tới.
Tức thì, sức mạnh tinh thuần nhất trong cơ thể Thông Thiên Hầu đều bị chiết xuất ra, trộn lẫn cùng với những mảnh vỡ võ hồn của lão, bị Trần Phong hấp thu lấy.
Thông Thiên Hầu mang sức mạnh hệ Kim tinh thuần nhất, chỉ thấy vô số điểm sáng màu trắng vàng bay tới, sáng lấp lánh chói lọi, bị Trần Phong thu nạp vào trong đan điền.
Một lát sau, tất cả đều được hấp thu trọn vẹn.
Trần Phong nội thị tự thân, phát hiện trong đan điền của mình, trong ba hệ Kim, Mộc, Hỏa, sức mạnh hệ Kim đã từ mười vạn điểm sáng ban đầu, biến thành ba mươi vạn điểm sáng hiện tại!
Sau đó, Trần Phong lại giết tới Trấn Tây Hầu phủ, chém chết Trấn Tây Hầu.
Sau khi Trấn Tây Hầu bị chém chết, từng luồng điểm sáng màu vàng đất bay về phía Trần Phong.
Trong cơ thể Trần Phong vốn không có điểm sáng màu vàng đất, đây là sức mạnh hệ Thổ tinh khiết nhất.
Khoảnh khắc tiếp theo, đan điền của Trần Phong tăng thêm hai mươi vạn điểm sáng màu vàng đất!
Khóe miệng Trần Phong lộ ra một nụ cười, khẽ thở hắt ra: "Bây giờ trong Ngũ Hành, đã gom đủ bốn hành rồi, chỉ còn lại hành cuối cùng, hành Thủy!"