Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 12152 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2039
Khuyết điểm của Trần Phong

❊ ❊ ❊

Trần Phong lúc này mới yên lòng, khẽ nói: "Sư tỷ, đa tạ ngươi, vừa rồi suýt chút nữa ta đã loạn chương pháp."

Hàn Ngọc Nhi nói: "Ngươi cũng là quá mức quan tâm, quan tâm tất loạn."

Trần Phong cẩn thận kiểm tra một lượt, phát hiện Đao Thúc dường như chỉ là ngất đi, không biết sự đời, nhưng cũng không nguy hiểm đến tính mạng, vẫn đang hô hấp nhẹ nhàng!

Trần Phong bế Đao Thúc vào trong phòng, sau đó thu dọn mấy gian phòng này một chút, ít nhất là dọn dẹp sạch sẽ.

Sau đó, hắn liền ngồi xếp bằng bên cạnh Đao Thúc.

Trước mặt hắn xuất hiện một lượng lớn Huyền Hoàng Thạch, Trần Phong đặt tay lên Huyền Hoàng Thạch, bắt đầu hấp thu.

Từng đống Huyền Hoàng Thạch vỡ vụn, sức mạnh của Huyền Hoàng Thạch được Trần Phong hấp thụ vào trong cơ thể, chuyển hóa thành Giáng Long La Hán chi lực.

Hai viên Giáng Long La Hán Quang Minh Châu của Trần Phong cũng dần dần sáng lên, thực lực của hắn đang chậm rãi khôi phục.

Ở nơi này, chỉ có rất ít ánh sáng chiếu vào, nhưng cũng có thể phân biệt được ngày đêm.

Sáng ngày hôm sau, Trần Phong mở mắt, chậm rãi thở ra một ngụm trọc khí, thực lực của hắn đã khôi phục được năm phần, mà hắn đã tiêu hao hết sạch một vạn khối Huyền Hoàng Thạch.

Khóe miệng Trần Phong lộ ra một nụ cười khổ: "Một vạn khối Huyền Hoàng Thạch a, cứ thế mà hết rồi! Mà muốn khôi phục đến toàn bộ thực lực thì cần đến hai vạn khối Huyền Hoàng Thạch!"

"Mà khi ta khôi phục đến trạng thái thực lực đỉnh phong, tung ra một chiêu Thần Long Hủy Thiên Địa, hai vạn khối Huyền Hoàng Thạch này lại hết sạch."

"Bộ Giáng Long La Hán Chân Kinh này cùng với công pháp vũ kỹ bên trong quả thực rất lợi hại, nhưng cái sự tiêu hao này cũng quá lớn, thật sự là nuôi không nổi mà!"

"Tính trung bình ra, một chiêu này phải đánh mất sạch gia sản của hai mươi gia tộc nhị phẩm đấy?"

Trần Phong lại tiếp tục tu luyện, cho đến tận chiều tà, cuối cùng đã bổ sung đầy đủ cho hai viên Giáng Long La Hán Quang Minh Châu, thực lực lại một lần nữa khôi phục đến đỉnh phong.

Mà điều khiến hắn hơi lo lắng là lúc này Đao Thúc vẫn chưa tỉnh lại.

Trần Phong lại đợi khoảng một canh giờ, Đao Thúc mới thân thể run lên bần bật vài cái, sau đó mới từ từ tỉnh lại.

Ánh mắt của ông ta, đầu tiên là mờ mịt, sau đó liền lộ ra một nỗi đau đớn đậm đặc.

Ông ta dùng hai tay hung hăng đập vào đầu mình, giọng nói trầm thấp, mang theo sự chán nản và phẫn nộ vô biên: "Xong rồi, ta biến thành một phế vật rồi, ta biến thành một phế vật rồi!"

Ông ta dùng hai tay hung hăng đập vào đầu mình, đập đến đầy mặt là máu, vô cùng chán nản.

Trần Phong kéo cánh tay ông, lớn tiếng quát: "Đao Thúc, Đao Thúc, người đừng như vậy, Đao Thúc, người bình tĩnh lại chút đi!"

Hắn liều mạng ngăn cản, cuối cùng mới khiến Đao Thúc dừng lại.

Đao Thúc vẻ mặt đờ đẫn nhìn Trần Phong, lắc đầu nói: "Tiểu thiếu gia, lão nô vô năng rồi, lão nô chỉ sợ sau này không giúp được gì cho cậu nữa."

"Lão nô cứ cách một ngày lại hôn mê một lần, ngày đó chỉ có khoảng một canh giờ là tỉnh táo, ngoài thời gian đó ra đều phải chìm vào hôn mê, lão nô còn giúp cậu thế nào được?"

Trần Phong nhìn ông, ánh mắt vô cùng tĩnh lặng, từng chữ từng chữ nhẹ giọng nói: "Đao Thúc, ta nói cho người biết, ta nói rất rõ ràng cho người biết, ta không cần người giúp ta!"

"Người là hạ nhân của mẫu thân ta, nói là hạ nhân, nhưng với người thân thì có gì khác biệt?"

"Người là người thân của ta, bây giờ ta có năng lực rồi, bây giờ thực lực của ta cũng ổn rồi, ta không cần người giúp ta!"

"Ta phụng dưỡng người đến già! Ta giúp người, hiểu không?"

Lời này của Trần Phong khiến toàn thân Đao Thúc ngưng trệ ở đó.

Ông ngẩn ngơ ngồi đó, không thể tin được nhìn Trần Phong, trên mặt thoáng hiện lên sự cảm động, kích động sâu sắc.

Cuối cùng, hóa thành một tiếng thở dài thật dài.

Ông vỗ vỗ Trần Phong, khẽ nói: "Tiểu thiếu gia, cậu thật sự lớn rồi."

"Đại tiểu thư nếu nhìn thấy cậu bây giờ như thế này, chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết!"

Trần Phong mỉm cười nói: "Đao Thúc, chúng ta không nói chuyện này nữa, dù sao sau này người cứ vui vẻ là được."

Đao Thúc cười lớn: "Được, ta nghe theo tiểu thiếu gia, sau này nhất định sẽ vui vẻ hơn."

Sau khi được Trần Phong khai thông tư tưởng, hứng thú của Đao Thúc rõ ràng đã cao hơn nhiều, không còn uể oải như vậy nữa.

Ông chợt nhìn về phía Trần Phong, nói: "Tiểu thiếu gia, lão nô ở đây cũng nhàm chán, liền nói với cậu về khuyết điểm trong công pháp của cậu."

"Khuyết điểm công pháp của ta?" Trần Phong nhướng mày nói: "Đao Thúc, người xin cứ nói."

Đao Thúc nói: "Nói đúng ra, hẳn không phải là khuyết điểm công pháp của cậu, mà là khuyết điểm trong hệ thống sức mạnh võ học hiện tại của bản thân cậu!"

"Những chiêu thức hôm qua cậu tung ra, ta đều thấy rồi, cực kỳ mạnh, chiêu đao pháp mà cậu mới lĩnh ngộ ra đó, đủ để chém giết mọi cao thủ Bát Tinh Vũ Vương."

Trần Phong gật đầu nói: "Không sai, đó là đao thứ bảy trong Bát Hoang Tịch Diệt Trảm, luyện đến đao thứ bảy thì có thể chém giết mọi cao thủ Bát Tinh Vũ Vương."

"Nhưng cậu chỉ có thể tung ra một đao, đúng không?" Đao Thúc đột nhiên nói.

"Đúng vậy." Trần Phong cười khổ gật đầu: "Sau khi tung ra một đao, Võ Đạo Thiên Hà của ta liền khô cạn, không thể dùng tiếp nữa."

Đao Thúc nói: "Quả nhiên là vậy, không khác gì ta dự đoán."

Ông lại nói với Trần Phong: "Viên thiên thạch khổng lồ từ trên trời rơi xuống mà cậu đánh ra ngày hôm qua, chiêu thức có vô số nham thạch tuôn trào trên mặt đất đó, cũng rất mạnh, nhưng cậu vẫn chỉ có thể dùng một chiêu, đúng không?"

Trần Phong gật đầu: "Đúng vậy."

"Còn chiêu thức cậu tung ra trước đó..."

Trần Phong tiếp lời nói: "Chiêu đó gọi là Ấn Toái Tu Di Sơn."

"Ấn Toái Tu Di Sơn? Ta thấy cậu chắc là có thể tung ra ba bốn chiêu, nhưng cũng chỉ là tung ra ba bốn chiêu mà thôi."

Trần Phong gật đầu: "Không sai, Đao Thúc nhìn rất rõ ràng."

Đao Thúc mỉm cười nói: "Ngoài ra, cậu không còn chiêu thức tấn công nào khác, quyền pháp cậu đánh ra, cực kỳ tạp nham, không có chút chương pháp nào, giống như người không biết võ học vậy, đều chỉ là tung ra từng quyền từng quyền một cách lộn xộn!"

Trần Phong vẫn gật đầu, hắn phát hiện ánh mắt của Đao Thúc thật sự rất sắc bén, dễ dàng nhìn ra mọi khuyết điểm của bản thân mình.

"Cho nên, tiểu thiếu gia, điều cậu thiếu nhất bây giờ là một loại chiêu thức thông thường vừa không tiêu hao quá nhiều sức mạnh, vừa có uy lực đầy đủ."

"Những chiêu thức thông thường này đủ để cậu đối phó với võ giả dưới Bát Tinh Vũ Vương, khi gặp Bát Tinh Vũ Vương thì mới dùng những chiêu khác!"

Trần Phong gật đầu, Đao Thúc nói quả thực có lý.

"Hơn nữa, như vậy thì sau này cậu ngụy trang thành thân phận khác cũng không thành vấn đề, không đến mức vừa ra tay đã bị người ta nhận ra là cậu."

"Ta ở đây thì có một bộ quyền pháp rất phù hợp, hơn nữa bộ quyền pháp này tuy rất đơn giản, nhưng lại có thể câu thông thiên địa chi lực, nếu luyện tốt, sau này cũng sẽ có tác dụng lớn."

Trần Phong hỏi: "Vậy Đao Thúc, người bây giờ dạy ta sao?"

Đao Thúc lắc đầu nói: "Bây giờ sức mạnh của cậu còn chưa đủ."

"A? Sức mạnh của ta còn chưa đủ?" Trần Phong nhướng mày, sức mạnh của hắn xưa nay vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa từ khi trong cơ thể có dòng máu Cự Nhân, sức mạnh đó càng mạnh mẽ vô cùng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2039
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.