Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 13775 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2711
Tiếp ta hai quyền

❊ ❊ ❊

Chương 2711: Tiếp ta hai quyền!

“Còn không mau qua đây quỳ xuống dập đầu tạ tội? Sau đó tự sát, ta còn có thể giữ cho ngươi một toàn thi!”

“Cái gì? Ngươi bảo ta qua đó quỳ xuống dập đầu tạ tội? Rồi sau đó tự sát?” Trần Phong nhìn hắn, giống như đang nhìn một tên điên vậy.

Người của Ám Ảnh Bang này sao lại cuồng vọng tự đại, không biết trời cao đất dày như thế?

Tên Bạo Phong Cung Tiễn Thủ này thực lực quả thực không tồi, nhưng đứng trước mặt Trần Phong, hắn tuyệt đối không tính là cao thủ gì, Trần Phong dễ dàng là có thể giết chết hắn.

Vậy mà hắn lại dám nói ra những lời này?

Tên Bạo Phong Cung Tiễn Thủ trừng mắt nhìn Trần Phong, lạnh lùng nói: “Sao, nhóc con, ngươi vẫn còn đang do dự cái gì?”

Hắn lớn tiếng quát tháo: “Mau qua đây, quỳ xuống cho ta!”

Trần Phong nhìn hắn, trong mắt lộ ra một tia sát cơ sắc bén: “Nếu như ta không quỳ, thì sao?”

“Ồ? Không quỳ sao? Ngươi đúng là không biết trời cao đất dày mà!”

“Ta cho ngươi một con đường sống, kết quả ngươi lại không chọn, đã như vậy thì tốt thôi, ta đành phải tự mình ra tay vậy!”

Nói đoạn, tên Bạo Phong Cung Tiễn Thủ này bỗng nhiên cười lạnh: “Tiểu Thất, cách giết người ta thích nhất là gì nhỉ?”

Tên nô bộc mặc áo xanh được hắn gọi là Tiểu Thất vội vàng khom lưng, vô cùng nịnh hót nói: “Để tiểu nhân tới nói cho tên phế vật này biết.”

Sau đó, hắn nhìn về phía Trần Phong, mặt mày âm lãnh nói: “Nhóc con, coi như ngươi xui xẻo, đụng phải công tử nhà ta!”

“Công tử nhà ta, tiễn pháp thông thần, thứ thích nhất chính là ném người lên trời, sau đó bắn liên châu tiễn, đem người đó sống sờ sờ đánh thành vô số mảnh vụn, chết vô cùng thê thảm!”

“Thế sao?” Trần Phong nhàn nhạt nói.

Thấy biểu cảm trên mặt Trần Phong như vậy, Tiểu Thất còn tưởng rằng Trần Phong đã sợ hãi.

Hắn khinh thường nói: “Nhóc con, bây giờ ngươi sợ cũng không kịp nữa rồi!”

“Ngươi đã đắc tội với công tử nhà ta, hôm nay chắc chắn phải chết, cho dù ngươi có quỳ xuống cầu xin tha thứ, công tử nhà ta cũng sẽ không tha cho ngươi!”

Còn tên Bạo Phong Cung Tiễn Thủ kia thì nhìn Trần Phong, ngạo mạn nói: “Đã chuẩn bị sẵn sàng để chịu chết chưa?”

Trần Phong mỉm cười: “Ta không chuẩn bị sẵn sàng để chịu chết, ta lại chuẩn bị sẵn sàng để cho ngươi chịu chết đấy!”

“Nhóc con, ngươi thật sự cuồng vọng, muốn chết!” Bạo Phong Cung Tiễn Thủ hét lớn một tiếng: “Đã ngươi muốn chết như vậy, thì ta thành toàn cho ngươi!”

Nói đoạn, hắn trực tiếp vơ lấy cây cung dài trong tay, giương cung lắp tên, bắn mạnh một mũi về phía Trần Phong.

Ở khoảng cách gần như thế này mà hắn vẫn dùng cung tên, rõ ràng là hắn vô cùng tự tin vào tiễn thuật của mình.

Hắn trừng mắt nhìn Trần Phong, khinh miệt nói: “Nhãi con, mũi tên này của ta sẽ không lấy mạng ngươi, lực đạo mũi tên này của ta dẫn mà không phát, ẩn giấu bên trong, sẽ trực tiếp xuyên qua cơ thể ngươi!”

“Ta còn chôn giấu một ám kình bên trong, sẽ mang ngươi bay lên trời, lát nữa, ta mới bắn loạn xạ, đem ngươi sống sờ sờ bắn thành mảnh vụn!”

Hắn dường như rất đắc ý với môn đạo ẩn chứa trong mũi tên này, phát ra một tràng cười lớn.

“Lát nữa, hãy chờ xem, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã sống trên đời!”

“Cảm giác đau đớn không khác gì bị ngàn đao băm vằm đó, sẽ khiến ngươi thê thảm đến tột cùng!”

Trần Phong cười lạnh nói: “Vậy sao? Sao ta lại không tin nhỉ!”

Đối mặt với mũi tên dài đó, xé toạc không khí, với tốc độ cực nhanh lao tới, Trần Phong lại không né không tránh, khóe miệng lộ ra một nụ cười.

Hắn khẽ lắc đầu, nói: “Đúng là tự tìm đường chết mà, thật không biết tự lượng sức mình!”

Nói đoạn, hắn cứ thế bước thẳng về phía trước, vậy mà lại đón lấy mũi tên đó.

Nhìn thấy cảnh này, Bạo Phong Cung Tiễn Thủ càng phát ra những tràng cười điên cuồng: “Tên phế vật như ngươi, bị dọa ngốc rồi sao? Ngươi đến trốn cũng không biết sao?”

“Ngươi làm vậy, hoàn toàn là tự tìm cái chết!”

Trần Phong mỉm cười: “Vậy thì, ngươi không bằng nhìn cho rõ hơn chút đi.”

Khoảnh khắc tiếp theo, vẻ hung hăng cuồng ngạo trên mặt tên Bạo Phong Cung Tiễn Thủ kia, liền biến thành sự kinh hãi tột độ, kêu lên một tiếng: “Sao có thể?”

Hóa ra, sau khi mũi tên dài đó đâm mạnh vào ngực Trần Phong, va đập vào ngực Trần Phong, bắn ra một tia lửa dài.

Thế nhưng, cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.

Sau đó, nó trực tiếp hóa thành vô số mảnh vụn, vậy mà lại bị cơ thể của Trần Phong sống sờ sờ đánh nát.

Cảnh tượng này khiến tên Bạo Phong Cung Tiễn Thủ trố mắt đờ đẫn.

Hắn chỉ vào Trần Phong, ngón tay run rẩy: “Cơ thể của ngươi được làm bằng cái gì vậy?”

“Mũi tên dài này của ta, vốn là làm từ vật liệu cấp một màu cam, vậy mà không thể phá vỡ cơ thể ngươi?”

“Không thể nào, điều này hoàn toàn không thể nào, ta không tin, ta tuyệt đối không tin!”

Hắn lầm bầm lẩm bẩm.

Trần Phong mỉm cười nhìn hắn: “Dù ngươi có tin hay không, đây chính là sự thật.”

Sở dĩ lúc đầu Trần Phong không cứng đối cứng, không phải vì hắn không có thực lực này, mà vì hắn không muốn bại lộ thực lực!

Khi hắn muốn bại lộ thực lực, sẽ dọa cho đối phương đến mức ngay cả lời cũng không nói nên lời.

Mà tên nô bộc mặc áo xanh kia, lúc này cũng đã hoàn toàn sợ ngây người.

“Không, ta không tin, đây tuyệt đối không phải là sự thật!” Bạo Phong Cung Tiễn Thủ phát ra tiếng kêu thảm thiết, hắn cảm thấy tất cả nhận thức của mình đều bị đảo lộn.

Bản thân mình mạnh mẽ như vậy, uy lực cung tên của mình mạnh mẽ như vậy, mà ngay cả một Vũ Hoàng năm sao cũng không thể bắn chết?

Điều này khiến hắn gần như phát điên.

Hắn phát ra tiếng gầm thét thê lương, lại bắn ra một mũi tên, sau đó, lại một mũi tên nữa!

Liên tiếp bắn ra ba mũi tên, Trần Phong vẫn không né không tránh, chỉ chậm rãi đi về phía hắn, tựa như đang nhàn tản đi dạo, vô cùng ung dung tự tại.

Từng mũi tên, rơi trên lồng ngực Trần Phong.

Bùm một tiếng, hóa thành mảnh vụn, rồi lại bùm một tiếng, lại hóa thành mảnh vụn.

Trong chớp mắt, ba mũi tên này đều vỡ vụn hết sạch.

Lúc này, Trần Phong cũng đã đi tới trước mặt tên Bạo Phong Cung Tiễn Thủ này!

Trần Phong mỉm cười nói: “Bây giờ bắn đủ chưa?”

Bạo Phong Cung Tiễn Thủ lúc này đã hoàn toàn sụp đổ, hắn căn bản không thể hiểu nổi, hắn không muốn tin, nhưng sự thật bày ra trước mắt, không để hắn không tin.

Tinh thần cả người hắn gần như sụp đổ, hắn theo bản năng trả lời: “Bắn, bắn đủ rồi!”

“Bắn đủ rồi phải không? Tốt!”

Nụ cười trên mặt Trần Phong thu lại, trở nên sắc bén vô cùng: “Đã ngươi bắn đủ rồi, bây giờ, đến lượt ta ra tay!”

Nói đoạn, hắn trực tiếp tung một quyền mạnh mẽ đánh ra.

Tên Bạo Phong Cung Tiễn Thủ theo bản năng giơ cung tên lên để chống đỡ.

Rắc một tiếng, cây cung khổng lồ của hắn trực tiếp bị Trần Phong đánh nát, sau đó một quyền rơi trên lồng ngực hắn.

Hắn phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương, lồng ngực trực tiếp lõm xuống, máu tươi trong chốc lát đã nhuộm đỏ quần áo trước ngực, một ngụm máu tươi phun mạnh ra ngoài, thân hình trực tiếp bay ngược ra, đụng nát hơn mười tảng đá lớn!

Trần Phong tiếp tục chậm rãi ép tới chỗ hắn, mỉm cười nói: “Ngươi vừa rồi, bắn ta bốn mũi tên.”

“Bây giờ, ta không cần ngươi tiếp ta bốn quyền, ta chỉ để ngươi tiếp ta hai quyền thôi, vừa rồi ngươi đã tiếp ta một quyền, ngươi chỉ cần tiếp được quyền này của ta nữa, ta sẽ tha cho ngươi!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2699
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.