Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 1689 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ta là tiện dân?

❊ ❊ ❊

Mà trên mặt hồ trôi nổi vô số con cá, từng con từng con bụng trắng ngửa lên, lộ ra trên mặt hồ.

Những con cá này là bị dòng điện mang theo khi thi triển Bá Lôi Kích làm cho ngất xỉu hoặc chết tươi.

Trần Phong nhẹ nhàng trút ra một ngụm trọc khí.

"Năm ngày tu luyện này, ta không luyện tiếp Hỗn Nguyên Nhất Khí Công, vì đã không còn trung phẩm linh thạch, mà đem toàn bộ tinh lực đặt lên trên Long Tượng Chiến Thiên Quyết, điên cuồng hấp thu tinh huyết yêu thú, sau đó chuyển hóa thành cương khí huyết hồng. Bây giờ Long Tượng Chiến Thiên Quyết của ta, đã tu luyện tới tầng thứ nhất tầng thứ mười chín khiếu huyệt!"

"Mà Hỗn Nguyên Nhất Khí Công thì là tầng thứ hai tầng thứ hai khiếu huyệt."

"Ta bình thường đối địch, sử dụng Hỗn Nguyên Nhất Khí Công, một khi không địch lại, thì sử dụng Long Tượng Chiến Thiên Quyết. Hỗn Nguyên Nhất Khí Công hiện tại có tổng cộng chín mươi chín khí xoáy, mà Long Tượng Chiến Thiên Quyết, thì có hơn một trăm bảy mươi khí xoáy. Một khi thi triển Long Tượng Chiến Thiên Quyết, thực lực sẽ tăng lên cực độ!"

"Lôi Đình Bá Đao chiêu thứ hai của ta, Bá Lôi Kích, cuối cùng cũng đã luyện tới cảnh giới tiểu thành, một đao chém ra có thể chém ra sáu đao!"

Đúng lúc này, Trần Phong bỗng nhiên như có cảm giác, nhìn về phía lối vào thung lũng.

Chỉ thấy tại lối vào thung lũng, một bóng người còng lưng đang đứng ở đó, Trần Phong mừng rỡ kêu lên: "Á Thúc!"

"Á Thúc, người tới rồi sao?"

Trần Phong nghênh đón đi, tươi cười hớn hở nói.

Á Thúc gật gật đầu, nhìn Trần Phong, trong mắt thoáng qua một tia vui mừng: "Phong nhi, tiến triển của ngươi thật sự rất nhanh, những ngày này không gặp, thực lực của ngươi lại tăng lên rồi. Thực lực như vậy, lần này đi Đại Ninh thành, tham gia gia tộc đại tỷ của Yến gia, lại có thêm vài phần nắm chắc."

Trần Phong mừng rỡ nói: "Á Thúc, mọi việc đã giải quyết ổn thỏa rồi sao? Con có thể tham gia gia tộc đại tỷ rồi?"

Á Thúc gật gật đầu, đem quá trình sự việc nói cho hắn nghe một lần.

Trần Phong nghe xong, giơ ngón tay cái lên: "Á Thúc, người thật là có cách."

Á Thúc khẽ mỉm cười: "Ta làm như vậy, thật ra còn phải nhờ vào sự giúp đỡ của bốn đại môn phiệt khác, cùng với Thành Chủ Phủ. Ta trước kia đã dò rõ tâm lý của bọn họ, bọn họ chắc chắn là không muốn thấy Yến gia tốt đẹp, cho nên chỉ cần tin tức này truyền ra, bọn họ nhất định sẽ ép Yến gia không thể không đồng ý cho ngươi tham gia gia tộc đại tỷ, từ đó khiến nước càng đục càng tốt."

"Nhưng mà..." ông thần sắc ngưng trọng nói: "Ngươi đừng tưởng rằng bọn họ đối với ngươi thực sự có thiện tâm, bọn họ ở trong gia tộc đại tỷ của Yến gia, đều có ủng hộ người đại diện của riêng mình, một khi ngươi trở thành vật cản đường của người đại diện bọn họ, bọn họ nói không chừng sẽ hạ sát thủ với ngươi."

Ông nhìn Trần Phong, thần sắc ngưng trọng, nói: "Phong nhi, lần này đi Đại Ninh thành, rất nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp họa sát thân, ngươi nhất định phải suy nghĩ cho kỹ."

Trần Phong hít sâu một hơi, thần sắc kiên định nói: "Đây là di nguyện của sư phụ, sư phụ đối với chuyện Yến gia vẫn luôn canh cánh trong lòng, con chuyến này đi, nhất định phải vì người giành một hơi thở, không cầu gì khác, chỉ cầu để người dưới suối vàng an tâm!"

Hắn giọng điệu chém đinh chặt sắt: "Cho nên lần này, con nhất định phải đi, vị trí người thừa kế gia chủ Yến gia, con nhất định phải lấy được!"

"Tốt!" Á Thúc gật gật đầu, tán thưởng nhìn hắn một cái: "Sự việc khẩn cấp, chúng ta xuất phát ngay thôi."

"Mười ngày sau, chính là gia tộc đại tỷ Yến gia, đi tới đó còn phải làm một phen chuẩn bị."

Trần Phong gật gật đầu, trở về dặn dò Hàn Ngọc Nhi và bọn họ một phen, sau đó lại đi sang phòng bên gặp Thẩm Nhạn Băng, nói với nàng vài câu, liền đi theo Á Thúc rời đi.

Vì sợ thu hút sự chú ý, hai người không cưỡi yêu thú, mà là mua hai con tuấn mã bình thường ở trấn nhỏ bên dưới, hướng về phía Đại Ninh thành mà đi.

Chiều tà, Trần Phong và Á Thúc nhìn hai con tuấn mã ngã trên mặt đất, miệng sùi bọt mép, nhìn nhau cười khổ.

Hóa ra chỉ mới cách đây không lâu, hai con tuấn mã này uống nước trong vũng nước bên đường, kết quả nước đó có độc, hai con tuấn mã trực tiếp chết ngắc.

Hai người họ vốn dĩ đi lại, hoặc là cưỡi yêu thú, hoặc là phi lược mà đi, căn bản chưa từng cưỡi loại ngựa bình thường này, cho nên đối với chuyện này lại hoàn toàn không có kinh nghiệm.

Lúc này phóng tầm mắt nhìn bốn phía, bốn bề hoang dã mênh mông, nhìn một cái, ngay cả một vật sống có thể cử động cũng không có, muốn bắt một con thú cưỡi cũng rất khó.

Không còn cách nào khác, hai người đành phải đi bộ.

Nhưng mấu chốt là, trên đường này, thỉnh thoảng có thương đội qua lại, hai người còn không dám toàn lực mà đi, đành phải chậm rãi đi bộ, tốc độ chậm tới mức khiến người ta tức giận.

Sáng sớm ngày thứ hai, hai người đang đi trên đường, sau lưng bỗng vang lên một trận tiếng vó ngựa, quay đầu nhìn lại, là một thương đội đang chậm rãi tiến lại gần phía này.

Quy mô thương đội rất lớn, có tới mấy chục cỗ xe lớn, hàng trăm con ngựa.

Hai người không muốn gây chuyện, thấy thương đội tới, liền tránh sang bên đường.

Thế nhưng họ không muốn gây chuyện, chuyện lại cứ tìm tới đầu họ. Thương đội đi ngang qua bên cạnh hai người, bỗng nhiên từ phía sau truyền tới một tiếng mắng chửi đầy chế giễu: "Hai tên tiện dân phía trước, tránh ra cho lão tử, nếu không, trực tiếp giẫm chết ngươi, một đồng cũng không bồi thường cho ngươi."

Một tên kỵ sĩ lướt qua bên cạnh họ, vừa vặn giẫm vào hố bùn, nước bùn bắn lên tung tóe làm Trần Phong đầy đầu đầy mặt.

Sau đó một thiếu niên đánh ngựa quay một vòng ở phía trước, dừng lại trước mặt hắn, cười lớn điên cuồng.

Trong đoàn xe, không ít hộ vệ võ giả cũng phát ra một trận cười vang.

Thiếu niên kia chừng mười bảy mười tám tuổi, thân hình thô tráng, toát ra một vẻ hung hãn, chỉ vào Trần Phong, roi ngựa vung vung, cười lớn nói: "Ngươi tên tiện dân này, sao lại ngu ngốc thế, ta vừa nãy đã nhắc nhở ngươi rồi, ngươi cũng không biết tránh."

Thị vệ bên cạnh đua nhau hét lên: "Không phải tên tiện dân này phản ứng chậm, là thiếu chủ ngài động tác quá nhanh."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:245
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.