Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 24209 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương năm
nghìn không trăm lẻ ba: Nhục nhã hôm nay, đời đời khó quên

❊ ❊ ❊

Rất nhiều đệ tử rảnh tay, liền vội vã quay trở lại.

Trong nháy mắt, xung quanh hai người đã vây kín hàng trăm đệ tử.

Chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng bọn họ đều có chút kinh ngạc.

Dịch Trường Không mỉm cười nói: "Đã muốn làm nhục, tất nhiên là người nhìn thấy càng đông càng tốt."

Hắn chỉ xuống dưới chân mình: "Bây giờ, ngươi chui qua háng ta, rồi quỳ xuống dập mười cái đầu, dâng Thiên Quyền Trấn Tiên Ấn lên, ta sẽ giữ lại cho ngươi một mạng!"

Nhìn bộ dạng của hắn, cứ như là vừa ban cho Trần Phong ân huệ to lớn lắm vậy!

Trong mắt Trần Phong một mảng lạnh lẽo.

Hắn không nói một lời, chằm chằm nhìn Dịch Trường Không.

Dịch Trường Không nhún vai: "Đây chính là nguyên văn lời của Mộ Dung trưởng lão."

"Ngươi nói xem, chọc ai không chọc, lại đi chọc Mộ Dung trưởng lão của Thiên Quyền Kiếm Tông chúng ta."

"Tuy nhiên, ta cũng khuyên ngươi một câu."

"Lúc cần quỳ, vẫn là phải quỳ."

"Tất cả mọi thứ ở đây, đều sẽ được Mộ Dung trưởng lão nhìn thấy."

"Yên tâm, chỉ cần ngươi chui qua háng ta, rồi quỳ xuống dập mười cái đầu, Thiên Quyền Kiếm Tông nói là làm."

Trần Phong hít sâu một hơi.

Khi mở mắt ra lần nữa, hắn cười lạnh một tiếng.

"Trần Phong ta, thà chết không quỳ! Càng không chịu nhục chui háng!"

"Tốt! Có khí phách!"

Dịch Trường Không suýt chút nữa vỗ tay.

"Hay cho câu thà chết không quỳ!"

Hắn mang theo nụ cười trên mặt, nhưng trong nụ cười lại thoáng qua một tia sát ý nồng đậm.

"Ta muốn xem xem, ngươi làm sao thà chết không quỳ!"

Lời còn chưa dứt, một luồng uy áp cực kỳ mạnh mẽ đã trực tiếp đè xuống người Trần Phong!

Cảm giác đó giống như một dãy núi đang trực tiếp đổ ập xuống!

Toàn thân Trần Phong tức thì phát ra tiếng lách tách.

Gân xanh trên người nổi lên cuồn cuộn, da dẻ càng trở nên đỏ rực vì sung huyết!

Thậm chí, có vài chỗ còn trực tiếp phun ra máu tươi!

Từ lúc nãy đến giờ, tuy Trần Phong vẫn luôn âm thầm khôi phục thực lực, thế nhưng tốc độ vẫn quá chậm.

Trong trạng thái không phải toàn thịnh như hiện tại, hắn phải đối kháng với Dịch Trường Không còn mạnh hơn cả Hồng Nhãn Thiên Ma.

Hắn dốc hết toàn lực, Đại Vu Thánh Thể điên cuồng chống đỡ, kiên quyết không để cho mình cúi đầu!

Càng không cho phép bản thân mình khom lưng quỳ gối!

Trần Phong hắn, nói được làm được, thà chết không quỳ!

Nhìn dáng vẻ chật vật chống đỡ của Trần Phong, trên khuôn mặt tuấn tú của Dịch Trường Không lộ ra một tia cợt nhả.

Sự cợt nhả này hoàn toàn phá hủy tướng mạo của hắn.

"Chậc chậc, thật có khí phách nha."

"Nếu ngươi là đệ tử Thiên Quyền Kiếm Tông của ta, nếu không đối đầu với Mộ Dung trưởng lão, có lẽ chúng ta còn có thể trở thành bạn bè."

Trần Phong muốn phản bác, nhưng hiện tại hắn đã dốc hết toàn lực, căn bản không thể phân ra một chút sức lực để mở miệng!

Hắn hộc máu thành tiếng, vệt máu đông trên người lại một lần nữa bị tan ra, từ trên mặt chảy xuống.

Dịch Trường Không hất cao cằm.

"Chỉ tiếc là, không có nhiều giả thuyết như vậy."

"Đã ngươi cứng cỏi như thế, vậy ta cũng không giữ lại nữa!"

Vừa nói, một luồng uy áp càng mạnh mẽ hơn nữa lại một lần nữa chồng chất lên người Trần Phong!

Khí thế của Tinh Hồn Võ Thần Cảnh tầng thứ tám phun trào ra ngoài, không chút lưu tình đè lên người Trần Phong.

Hai chân Trần Phong theo tiếng gãy lìa!

Nhưng, hắn vẫn không hề quỳ xuống!

Hắn bị đè bẹp xuống đất!

Ở phía xa, có không ít đệ tử đã chú ý đến tình hình nơi này.

Thế nhưng, bọn họ đều khoanh tay đứng nhìn.

Lạnh lùng nhìn dáng vẻ chật vật của Trần Phong, trên mặt còn lộ ra thần tình hả hê.

"Thấy không, Dịch sư huynh đang dạy dỗ cái tên không biết tốt xấu kia kìa."

"Cái tên không biết tốt xấu nào?"

"Còn có thể là ai, chính là tên cuồng nhân kia đấy."

Mấy tên đệ tử vây quanh Viên Tử Hiên, tụm lại với nhau, phá lên cười.

Trên mặt bọn họ đều lộ ra nụ cười giễu cợt.

"Nhìn xem, dáng vẻ nó nằm trên đất kia, có giống một con chó không?"

"Giống! Giống cực kỳ!"

Bọn họ không chút nể tình cười nhạo, sợ rằng Trần Phong không nghe thấy.

Trần Phong tất nhiên là đã nghe thấy.

Không chỉ nghe thấy, trong lòng hắn càng thêm một mảng lạnh lẽo.

Trái tim bất khuất trong lồng ngực lúc này ngược lại càng thêm kiên cố!

Càng thêm có sức mạnh vô cùng vô tận!

Vào khoảnh khắc này, dù hắn chật vật đầy mình, ngã xuống vực sâu, nhưng trái tim kia lại càng thêm cao ngạo.

Hoàn toàn nhìn xuống chúng sinh!

Trong lồng ngực, không hiểu sao có một luồng sức mạnh trực xông lên cổ họng!

Trần Phong lớn tiếng, kiên định mở miệng nói.

"Ta có ngạo cốt tranh tranh, không sợ hết thảy nhục nhã chốn phàm trần!"

"Bọn hạng người đê tiện như ruồi bọ các ngươi, cũng xứng đoán suy nghĩ của ta sao?"

Dịch Trường Không nghe lời Trần Phong, nhìn dáng vẻ bị ép xuống đất mà vẫn ngẩng đầu của hắn.

Tim hắn đập mạnh một cái!

Trong chớp mắt, cuồng nộ!

Khoảnh khắc này, hắn đã bị kích động!

Lời của Trần Phong đã trực tiếp kích thích hắn!

Ngạo cốt tranh tranh, không sợ hết thảy bụi trần, kiên định, vô địch, đây mới là trái tim bất khuất thực sự!

Mà tư thái này, lại đến từ cái tên nhãi ranh Tinh Hồn Võ Thần Cảnh tầng thứ hai này!

Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, thậm chí còn mang theo một chút dữ tợn.

Dịch Trường Không đi tới, dừng lại trước mặt Trần Phong.

"Vậy sao? Ta thật muốn xem, ngạo cốt của ngươi dưới chân ta, rốt cuộc nặng mấy cân mấy lạng!"

Nói đoạn, nhấc một chân lên, hung hăng giẫm lên mặt Trần Phong!

Hắn không ngừng dùng sức, ra sức giẫm lên mặt Trần Phong, cho đến khi ấn đầu hắn xuống đất, mặt ép chặt xuống nền đất!

Máu và cát sỏi dưới đất hòa quyện vào nhau.

Trong mắt Dịch Trường Không tràn đầy vẻ ngang ngược.

"Đây chính là ngạo cốt của ngươi sao? Trước thực lực tuyệt đối, ngạo cốt của ngươi tính là cái thá gì!"

Hắn không ngừng nghiền ép mặt Trần Phong, giẫm một cách hung bạo, hồi lâu không buông.

Hai mắt Trần Phong sung huyết, mặt mũi đỏ bừng!

Nhục nhã! Phẫn nộ!

Cứ như muốn xé toang cơ thể hắn, bắn ra những tia sáng sát khí chết chóc!

Hắn hận!

Trong lòng hắn có một giọng nói to lớn, không ngừng gào thét!

Khản cả giọng mà thét lên!

"Dịch Trường Không! Mộ Dung cẩu tặc! Tốt nhất các ngươi đừng để ta sống sót! Nếu không, ngày ta lật mình, chính là lúc các ngươi chết không toàn thây!"

"Nhục nhã hôm nay, đời đời khó quên!"

"Trần Phong ta, nhất định, tuyệt đối phải giết các ngươi!"

Trần Phong đem tất cả hận thù và điên cuồng, đè nén xuống, chôn sâu vào tận đáy lòng!

Trong mắt Dịch Trường Không, hắn chỉ thấy kẻ bị giẫm dưới chân, thần tình cương nghị, mím chặt môi, không nói một lời!

Một Trần Phong như thế này làm hắn vừa thống khoái, lại vừa không thống khoái!

Trần Phong vẫn chưa lộ ra bộ dạng xấu xí nhất!

Trái tim bất khuất kia của hắn, thậm chí còn kiên định hơn!

Dịch Trường Không như phát điên, vừa cười cuồng dại, vừa giận dữ.

Hắn tung từng chưởng điên cuồng oanh kích lên người Trần Phong.

"Ngươi còn kiêu ngạo nữa đi!"

"Mau cầu xin đi! Cầu xin đi, ta sẽ dừng tay! Thế nào?"

Thế nhưng, hắn định sẵn là phải thất vọng rồi.

Trần Phong hoàn toàn nhẫn nhịn những chưởng liên tiếp của hắn!

Xương sườn trong ngực gãy thành mấy đoạn, mặt sưng vù rỉ máu.

Hắn thà chết không khuất phục!

Không những thế, Trần Phong còn cười lớn.

Ánh mắt hắn nhìn về phía Dịch Trường Không càng ngày càng khinh miệt.

Đó là ánh mắt thuộc về kẻ chiến thắng!

Dịch Trường Không bị kích thích mạnh mẽ.

Dùng lực vỗ xuống một chưởng!

Phạch.

Thiên Quyền Trấn Tiên Ấn, bị chưởng này của hắn, thế mà lại bị chấn ra. Dịch Trường Không mắt sáng lên, nhìn thấy Trần Phong, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4760
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.