Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 25783 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5300
Tuyệt lộ phùng sinh

❊ ❊ ❊

"Giao cái đỉnh này ra, ngoan ngoãn theo chúng ta về Tinh Hà Kiếm Phái, chờ đợi xử lý!"

Vu Nam Hoa gằn từng chữ đanh thép, đôi mắt giận dữ quát lớn.

Khí tức Tinh Hồn Vũ Thần Cảnh tầng thứ mười hai gần như ngay lập tức trấn nhiếp toàn thân Trần Phong.

Trần Phong thật sự chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ đến mức này!

Khí tức đè xuống, toàn bộ xương cốt trong người Trần Phong đều phát ra tiếng lốp bốp.

Khoảnh khắc này, dù chỉ muốn nhúc nhích một chút cũng vô cùng khó khăn.

Không hổ là Chân truyền đệ tử xếp hạng thứ hai mươi lăm của Tinh Hà Kiếm Phái!

Không thể không thừa nhận, thực lực quả thực cực mạnh.

Trần Phong cố cưỡng lại uy áp, liều mạng ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Vu Nam Hoa.

Hắn dốc hết toàn lực quát lớn: "Nói khoác mà không biết ngượng!"

"Ngươi dám nói ngươi muốn đỉnh của ta không phải để chiếm làm của riêng hay sao!"

"Thứ ta phải liều mạng mới giành được, dựa vào cái gì mà phải giao ra?"

Thế nhưng, không đợi hắn nói xong.

Uy áp trên người lại càng tăng thêm!

Máu tươi chảy dọc khóe môi Trần Phong, xương cốt toàn thân kêu răng rắc, phát ra cảnh báo nguy hiểm.

Nhìn Trần Phong chật vật trước mắt, Vu Nam Hoa nheo mắt lại, đôi mắt lạnh lùng nở nụ cười khinh bỉ.

"Ngươi có mồm mép tép nhảy đến đâu, thì trước mặt ta cũng chẳng làm được gì cả?"

Không còn gì để nói, chỉ có thể tử chiến!

Tinh đồ rộng lớn bắt đầu lóe lên điên cuồng, vận chuyển hết công suất!

Ánh sáng trắng ấm áp bùng phát ra từ cơ thể Trần Phong, Đoạn Đao hiện ra, gắng sức chống lại uy áp vô tận kia!

Thực lực của Vu Nam Hoa còn trên cả Lạc Diệu Âm, đạt tới Tinh Hồn Vũ Thần Cảnh tầng thứ mười hai tiểu thành!

Mà lúc này, Trần Phong dù dốc hết toàn lực cũng chỉ có thể phát huy ra thực lực Tinh Hồn Vũ Thần Cảnh tầng thứ mười một đỉnh phong.

Nhìn thì chênh lệch không lớn.

Thế nhưng tu vi càng về sau, dù là trong cùng một cảnh giới.

Một chút chênh lệch cảnh giới nhỏ nhoi, trong thực chiến đều sẽ phản hồi ra sự chênh lệch vô cùng lớn.

Cho dù đã tung hết bài tẩy, thậm chí ngay cả Đao Hồn cũng hiện ra.

Thế nhưng kết quả Trần Phong nhận được, cũng chỉ là đánh trúng Vu Nam Hoa một lần!

Điều đó càng khiến hắn nổi giận hơn.

Sau đó…

"Phụt!"

Lạc Diệu Âm cùng ba người kia thậm chí không cần phải ra tay!

Chỉ riêng một mình Vu Nam Hoa thôi đã đủ khiến Trần Phong toàn thân đẫm máu, văng ngược ra sau.

Nện mạnh vào thân chiếc tứ túc phương đỉnh kia.

Hoa văn và tạo hình bên ngoài Đại Tu La Hồng Lư lồi lõm không bằng phẳng, ngũ tạng lục phủ của Trần Phong bị đập cho lệch vị trí hết cả, phủ đầy vết rạn.

Trần Phong thổ huyết, trên người nhiều vết thương đều bị kiếm khí của Vu Nam Hoa xuyên thủng, sâu thấy tận xương!

Theo tinh huyết không ngừng thất thoát, Trần Phong lúc này có thể nói là mạng treo sợi tóc!

"Khụ khụ..."

Trần Phong nhìn chằm chằm vào Vu Nam Hoa ở cách đó không xa, đôi bàn tay đẫm máu chống lên thân đỉnh.

Ép bản thân đứng dậy, tuyệt đối không thể ngã xuống như vậy.

"Ha ha ha... Trần Phong à Trần Phong!"

"Đã chết tới nơi rồi mà còn muốn cậy mạnh."

Vu Nam Hoa cười lớn, chậm rãi bước về phía hắn.

Hắn dang rộng hai tay, nhìn quanh: "Địa điểm ngươi chọn quả thực rất ẩn nấp, thâm sơn cùng cốc."

"Ngoài bọn ta ra, chẳng ai có thể tìm đến đây cứu ngươi cả."

"Ta rất muốn xem, trong tình thế hiện tại, ngươi còn có thể tuyệt lộ phùng sinh như thế nào!"

Trần Phong không nói một lời, chỉ hai tay bám chặt lấy thân chiếc Đại Tu La Hồng Lư phía sau.

Đôi mắt trừng trừng nhìn Vu Nam Hoa!

Tuyệt không bỏ cuộc! Tuyệt không cúi đầu!

Dù có phải chiến đấu, cũng phải chiến đến giọt máu cuối cùng!

Tầm nhìn trước mắt thậm chí đã bắt đầu dần mờ đi.

Bản thân Trần Phong cũng biết rõ, lúc này ngay cả hơi thở của hắn cũng đang suy yếu cực nhanh.

Có thể nói là thực sự mạng treo sợi tóc.

Nhưng, đúng lúc này, trong đầu Trần Phong vang lên giọng nói của Kim Tam Gia.

"Dẫn dắt tất cả tinh huyết đang chảy dưới chân ngươi, bao gồm cả số tinh huyết còn sót lại trong người, tranh thủ thời gian tôi luyện!"

"Trực tiếp rót tinh huyết vào trong Đại Tu La Hồng Lư, tốc độ sẽ nhanh hơn rất nhiều!"

"Nhanh! Nhanh lên!"

Trong lòng Trần Phong, lập tức dấy lên một tia hy vọng.

Có thể tuyệt lộ phùng sinh hay không, đều trông cậy vào chiêu cuối này!

Khoảnh khắc tiếp theo, Phật Đà Nộ Mục Sư Hống Công, phát công!

Phía trên con sư tử khổng lồ màu tím trắng, Phật Đà tròn mắt giận dữ, bảo tướng trang nghiêm, xuyên qua hư không mà tới.

Thời không chi lực lưu chuyển, trong khoảnh khắc Vu Nam Hoa còn chưa kịp phản ứng!

Một ngón tay chuẩn xác, ấn lên giữa mày hắn!

Toàn bộ tinh huyết dưới chân và xung quanh Trần Phong, vào khoảnh khắc này đều được dẫn dắt vào trong Đại Tu La Hồng Lư.

Dưới sự thao túng có chủ đích của hắn, những giọt tinh huyết kia vừa tiến vào trong Đại Tu La Hồng Lư!

Ngay lập tức, liền điên cuồng bốc cháy lên!

Đây là phương thức tôi luyện nhanh nhất mà Trần Phong có thể nghĩ ra!

"Trần Phong! Ngươi đã làm cái gì!"

Lạc Diệu Âm ở đằng xa thấy Vu Nam Hoa cả người khựng lại, cứng đờ tại chỗ.

Lập tức biến sắc, muốn lao tới.

Trần Phong cười lạnh: "Ta có thể làm gì chứ?"

"Lạc Diệu Âm, ta cảnh cáo ngươi lần cuối, đừng có nhúng tay vào!"

Thời gian năm nhịp thở còn chưa trôi qua, thậm chí chưa đầy bốn nhịp thở!

Trên người Vu Nam Hoa trước mặt, đột nhiên bùng phát ra khí tức kinh khủng hơn.

Nhưng cùng lúc đó, nơi khóe môi Trần Phong cũng rốt cuộc cong lên một nụ cười lạnh lẽo.

Hắn chấp nhận cái giá phải trả là thiêu đốt một phần tinh huyết, gia tốc luyện hóa chiếc Đại Tu La Hồng Lư vốn chỉ mới luyện hóa được năm phần.

Giờ khắc này, sự luyện hóa đã đạt tới bảy phần!

Ngay tại khoảnh khắc luyện hóa đạt tới bảy phần này!

Không cần nói nhiều, bản thân Trần Phong có thể cảm nhận được, trong cõi u minh dường như đã đạt đến một điểm tới hạn.

Chiếc cự đỉnh phía sau này, dù Trần Phong vẫn chưa thể phát huy ra toàn bộ uy lực.

Nhưng ít nhất, hắn đã có thể cơ bản sử dụng được nó rồi!

Đợi khi Vu Nam Hoa hoàn hồn, ngưng thần nhìn kỹ lại, sắc mặt hắn liền biến đổi.

"Không ổn!"

Thế nhưng, đã không kịp nữa rồi!

Đại Tu La Hồng Lư sau lưng Trần Phong đột nhiên biến lớn trước khi Vu Nam Hoa kịp lao tới.

Miệng đỉnh lập tức xuất hiện một luồng sức hút kinh khủng chưa từng có.

Sắc mặt Vu Nam Hoa biến đổi liên tục trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng cuối cùng hắn vẫn chậm một bước!

Ngay khoảnh khắc kiếm khí của hắn lao tới trước mặt Trần Phong, cả người Trần Phong đã biến mất tại chỗ.

Thân Đại Tu La Hồng Lư chấn động một cái, mặt đất lập tức nứt toác ra.

Vu Nam Hoa lao tới gần, cả người run lên, suýt chút nữa không đứng vững.

"Đáng ghét!"

Vu Nam Hoa vung một kiếm chém mạnh vào thân đỉnh!

Dáng vẻ tức tối bại hoại này, đã sớm không còn vẻ thanh lãnh, ôn hòa ban đầu nữa.

Chỉ thấy hắn quay người lại, trừng mắt nhìn ba người phía sau:

"Còn đứng ngẩn ra đó làm gì, chắc chắn hắn vẫn chưa luyện hóa thành công hoàn toàn!"

"Mau tấn công toàn lực cho ta! Ép hắn ra ngoài cho ta!"

Dáng vẻ cuồng nộ đó khiến Lạc Diệu Âm đang đứng phía sau chưa từng ra tay, tâm thần khẽ chấn động.

Luôn cảm thấy... chỗ nào đó không ổn.

Thế nhưng, hai vị Chân truyền đệ tử khác bên cạnh nàng không nghi ngờ gì, trực tiếp lao lên phía trước.

Cùng với Vu Nam Hoa điên cuồng tấn công chiếc cự đỉnh đang bảo vệ Trần Phong.

Sự điên cuồng mà ba người thể hiện khiến Lạc Diệu Âm có chút nghi hoặc.

Thế nhưng không đợi nàng có hành động tiếp theo, chiếc cự đỉnh đang bị Vu Nam Hoa và những người khác tấn công toàn lực kia, bỗng nhiên bắt đầu chuyển động!

Trần Phong lúc này đã tiến vào bên trong thực sự của Đại Tu La Hồng Lư.

Đây là một tiểu thế giới rộng mấy ngàn mét.

Trần Phong nhìn sang trái phải, bên trong trống rỗng, đi lại đều có tiếng vang vọng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5112
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.