Tôn Trường Phong rõ ràng có địa vị cực cao trong Tôn gia, ông ta vừa mở lời, cả hai người đều không nói nữa.
Sau đó Trần Phong và một đám cao tầng Tôn gia đi vào chính sảnh, Trần Phong liền nói rõ ý định của mình.
Lần này cậu tới đây là muốn có được một lượng lớn dược liệu để tu luyện Kim Thân Quyết tầng thứ sáu và tầng thứ bảy.
Kim Thân Quyết tầng càng cao, lượng dược liệu cần thiết càng lớn, hơn nữa đẳng cấp dược liệu cũng càng cao.
Nhưng cũng may, Tôn gia dù sao cũng xuất thân từ việc kinh doanh dược liệu, vẫn có thể gom đủ.
Tôn Ngọc Sinh trầm ngâm một lát rồi nói: "Trong đó có vài vị dược liệu vô cùng trân quý, hiện tại trong phủ nhất thời cũng không tìm ra, cần phải điều động từ nơi khác tới."
"Trần Phong, cậu có thể đợi ở trong thành vài ngày không?"
Trần Phong cười nói: "Không sao, không sao."
Cậu cũng đang tính tới chỗ Tạ Đông Sơn bái phỏng một chút.
Sáng sớm hôm sau, tại đấu giá trường Tạ gia ở Trường Hà thành.
Nơi này vẫn phồn hoa như trước.
Đã một thời gian không tới, Trần Phong còn hơi nhớ nhung, đứng ngoài đấu giá trường, khóe miệng lộ ra một nụ cười, sau đó chậm rãi bước vào trong.
Trong đại sảnh đấu giá, người qua kẻ lại tấp nập, vai kề vai gót tiếp gót, có đến hàng trăm người.
Trần Phong chậm rãi đi lại giữa đám đông, cậu bỗng cảm thấy hơi tận hưởng cảm giác này, có lẽ vì ở trong núi quá lâu rồi, lúc này đến nơi đông đúc người qua lại như vậy, ngược lại cảm thấy có chút thoải mái.
Cậu cố ý áp chế thực lực, thu liễm khí tức, nhìn qua không khác gì một thiếu niên võ giả bình thường, giống như những đệ tử tầm thường trong các gia tộc lớn, trông hết sức bình thường.
Trần Phong bỗng nhìn thấy Tạ Đông Sơn, ông ta đang tiễn một người rời đi, chắc hẳn là khách quý của đấu giá trường.
Tạ Đông Sơn đang cười ha hả nói chuyện, bỗng nhiên ông ta quay đầu nhìn thấy Trần Phong. Sau khi tiễn người kia xong, liền trực tiếp đi về phía Trần Phong.
Ông ta cười ha ha nói: "Trần Phong huynh đệ, cậu đã tới rồi sao không báo cho ta một tiếng, để ta ra ngoài nghênh đón? Nếu không thì ta quá thất lễ rồi."
Trần Phong mỉm cười nói: "Không cần thiết phải như vậy, giữa chúng ta cũng không cần khách sáo làm gì."
Tạ Đông Sơn vỗ vỗ tay, cười ha ha, nắm lấy cánh tay cậu rồi cùng đi vào bên trong đấu giá trường.
Đúng lúc này, từ bên cạnh bỗng truyền tới một tiếng cười lạnh: "Vừa rồi chủ nhân nhà ta tới đấu giá trường, muốn Tạ quản sự ngươi qua gặp mặt, Tạ quản sự ngươi nói bận, đang gặp một vị khách quý, hóa ra đây chính là vị khách quý mà ngươi nói sao?"
"Từ bao giờ mà một phế vật tầng thứ ba cũng có thể trở thành khách quý của Tạ quản sự rồi? Tạ gia các ngươi thật đúng là không ra gì! Ha ha ha ha..."
Vừa nói vừa phát ra những tiếng cười cuồng vọng và khinh miệt.
Trần Phong nhíu mày, nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Người lên tiếng là một gã đại hán khôi ngô tầm bốn mươi tuổi. Toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, chiều cao gần như đạt tới hai mét. Gã mặc một bộ hắc giáp dày nặng bên ngoài, vũ khí trong tay là một cây Bát Giác Đồng Chùy, đầu chùy to bằng cái mặt bàn, bị gã kéo lê trên mặt đất, vạch ra một vết hằn sâu hoắm trên nền nhà.
Người này trông vô cùng uy mãnh hung hãn.
Gã không phải đi một mình, bên cạnh gã còn đứng mấy người nữa, có một gã cao gầy mặc da giáp, tay cầm chủy thủ, còn có một thiếu nữ vẻ mặt lạnh lùng đang cầm cung tên khổng lồ, nhìn qua cũng có tới bảy tám người.
Mà người được bọn họ vây quanh ở chính giữa, chính là một thanh niên có vẻ ngoài anh tuấn, sắc mặt trắng bệch.
Thanh niên mặc một bộ trường bào màu trắng tuyết, ống tay áo rộng thùng thình, trên ngực trái còn thêu một hình vẽ, đó là hình một chiếc lò luyện đan nhỏ.
Thanh niên vẻ mặt cao ngạo, liếc mắt nhìn Trần Phong, trong mắt tràn đầy sự khinh thường, tựa như đang nhìn xuống một con kiến hôi vậy.
Trần Phong nhìn hắn một cái, bỗng cảm thấy hơi quen mắt, dường như đã từng gặp hắn ở đâu đó rồi.
Gã cao gầy bên cạnh đại hán khôi ngô cười lạnh một tiếng, nói: "Không sai, từ bao giờ mà một phế vật tầng thứ ba cũng có thể nhận được đãi ngộ như vậy tại đấu giá trường Tạ gia rồi?"
"Ngươi lại đi gặp cái loại phế vật này, mà bắt chủ nhân của chúng ta phải đợi ở bên ngoài. Tạ quản sự, hành vi này của Tạ gia ta có thể hiểu là sự khiêu khích và bất kính đối với Cát Đan đại sư hay không?"
Thiếu nữ cầm cung tên khổng lồ bên cạnh cũng nhìn Trần Phong đầy khinh miệt, vẻ mặt coi thường nói: "Chẳng lẽ ngươi cảm thấy cái phế vật này còn tôn quý hơn chủ nhân Cát Đan đại sư của chúng ta sao?"
Mấy người xung quanh gã thanh niên sắc mặt trắng bệch đều lần lượt tỏ thái độ khinh thường và xem thường Trần Phong, chỉ trích Tạ Đông Sơn.
Vừa nghe thấy hai chữ Cát Đan, Trần Phong chợt nhớ ra, gã thanh niên sắc mặt trắng bệch này cậu đúng là đã từng gặp, chỉ là mới chỉ gặp từ xa một lần mà thôi.
Người này chính là Cát Đan đại sư mà cậu gặp sau khi vừa tới Trường Hà thành, vị luyện dược sư trong truyền thuyết kia.
Hóa ra hôm nay hắn cũng tới đấu giá trường Tạ gia.
Những người xung quanh hắn chắc là người theo đuổi hắn nhỉ. Từng nghe nói luyện dược sư thân phận tôn quý, hơn nữa vì có thể luyện chế ra các loại thuốc thần kỳ, nên địa vị cực cao, bên cạnh không bao giờ thiếu người đi theo.
Bởi vì một viên đan dược họ ban tặng, thậm chí có thể khiến thực lực võ giả tăng lên một tầng, cho nên bên cạnh một vị luyện dược sư, gần như luôn có cả một đội quân nhỏ.
Trong số những người theo đuổi họ, đủ loại người gì cũng có. Có cận chiến, có viễn xạ, phối hợp vô cùng ăn ý, thực lực mạnh mẽ.
Bọn họ đã xưng hô Cát Đan đại sư là chủ nhân, chắc hẳn chính là người theo đuổi của hắn rồi.
Trần Phong nhìn hắn, đôi mắt nheo lại, trong mắt lóe lên tia sáng sắc lạnh. Cậu vốn chẳng hề trêu chọc đám người này, vậy mà bọn chúng lại chủ động buông lời khiêu khích.