Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 3350 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 606
Đại tiểu thư nhà họ Liệt

❊ ❊ ❊

Điều duy nhất mà cậu có thể nghĩ tới khiến gã thanh niên áo tím chú ý đến mình, có lẽ chỉ có thanh kiếm kia. Lúc trước sau khi thanh kiếm bị chấn bay, chính gã thanh niên áo tím này đã nhặt về rồi đưa lại cho cậu!

Gã thanh niên áo tím nhìn thấy vẻ mặt của Trần Phong, khóe miệng khẽ nhếch lên, thản nhiên nói: "Đoán ra rồi sao? Đúng vậy, chính là vì thanh kiếm đó!"

Trần Phong không nói gì, chỉ chăm chú nhìn gã. Còn Hàn Ngọc Nhi ở bên cạnh thì mơ màng hỏi: "Sư đệ, sao vậy? Hai người đang nói gì thế? Hắn là ai? Còn thanh kiếm đó là kiếm gì?"

Trần Phong nhìn thấy gương mặt tuyệt mỹ của Hàn Ngọc Nhi, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, trong lòng lập tức dấy lên nỗi sợ hãi to lớn! Thanh kiếm đó là bội kiếm của Hàn Tông, mà nếu gã thanh niên áo tím vì thanh kiếm đó mà tới đây, liệu có phải là... Hàn Ngọc Nhi đang gặp nguy hiểm?

Thế là cậu lập tức chắn trước người Hàn Ngọc Nhi. Gã thanh niên áo tím lộ ra nụ cười khinh bỉ, lạnh lùng nói: "Vô ích thôi!"

Lúc này, Hàn Ngọc Nhi cũng đã ý thức được, gã thanh niên áo tím này tuyệt đối là kẻ đến không có ý tốt. Nàng đứng sau lưng Trần Phong, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng.

Gã thanh niên áo tím đột nhiên vỗ tay, từ trong rừng cây bước ra ba người. Ba người này cao khoảng hai mét, bên ngoài mặc một lớp giáp vàng dày nặng, lớp giáp này dày tới hơn mười centimet, trông cực kỳ nặng nề, bao bọc ba người bọn họ như những con quái vật.

Đầu họ đội mũ giáp, ngay cả gương mặt cũng không nhìn rõ, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo vô tình đằng sau mặt nạ sắt, trông không giống mắt người mà giống như những cỗ máy giết chóc.

Ba người bọn họ vừa xuất hiện, hơi thở của Trần Phong dường như đều ngưng trệ. Cậu cảm thấy cả người lạnh toát, cơ thể như bị đông cứng lại! Mỗi người trong ba kẻ này đều có thực lực mạnh mẽ đến cực điểm, tuyệt đối không hề thua kém Tôn Hạo Quang, hơn nữa còn là Tôn Hạo Quang ở thời kỳ toàn thịnh.

Lúc này, ba người bọn họ với tốc độ cực nhanh tiến lại gần xung quanh Trần Phong, bao vây lấy cậu, phong tỏa mọi đường lui. Trần Phong cảm thấy tuyệt vọng, một mình Tôn Hạo Quang thời toàn thịnh đã là kẻ khó đối phó với cậu rồi, lúc này lại xuất hiện tới ba cao thủ cấp bậc đó!

Trong lòng cậu chấn động tột cùng: "Ba người này từ đâu chui ra vậy? Chẳng lẽ đều là do gã thanh niên áo tím này mang tới sao? Vậy gã thanh niên áo tím này, cùng với thế lực đứng sau hắn, lại kinh khủng đến mức nào?"

Hàn Ngọc Nhi ở sau lưng cậu bị khí thế lạnh lẽo khổng lồ của mấy kẻ này áp bức đến không thở nổi, bất ngờ "oa" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, thân hình suy yếu, mềm nhũn ngã xuống đất.

Trần Phong vội vàng ôm lấy nàng vào lòng, ân cần hỏi: "Sư tỷ, nàng không sao chứ?" Cậu truyền một luồng cương khí vào cơ thể Hàn Ngọc Nhi, sắc mặt nàng lúc này mới dịu lại đôi chút.

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt gã thanh niên áo tím lập tức lạnh xuống, hắn quát mắng Trần Phong: "Buông nàng ra!" "Ngươi, kẻ hèn mọn này, căn bản không xứng đụng vào vị nữ tử cao quý thuộc chủ mạch Liệt gia chúng ta!"

Trần Phong lạnh lùng nói: "Ngươi nói nữ tử nhà họ Liệt gì đó, sư tỷ ta khi nào trở thành nữ tử chủ mạch Liệt gia rồi, nhà họ Liệt là sự tồn tại như thế nào chứ?"

Gã thanh niên áo tím lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ mỉa mai không hề che giấu: "Thật là vô tri, ngay cả Liệt gia lẫy lừng danh tiếng cũng không biết!"

Trần Phong lúc này đã đoán được, lai lịch của Hàn Ngọc Nhi tuyệt đối không hề tầm thường, chắc chắn có liên quan cực kỳ sâu sắc với cái gọi là Liệt gia này. Hàn Ngọc Nhi cũng vô cùng kinh ngạc.

Gã thanh niên áo tím nhìn Trần Phong, lạnh lùng nói: "Được thôi, dù sao ngươi cũng sắp chết rồi, đã vậy, ta sẽ cho ngươi làm một con ma hiểu rõ mọi chuyện." Hắn chỉ vào Hàn Ngọc Nhi, trầm giọng nói: "Vị Hàn sư tỷ này của ngươi, thực chất là một vị đại tiểu thư thuộc chủ mạch Liệt gia chúng ta."

"Phụ thân của nàng, Hàn Tông, thực chất là một huyết mạch trực hệ đã phản bội rời khỏi gia tộc chúng ta hai mươi lăm năm trước!"

"Liệt gia chúng ta tại Đại Tần quốc là một trong những hào môn hiển quý ghê gớm, đồng thời cũng rất coi trọng những huyết mạch lưu lạc bên ngoài. Lần trước ở Trấn Ma Cốc, thanh trường kiếm kia của ngươi bị ta nhặt được, ta đã nhận ra, thanh trường kiếm này chính là thứ đã bị tên phản nghịch đó mang ra khỏi gia tộc hai mươi lăm năm trước."

"Từ lúc đó, ta đã để ý tới ngươi, từ chỗ Phùng Tử Thành mà biết được tông môn truyền thừa của ngươi. Sau đó ta liền tới đây, quả nhiên không ngoài dự liệu..." "Bây giờ ta có thể khẳng định, Hàn Ngọc Nhi chính là huyết mạch của Liệt gia chúng ta, bởi vì nàng và một vị cô cô của ta trong chủ mạch có ngoại hình giống hệt nhau!"

Trần Phong nghe vậy chấn động tột cùng, mặt đầy vẻ không dám tin, trừng lớn mắt nhìn gã thanh niên áo tím, rồi lại nhìn Hàn Ngọc Nhi một cái: "Cậu không ngờ vị sư tỷ này của mình lại có lai lịch lớn đến thế! Vị Hàn Tông sư thúc kia lại có thân thế hiển hách như vậy, chỉ là, tại sao năm đó ông ấy lại phản bội gia tộc? Chẳng lẽ là vì bảo tàng trên bản đồ?"

Hàn Ngọc Nhi nghe xong những lời này, như sét đánh ngang tai, cả người đờ đẫn, mặt đầy vẻ mờ mịt! Nàng ngơ ngác nhìn gã thanh niên áo tím, hỏi: "Những gì ngươi nói đều là thật sao?"

Gã thanh niên áo tím đối với nàng cực kỳ cung kính, khẽ cúi người, trên mặt lộ ra nụ cười khiêm nhường: "Đại tiểu thư, ta tuyệt đối không dám nói dối, sau khi ngài đến Liệt gia, tự nhiên sẽ biết rõ, huyết mạch không thể sai được!"

Trần Phong và Hàn Ngọc Nhi đều cảm thấy tình cảnh này như đang nằm mơ vậy. Đột nhiên, Hàn Ngọc Nhi dường như nghĩ đến điều gì đó, có chút hoảng sợ nhìn gã thanh niên áo tím, nói: "Ngươi, ý của ngươi là muốn mang ta đến Liệt gia phải không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:562
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.