Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 4877 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 871
Một chiêu

❊ ❊ ❊

“Để cho ngươi hiểu rõ, ngươi tuyệt đối không thể nào có bất kỳ hy vọng nào!”

Nói xong, hắn chỉ chỉ vào mấy người trung niên đang đứng ở bên cạnh.

Mấy người trung niên này khí độ cực kỳ trầm ổn, hiển nhiên chính là mấy vị cao tầng của Tạ gia.

Trong đó có một người trung niên gầy gò, hơn năm mươi tuổi, để chòm râu dê, vuốt vuốt râu, cười như không cười nhìn về phía Tạ Trúc Hinh nói:

“Trúc Hinh cháu gái à, cháu đừng có làm chuyện giãy chết nữa.”

“Vương Cung Phụng, thế nhưng là cường giả đường đường Thần Môn cảnh tầng thứ sáu, người của cháu làm sao có thể là đối thủ của hắn chứ?”

“Ta nói cháu đó, vẫn là nên sớm nhận mệnh đi thôi?”

Tạ Trúc Hinh lạnh lùng liếc nhìn ông ta một cái: “Đại bá, đây là chuyện của cháu, không cần ông phải bận tâm.”

Lão giả này, chính là đại bá của Tạ Trúc Hinh, cũng là cha của Tạ Minh Đường.

Cha của Tạ Minh Đường hừ lạnh một tiếng: “Thật là không biết nâng niu, không thấy quan tài không đổ lệ!”

Những lời Tạ Minh Đường vừa nói, thực ra rất không tôn trọng gia chủ Tạ gia, nhưng gia chủ Tạ gia lại sắc mặt đờ đẫn, một câu cũng không nói, cứ như thể là cái gì cũng không nghe thấy vậy.

Hiển nhiên, thái độ của ông ta đối với chuyện hôm nay chính là không lý, không hỏi, không quản.

Tạ Trúc Hinh nhìn thấy vậy, trong lòng cũng có chút giá lạnh.

Tạ Minh Đường nhìn chằm chằm Trần Phong, cười ha hả: “Ngươi gọi là Trần Phong đúng không? Có gan hay không, chiến một trận với Vương Cung Phụng?”

“Tất nhiên, Vương Cung Phụng chắc chắn sẽ nương tay, tránh cho dùng chút sức lực liền đánh chết ngươi.”

Trần Phong đang định đáp ứng, Tạ Trúc Hinh đột nhiên chắn trước mặt hắn, nhìn Tạ Minh Đường, lạnh lùng nói:

“Tạ Minh Đường, ta nhận thua, ngươi để Trần Phong rời đi, từ hôm nay trở đi ta rút khỏi Tạ gia, càng sẽ không tranh giành vị trí gia chủ với ngươi!”

Tạ Trúc Hinh vừa nói lời này, Tạ Minh Đường lại càng đắc ý cực điểm, hắn cho rằng mình nói hoàn toàn chính xác.

“Tạ Trúc Hinh cũng biết, Trần Phong không thể nào là đối thủ của Vương Kiệt, cho nên mới nhận thua chịu phục.”

Hắn càng không chịu buông tha, cười ha hả nói: “Ngươi tưởng như vậy là ta sẽ buông tha cho ngươi sao? Nói cho ngươi biết, không thể nào!”

“Trận chiến hôm nay, ngươi muốn đánh cũng phải đánh, ngươi không muốn đánh cũng phải đánh.”

Trên mặt hắn lộ ra một tia dữ tợn: “Ta muốn Vương Kiệt giết chết Trần Phong trước, sau đó lại ép ngươi rời khỏi Tạ gia! Như vậy, mới có thể giải được nỗi nhục ta bị ngươi ép rời khỏi Tạ gia lúc trước!”

Sắc mặt hắn dữ tợn cực kỳ, trực tiếp nói ra mưu đồ của mình, đã hoàn toàn không màng tới cái nhìn của những người khác trong Tạ gia.

Hiển nhiên, hắn đã cảm thấy ỷ vào thế mạnh mà không sợ hãi, có thể nhẹ nhàng tiếp quản vị trí gia chủ Tạ gia.

Một số trưởng bối lớn tuổi của Tạ gia, trên mặt lộ ra vẻ bất mãn, nhưng lại đều không dám lên tiếng phản đối.

Hiện tại không ai dám đắc tội với Tạ Minh Đường.

Tạ Minh Đường nhìn quanh mọi người, thấy không một ai dám phản bác, càng thêm đắc ý cực điểm, giống như đã nắm chắc phần thắng trong tay vậy.

Tạ Trúc Hinh trừng mắt nhìn Tạ Minh Đường, giận dữ nói: “Tạ Minh Đường, ngươi đừng có mà khinh người quá đáng!”

Tạ Minh Đường cười ha hả nói: “Ta chính là khinh người quá đáng đó, ngươi có thể làm gì ta, có bản lĩnh thì ngươi chiến thắng Vương Cung Phụng đi! Đáng tiếc, các ngươi tuyệt đối không phải là đối thủ của Vương Cung Phụng!”

Vương Kiệt hếch cằm, ngạo mạn chỉ vào Trần Phong nói: “Ngươi gọi là Trần Phong đúng không? Thằng nhãi con, rốt cuộc có dám đánh hay không?”

“Còn có phải là đàn ông hay không? Chỉ biết trốn sau lưng đàn bà sao!”

Trần Phong nhìn hắn, mỉm cười: “Ta có trốn sau lưng đàn bà hay không, không tới lượt ngươi nói!”

Hắn bước ra từ sau lưng Tạ Trúc Hinh, Tạ Trúc Hinh vội vàng nói: “Trần Phong, cậu đừng xúc động, cậu không phải là đối thủ của hắn.”

Trần Phong mỉm cười: “Ta vẫn là câu nói đó, yên tâm, mọi chuyện có ta!”

Nhìn thấy nụ cười tràn đầy tự tin của hắn, trong lòng Tạ Trúc Hinh không khỏi khẽ run lên.

Vương Kiệt khinh thường nói: “Thổi phồng cho lắm vào, lát nữa giao thủ xong, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là nghiền ép!”

“Trước mặt ta, ngươi hoàn toàn không có sức phản kháng, trực tiếp sẽ bị ta nghiền nát đến chết.”

Trần Phong cười lạnh: “Ta lại rất mong chờ đấy!”

Vương Kiệt lạnh giọng nói: “Các người đều lui ra đi, ta muốn giết chết thằng nhãi con này!”

Mọi người đều lui ra, để lại một khoảng sân rất lớn ở giữa.

Trần Phong và Vương Kiệt đứng cách nhau vài trượng.

Phía sau Vương Kiệt đứng rất nhiều người Tạ gia, mà phía sau Trần Phong, chỉ có Tạ Trúc Hinh và Tạ Đông Sơn hai người đứng đó.

Tạ Trúc Hinh nhìn Trần Phong với vẻ đầy lo lắng, trong mắt tràn đầy nỗi lo âu không nói nên lời.

Trần Phong nhìn Vương Kiệt, đột nhiên giơ một ngón tay lên, Vương Kiệt lạnh giọng nói: “Ý ngươi là gì?”

Trần Phong nói: “Một chiêu, nếu như trong vòng một chiêu ta không giết được ngươi, ta sẽ tự sát.”

“Cái gì?” Trên mặt Vương Kiệt lộ ra vẻ không thể tin được: “Trần Phong, ngươi điên rồi à? Ngươi đang xả cái rắm gì thế? Ngươi đang nói lời điên khùng gì? Ngươi còn muốn trong vòng một chiêu giết được ta?”

“Ta nói cho ngươi biết, ngươi mà có thể đi qua một chiêu dưới tay ta, coi như ngươi thắng.” Vương Kiệt khinh thường nói.

Mà ở phía sau hắn, Tạ Minh Đường cũng bĩu môi, lạnh lùng nói: “Tạ Trúc Hinh, người ngươi mời tới, chỉ biết chém gió thôi sao?”

“Không có chút bản lĩnh thực sự nào chỉ biết ở đây khoác lác, còn muốn trong vòng một chiêu đánh giết Vương Kiệt? Đúng là không biết mình họ gì rồi!”

Trần Phong nhìn Tạ Minh Đường một cái, mỉm cười nói: “Rất nhanh ngươi sẽ biết, rốt cuộc là ai đang cuồng vọng?”

Vương Kiệt quát lạnh một tiếng: “Thằng nhãi con, ta đã lười nói nhảm với ngươi rồi, ta đây muốn giết ngươi!”

Nói xong, hắn đấm một quyền ra.

Trần Phong thở dài: “Đúng là không biết trời cao đất dày mà!”

Hắn nhẹ nhàng phất tay một cái, giống như là đang đập một con ruồi vậy, nhìn qua thì nhẹ nhàng bâng quơ, không có bất kỳ uy lực nào.

Tạ Minh Đường cười ha hả: “Thằng nhãi con này, điên rồi sao? Nó cái kiểu này thì làm được gì? Chắc là ngay cả một con ruồi cũng đập không chết đâu nhỉ!”

Trần Phong mỉm cười nói: “Ngươi nhìn lại lần nữa đi!”

Đột nhiên, sau khi chưởng này vỗ ra, ở cách đó một hai trượng, đột nhiên hình thành một dấu chưởng khổng lồ, mang theo tiếng gió dữ dội cực kỳ mạnh mẽ.

Ẩn chứa sức mạnh cực kỳ hung hãn.

Mà sau khi nhìn thấy chưởng này, Vương Kiệt thất kinh, nhưng sức mạnh cực kỳ hung hãn đã ập tới trước mặt hắn, đụng mạnh vào nắm đấm của hắn một cái rầm.

Nắm đấm của Vương Kiệt phát ra một tiếng giòn giã “rắc”.

Tiếp theo, cánh tay của hắn phát ra một tiếng giòn giã “rắc”, toàn bộ cánh tay phải vặn vẹo như bánh quẩy vậy!

Xương cốt hoàn toàn gãy nát, thậm chí rất nhiều xương đâm ra từ trong thịt, máu me be bét, nhìn qua thê thảm cực kỳ.

Mà sức mạnh cường đại không hề dừng lại, lại trực tiếp đâm sầm vào người hắn.

Vương Kiệt “á” lên một tiếng thảm thiết, phun ra máu tươi, bay văng ra ngoài, đụng sầm vào một căn nhà, húc đổ căn nhà đó.

Mà hắn thì bị bật ngược lại, nằm rạp trên mặt đất, máu tươi trào ra, căn bản không bò dậy nổi.

Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều sững sờ.

Trần Phong nhìn Vương Kiệt, mỉm cười nói: “Ta đã nói với ngươi rồi, ta trong vòng một chiêu có thể đánh bại ngươi.”

“Trước mặt ta, chút thực lực này của ngươi căn bản không tính là gì.”

Vương Kiệt nhìn Trần Phong với vẻ kinh ngạc, gào thét nói: “Ngươi! Ta thế nhưng là cao thủ Thần Môn cảnh tầng thứ sáu! Làm sao ngươi có thể nhẹ nhàng đánh bại ta?”

“Rốt cuộc ngươi mạnh tới mức nào?”

Trần Phong bất đắc dĩ nhún nhún vai: “Ta đã nói với ngươi rồi, đáng tiếc ngươi không tin.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:760
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.