Rất nhanh, trên mặt đất đã nằm lại năm cái xác, Lâm Phong và Y Nhân Lệ không chút khách khí thu lấy chiến lợi phẩm.
"Sau khi bước vào Tôn Võ cảnh, huyễn chi lực của Y Nhân Lệ dường như đã mạnh hơn rất nhiều!" Lâm Phong đưa ánh mắt nhìn về phía Y Nhân Lệ, vừa vặn Y Nhân Lệ cũng đang nhìn hắn, hai người nhìn nhau mỉm cười.
"Mộc công tử lấy tu vi Thiên Võ cửu trọng, bộc phát ma đạo lực lượng và nguyền rủa lực lượng kinh người, đánh giết hai vị cường giả Tôn Võ tứ trọng, lại còn một vị Tôn Võ ngũ trọng, thật khiến Y Nhân chấn kinh!"
"Y tiên tử cũng vậy, dễ dàng giết chết hai người kia. Huống hồ, nếu không có huyễn hóa lực lượng của Y tiên tử phối hợp, ta muốn đánh giết tên Tôn Võ ngũ trọng kia, e là không đơn giản như vậy. Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là Y tiên tử cao tay hơn một bậc." Ánh mắt Lâm Phong vẫn đen láy, Y Nhân Lệ muốn tìm sơ hở thông qua đôi mắt ấy để nhìn thấu hắn, nhưng dường như căn bản là không thể nào.
"Vậy chúng ta tiếp tục đi thôi, còn có những đối thủ mạnh mẽ hơn đang chờ công tử đấy!" Nụ cười nhạt đầy mị hoặc của Y Nhân Lệ khiến người ta hồn xiêu phách lạc. Lâm Phong vẫn rất yên lặng đi theo nàng. Trên đường đi, họ gặp không ít kẻ đến khiêu khích, nhưng vẫn chưa xuất hiện đối thủ nào quá lợi hại. Dẫu sao tu vi của hai người không quá cao, một người Tôn Võ nhất trọng, một người Thiên Võ cửu trọng, những kẻ quá mạnh vốn chẳng buồn để mắt đến họ.
Cho dù có hứng thú, cũng chỉ là vì vẻ đẹp của Y Nhân Lệ mà thôi, còn Lâm Phong, thường là sự tồn tại bị người ta bỏ qua.
"Y tiên tử từng giao thủ với hắn chưa?" Lâm Phong hướng ánh mắt về một phía. Ở đó, bóng dáng của Không Minh hòa thượng lại xuất hiện, dường như lộ trình của hắn cũng giống với họ, chắc hẳn là đang trở về Bát Hoang.
"Y Nhân sao có thể là đối thủ của Không Minh đại sư được." Y Nhân Lệ cười đáp.
"Hắn mạnh đến thế sao?" Lâm Phong tò mò hỏi, không biết là Y Nhân Lệ khiêm tốn hay là sao nữa.
"Lời của Y Nhân có lẽ công tử không tin, nhưng ta có thể khẳng định với công tử rằng, trong số Thập Đại Yêu Nghiệt, có không ít nhân vật ngay cả tư cách chiến đấu với hắn cũng không có!" Giọng điệu bình thản của Y Nhân Lệ khiến Lâm Phong chấn động. Cùng là Thập Đại Yêu Nghiệt, thế mà nhiều nhân vật trong đó lại không có tư cách chiến đấu với Không Minh? Phải chăng đánh giá của Y Nhân Lệ về Không Minh là quá cao, hay nói cách khác, vị tăng nhân Phật môn khiêm tốn này thực sự đáng sợ đến mức đó?
"Thập Đại Yêu Nghiệt chỉ là danh hiệu do người Bát Hoang bình chọn, đại đa số những gì mọi người thấy chỉ là bề nổi. Chiến lực thực sự của mỗi người, ngoài bản thân họ ra thì ai mà biết rõ được? Chẳng hạn như Lâm Phong, trước đây vốn chẳng có chút danh tiếng nào, vậy mà lại đánh bại Tề Thiên Thánh trong hàng ngũ Thập Đại Yêu Nghiệt. Hay như chính ngươi vậy, ngay cả tên tuổi cũng ít người biết, nhưng lại đủ sức tranh phong với những nhân vật trong Thập Đại Yêu Nghiệt đó."
Y Nhân Lệ nhìn Lâm Phong, cười nói: "Huống hồ, dù cùng được liệt vào Thập Đại Yêu Nghiệt, chiến lực vẫn có thể chênh lệch rất lớn."
"Cũng ví như Y tiên tử đây, e rằng cũng chẳng có mấy ai biết được chiến lực thực sự của nàng!" Lâm Phong cười thấp giọng nói. Y Nhân Lệ nghe vậy chỉ mỉm cười, không nói thêm lời nào.
Một canh giờ sau, trên người Lâm Phong ngoài luồng ma ý lạnh lùng kia ra, còn bao phủ thêm những tia khí tức túc sát, tạo cho người ta cảm giác chớ lại gần.
Đồng thời, Lâm Phong còn phát hiện khí chất của Y Nhân Lệ cũng đã thay đổi. Trên gương mặt nàng không còn vẻ mị hoặc như trước mà trở nên băng lãnh. Mái tóc đen dài được thả xuống, xõa trên bờ vai. Dung nhan tuyệt mỹ kia vẫn khiến người ta kinh diễm, nhưng đây là một vẻ đẹp khác lạ, hoàn toàn khác biệt với vẻ đẹp ban nãy. Y Nhân Lệ lúc này cao quý, lạnh lùng và không thể bị khinh nhờn.
Hơn nữa, sự thay đổi khí chất của Y Nhân Lệ như thể xảy ra trong chớp mắt, không hề có chút báo trước nào. Nếu không phải Lâm Phong vẫn luôn ở bên cạnh, có lẽ hắn đã hoài nghi đây không phải là Y Nhân tiên tử của Lục Dục Tiên Cung nữa rồi.
Thế nhưng Lâm Phong không hề hỏi lý do. Mỗi người đều có bí mật riêng của mình, hắn là vậy và Y Nhân Lệ cũng vậy. Nếu Y Nhân Lệ muốn nói, tự nhiên sẽ nói cho hắn biết, còn nếu không muốn, hắn có hỏi cũng bằng không.
"Y tiên tử, con đường trong hư vô không gian này bắc ngang qua Bát Hoang cảnh và Cửu U Thập Nhị Quốc, khoảng cách xa bao nhiêu vậy?"
"Con đường hư vô này đã rút ngắn khoảng cách giữa hai nơi đi vô số lần. Nghe nói đây là khoảng cách ngắn nhất được các cường giả từ vô số năm trước tìm ra khi nghiên cứu tọa độ của hai vùng đất trong hư vô. Với tốc độ của chúng ta, chỉ cần khoảng ba canh giờ là đủ để đi ngang qua hai vùng đất!" Y Nhân Lệ giải thích với Lâm Phong. Giọng nói của nàng không còn chút mị hoặc nào, rất bình thản, bình thản đến mức không một gợn sóng.
"Chỉ ba canh giờ mà đã có thể băng qua hai vùng đất!" Lâm Phong khá kinh ngạc. Trong hư vô không gian, quả nhiên hoàn toàn khác biệt với không gian bên ngoài. Con đường này nối liền với nhau bằng tọa độ ngắn nhất.
"Như thế này thì việc qua lại giữa Bát Hoang cảnh và Cửu U Thập Nhị Quốc chẳng phải là rất thuận tiện sao!"
"Nếu thực lực của ngươi đủ mạnh, hoặc có khả năng chiến đấu vượt cấp thì việc đi qua con đường này sẽ thuận tiện hơn một chút. Nhưng một khi đến cuối đường, ngươi còn phải vượt qua một cánh cửa ải nữa, đó chính là những kẻ canh giữ tại lối ra. Mỗi tọa độ lối ra của Cửu U Thập Nhị Quốc đều dẫn tới mười hai đại đế quốc của Cửu U Thập Nhị Quốc!" Giọng của Y Nhân Lệ khiến lòng Lâm Phong khẽ rung lên. Vế đầu Lâm Phong tự nhiên có thể hiểu, nếu không có khả năng chiến đấu vượt cấp, rất có thể ngươi sẽ gặp phải những kẻ hiếu chiến muốn giết người. Sở dĩ hắn và Y Nhân Lệ an toàn hơn là vì tu vi họ thấp nhưng chiến lực lại mạnh mẽ; những kẻ quá mạnh thì không thèm để ý đến họ, còn những kẻ không đủ mạnh thì đều bị họ giết sạch.
Nhưng vấn đề là, vì sao Y Nhân Lệ lại biết lối ra ở cuối con đường này dẫn tới mười hai đại đế quốc? Chẳng lẽ là cường giả của Lục Dục Tiên Cung đã nói cho nàng biết?
"Cô nàng xinh đẹp thật!" Một tiếng cười lạnh gằn truyền đến, lại có thêm một kẻ đi đến trước mặt Y Nhân Lệ với vẻ mặt đầy tham lam.
Y Nhân Lệ chậm rãi tiến về phía trước, bước chân không hề dừng lại dù chỉ một chút. Nụ cười trên mặt đối phương càng thêm đắc ý: "Lại còn lạnh lùng nữa, bản tôn thích nhất kiểu này!"
Vừa nói, hắn vừa dang rộng cánh tay như muốn ôm chầm lấy Y Nhân Lệ. Thế nhưng giây tiếp theo, một luồng hàn ý băng lãnh bao trùm lấy hắn. Tiếng "rắc rắc" vang lên, cơ thể hắn dường như bị đóng băng, một lớp sương lạnh phủ kín người, cái lạnh thấu xương.
"Xuy!" Một tiếng động khẽ vang lên. Lâm Phong chỉ thấy thân hình Y Nhân Lệ lướt qua người đối phương. Cơ thể kẻ kia run lên bần bật rồi đổ gục xuống, trên người hoàn toàn không có lấy một vết thương.
Lâm Phong khựng bước chân lại, thấy Y Nhân Lệ quay người, nở nụ cười nhạt đầy quyến rũ, nói: "Mộc công tử đừng để ý!"
"Sao có thể chứ, tại hạ chỉ hơi ngạc nhiên thôi." Lâm Phong tiếp tục nhấc bước chân, lẩm bẩm: "Thủy chi áo nghĩa, hơn nữa còn là ngũ trọng. Nước vốn mềm mại nhưng cũng rất cương cường, thậm chí, đó còn là Cực Hàn chi thủy!"
Trước đây người Bát Hoang đều cho rằng Y Nhân Lệ chỉ giỏi ba loại áo nghĩa là Huyễn, Dục, Thiểm Tị. Sau này tại Vận Mệnh Thành, nàng lại lĩnh ngộ thêm Sinh Mệnh áo nghĩa. Còn bây giờ, dường như nàng lại bộc lộ thêm Thủy chi áo nghĩa. Ngũ Tuyệt!
"Con đường này là Mộc công tử tự mình lựa chọn đấy nhé!" Y Nhân Lệ lại mỉm cười, dường như đã trở về là Y Nhân Lệ của lúc trước. Thế nhưng trong khoảnh khắc nàng quay người, nàng lại hoàn toàn trở thành một người khác, cao quý đầy lạnh ngạo.
"Y Nhân Lệ, đây thực sự là một trong tứ đại mỹ nữ của Bát Hoang cảnh, vị Lục Dục tiên tử từng làm điên đảo chúng sinh, nụ cười khuynh thành kia sao!" Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Lâm Phong thậm chí sẽ không tin vào những gì mình đang thấy. Hắn có lẽ sẽ hoài nghi Y Nhân Lệ và người phụ nữ trước mắt là chị em song sinh, nhưng sự thật là, một mình Y Nhân Lệ lại có đến hai mặt.
Một mặt là Lục Dục tiên tử mị hoặc chúng sinh; một mặt là vị thánh nữ lạnh lùng, cao quý không thể bị khinh nhờn. Vậy đâu mới là Y Nhân Lệ chân thực?
Con đường này, chính là do hắn tự mình lựa chọn!
Lâm Phong bất giác nảy sinh lòng hiếu kỳ đối với Y Nhân Lệ. Hắn theo bước chân nàng tiếp tục tiến về phía trước, vẫn duy trì tốc độ như vừa nãy. Thỉnh thoảng gặp kẻ đến khiêu khích thì lại chiến một trận, nhưng lúc này Y Nhân Lệ không còn phân chia nhiệm vụ nữa mà trực tiếp ra tay, quyết đoán và mạnh mẽ hơn vài phần so với lúc trước.
Hơn một canh giờ trôi qua, Lâm Phong kinh ngạc nhận ra hắn vẫn chưa đến được lối ra.
Theo lời Y Nhân Lệ, ba canh giờ là đủ để băng qua con đường hư vô không gian nối liền Bát Hoang cảnh và Cửu U Thập Nhị Quốc. Khi hắn mới xuất hiện tại chiến trường hư vô này và gặp Y Nhân Lệ cùng người của Nhân Dục Thiên Đường, nơi đó chắc hẳn là đầu gần Bát Hoang cảnh. Dù cho lúc đó họ đang ở trung tâm thì một canh giờ cũng đã đủ để đặt chân lên đất Bát Hoang rồi. Thế nhưng hiện tại, hơn hai canh giờ đã trôi qua mà hắn vẫn còn trên đường!
Lâm Phong hiểu rõ điều này có ý nghĩa gì: mục đích của Y Nhân Lệ không phải là Bát Hoang cảnh, mà chính là Cửu U Thập Nhị Quốc!
"Hèn gì nàng lại hỏi mình có chắc chắn không, có hối hận không, thì ra là muốn đến Cửu U Thập Nhị Quốc!" Lâm Phong thầm nghĩ, đoạn tăng nhanh bước chân đuổi theo Y Nhân Lệ, hỏi: "Y tiên tử, sau trăm ngày nữa là Chúng Hoàng Chi Ước, không biết Y tiên tử có quay về Bát Hoang không?"
Nghe Lâm Phong hỏi, bước chân Y Nhân Lệ khẽ khựng lại. Nàng nhìn hắn, mỉm cười tươi tắn: "Tất nhiên là có!"
"Vậy Mộc Phong đành đi cùng Y tiên tử một chuyến đến Cửu U Thập Nhị Quốc vậy." Lâm Phong mỉm cười nói.
"Đây sẽ không phải là một hành trình vui vẻ, nhưng chắc chắn sẽ rất kích thích!" Nụ cười mị hoặc kia lại hiện lên trên gương mặt Y Nhân Lệ, nhưng chỉ trong thoáng chốc đã thu lại. Hai người rảo bước tiếp tục tiến về phía Cửu U Thập Nhị Quốc.
Thế nhưng, ngay khi hai người đang tiếp tục tiến bước, một cơn cuồng phong cuốn tới, chặn trước mặt Lâm Phong và Y Nhân Lệ. Nhìn thấy bóng dáng này, ánh mắt Lâm Phong hơi khựng lại. Kẻ này, lại chính là gã thanh niên dùng đao đã từng giao chiến với hắn khi hắn mới đặt chân đến không gian này.
Tuy nhiên, gã thanh niên dùng đao này hiển nhiên đã không còn nhận ra hắn. Ánh mắt gã rơi trên người Y Nhân Lệ, khí tức dao động bất định. Ngay khi Lâm Phong tưởng rằng đối phương sắp ra tay, hắn lại thấy gã quỳ một chân xuống đất, vô cùng cung kính nói: "Điện hạ!"