Tuyệt Thế Vũ Thần (Tuyệt Thế Võ Thần)

Lượt đọc: 129757 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1729
Ý nghĩa của phong Vương

❊ ❊ ❊

“Phong Vương?” Lâm Phong nghe thấy từ mới lạ này, thần sắc lộ ra vài phần tò mò. Người luyện võ, kẻ có tư chất yêu nghiệt có thể được gọi là Vương thể, nhưng cái gọi là “phong Vương” lại mang ý nghĩa gì?

“Lâm Phong, ngươi không biết phong Vương sao?” Đại Hại Trùng hỏi Lâm Phong.

“Chỉ biết có Vương thể tồn tại.” Lâm Phong đáp.

“Cũng phải, Vọng Thiên Cổ Đô có lẽ không ai dám phong Vương. Ở Thánh Thành Trung Châu thì khác, vùng đất Trung Châu, chư tử yêu nghiệt xuất hiện lớp lớp, châm phong đối đầu. Có những cường giả tuyệt đối, có thể ngạo thị quần hùng, xưng bá một đời, đè bẹp các thế hệ yêu nghiệt, không để tâm đến thiên tài mấy thế hệ, sở hữu sức mạnh vô địch, tư chất vô địch. Những người này, bất kể có phải Vương thể hay không, đều dám xưng hiệu là Vương, hiếm có người nào có thể tranh phong.”

Đại Hại Trùng giải thích với Lâm Phong một tiếng.

“Vậy một khi có người phong Vương, chẳng phải sẽ phải đối mặt với đủ loại khiêu chiến sao? Chư vị yêu nghiệt thiên tài sợ là sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu nhỉ.” Lâm Phong nói.

“Đây là lẽ đương nhiên. Những kẻ dám phong Vương, đều là hạng thực lực đáng sợ, không sợ bất cứ khiêu chiến nào. Đương nhiên, cũng có người tư chất tuyệt đỉnh, được người khác thụy hiệu phong Vương, đạt được vinh quang vô thượng. Phàm là người được phong Vương, chỉ cần không chết, đều có thể danh động Thanh Tiêu.”

Đại Hại Trùng khá hướng về điều này. Lúc này hắn thu lại vẻ mặt đùa cợt, vẻ mặt đầy sự khao khát. Phong Vương, nghĩa là vinh quang tuyệt đỉnh.

“Ừ.” Lâm Phong đã hiểu ý nghĩa của phong Vương. Xem ra bộ lạc cổ xưa này lại từng có xích mích với một vị phong Vương, thậm chí nghe ý của Đạm Đài, nếu như có thực lực, hắn thậm chí muốn giết đối phương, xem ra mối thù này không hề nông.

“Được rồi, rót trực tiếp xuống đi.” Lão nhân sắc thuốc xong, bưng cả bình thuốc đến trước mặt Đạm Đài. Đạm Đài cũng không khách khí, ngửa cổ ực một hơi cạn sạch. Uống xong còn chép chép miệng, cái miệng rộng ngoác ra, phát ra tiếng “xì xì”, thuốc này hiển nhiên không dễ uống chút nào.

“Còn không mau cút đi vận hành Dược Kinh mà tiêu hóa.” Lão nhân quát khẽ với Đạm Đài một tiếng. Đạm Đài gật đầu, lập tức đi sang một bên nhắm mắt lại, bắt đầu phụ trợ bằng sức mạnh của Dược Kinh để tiêu hóa dược lực. Lão già kia tuy tu vi không ra sao, hiện tại vẫn chưa tới cảnh giới Đại Đế, nhưng việc phối thuốc thì lại cực kỳ lợi hại, Đạm Đài không hề nghi ngờ trình độ sắc thuốc của ông ta.

Ngay lúc này, Lâm Phong chỉ cảm thấy một luồng hàn ý ập tới, khiến thân thể Lâm Phong khẽ run lên. Hắn kinh ngạc nhìn Đạm Đài, chỉ thấy lúc này trên người Đạm Đài có một tầng khí băng sương đáng sợ lan tỏa, tựa như băng tuyết lạnh lẽo ngàn vạn năm, khiến người ta cảm thấy từng đợt lạnh thấu xương.

“Dược hiệu của thứ thuốc này phối hợp với sức mạnh của chính Đạm Đài, phát huy tác dụng thật nhanh.” Lâm Phong thầm cảm thán trong lòng. Tổ tông của bộ lạc sáng tạo ra Dược Kinh này tất nhiên là một nhân vật truyền thuyết, chỉ riêng khái niệm nhân thể được cấu thành từ vô số hạt nhỏ kia, đã không phải người thường dám nghĩ tới.

“Tiền bối, tiên tổ của bộ lạc này sáng tạo ra Dược Kinh có thể khai phá tiềm năng vô cùng, hẳn cũng có công pháp phi phàm phối hợp cùng, chắc chắn sẽ càng thêm cường thịnh nhỉ.” Ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía lão nhân, trong lòng có chút cảm xúc.

“Chuyện này là đương nhiên. Tù trưởng các đời của bộ lạc đều khai phá không ít công pháp thần thông, phụ trợ qua lại với Dược Kinh, thậm chí nghiên tu sức mạnh của yêu thú. Bộ lạc chúng ta phát hiện, sức mạnh yêu thú phối hợp với phương thức khai phá tiềm năng này để tu luyện là thích hợp nhất. Ví dụ như Đạm Đài Minh Trí, công pháp hắn tu luyện chính là công pháp Yêu Sư, tu sức mạnh Sư Vương, khiến mỗi một hạt nhỏ trong cơ thể đều hóa thành một hạt sức mạnh Sư Vương, vạn nghìn hạt nhỏ hồi phục, liền sở hữu vạn nghìn sức mạnh Sư Vương, có thể gào thét vỡ nát sơn hà. Nếu có một ngày khai phá được ức vạn sức mạnh Sư Vương, một tiếng gầm lên sợ rằng có thể kinh động thiên địa, chấn động hoàn vũ.”

Lão nhân không hề giấu giếm Lâm Phong điều gì, vô cùng hào sảng nói: “Còn có người tu luyện sức mạnh Rồng, sức mạnh Cự Tượng, sức mạnh Thiên Bằng, đều là do tùy trưởng các đời của bộ lạc chúng ta khai phá ra. Người của bộ tộc ta, chủ trương nhất lực phá vạn pháp.”

“Hóa ra là vậy.” Lâm Phong khẽ gật đầu, phụ trợ bằng công pháp thần thông yêu thú để tu luyện, quả thực rất thích hợp với người của bộ lạc này. Chẳng trách trên người gã Đạm Đài kia lại có cảm giác thú tính, hóa ra là tu luyện công pháp kinh thư Sư Vương.

“Đại Hại Trùng nó sở hữu Man Long thể chất, am hiểu sức mạnh của Rồng, cũng khá thích hợp với dược lý của tộc ta, cho nên ta cũng đã giúp nó một tay. Đáng tiếc tuổi tác của nó không còn nhỏ, gân cốt máu thịt đều đã định hình, dùng thuốc để khai phá hiệu quả không lớn, chỉ có thể dựa vào sức mạnh của bản thân.” Lão nhân chậm rãi nói.

Đại Hại Trùng nhếch miệng cười, nói: “Đã không tệ rồi, giúp con đột phá đến cảnh giới Võ Hoàng nhanh như vậy, nếu không sợ là còn phải mất một khoảng thời gian.”

“Đúng rồi Lâm Phong, tu vi của ngươi vẫn chưa nhập Hoàng, không bằng để tiền bối cũng giúp ngươi một tay.”

“Khai phá tiềm năng!” Lâm Phong lẩm bẩm, sau đó mỉm cười lắc đầu, nói: “Không cần đâu, thuốc đối với ta tác dụng sẽ không lớn.”

Lâm Phong từng chịu qua nhiều lần kiếp nạn giáng xuống, hiện nay tu luyện Vạn Kiếp Bất Diệt Thiên Ma Kiếp, mỗi một cảnh giới đều có thể dẫn Thiên Ma kiếp nạn giáng xuống oanh tạc lên thân thể hắn, khai phá tiềm chất nhục thân của hắn. Thực ra điều này và dược lý của bộ lạc lại có sự tương đồng kỳ diệu. Sức mạnh Thiên Ma Kiếp giáng xuống, kích hoạt từng tế bào của hắn, sức mạnh kiếp nạn thẩm thấu vào ngũ tạng lục phủ của hắn.

“Ngươi tên này.” Đại Hại Trùng lắc đầu không nói gì, lão nhân kia thì mỉm cười nhìn Lâm Phong. Thằng nhóc này, xem ra cũng không đơn giản đâu nha, chuyện tốt như vậy mà cũng bình thản từ chối.

“Sướng.” Lúc này, Đạm Đài mở đôi mắt to lớn ra, gầm một tiếng, chỉ cảm thấy toàn thân thư thái, vết thương tan biến không còn dấu vết.

Lâm Phong nhìn tinh khí trên người Đạm Đài cuồn cuộn, khí tức Sư Vương phun trào không dứt, không khỏi cảm thán năng lực hồi phục đáng sợ của gã Đạm Đài này, có lẽ điều này cũng liên quan đến Dược Kinh mà hắn tu luyện.

“Đi, chúng ta lại đến Thánh Thành Trung Châu, lần này nhất định phải đánh chết tên khốn đó cho bằng được.” Đạm Đài hào khí nói, khiến lão nhân đảo mắt: “Thằng nhóc hỗn xược, ngươi không thể yên tĩnh một lát sao.”

“Lão già nhiều chuyện, chẳng lẽ người không hy vọng con trở nên mạnh mẽ sao.” Đạm Đài trừng mắt nhìn lão nhân nói: “Yên tâm đi, con có chừng mực, cái mạng này lão tử vẫn coi trọng lắm.”

“Lâm Phong, cùng lên đường thôi, Thánh Thành Trung Châu so với bộ lạc nguyên thủy này vui hơn nhiều, đi, chúng ta cùng đi xông pha.” Đạm Đài nói xong lại nhếch miệng cười với Lâm Phong.

“Đúng, Lâm Phong, chúng ta đi.” Đại Hại Trùng cũng lộ ra vẻ mong chờ. Lâm Phong lắc đầu cười khổ, chưa từng thấy cách đãi khách như vậy, còn chưa ngồi nóng chỗ đã gọi hắn đi. Nhưng hắn cũng không có ý kiến gì, đường xa xôi vất vả, chẳng phải chính là vì muốn đến Thánh Thành Trung Châu sao, bây giờ vừa hay lại có thêm hai người đồng hành. Chỉ có điều hai người bạn này hình như đều là hạng người chuyên gây chuyện, đi theo bọn họ sợ là không được yên tĩnh rồi.

“Đi thôi.” Lâm Phong mỉm cười nói.

“Sảng khoái.” Đạm Đài vỗ tay lên vai Lâm Phong, sau đó Lâm Phong cáo từ lão nhân, ba bóng người liên thủ lóe lên rời đi.

Bên ngoài, hư không, trên Cổ Phàm, ba người Lâm Phong đứng trên đó. Đạm Đài cảm nhận được cuồng phong đáng sợ quất vào người, lớn tiếng gào lên: “Lâm Phong, tốc độ của thứ này đủ nhanh, có thể tiết kiệm không ít thời gian rồi, xem ra nửa ngày là có thể đến biên cảnh của Thánh Thành Trung Châu.”

“Ta đây là lần đầu tiên nhìn thấy bảo vật đi lại nhanh như vậy, Lâm Phong, sao ngươi có được vậy.” Đại Hại Trùng tò mò nói. Lâm Phong vẫn chưa nhập Hoàng mà đã có bảo bối như thế, thật kỳ lạ. Phải biết rằng “hoài bích hữu tội”, tu vi ngươi không đủ, một số kẻ tâm thuật bất chính sẽ dám trực tiếp giết người đoạt bảo.

“Từ Vọng Thiên Cổ Đô đến Thánh Thành Trung Châu, đường xá xa xôi, liền tìm một vị tiền bối cầu giúp đỡ, vị tiền bối đó liền tặng Cổ Phàm này cho ta.” Lâm Phong nói một cách đơn giản.

“Cũng phải, nếu như dùng tốc độ Tôn Vũ của ngươi, từ Vọng Thiên Cổ Đô đến Thánh Thành Trung Châu, còn không biết phải mất bao lâu nữa.” Đạm Đài gật đầu: “Đúng rồi Lâm Phong, mỹ nữ của Tuyết Tộc kia thật sự rất linh tú, hơn nữa còn kiêu ngạo vô cùng, có muốn cướp lấy một nàng không.”

Lâm Phong toát mồ hôi hột, khó trách Đại Hại Trùng gọi hắn là Đạm Đài ngu ngốc, tên này vừa ra khỏi bộ lạc đã quên mất đoạn đối thoại với lão gia tử nhà mình lúc nãy rồi.

“Lâm Phong bỏ đi thôi, vợ của hắn còn đẹp hơn cả người phụ nữ Tuyết Tộc kia đấy, ngươi muốn thì tự mình đi mà cướp.” Đại Hại Trùng trừng mắt nhìn Đạm Đài một cái hung dữ.

“Hắc hắc, ta chỉ tùy tiện nói vậy thôi, nhưng tên khốn làm ta bị thương kia, mối thù này nhất định phải báo.” Đạm Đài không vui nói. Hắn từ trước tới nay đã bao giờ chịu thiệt như vậy, nhất định phải đòi lại bằng được.

“Huyền.” Đại Hại Trùng không chút khách khí đả kích: “Mấy người Tuyết Tộc kia đều không phải hạng dễ xơi đâu, chúng ta vẫn nên vào học viện trước là hơn.”

“Cũng phải, báo thù cũng không gấp, vào học viện trước, xem có cổ điển bí tịch nào hay ho có thể mượn tu luyện không.” Đạm Đài gật đầu nói: “Lâm Phong, tu vi của ngươi chưa tới cảnh giới Võ Hoàng, vào học viện sợ là hơi khó khăn. Khảo hạch của mấy học viện đó nghiêm khắc lắm, phải đánh vào mới được, Đại Hại Trùng sợ là cũng chỉ có năm thành nắm chắc.”

“Vậy lần trước sao các ngươi không vào được học viện, cũng là không qua khảo hạch?” Lâm Phong hỏi.

“Chó chết, lần trước lão tử nhìn thêm người phụ nữ linh tú kia một cái, kết quả tên khốn mắt để trên trán đó liền giao chiến với ta, còn chưa kịp khảo hạch.” Đạm Đài bực dọc văng tục, vô cùng khó chịu.

Lâm Phong nghe lời Đạm Đài thì coi như đã hiểu ra, chẳng trách tên này khó chịu như vậy.

“Ngươi mở miệng ra là đòi người ta làm nữ nhân của ngươi, người ta không đánh ngươi mới là lạ đấy.” Đại Hại Trùng bổ sung một câu, khiến Lâm Phong nhất thời toát mồ hôi hột, gã Đạm Đài kia thì khờ khạo nhếch miệng cười: “Ta không phải chưa từng thấy người phụ nữ nào linh tú như vậy sao, gả cho ta chẳng lẽ còn bạc đãi nàng được sao.”

“Thôi bỏ đi.” Lâm Phong lắc đầu nói: “Vào học viện, cần thông qua khảo hạch gì?”

“Đánh, chỉ cần có thể đánh một mạch vào trong, coi như thông qua khảo hạch. Độ tuổi khác nhau thì cửa ải khác nhau, người cần đối phó tu vi cũng khác nhau.” Đạm Đài đáp. Lâm Phong gật đầu, khảo hạch này đúng là trực tiếp bạo lực, đánh vào được thì coi như có thể vào học viện, không đánh vào được thì tự quay về, không luận thân phận địa vị, chỉ dùng thực lực để nói chuyện.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1687
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tịnh Vô Ngân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.