Cục diện này, không chỉ Tĩnh cô rất căng thẳng, mà trái tim của tất cả mọi người đều đang thắt chặt.
"Vì sao?" Lúc này, Sở Xuân Thu cũng đứng cùng mọi người, liên thủ đối phó với người của Thần Điện. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đám cường giả trên hư không, thần sắc lạnh lùng: "Chúng ta từ các phiến đại lục mà đến, tham gia Cửu Tiêu Hội Ngộ, mưu cầu thay đổi vận mệnh, bước chân vào Thần Điện, thế nhưng, vì sao khi giành được mười vị trí đứng đầu, thứ chờ đợi chúng ta lại là sự giết chóc liên thủ của Thần Điện?"
Trên người Sở Xuân Thu, ý chí Thôn Thiên cuồn cuộn không dứt, đây rõ ràng là kết cục hắn không ngờ tới. Nếu như chỉ vì giành được mười vị trí đứng đầu Cửu Tiêu Hội Ngộ mà bị sát hại, sao hắn có thể cam tâm.
Không chỉ Sở Xuân Thu, tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên, trong ánh mắt có nghi hoặc, có không cam lòng. Thần Điện, vì sao lại làm như vậy?
Trên hư không, đám cường giả Thần Điện đứng đó, không ai trả lời, chỉ có mười đại đệ tử Thần Điện tay cầm Đế binh sát phạt, hơi thở vô cùng mạnh mẽ càn quét. Trong hư không, những cơn bão hủy diệt thổi lên, sát khí khủng khiếp cuộn trào khắp không gian, luồng ý chí tiêu sát đó, thật quá đáng sợ.
Không Minh tụng một tiếng Phật hiệu, lập tức bước chân ra ngoài, kim quang ngập trời, bao phủ cả thiên địa. Trong tay hắn xuất hiện một cái bát Phật môn màu vàng kim, trong nháy mắt, nơi bọn họ đứng bị màn sáng khủng khiếp bao phủ, giống như một pho tượng cổ Phật Kim Thân bất diệt khổng lồ vô cùng.
"Đều chuẩn bị chiến đấu đi." Không Minh bình tĩnh nói. Mọi người đều hiểu, bây giờ không phải là lúc hỏi tại sao, rất nhanh cường giả Thần Điện sẽ bắt đầu cuộc tàn sát, điều họ cần làm hiện tại là chiến đấu.
Lâm Phong đứng tại một phương vị lớn, cổ đỉnh lơ lửng trước người. Trận Tượng nhìn chằm chằm Lâm Phong, thần sắc lạnh lẽo. Vạn Hóa Bảo Đỉnh này chính là cổ đỉnh của hắn, Lâm Phong căn bản không thể phát huy được sức mạnh của Vạn Hóa Bảo Đỉnh. Năm xưa khi hắn thành tựu Trận Tượng, bảo đỉnh này đã luôn đi theo hắn cuồng chiến thiên hạ, không ngờ trầm tịch mấy vạn năm tuế nguyệt, bảo đỉnh lại bị Lâm Phong luyện hóa mất.
Thân hình lóe lên, mười vị cường giả đứng đầu Cửu Tiêu Hội Ngộ lần lượt tế ra Đế binh của mình, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
Ngay khoảnh khắc này, trong hư không, đòn tấn công lôi đình giáng xuống, hung hăng oanh kích lên màn sáng Phật đạo trên hư không. Trong chốc lát, âm thanh vỡ vụn "rắc" vang lên, chỉ một kích, dường như màn sáng đã không thể chịu đựng nổi.
"Nếu như đám gia hỏa này sớm tế ra Đế binh, e rằng mười người đứng đầu Cửu Tiêu Hội Ngộ đã tử trận không ít. Vừa nãy bọn chúng muốn lấy đám cường giả đứng đầu Cửu Tiêu Hội Ngộ ra để thử nghiệm năng lực của bản thân, thật quá tàn nhẫn." Lòng mọi người thầm run rẩy, sau đó lại có một tiếng "rắc" giòn giã vang lên, màn sáng hoàn toàn vỡ vụn, ý chí sát phạt lại một lần nữa cuộn trào đổ xuống. Cảm giác nguy cơ khủng khiếp khiến ánh mắt mười cường giả đứng đầu Cửu Tiêu đỏ ngầu, sắc mặt tái mét. Rốt cuộc bọn họ đã làm gì mà để mười đại Thần Điện phải truy sát?
Họ không hề hay biết, tất cả chỉ vì trong số họ có người đã dẫn động Vận Mệnh Luân Bàn xoay chuyển. Mà trong lịch sử đại lục, bất cứ lần nào Vận Mệnh Luân Bàn xoay chuyển, đều sẽ xuất hiện chuyện mà những kẻ bề trên của Thần Điện không thể gánh vác nổi. Vì thế, họ buộc phải hủy diệt kẻ có khả năng dẫn phát Vận Mệnh Luân Bàn xoay chuyển, dù có giết nhầm cũng không tha một ai.
Thật ra, chư Thần Điện đã làm đến bước này rồi thì cũng chẳng ngại làm chuyện quá đáng hơn. Họ thậm chí có thể chiêu mộ những thiên tài này về, nhưng họ không làm, bởi vì người khiến Vận Mệnh Luân Bàn xoay chuyển không chỉ liên quan đến một gia Thần Điện nào cả. Dù là ai cướp được người đó, thì các Thần Điện khác phải làm sao? Cho nên, chỉ có hủy diệt, tuyệt đối không được giữ lại. Hơn nữa, hiện tại họ thậm chí còn không biết ai là người dẫn động Vận Mệnh Luân Bàn, chỉ là suy đoán, rất có thể là một trong mười người này, và khả năng ở năm vị trí đầu là cao hơn cả.
Trên hư không, kẻ đáng sợ của Ma Thần Điện thần sắc lạnh lùng, tựa như ma vương, nhìn chằm chằm xuống phía dưới, trong lòng thầm nghĩ: "Thời Thượng Cổ, vì Vận Mệnh Luân Bàn xoay chuyển, Vận Mệnh Thần Điện suýt chút nữa đã sở hữu sức mạnh nghịch loạn thương thiên, khiến chư Thần Điện rơi vào cảnh nguy cấp. Cuối cùng, chư Thần Điện liên thủ, phát động trận chiến Vận Mệnh tàn tàn khốc cổ ấy, lan rộng khắp cả đại lục, không nơi nào có thể thoát khỏi, mới áp chế được Vận Mệnh Thần Điện xuống. Từ đó về sau, Vận Mệnh Thần Điện trầm tịch, cách xa vô số năm tháng, chuyện như thế, tuyệt đối không được phép xảy ra lần nữa."
Cho nên, những người từng trải qua hoặc từng nhìn thấy hình ảnh thời Thượng Cổ đều thực sự run rẩy vì trận chiến đó. Trận chiến lan rộng khắp cả đại lục ấy được phân chia như một biểu tượng của thời đại. Trước đó, được gọi là thời Thượng Cổ. Sau thời Thượng Cổ, thực lực của các Thần Điện bắt đầu suy yếu, Vận Mệnh Thần Điện cũng vậy, cho dù đã trôi qua vô số năm, vẫn chưa thể khôi phục lại thời kỳ đỉnh cao năm xưa.
Mà nay, tuế nguyệt mênh mang chỉ tựa cái búng tay, vô số năm trôi qua, đại lục dần dần bước ra khỏi thời Thượng Cổ, chư Thần Điện cũng đã khôi phục được vài phần nguyên khí, bắt đầu đản sinh ra một lớp cường giả mới, đại lục cũng xuất hiện một số nhân vật tuyệt đỉnh. Thế nhưng, vào ngàn năm trước, chư Thần Điện nhận được tin, Vận Mệnh Luân Bàn xoay chuyển, tuy nhiên lại không xảy ra chuyện gì kỳ lạ. Họ cũng từng điều tra Vận Mệnh Thần Điện, chư vị Điện chủ Thần Điện giáng lâm Vận Mệnh Thần Điện, không phát hiện ra điều gì bất thường. Nhưng nay đã cách hơn ngàn năm, Vận Mệnh Luân Bàn lại lần nữa chuyển động, hơn nữa lần này vừa đúng lúc tới lượt Vận Mệnh Thần Điện tổ chức Cửu Tiêu Hội Ngộ, vì thế, Điện chủ Vận Mệnh Thần Điện còn mở ra Đại Vận Mệnh Thuật. Chư Thần Điện không thể giữ được bình tĩnh nữa, đều bắt đầu cảm thấy lo sợ. Vì vậy, mới có trận chiến này, giết sạch toàn bộ mười người đứng đầu Cửu Tiêu Hội Ngộ, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, mục đích là để không tái diễn tình cảnh thời Thượng Cổ, cục diện đó, dù là những kẻ bề trên của chư Thần Điện hiện nay cũng không thể quên được.
Hiện nay, những nhân vật cấp Điện chủ của các Thần Điện, thậm chí là hậu nhân hoặc đệ tử của những vị đại năng cường giả Thần Điện đã tử trận trong trận chiến Thượng Cổ đó, họ sao có thể để vận mệnh tái diễn.
"Vận Mệnh Thần Điện, nghịch mệnh chi nhân, vì sao mỗi lần đều liên quan đến Vận Mệnh Thần Điện các ngươi, mệnh số này, rốt cuộc là phúc hay là kiếp của các ngươi." Kẻ cường giả đó thầm nghĩ trong lòng. Họa phúc nương tựa lẫn nhau, từng có lúc Vận Mệnh Thần Điện quật khởi nhờ sự xoay chuyển của Vận Mệnh Luân Bàn, xuất hiện vô số cường giả, đón chào một thời đại huy hoàng chưa từng có, kháng cự với chư Thần Điện, thật đáng sợ biết bao. Thế nhưng, cũng lại dẫn phát trận chiến Vận Mệnh, khiến vô số cường giả tử trận.
Lần này, Vận Mệnh Luân Bàn cách ngàn năm xoay chuyển hai lần, lại mang ý nghĩa gì.
"Rắc!" Một tiếng vang giòn giã, chỉ thấy màn sáng do Không Minh bày ra vỡ nát, từng đạo công kích đáng sợ oanh kích xuống phía dưới. Nhìn thấy uy thế hủy diệt đó, lòng vô số người run rẩy dữ dội, lẽ nào... mười người đứng đầu Cửu Tiêu Hội Ngộ, thực sự sẽ có người tử trận sao.
"Vốn muốn chơi đùa với các ngươi một chút, thế nhưng, các ngươi tự tìm đường chết, vậy thì sớm tiễn các ngươi một đoạn đường vậy." Chỉ thấy trên hư không, Cổ Huyền Thiên thốt ra một giọng nói lạnh băng, sau đó bước chân hắn thong dong đi về phía vùng đất hủy diệt kia, bộ giáp trên người tựa như ma vương tỏa ra hào quang đen nhánh chói lọi.
"Không..." Dao Dao nhìn chằm chằm vào cảnh tượng hủy diệt đó, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, mà Thanh Phượng càng trực tiếp bước ra, lại muốn xông vào trong chiến trường.
"Phượng!" Tĩnh hét lên một tiếng, chân bước tới. Con bé này điên rồi, phía trên kia chính là có mười vị đại năng cường giả Thần Điện đang đứng, bất kỳ kẻ nào muốn ngăn cản họ, e rằng đều là tự tìm cái chết.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc này, trong hư không, một đạo hào quang chói mắt từ trên thiên khung đổ xuống, sau đó dường như có một tia sáng trắng rực rỡ từ chân trời lao tới, trong chớp mắt xông vào trong đám đông. Đám người Thần Điện vội vã tránh né, sau đó tia sáng trắng lại một lần nữa lao vút lên trời, nhanh như chớp.
"Định đi đâu." Đồng tử đám cường giả Thần Điện co rút lại. Lúc đối phương xuất hiện họ không ngăn cản, mãi đến khi đối phương mang đi một bóng người, họ mới đồng loạt ra tay, toàn bộ đuổi theo về phía hư không.
"Vận Mệnh Thần Điện ra tay rồi sao?"
Biến cố đột ngột này khiến ánh mắt mọi người ngưng trệ. Kẻ có thể ngăn cản chư Thần Điện, chỉ có Vận Mệnh Thần Điện mà thôi. Vừa rồi, là Vận Mệnh Thần Điện ra tay sao? Mà người hắn mang đi... vì sao lại khiến cho nhân vật cấp đại năng của mười tòa Thần Điện đồng loạt đuổi theo? Lẽ nào, người của Thần Điện tới không phải vì mười vị trí đứng đầu Cửu Tiêu Hội Ngộ, mà là chỉ vì một người trong số đó?
Đám đông nghĩ đến đây, lòng thình lình run rẩy. Họ nhìn vào không gian thiếu vắng một bóng người kia, Vận Mệnh Thần Điện chỉ mang đi một người, mà người của mười tòa Thần Điện lại đồng thời đuổi theo, điều này không khỏi khiến trong lòng họ nảy sinh vô vàn suy đoán.
Còn về người bị mang đi... chính là Sở Xuân Thu!
"Vì sao Vận Mệnh Thần Điện lại đơn độc mang Sở Xuân Thu đi? Chuyện này ẩn giấu điều gì." Lòng mọi người thầm run lên. Mà mười vị đệ tử Thần Điện ánh mắt sắc bén, trong trận chiến vừa rồi, người có thể một đối một kháng cự với bọn họ chỉ có Lâm Phong, Không Minh, Sở Xuân Thu, Chu Vinh Mãn, Trận Tượng năm người. Đây là năm người xếp hạng đầu, năm người phía sau thực lực yếu hơn một chút, bị áp chế gắt gao. Cho nên, bất kỳ ai trong năm người đầu này đều có khả năng!
"Cửu Tiêu Hội Ngộ lần này, đến đây kết thúc. Những người đứng đầu Cửu Tiêu Hội Ngộ, theo ta đến Vận Mệnh Thần Điện, phần thưởng sẽ được ban phát tại Vận Mệnh Thần Điện." Lúc này, nụ cười trên gương mặt Dự Ngôn Giả cuối cùng không còn nữa, lão lạnh lùng nói. Tức thì, mười vị cường giả kia đồng tử co rút lại. Hiện nay, nhân vật đại năng của mười Thần Điện đều không có ở đây, bọn họ tất nhiên không có khả năng khiêu chiến Dự Ngôn Giả, nên rất tự giác lui ra.
"Không ngờ mười người đều đi truy kích, không để lại một ai. Tốc độ của đối phương quá nhanh, căn bản không kịp suy nghĩ, mà người đó lại quá quan trọng." Mọi người thầm nghĩ trong lòng. Thế nhưng đúng lúc này, Dự Ngôn Giả giáng xuống trước mặt đám đông, hào quang tỏa sáng, bao bọc đám người lại, trực tiếp bước chân rời đi, trong chớp mắt đã biến mất khỏi nơi này.
"Đi rồi!" Đệ tử mười tòa Thần Điện ánh mắt ngưng trệ. Đúng lúc này, hai đạo quang trụ phá không mà tới, chính là đại năng cường giả của hai trong số các Thần Điện đã quay trở lại. Vừa rồi phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người là truy kích, nhưng vừa mới đuổi theo họ liền nghĩ, chẳng lẽ không phải Vận Mệnh Thần Điện cố ý làm vậy sao?
Khả năng này là tuyệt đối tồn tại. Di hoa tiếp mộc, khiến họ hiểu lầm. Mười người kia, ai cũng có thể là mục tiêu, mà người ở năm vị trí đầu, khả năng lại càng lớn hơn. Tất nhiên, người bị mang đi kia cũng cực kỳ có khả năng là mục tiêu.