"Phải, sau khi Chiên Đàn sư huynh tẩu hỏa nhập ma, vẫn luôn bị giam giữ, nội tâm cô độc không nơi nương tựa, ta bái nhập sư tôn môn hạ thì việc đi thăm hỏi là điều nên làm." Dạ Thương nhấp một ngụm trà, nói.
"Nhưng dù sao huynh ấy cũng đã tẩu hỏa nhập ma, gặp cũng chẳng có ý nghĩa gì." Thanh Loan công chúa lắc đầu, trực tiếp phủ định ý kiến của Dạ Thương.
"Con người sống trên đời ít nhiều cũng phải có chút tình người, ta không biết tương lai huynh ấy sẽ ra sao, nhưng những gì có thể làm cho huynh ấy, ta sẽ không tiếc." Dạ Thương lên tiếng nói.
"Nhưng bổn cung cảm thấy không thỏa đáng." Thanh Loan công chúa không hề nhượng bộ.
"Huynh ấy là đại sư huynh dưới trướng sư tôn, việc ta chăm sóc huynh ấy là chuyện hợp tình hợp lý, mong công chúa điện hạ thấu hiểu." Dạ Thương không hề lùi bước, ngay lúc mới gặp Chiên Đàn, sự tang thương và buông thả của Chiên Đàn đã chạm rất sâu vào cảm xúc của hắn.
Dạ Thương không lùi bước, cục diện rơi vào bế tắc, Thanh Loan công chúa suy nghĩ, nếu nàng ta cứ tiếp tục nhấn mạnh vấn đề này, mối quan hệ giữa hai người sẽ trở nên khó coi. Nàng thậm chí còn cảm thấy cần phải suy nghĩ lại xem việc lôi kéo Dạ Thương rốt cuộc có khả thi hay không, liệu có nên liên thủ với Thanh Lân để chèn ép Dạ Thương trước hay không.
"Công chúa, Dạ Thương điện hạ ở trong Thanh Loan quân đoàn bắt buộc phải tuân thủ chiến lệnh, những thời gian khác, công chúa điện hạ không cần để tâm quá làm gì." Hạ Thành lên tiếng nói.
"Bổn cung là hy vọng sư đệ có thể đi trên con đường thuận lợi, đã là sư đệ kiên trì như vậy, thì bổn cung cũng không nói gì nữa, thật ra cũng chẳng phải chuyện gì to tát, bổn cung chỉ là lo lắng trong hoàng triều có vài thanh âm không hay, sẽ gây bất lợi cho Dạ sư đệ." Thanh Loan công chúa lên tiếng nói.
"Đa tạ công chúa điện hạ nhắc nhở." Dạ Thương chắp tay.
Sau khi uống một chén trà, Thanh Loan công chúa dẫn theo Tả Đằng Vân rời đi, Thanh Hổ và Thanh Chân lườm Dạ Thương một cái rồi cũng bỏ đi.
"Xem ra cô ta rất kiêng dè chuyện của Chiên Đàn." Dạ Thương mỉm cười nói.
Hạ Thành gật đầu, sau đó kể lại cho Dạ Thương nghe về thời kỳ huy hoàng của Chiên Đàn năm xưa tại Thanh Đế hoàng triều, thậm chí còn nói nếu Chiên Đàn tái xuất, Thanh Lân quân đoàn và Thanh Loan quân đoàn đều sẽ không còn ổn định.
"Tình người! Thiếu mất tình người rồi." Dạ Thương có chút cảm thán nói.
Trở về Thanh Loan cung, Thanh Loan đuổi Thanh Hổ và Thanh Chân đi.
"Tả lão, tình hình này có vẻ không ổn lắm, Dạ Thương này không dễ khống chế." Thanh Loan công chúa lên tiếng nói.
"Đúng là như vậy, cậu ta nhìn có vẻ rất ôn hòa, nhưng trong xương cốt lại có sự quật cường, không thể dùng cứng rắn với cậu ta được, cứ phải dỗ dành một chút thôi! Đắc tội với cậu ta không có lợi, chẳng khác nào ép cậu ta vào thế đối lập." Tả Đằng Vân lắc đầu, hôm nay ông ta đã được chứng kiến sự cương liệt và không chịu lùi bước của Dạ Thương.
"Cậu ta tiếp xúc với Chiên Đàn, đây không phải là tín hiệu tốt." Trong lòng Thanh Loan công chúa đầy lo lắng, Lôi Đình quân từng là nhân mã của Cửu Thiên quân đoàn, đó là sau khi Chiên Đàn xảy ra chuyện, nàng ta đã cầu xin Thanh Đế mới xin được một quân.
"Chiên Đàn mà khôi phục được thì bệ hạ đã giam cầm ông ta năm triệu năm làm gì? Ông ta đã là chuyện quá khứ rồi, một ngày chỉ tỉnh táo được nửa canh giờ thì có ích gì chứ, không cần phải coi trọng." Tả Đằng Vân lên tiếng nói.
"Không sai! Là bổn cung nghĩ nhiều rồi, Chiên Đàn dù sao cũng là một phế nhân, biết đâu một ngày nào đó tâm đạo hỗn loạn, lại tự kết liễu đời mình cũng nên." Thanh Loan công chúa gật đầu, nàng suy nghĩ một chút cũng cảm thấy mình có chút làm quá vấn đề.
Tuy nhiên từ chuyện này, Thanh Loan công chúa cũng biết được tính cách của Dạ Thương, đó là những việc đã kiên trì thì tuyệt đối không lùi bước.
Cửu Trọng Lâu.
"Điện hạ, tiểu tính toán của Thanh Loan công chúa vẫn luôn tính toán, nếu thực sự không được thì tự mình xây dựng quân đoàn, đừng để cô ta tính kế." Hạ Thành có chút lo lắng, Thanh Hổ và Thanh Chân cùng đi theo tới đây, có thể chứng minh Thanh Loan công chúa đã bắt đầu kéo bè kết phái nhắm vào Dạ Thương.
"Không sao, Lôi Đình quân chủ từng hứa với ta, tuyệt đối sẽ không để ta trở thành vật hy sinh trong cuộc đấu tranh lợi ích ở Lôi Đình quân." Dạ Thương lên tiếng nói.
Hạ Thành gật đầu, ông hiểu rõ Tần Lôi Đình, biết tính cách của Tần Lôi Đình, tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì ám muội.
Suy nghĩ một lúc, Dạ Thương quyết định đi gặp Thanh Đế, tìm hiểu rõ tình hình của Chiên Đàn, xem thử có thực sự chữa trị được hay không.
Đến bên ngoài Thanh Thiên Các, Dạ Thương đứng đó, nếu Thanh Đế triệu kiến thì tự nhiên sẽ có người thông truyền, nếu không thì là không gặp.
Dạ Thương vừa đứng được một lát, Huyền Đạo Tử đã tới thông báo cho Dạ Thương đi vào.
"Có chuyện gì sao?" Thanh Đế đang ngồi trên bồ đoàn đả tọa, không hề mở mắt.
"Đệ tử mấy ngày nay có đi gặp Chiên Đàn sư huynh, dùng cách khuyên bảo và thay đổi tâm cảnh, nhưng chỉ trị phần ngọn không trị phần gốc, đệ tử muốn biết vấn đề gốc rễ là gì?" Dạ Thương lên tiếng hỏi.
"Hiếm cho con có lòng, nhưng vấn đề này rất khó giải quyết, nếu giải quyết được thì vi sư đã không giam cầm nó." Thanh Đế mở mắt nhìn Dạ Thương.
Sau đó Thanh Đế nói ra nguyên nhân cụ thể, Chiên Đàn là do xảy ra vấn đề trong khi tu luyện.
Chiên Đàn thiên tư trác tuyệt, tu luyện là Huyết Sát chi đạo, nhưng trong việc nắm giữ quy tắc thì còn kém một chút, lúc đó là nhờ mượn vật ngoại thân mới đột phá đến Thánh giả, sau đó tấn cấp lên Thánh Vương, Quân Vương rồi đến Quân Chủ.
Vấn đề mấu chốt đến rồi, cùng với sự cao thâm của việc nắm giữ ý chí, sự hỗ trợ của việc lĩnh ngộ quy tắc lại không đủ, sau đó dẫn đến việc linh hồn bị ảnh hưởng, Chiên Đàn thường xuyên phát cuồng.
"Chủ yếu là do huyết sát thuộc tính quá mạnh, quá bá đạo, là một nhánh của hủy diệt thuộc tính trong chí cao thuộc tính, việc lĩnh ngộ quy tắc rất khó, Luân Hồi Cung có thể giúp lĩnh ngộ ý chí, nhưng không thể giúp lĩnh ngộ quy tắc, cho nên vi sư cũng vô phương." Thanh Đế lên tiếng nói.
"Sư tôn, đệ tử có lẽ có cách." Mắt Dạ Thương sáng lên, nhãn lực của hắn không đủ để phát hiện ra vấn đề gốc rễ trên người Chiên Đàn, nhưng cách giải quyết thì hắn có, hắn có một khối Huyết Sát Thiên Mệnh Thạch mà người khác không thể sử dụng được, cho dù có cho Chiên Đàn mượn dùng một lần thì cũng chẳng phải tổn thất gì lớn.
"Vấn đề đến bệ hạ cũng không giải quyết được mà con lại có cách sao?" Huyền Đạo Tử mỉm cười nói, trong mắt đầy vẻ không tin.
"Đệ tử từng có được Huyết Sát Thiên Mệnh Thạch." Dạ Thương lên tiếng nói.
"Con thực sự có Huyết Sát Thiên Mệnh Thạch?" Thanh Đế đứng dậy.
"Có ạ, nhưng mấy món bảo bối đều nằm trên bản tôn của con, Huyết Sát Thiên Mệnh Thạch không có ở bên người." Dạ Thương lên tiếng nói.
"Tốt quá rồi, trải qua năm triệu năm trầm lắng, tâm tính của Chiên Đàn đã được mài giũa rất tốt, nếu có thể khôi phục, đó là chuyện cực kỳ tốt đối với nó." Trong mắt Thanh Đế tràn đầy tinh quang.
"Vậy sư tôn, chuyện này cứ giao cho con làm." Dạ Thương cúi người với Thanh Đế.
"Tốt, đi đi!" Thanh Đế gật đầu, tin tức Dạ Thương mang đến kích thích ông rất lớn, trong lòng ông quá coi trọng người đồ đệ đầu tiên này là Chiên Đàn.
Dạ Thương rời khỏi Thanh Thiên Các, sau khi về đến Cửu Trọng Lâu liền ngồi truyền tống trận tới Thất Dạ Thành, sau đó đến Không Trung Chi Thành. Lúc này bản tôn của hắn đang đợi ở trong phủ đệ.
Khoảng thời gian gần đây, bản tôn của Dạ Thương đang thả lỏng tâm cảnh, khoảng thời gian trước dùng thời gian gia tốc tu luyện nhanh quá một chút.
Bản tôn giao Huyết Sát Thiên Mệnh Thạch cho phân thân xong liền tiếp tục đi trò chuyện cùng Tư Không Sơ Vũ, Dương Lôi, Thanh Cơ.
Ba người vợ của Dạ Thương và Tuyết Tịch đều là phân thân ở Cửu Trọng Lâu, bản tôn ở Không Trung Chi Thành, họ định ở cùng Dạ Thương một thời gian rồi sau đó mới đi vào Thời Không Bảo Tháp để tu luyện, dù sao Dạ Thương thân là Giới Chủ vẫn chưa có con cái.