Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 14697 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2292
Đó là Đường chủ

❊ ❊ ❊

Nghe xong mọi việc vẫn không có biến hóa gì, Dạ Thương gật đầu, hắn biết đây là sự tĩnh lặng trước cơn bão.

Ẩn mình, Hắc Giáp Vương cùng năm người kia đang trong trạng thái ẩn mình tu dưỡng, Chúc Cửu Vân, hay nói đúng hơn là Ma Cửu Vân cũng đang trong trạng thái ẩn mình chờ thời.

Dù là phe nào cũng đang chuẩn bị, một khi đã chuẩn bị sẵn sàng, chiến tranh sẽ bùng nổ, đó sẽ là trận đại chiến quyết định càn khôn.

“Lục Nguyệt, lão tổ nhà cô dạo này có khỏe không?” Nghe xong tình hình Lâm Phiêu Miểu thông báo, Dạ Thương nhìn Lục Nguyệt hỏi.

“Chuyện này con không rõ, gần đây vãn bối luôn ở Cửu Vực Thế Giới chủ trì việc xây dựng Lục Gia Sơn Trang, không được gặp lão nhân gia người.” Lục Nguyệt lên tiếng trả lời.

Gật gật đầu, Dạ Thương biết không chỉ mình bận tu luyện, những người khác cũng đều có việc để bận tâm.

Trò chuyện với mọi người một lát, Dạ Thương cầm lấy bản đồ quy hoạch Cửu Vực mà Lâm Phiêu Miểu đưa cho, đi dạo xem xét khắp nơi, cũng nhìn qua địa bàn của các thế lực.

Sau khi xem xong, Dạ Thương rất hài lòng, bởi vì tất cả nhân mã của các tộc đến sau đều hoạt động trong phạm vi quy định.

Dạ Thương tới Đông Huyền Vực đi dạo một vòng, cũng tới Thánh Đường xem xét, còn chỉ điểm cho mấy cậu thanh niên tu luyện.

Vì hắn mặc một thân bạch bào giản dị, những học viên mới này không nhận ra hắn, chỉ là cảm thấy hắn nói rất có đạo lý nên mới nghe theo sự chỉ điểm của Dạ Thương.

Sau khi chỉ điểm cho các học viên xong, hắn sờ vào chiếc ghế dựa ngày xưa của mình.

Chiếc ghế dựa vì có người thường xuyên lau chùi nên đã sáng bóng, hắn cười cười lắc đầu rồi rời đi.

Sau khi Dạ Thương đi, các học viên bắt đầu tranh luận, ý là người chưa từng gặp mặt, lời chỉ điểm của người đó có nên nghe hay không.

“Có nên nghe hay không? Các người thật là... không biết nói các người sao nữa, trên đời này hắn đi chỉ điểm ai, người đó đều sẽ vui vẻ đón nhận, còn cảm thấy may mắn nữa là đằng khác.” Bắc Thiên Ca xuất hiện, hiện tại việc ở Thánh Đường do hắn và Tuyết Vô Lăng phụ trách.

Phát hiện Dạ Thương tới, nhận thấy Dạ Thương không có ý định gặp ai nên Bắc Thiên Ca cũng không quấy rầy, là nghe thấy tiếng bàn tán của mấy học viên nên mới bước ra lên tiếng.

“Phó đường chủ quen biết người vừa nãy... Đường chủ, người vừa nãy là Đường chủ.” Cậu bé vừa nói chuyện trong đầu chợt liên tưởng Dạ Thương với bức chân dung treo ở đó.

“Phải, hắn là Đường chủ Thánh Đường chúng ta, là Giới chủ của Cửu Vực Thế Giới, ngươi nói xem chỉ điểm của hắn các ngươi có nên nghe không?” Tuyết Vô Lăng cũng xuất hiện, hắn vốn là Vô Địch Tôn Giả của Kình Thiên Vực, việc gia tộc đã giao cho hậu bối quản lý, hắn vẫn luôn ở lại Thánh Đường.

Thánh Đường Cửu Vực Thế Giới, Phó đường chủ thường xuyên thay đổi, nhưng Đường chủ từ trước tới nay chỉ có một người, đó chính là Dạ Thương.

“Vậy vừa nãy hai vị Phó đường chủ sao không ra ngoài, giữ Đường chủ lại một chút?” Một học viên khác được chỉ điểm lên tiếng hỏi.

“Các ngươi không hiểu đâu, Đường chủ hiện tại rất bận, rất bận, thời gian rất ít, chúng ta xuất hiện tất sẽ nảy sinh một số xã giao, Đường chủ có thời gian sẽ lại tới thôi.” Bắc Thiên Ca lên tiếng nói.

Nghe xong lời của Bắc Thiên Ca, các học viên đều gật đầu, trong lòng họ đều mang tâm thế biết ơn Dạ Thương, họ xuất thân từ gia đình nghèo khó, được Thánh Đường thu nhận, mới bắt đầu con đường võ giả.

Dạ Thương tới các nơi trong thành Trúc Viên đi dạo, sau đó lại tới khu vực Dược Cốc, hắn chỉ đứng trên không trung, nhìn Dược Cốc từ xa một lúc rồi rời đi.

Dạ Thương muốn vào xem, nhưng không muốn gây ra những sự xôn xao không cần thiết, nếu hắn tới, Cung Huyền và những người khác chắc chắn sẽ tiếp đón, lại là một phen phiền phức.

Tại Dược Cốc, trong một căn sân nhỏ phía sau Đan Đỉnh Phong, Cung Huyền nhìn về phía thê tử Đường Thiên Thiên: “Thập Tam đã về, nhưng lại đi rồi, chắc là không muốn làm phiền chúng ta, Dược Cốc vẫn là nơi khiến nó không yên lòng.”

“Không phải là không yên lòng, nên nói Dược Cốc là nỗi niềm canh cánh trong lòng hắn.” Đường Thiên Thiên đính chính lại lời của Cung Huyền.

Dạ Thương xuất hiện, không cố ý che giấu khí tức, cho nên một số người đều biết, nhưng họ đều thấu hiểu, đều hiểu rõ tình hình hiện tại của Dạ Thương, biết lý do thực sự của việc đến cửa mà không vào.

Cung Huyền gật đầu, ông hơi đau lòng cho Dạ Thương, nhưng hiểu Dạ Thương có quá nhiều việc, không thể dừng bước, trách nhiệm của Cửu Vực Thế Giới đều đè nặng lên vai hắn.

“Sư huynh, tộc ngoại lai ở Cửu Vực Thế Giới nhiều lên, tình hình thế nào? Có bị bài xích không?” Đường Thiên Thiên hỏi.

“Không có, Cửu Vực Thế Giới luôn mở rộng, nếu khu vực trống trải cần cai trị tương đối lớn, vậy thì trong Đại Hoang sẽ là vùng đất hoang vu không bóng người, tương lai yêu thú hoành hành, thì người chịu khổ chịu tội vẫn là bách tính và tu luyện giả tầng thấp. Nhân mã của Bách Tộc Thiên Giới chịu sự ràng buộc của Thống Soái Phủ, sẽ không làm loạn đâu, Thập Tam cũng sẽ không cho phép bất kỳ ai làm loạn.” Cung Huyền lên tiếng nói.

“Bầu trời ổn định này của Cửu Vực Thế Giới là do Thập Tam mang lại, người Cửu Vực Thế Giới tin tưởng Thập Tam.” Đường Thiên Thiên gật đầu.

Dạo quanh một vòng, Dạ Thương tới Thống Soái Phủ.

Trong Thống Soái Phủ, Dạ Thương nhìn thấy Hoàng Linh, Vũ Linh Phi, Thái Thúc Yên, Vân Thiên Long và Dạ Lăng Hoan.

Chắp tay chào đám người, Dạ Thương ngồi xuống vị trí chủ tọa, vị trí chủ tọa trống không, đó chính là ghế của hắn, bất kể hắn có tới hay không, cũng sẽ không có ai ngồi.

Chắp tay chào Dạ Thương, Hoàng Linh nói sơ qua về sự sắp xếp và tiến độ của nhân mã Bách Tộc Thiên Giới.

“Rất tốt, khu vực sinh sống của yêu thú cũng không cần xâm chiếm quá mức, giữa các sinh mệnh đều có một sự cân bằng, nếu không có thiên địch, vậy thì động lực của tu luyện giả cũng sẽ ít đi, độ chừng này các vị tự nắm bắt.” Dạ Thương lên tiếng nhắc nhở một câu.

Hoàng Linh và những người khác gật đầu, đạo lý Dạ Thương nói họ hiểu.

“Vậy vất vả cho các vị rồi, ta ở Không Trung Chi Thành, mọi người có việc có thể qua đó, Phi dì, khi nào rảnh dẫn Linh Hoàng đại nhân qua Không Trung Chi Thành ngồi chơi.” Dạ Thương đứng dậy để lại một câu rồi rời đi.

“Áp lực lớn thật, trước mặt Trần Hoàng đại nhân và Nha Vũ Vương đại nhân cũng chẳng có áp lực này.” Hoàng Linh lầm bầm một câu, cô cảm thấy lời nói của Dạ Thương tuy ôn hòa, nhưng không cho phép có chút nghi ngờ hay phản bác nào.

Trở lại Không Trung Chi Thành, Dạ Thương dùng bữa tối cùng cha mẹ, thê tử và con cái.

“Tiểu La, bạn của con đâu? Sao không thấy ở Không Trung Chi Thành.” Sau khi uống một chén rượu cùng cha là Dạ Vô Ưu, Dạ Thương nhìn Dạ Tiểu La hỏi.

“Việc xây dựng Lục Gia Sơn Trang đã đến giai đoạn cuối, Lục Nguyệt và mọi người phải qua xem.” Dạ Tiểu La lên tiếng nói.

“Tiểu La, có phải con thích cô nương đó không? Nếu thích thì cứ nói, để cha con đi cầu hôn.” Lâm Phiêu Miểu nhìn Dạ Tiểu La hỏi.

“Dì à, chuyện này cứ chờ thêm chút đi! Có những lời chúng con chưa nói rõ, bây giờ đột ngột nhắc tới có chút ngại ngùng.” Dạ Tiểu La lắc đầu.

Dạ Thương gật đầu với Dạ Tiểu La, những chuyện này của con trai, hắn đều ủng hộ, chỉ cần đứa trẻ lên tiếng hắn sẽ đi cầu hôn.

Ở bên gia đình vài ngày, phân thân Cửu Vực của Dạ Thương lại tiến vào Hạo Thiên Tháp. Bản tôn tu luyện cảnh giới, phân thân theo đuổi sự tăng tiến uy lực của chiến kỹ, nếu có hiệu quả, vậy thì khi đại chiến tới, dù là tu vi cảnh giới hay uy lực chiến kỹ đều đã sẵn sàng.

Ma Cửu Vân phái Ma Vũ Khuynh đi tìm tung tích của cổ tu, nhưng Ma Vũ Khuynh không tìm thấy, bởi vì ở Thiên Giới, người biết vị trí của Hắc Giáp Vương cùng năm người kia chỉ có Dạ Thương.

“Không tìm thấy sao... xem ra đi đường tắt cũng khá tốn sức.” Ma Cửu Vân lắc đầu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2205
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.