Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 2576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 344
Đè xuống chém giết

❊ ❊ ❊

"Cô đe dọa ai đấy!" Dương Lôi nổi giận, trực tiếp rút kiếm chém về phía Xích Nguyên, nàng ghét nhất là kiểu này.

Xích Nguyên cũng lấy vũ khí ra chiến đấu cùng Dương Lôi, những người khác cũng ra tay, lao về phía Dạ Thương.

Đây là Đông Huyền thành, những cuộc chiến lớn nhỏ diễn ra mỗi ngày, cái chính là so tài thực lực.

Đây chính là luật rừng cá lớn nuốt cá bé, làm ăn thì phải có chỗ dựa, cũng phải nộp phí bảo kê, nếu không sẽ bị nuốt chửng, bị chèn ép, đây chính là thế đạo.

Những chuyện như thế này, đội hộ vệ không quản, Đông Huyền thành quá lớn, chỉ cần không quá giới hạn, không động vào những cơ nghiệp dưới quyền quản lý của thành chủ phủ thì không sao cả.

Cuộc chiến diễn ra vô cùng kịch liệt, người của Xích Nguyên mang đến rất mạnh, bản thân hắn là ngũ giai, một nam tử trung niên khác cũng là ngũ giai, phía sau còn có ba tùy tùng tứ giai.

Sau khi người chủ cũ của tòa trạch viện này bị thành chủ phủ bắt đi chém đầu, Xích Nguyên liền để mắt tới, định tìm quan hệ mua lại, nhưng chưa kịp tính toán xong xuôi thì trạch viện đã rơi vào tay Dạ Thương.

Mấy ngày đầu, Xích Nguyên không dám manh động, không rõ thực hư mà tùy tiện hành động thì rất dễ đụng phải tường đá.

Quan sát mấy ngày, Xích Nguyên không thấy nhân vật nào tới chỗ Dạ Thương, Lôi Hỏa hắn không quen, Lộc Quân hôm đó mặc thường phục, rất tùy ý ghé thăm, người mà Xích Nguyên sắp xếp không nhận ra.

Vì vậy, Xích Nguyên kết luận Dạ Thương chỉ có chút quan hệ với Lâm quản sự, quan hệ với Lâm quản sự thì hắn không sợ, quản sự là quan văn, không dính líu đến chiến đấu.

Cuộc chiến diễn ra vô cùng kịch liệt, Dạ Thương và Ninh Thanh Phong đã đánh phế đám tùy tùng tứ giai mà Xích Nguyên mang tới.

"Chăm sóc tốt những người khác!" Dặn dò Ninh Thanh Phong một câu, Dạ Thương lao về phía Xích Nguyên đang giao chiến với Dương Lôi.

"Các người đều phải chết!" Xích Nguyên gầm thấp một tiếng, vung tay phát ra tín hiệu.

Không lâu sau khi tín hiệu được phát ra, hơn chục người liền tới.

Lão giả cầm đầu chỉ một chưởng liền chấn lui Dương Lôi, tiếp đó Tư Không Sơ Vũ cũng lùi lại bên cạnh Dạ Thương.

"Chuyện gì thế này?" Lão giả nhìn về phía Xích Nguyên.

"Thúc thúc, họ không chịu nhường trạch viện này, muốn tử chiến với chúng ta." Xích Nguyên lên tiếng nói.

Đúng lúc này, trên bầu trời xuất hiện hàng trăm Hắc Vũ Điêu, tiếp đó có người nhảy xuống.

Quá! Quá! Theo tiếng dậm chân mạnh mẽ, những Hắc Thiết Vệ mặc toàn giáp sắt đồng loạt bao vây người của Xích Vân Tông.

Nam tử mặc giáp đen cầm đầu bước đến trước mặt Dạ Thương, hất mặt nạ lên, "Tình hình thế nào?"

Nam tử hất mặt nạ lên không phải ai khác, chính là đội trưởng Hắc Thiết Vệ - Lộc Quân.

"Không có gì, chỉ là họ chấm trúng trạch viện này, bắt tôi dọn đi, tôi không đồng ý, thế là đánh nhau, tiếp đó viện binh của họ liền xuất hiện." Dạ Thương tóm tắt lại sự việc.

"Thế này thì đúng là càn rỡ thật!" Lộc Quân bật cười.

"Vị đại nhân này, Hắc Thiết Vệ chỉ chém giết những kẻ bất lương vi phạm pháp luật thôi chứ? Xích Vân Tông chúng tôi năm nào cũng nộp tinh thạch cho thành chủ phủ, chuyện ở đây mong đại nhân đừng nhúng tay vào." Lão giả lên tiếng nói.

"Bình thường là vậy, nhưng hôm nay thì không, cậu ấy là chấp pháp của Hắc Thiết Vệ Đông Huyền thành, các người bây giờ đi cướp bóc, lại cướp đến tận đầu người chấp pháp Hắc Thiết Vệ của Đông Huyền thành chúng tôi, đây đúng là chuyện cười, ngươi nói cho đội trưởng này biết, đội trưởng nên làm gì? Anh em, các người nói xem nên làm thế nào?" Lộc Quân hạ mặt nạ xuống.

"Giết!" Hắc Thiết Vệ phát ra một tiếng gầm giận dữ.

Sắc mặt lão giả thay đổi, Xích Nguyên và những người khác cũng kinh hãi lùi lại.

"Đội trưởng đại nhân, chuyện này có hiểu lầm." Lão giả là trưởng lão Xích Vân Tông - Xích Ảnh, hắn giờ da đầu hơi tê dại, biết hôm nay chuyện này làm lớn rồi.

"Hiểu lầm? Đều đã động thủ rồi, giờ mới nói với đội trưởng đây là hiểu lầm? Những kẻ động thủ hôm nay đều bắt lại hết cho ta! Có bản lĩnh thì các người phản kháng một chút, chạy trốn một chút cho đội trưởng xem nào!" Lời của Lộc Quân mang theo vẻ cười nhạo.

Chạy, ai dám chạy? Có lẽ có thể chạy nhất thời, nhưng tuyệt đối sẽ bị bắt lại, hơn nữa nếu chạy trốn, còn liên lụy đến tông môn, hôm nay nếu ai dám chạy, Hắc Thiết Vệ nổi giận lên có thể quét sạch thế lực Xích Viêm Môn. Một đội Hắc Thiết Vệ không đáng sợ, nhưng phía trên Hắc Thiết Vệ còn có thống lĩnh cao cấp.

Hắc Thiết Vệ tiến lên, trực tiếp bắt sống năm kẻ động thủ, trong đó có Xích Nguyên.

"Kéo sang một bên chém đi, đừng làm bẩn đường." Lộc Quân trực tiếp hạ lệnh chém giết.

Khóe mắt Xích Ảnh co giật, hai tinh anh ngũ giai nha, cứ thế bị chém bỏ, nhưng hắn không dám có bất kỳ ngôn từ hay hành động nào, bởi vì một khi có ý định phản kháng, thì hắn cũng bị bắt, vì lúc này Phong Liệt mặc hắc giáp, khoác áo choàng đỏ đã xuất hiện.

"Ta muốn uống chút rượu mà cũng gặp phải chuyện này, đây là tới tận cửa cướp bóc sao?" Phong Liệt nhìn Lộc Quân hỏi.

"Đúng vậy." Lộc Quân gật đầu.

"Vậy còn chờ gì nữa, nhìn ta làm gì? Chém! Người Xích Vân Tông đúng không? Nhớ lấy trạch viện này, chỉ cần nơi này có chút chuyện, hậu quả các ngươi tự biết, cút!" Phong Liệt gầm lên với đám Xích Ảnh.

"Mang xác đi!" Nhìn đám Xích Ảnh rời đi, Lộc Quân lại hét lên một tiếng.

"Đa tạ thống lĩnh đại nhân, đa tạ Lộc Quân đại ca, còn cả các anh em, không nói nhiều nữa, tìm một tửu lâu thôi!" Dạ Thương thu hồi Luân Hồi Thương, lên tiếng nói.

"Thích cái tính không dây dưa của cậu đấy, anh em đi thôi!" Phong Liệt hét lớn với Lộc Quân và các thành viên Hắc Thiết Vệ.

Trong một tửu lâu, Dạ Thương bày tiệc, rượu ngon món ngon chiêu đãi Hắc Thiết Vệ.

"Lộc Quân, đưa cho Dạ Thương pháo hoa truyền tin, những kẻ không biết nhìn người quá nhiều, trạch viện chấp pháp của Hắc Thiết Vệ chúng ta bị cướp, dù chưa bị cướp mất cũng mất mặt." Phong Liệt lên tiếng nói.

Lộc Quân gật đầu, liền lấy ra mấy ống sắt nhỏ đưa cho Dạ Thương.

Bữa rượu này uống rất lâu, Phong Liệt và những người khác mới rời đi.

"Không có thân phận quan chức thật sự không được, tranh đấu này lúc nào cũng có." Dương Lôi có chút cảm khái lên tiếng.

"Lão già kia tu vi rất cao, là ngũ giai trung kỳ, ta và cửu sư tỷ không chặn được, nhưng tu vi Phong thống lĩnh cao hơn, hắn dám có một tia bất mãn, dám có một tia ý đồ phản kháng, kết cục cũng là bị chém giết." Tư Không Sơ Vũ lên tiếng nói.

"Kim Diễm Môn và Xích Vân Tông giờ đều hận chúng ta thấu xương, tin tức chúng ta đến Đông Huyền thành không giấu được họ, trong Đông Huyền thành họ không dám động thủ, nhưng cũng sẽ chằm chằm nhìn chúng ta." Dương Lôi có chút cảm khái nói.

Lúc này tại một biệt viện thuộc thế lực Xích Vân Tông, Xích Ảnh nhảy dựng lên giận dữ, ném bộ ấm trà tan nát.

"Trưởng lão, điều tra ra rồi, mấy người đó là người Dược Cốc, người thanh niên kia là đệ tử của cốc chủ Dược Cốc - Dạ Thương, nữ tử mặc sa y màu lam cũng là đệ tử của cốc chủ Dược Cốc, nữ tử mặc váy trắng thì hiện tại chưa có tin tức." Một đệ tử Xích Vân Tông lên tiếng báo cáo.

"Phái người chú ý chặt chẽ hành động của họ, ngoài ra truyền lệnh xuống, với bất kỳ xung đột nào với phía Dược Cốc, bất kể lớn nhỏ đều phải nhường nhịn." Xích Ảnh hạ lệnh, mệnh lệnh này hắn đưa ra một cách uất ức, là một trong bảy thế lực siêu cấp của Đông Huyền vực, giờ lại phải nhường bước trước thế lực nhất cấp như Dược Cốc.

Xích Vân Tông không sợ Dược Cốc, nhưng sợ thành chủ phủ, lực lượng của thành chủ phủ mà muốn thanh trừ thế lực Xích Vân Tông thì dễ như trở bàn tay.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:298
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.