“Xem ra Phi dì vẫn rất có uy lực đấy.” Tư Không Sơ Vũ mỉm cười nói.
“Hiện tại Vũ Khuyết chủ vẫn là Tổng Phó Khuyết chủ của Thiên Cực Khuyết chúng ta, tất nhiên là Vũ Khuyết chủ đại nhân vốn chẳng coi chức vị này ra gì!” Lam Vũ Huyên gật đầu nói.
“Ý của Phi dì là được, miễn là đừng bị ép lên lưng cọp là tốt rồi.” Dạ Thương cười cười nói.
Sau khi nghỉ ngơi một đêm ở Đông Hoa Thành, bốn người Dạ Thương tiếp tục lên đường, nhắm thẳng hướng Đông Uyển Thành mà tiến.
Đến Đông Uyển Thành, như vậy chặng đường tiếp theo không cần phải bay nữa, trực tiếp dùng truyền tống trận là tới Kình Thiên Thành.
Lần đi đường này mất năm ngày, Lam Vũ Huyên mới dẫn ba người tiến vào Đông Uyển Thành.
Lam Vũ Huyên không dẫn ba người đi ở khách điếm, mà dẫn họ vào một tòa phủ đệ.
Sau khi dặn dò người làm không được phép tiến vào hậu viện, Lam Vũ Huyên liền tháo mặt nạ xuống, “Trước kia bản tọa nhậm chức ở Đông Uyển Thành, nên đã sắm sửa tòa trạch viện này, rất lâu rồi cũng chẳng ghé qua một lần.”
“Làm phiền Lam giám sát rồi.” Ba người Dạ Thương chắp tay với Lam Vũ Huyên.
“Sau khi cậu nhậm chức, bản tọa chính là thuộc hạ của cậu, cho nên phải tạo mối quan hệ tốt từ sớm.” Lam Vũ Huyên cười nói.
“Lam giám sát nói đùa rồi.” Dạ Thương lắc đầu.
“Không phải nói đùa, Thiên Cực sứ thực chất là người kế thừa những vị trí quan trọng của Thiên Cực Khuyết, nói dễ hiểu một chút chính là Thiếu Khuyết chủ, cho nên bất kể là hộ pháp, giám sát hay trưởng lão đều phải nghe lệnh.” Lam Vũ Huyên nói rất nghiêm túc.
“Ngay cả khi tôi nhậm chức Thiên Cực sứ, Lam giám sát cũng cứ coi tôi như một món đồ trưng bày là được, tôi không để tâm mấy chuyện này đâu.” Dạ Thương lên tiếng nói.
“Giờ không nói mấy chuyện này nữa, các người nghỉ ngơi cho khỏe đi, ở đây cứ coi như nhà mình, nghỉ ngơi hai ngày, các người dạo quanh Đông Uyển Thành một chút rồi chúng ta lại xuất phát.” Lam Vũ Huyên dặn dò ba người Dạ Thương một tiếng rồi rời đi.
Ba người Dạ Thương không từ chối thiện ý của Lam Vũ Huyên, vả lại, lỡ như Lam Vũ Huyên còn có việc khác cần làm, mà bạn lại nói không cần nghỉ ngơi thì sẽ rất khó xử.
“Bất kể là ở đâu, cũng không thoải mái bằng ở lại Thanh Tâm Tiểu Trúc và Long Tuyền Biệt Viện của chúng ta.” Tư Không Sơ Vũ lên tiếng nói.
“Đó là địa bàn của chúng ta, làm gì cũng tùy ý, đó mới là cảm giác của gia đình, ở khách điếm hay nhà người khác, dù có xa xỉ và hào nhoáng thế nào cũng không có được cảm giác thoải mái dễ chịu đó.” Dương Lôi cười nói.
Sau đó có người mang thức ăn và mỹ tửu tới.
Ba người ăn xong liền xuống phố, đã tới Đông Uyển Thành rồi thì cũng nên dạo một chút, Đông Uyển Thành cũng là một tòa thành bậc nhất ở Kình Thiên Vực.
Đông Uyển Thành buổi chạng vạng rất đẹp, tuy mức độ phồn hoa không bằng Đông Huyền Thành, nhưng cũng vượt xa Đan Đỉnh Thành và Lôi Minh Thành.
Dạ Thương dẫn Dương Lôi và Tư Không Sơ Vũ vào tiệm y phục mua mấy bộ y bào.
Ra khỏi tiệm y phục, ba người Dạ Thương liền tản bộ một cách tùy ý trước những sạp hàng nhỏ ở phía trước các gian hàng.
Những chủ sạp này đều là người tu luyện, họ lấy tài nguyên mình không dùng đến ra để đổi lấy thứ mình cần, rất nhiều người tu luyện đều làm như vậy.
Dạ Thương dùng Thanh Hư Đan đổi được không ít Thanh Hư Thảo, một lò Thanh Hư Đan có thể đổi được nguyên liệu của ba lò Thanh Hư Đan, đối với Dạ Thương mà nói thì rất có lợi.
Việc này đối với những người tu luyện không tìm được luyện đan đại sư mà nói cũng có lợi, tương đương với đôi bên cùng có lợi.
Tiếp đó Dạ Thương lại dùng linh thạch mua được hai cây Thái Hư Thảo, Dạ Thương vốn không cần mấy thứ này, nhưng người ở Dược Cốc, các thành viên Huyết Y Vệ đều cần.
Ba người tiếp tục quan sát phía trước, thấy có nguyên liệu phù hợp là Dạ Thương sẽ ra tay.
Sau đó Dạ Thương phát hiện ra tinh thạch thuộc tính Lôi, nhưng giá đòi hỏi rất cao, thượng phẩm linh thạch đổi tỷ lệ một trăm chọi một, cực phẩm linh thạch đổi tỷ lệ một chọi một.
Cái giá này cực kỳ cao, phải biết là năm mươi viên thượng phẩm linh thạch ở Đông Huyền Thành đã có thể mua được một trạch viện.
Đòi giá như vậy cũng hơi không thỏa đáng, tỷ lệ hối đoái linh thạch chênh lệch một cấp là một trăm, nhưng một trăm thượng phẩm linh thạch tuyệt đối không đổi được một viên cực phẩm linh thạch.
Cực phẩm linh thạch là tài nguyên rất khó thấy, cực phẩm linh thạch trên người Dạ Thương cũng là sản vật sau vài lần đại cơ duyên mới có được, người khác có lẽ còn chưa từng nhìn thấy cực phẩm linh thạch.
Tất nhiên, nếu giá không cao, thì tinh thạch thuộc tính Lôi này cũng chẳng đến lượt ba người Dạ Thương nhìn thấy.
Chủ sạp là một người tu luyện Vấn Hư cấp sáu, căn bản chẳng mấy quan tâm người khác có mua hay không.
“Thái Hư Đan được không?” Dạ Thương không muốn dùng linh thạch, đan dược hết thì có thể luyện chế, hơn nữa đối với cậu mà nói, đan dược ngũ giai đã dư thừa, nhưng thượng phẩm linh thạch và cực phẩm linh thạch thì giá trị lại cao, Tôn giả và Thánh giả đều có thể dùng.
“Thái Hư Đan tôi chỉ cần một viên, chênh lệch giá trị lớn quá, không cách nào bàn chuyện được.” Người đàn ông mặc áo đen này lên tiếng nói.
“Vậy Thanh Hư Đan thì sao?” Dạ Thương lên tiếng nói, cậu để ý thấy lúc mình nói tới Thái Hư Đan, khóe mắt của chủ sạp này giật giật.
“Năm mươi viên Thanh Hư Đan cộng thêm một viên Thái Hư Đan, đổi một viên tinh thạch thuộc tính Lôi.” Suy nghĩ một chút, người đàn ông này lên tiếng nói.
“Một trăm viên Thanh Hư Đan cộng thêm một viên Thái Hư Đan, đổi hai viên tinh thạch thuộc tính Lôi ở đây.” Dạ Thương nói ra ý định của mình.
“Thế này không ổn.” Chủ sạp lắc đầu.
Dạ Thương không nói gì, trực tiếp bước đi về phía trước, cậu cảm thấy người đàn ông này đang ép giá tại chỗ, cái giá cậu đưa ra đã không hề thấp.
“Được rồi, đừng đi, đổi cho các người!” Thấy Dạ Thương bỏ đi, chủ sạp này hô lên một tiếng.
“Một bình này là hai mươi viên.” Sau khi quay người lại, Dạ Thương lấy ra năm bình Thanh Hư Đan và một viên Thái Hư Đan, đưa cho chủ sạp, sau đó cầm lấy tinh thạch thuộc tính Lôi mà chủ sạp đã kiểm tra đan dược xong rồi đưa lại.
Liếc nhìn tinh thạch thuộc tính Lôi, Dạ Thương trực tiếp ném cho Dương Lôi, rồi tiếp tục bước đi.
“Kiếm được rồi, đan dược tuy trân quý nhưng vẫn có thể tìm được, chứ tinh thạch thuộc tính Lôi này thì cực kỳ khó có được.” Tư Không Sơ Vũ lên tiếng nói.
“Việc chịu thiệt, hắn chịu làm sao? Lúc nãy hắn còn không muốn đổi kìa!” Dương Lôi liếc nhìn Dạ Thương nói, rõ ràng là có chút không vui.
“Cửu sư tỷ, em biết hắn nhất định sẽ đổi, người tu luyện ai mà chẳng cần tài nguyên? Vả lại nếu hắn không đồng ý, em bỏ đi vài bước rồi quay lại hắn cũng sẽ đồng ý đổi thôi, em sẽ vì một viên đan dược mà từ bỏ tài nguyên mà Cửu sư tỷ cần sao?” Dạ Thương cười khổ nói.
“Được rồi! Là chị hiểu lầm em.” Dương Lôi khoác lấy cánh tay Dạ Thương nói.
“Chúng ta không thiếu tài nguyên, không thiếu linh thạch, nhưng cũng không thể để người khác chiếm tiện nghi một cách vô ích, được rồi, chúng ta tiếp tục săn bảo vật, ở đây thật sự có vài món đồ tốt.” Dạ Thương vỗ vỗ bàn tay đang nắm lấy khuỷu tay mình của Dương Lôi nói.
Tiếp đó ba người tiếp tục đi dạo, khi đi tới trước sạp hàng của một ông lão, bước chân đang tiến về phía trước của Dạ Thương lại dừng lại.
“Tiền bối, Thanh Hư Đan này bán thế nào?” Dạ Thương ngồi xổm xuống hỏi.
“Hai mươi thượng phẩm linh thạch một bình, một bình mười viên.” Ông lão lên tiếng nói.
“Cái giá này coi như được, vậy cho con một bình, đây là đá gì vậy?” Dạ Thương chỉ vào hai khối đá màu xanh đặt bên cạnh sạp hàng hỏi.
“Không biết, là ta có được trong một cổ di tích, lần đó suýt chút nữa là mất mạng, cũng không biết là nguyên liệu gì, nhưng cứng vô cùng, con muốn thì cũng là hai mươi thượng phẩm linh thạch, tuy không biết là nguyên liệu gì, nhưng tuyệt đối đáng giá đó.” Ông lão lên tiếng nói.
Dạ Thương chấn động trong lòng, người khác không biết đó là gì, nhưng cậu thì biết, nếu không nhầm, lần này cậu thực sự nhặt được bảo vật rồi.