Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 1065 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 398
Giữa thiên hạ, đều là người cầu học đạo của ta!

❊ ❊ ❊

Tân giáo sư Hạ Triều sắp sửa khai giảng!

Tin tức này nương theo gió xuân, nhanh chóng lan truyền khắp cả trường đại học, khơi dậy sự chú ý của vô số người.

Khi các sinh viên tò mò tìm kiếm, muốn xem Hạ Triều mở lớp gì, hàng chữ tên khóa học lập tức khiến hàng ngàn người tâm thần chấn động, tim đập nhanh hơn.

《Hệ liệt Trận đồ Hạt bạo》

Không ngờ lại là hệ liệt Trận đồ Hạt bạo do Hạ Triều khai sáng!

Thế nhân đều biết, loạt trận đồ này có sức ảnh hưởng thế nào trong quân sự. Tử mẫu liên bạo lôi, phi kiếm hạt bạo, phi kiếm hạt phân liệt, thậm chí là pháp khí mới phát triển là bệ phóng phi kiếm, những pháp khí này đều vì thế mà ra đời, uy năng hiệu quả ai cũng trông thấy rõ. Giờ nghe tin trận đồ này trở thành một môn học, có thể tùy ý cho người học, lập tức khiến không ít người nảy sinh tâm tư.

Loại trận đồ ưu tú này, sao có thể bỏ lỡ?

Vào khoảnh khắc tin tức được xác nhận, toàn thể sinh viên trong trường đều mong chờ, muốn đăng ký học khóa này. Thế nhưng, câu nói sau đó của phía chính quyền trường lại trực tiếp khiến một nhóm người ai oán kêu gào.

Thông báo của trường: Do vấn đề tích lũy và nguy hiểm khi học tập, sinh viên năm nhất không được phép chọn môn học này.

Tân sinh viên lập tức buồn bực.

"Sinh viên năm nhất không được chọn? Đây là phân biệt đối xử! Phân biệt đối xử thực sự!"

"Tại sao sinh viên khóa cũ được chọn, sinh viên năm nhất lại không được chọn?"

"Nguy hiểm? Học trận đồ học thì có thể có nguy hiểm gì chứ? Là sinh viên năm nhất, tôi mạnh mẽ yêu cầu mở khóa học này cho chúng tôi!"

---❊ ❖ ❊---

Cho dù tiếng lòng của tân sinh viên có cháy bỏng thế nào, cũng không ai đoái hoài, trường học chỉ có một ý kiến về việc này: Phủ quyết.

Một người cũng đừng hòng đụng vào.

Về chuyện này, các sinh viên cũ hả hê một chút, cũng không quá quan tâm, đều bận rộn bắt đầu đăng ký khóa học, chuẩn bị học tập.

Khi đăng ký, số người muốn học lại lên tới hàng ngàn người!

Ngoài sinh viên ra, còn có không ít trợ giảng, giảng viên, thậm chí là giáo sư trong trường nảy sinh hứng thú với khóa học này, định đến tận nơi để quan sát lắng nghe.

Tuy nói những tu sĩ này đều là cường giả Kết Đan cảnh, thực lực siêu phàm, cảnh giới phi thường, nhưng điều này không có nghĩa là hệ liệt Trận đồ Hạt bạo trung thấp cấp lại vô dụng với họ.

Đạt đến cảnh giới này, cái họ nhìn không phải là trận đồ, mà là ý tưởng và tư tưởng chứa đựng trong trận đồ đó.

Những thứ này mới là tinh hoa của trận đồ, chỉ người khai sáng trận đồ mới có thể thấu hiểu, những người khác hoàn toàn không biết. Nếu có thể tiêu hóa hết thảy, biết đâu sẽ giúp họ chạm đến lẽ tương thông, khai phá ra con đường của riêng mình.

Vừa hay, tầng lớp lãnh đạo nhà trường nhận định quá trình giảng dạy môn này khá nguy hiểm, cần có cường giả Kết Đan cảnh rảnh rỗi giúp trông chừng, nhân cơ hội này, không ít người lập tức tự nguyện xung phong, muốn có mặt để quan sát.

Thế là, một cảnh tượng kinh ngạc đã xảy ra. Số người xin bảo hộ khóa học lên tới gần cả trăm người!

Mà số lượng tu sĩ muốn dự thính, còn vượt xa con số đó.

Khi tin tức này thoát khỏi trường đại học, lan truyền ra khắp tinh không, trong Đông Châu tinh vực, không ít giáo sư, giảng viên danh tiếng ở các trường đại học khác đều chấn động tâm can, nảy sinh tâm tư nhiệt thiết.

Không ít người lập tức bắt đầu nộp đơn, xin đến Đông Châu Đại học dự thính, thăm dò sự huyền ảo của Trận đồ Hạt bạo.

Nhất thời, lại có một loại trạng thái cuồng nhiệt rằng "giữa thiên hạ, đều là người cầu học đạo của ta!"

Nói ra thì có vẻ hơi khoa trương, nhưng ngẫm kỹ lại, cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Lấy tên tuổi Trận đồ Hạt bạo mà khởi nghiệp, Hạ Triều không chỉ kiếm được gia tài bạc tỷ, trở thành một đại phú hào, những pháp khí tạo ra đều cực kỳ hot, mà còn lấy đó làm căn cơ, đạt được vị trí số một trên Thiên Bia, đạt thành tựu vô song. Thành tựu như vậy, đặt trong bất cứ thời đại nào của nhân đạo văn minh, đều có thể coi là không gì sánh kịp, hiếm có tu sĩ nào có thể sánh ngang!

Một tu sĩ như vậy mở lớp dạy học, nói là muốn phổ cập và thể hiện tâm đắc của mình, chỉ cần là một tu sĩ có lòng cầu tiến, đều sẽ biết điều mà chủ động yêu cầu quan sát, học tập loại trận đồ pháp này.

Khi hiệu trưởng Tôn Chính nhìn thấy những lá đơn này, không khỏi chấn động trong lòng.

Số người này……

Có chút đáng kinh ngạc.

Chỉ riêng đợt đơn đầu tiên nộp lên đã có tới năm sáu ngàn người, trong đó cấp bậc giáo sư có tới hơn một ngàn người. Số lượng tu sĩ khổng lồ như vậy, ngoài những buổi tập hội quy mô lớn ra, trạng thái bình thường đừng hòng tụ tập được nhiều đại lão Trận đồ học như thế.

"Chuyện này, vẫn nên hỏi ý kiến của Hạ Triều một chút."

Tôn Chính trầm ngâm một lát, thông báo chuyện này cho Hạ Triều, hỏi xem ý kiến của cậu. Đối với chuyện này, Hạ Triều hồi đáp rằng.

"Người muốn học, tôi tất nhiên có thể dạy. Nếu như chỉ có tu sĩ Đông Châu Đại học mới được học loại trận đồ này, thì cũng quá mức tịch mịch rồi."

Nhận được hồi đáp, Tôn Chính trong lòng tán đồng, nhưng nhìn vào danh sách này, lại lắc đầu.

"Số người vẫn quá nhiều."

"Đây chỉ là chương trình giảng dạy bình thường, không phải hội thảo học thuật, nhiều người tới quá sẽ rất phiền phức. Đây là giảng bài, giảng một lần là mười mấy tiết, thậm chí mấy chục tiết, ít nhất cũng phải vài tháng. Dung nạp nhiều tu sĩ Kết Đan cảnh như vậy, trật tự trường học chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, tốt hơn là cắt giảm bớt một số người."

Tôn Chính nhíu mày suy nghĩ một hồi, việc đầu tiên là cắt sạch mọi đơn xin của tu sĩ các trường khác chưa đạt tới cấp giáo sư.

Nhíu mày suy ngẫm thêm lần nữa, ông lại xóa sạch các giáo sư trường bạn có thành tựu không đạt tiêu chuẩn.

Lại cẩn thận nghiêm túc cân nhắc thêm một hồi, cuối cùng, ông cắt giảm bớt những giáo sư dư thừa ở mỗi trường.

Dù đã trải qua hai vòng này, số lượng tu sĩ muốn tới xem vẫn có tới ba bốn trăm người!

Gửi trả lại vô số giấy phép thông qua mạng lưới, có người vui mừng, có người ai thán, bao nhiêu tâm trạng, khó mà kể hết.

Mà sau một lúc xao động cảm xúc, không ít giáo sư ở các đại học khác lập tức đáp phi toa, từ nơi xa xôi mà đến, còn những người ở quá xa, trực tiếp dùng pháp trận truyền tống giữa các tinh cầu, vượt trời mà tới.

Bảy ngày sau.

Khóa học Trận đồ Hạt bạo chính thức khai giảng.

Vì số lượng người đăng ký quá đông, lớp học bình thường khó mà chứa nổi, vì thế, trường đại học đặc biệt mở ra một quảng trường kiểu mới, diện tích cực kỳ rộng lớn, rộng tới một cây số vuông, có thể chứa được hàng ngàn sinh viên, cùng hàng trăm cường giả Kết Đan cảnh.

Và khi các sinh viên chính thức nhập trường, nhìn nhau một lượt.

Hô!

Không ngờ lại tới nhiều người thế này?

Lập tức, tiếng ồn ào tựa như cơn gió lớn, cuồn cuộn cuộn trào lên, gào thét bốn phương tám hướng, quét sạch cả hội trường.

"Này, Vương Tử Hâm, sao cậu cũng tới đây?"

"Học chứ, học chứ, dù sao cũng là tâm đắc của tiên sinh Hạ Triều - một đại thiên kiêu, không học chắc chắn là lãng phí."

"Chẳng ai là kẻ ngốc cả, loại trận đồ ưu tú này mà không học, thì thật sự là lãng phí."

Trong tiếng ồn ào sôi sục, đang có hai thiếu niên đứng giữa đám đông, đối diện nhau, tựa như hai con gà chọi, vừa gặp mặt đã đối đầu.

Im lặng nhìn một lúc, một người nhạt cười mở miệng.

"Ồ? Lâm Tiểu Xuyên, cậu vốn chuyên tâm vào đạo Huyễn trận, sao cũng đăng ký Trận đồ Hạt bạo thế này?"

Người lên tiếng chính là một trong hai tu sĩ đó.

Trông cậu ta chỉ mới mười tám mười chín tuổi, khuôn mặt tuấn tú, phong thái rạng rỡ, vóc người cực kỳ vạm vỡ, tựa như một con trâu khỏe, đang chằm chằm nhìn thiếu niên trước mặt.

Mà đối diện cậu ta, tu sĩ tên Lâm Tiểu Xuyên đó thần sắc thản nhiên, trầm tĩnh, mỉm cười nói ra bốn chữ.

"Tu sĩ chúng ta, học vô chỉ cảnh."

Dừng một chút, cậu ta lại nói, "Hơn nữa, trên đời này cũng không ai quy định người học Huyễn trận thì không thể học Trận đồ Hạt bạo cả, đúng không? Theo tôi biết, Hạ Triều cũng là tu sĩ kiêm nhiều môn trận đồ học, học nhiều thêm một chút cũng không có hại gì. Vả lại, cậu xem..."

Nói rồi, cậu ta bĩu môi về phía người bên cạnh, "Cậu xem người kia kìa, nhìn khí huyết của anh ta xem, rõ ràng là một người tu hành Võ đạo, anh ta còn đến được, đương nhiên tôi cũng đến được thôi."

"Ồ, cách nói này cũng thông."

Tu sĩ vạm vỡ gật đầu, trong mắt đột nhiên bùng lên ngọn lửa nóng cháy, "Cậu và tôi kể từ khi nhập trường đến nay, luôn giữ thế giằng co, vẫn chưa phân định được cao thấp. Khóa học lần này, chúng ta lại so xem ai học nhanh hơn, cậu thấy thế nào?"

"Như ý cậu muốn."

Trên mặt Lâm Tiểu Xuyên dâng lên một tia kiêu ngạo, đầy tự tin nhận lời, rồi cả hai nhìn nhau một cái, hừ lạnh một tiếng, mỗi người tìm một chỗ ngồi xuống.

Rõ ràng, hai người này là thiên kiêu nhân đạo của trường đại học, ai cũng không phục ai, ngay cả khi sắp bắt đầu nghe giảng, vẫn đặt ra tiền cược, muốn tranh đua cao thấp.

Cảnh tượng này cũng không phải là duy nhất.

Giữa đám đông, không ít thiên kiêu đều đang âm thầm so kè, tâm tranh đua cực kỳ mãnh liệt.

Sau khi ồn ào một chập, các sinh viên mới lần lượt ngồi xuống, vẫn không ngừng khiêu chiến lẫn nhau.

Mà hành vi khiêu chiến này, sau nửa phút, lại tự động dừng bặt.

Bởi vì, các giáo sư đã vào sân.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »