Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1139
Trọc đầu, cũng mạnh lên rồi

❊ ❊ ❊

Một hồi lâu sau. Tiếng kêu thảm thiết biến mất. Lâm Phàm dang rộng hai tay, đón nhận đất trời, thở hắt ra một hơi.

"Sảng khoái." Không sai, chính là sảng khoái.

Thực lực của Bất Tử Thần Thụ quá yếu, nếu không phải sợ đánh hỏng, thì đã sớm đánh nổ nó rồi.

Lúc này. Thần thụ thu liễm cành lá, ôm chặt lấy nhau, tựa hồ như bị đánh sợ rồi vậy.

"Ta nhớ ra rồi, ngươi là công chúa Thanh Thanh của Nguyệt Thần tộc, trước kia chúng ta từng gặp một lần." Lâm Phàm hồi tưởng trong đầu, cuối cùng cũng nhớ ra người này là ai.

Hắn cúi người, vươn tay, sờ lên khuôn mặt dính đầy chất lỏng màu xanh lục, vô cùng tiếc nuối nói.

"Ngại quá, vừa nãy mới nhớ ra ngươi là ai, nếu không đã không đánh nặng tay như vậy, nhưng ta nghĩ chắc chắn ngươi đã bị một loại tà ác nào đó chiếm giữ rồi."

"Nói cho ta biết, ngươi là ai?"

Lâm Phàm chân thành nhìn thần thụ, một chuỗi liên chiêu vừa rồi, thực sự phải nói là, đánh rất sảng khoái.

"Đừng đánh ta, ta là Nguyệt Thần, ta là Nguyệt Thần của Nguyệt Thần tộc." Khuôn mặt phù nề trong Bất Tử Thần Thụ hoảng sợ kêu loạn.

Nguyệt Thần bị Lâm Phàm đánh cho không còn nhận ra người thân, trong lòng hoảng sợ, bị nỗi sợ hãi bao trùm.

"Nguyệt Thần?" Lâm Phàm suy ngẫm, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Sau đó cũng không hỏi thêm.

Bất Tử Thần Thụ đã bị khuất phục, chuyện sau đó đơn giản hơn nhiều.

"Huyết Luyện, ngươi có dự định gì?" Lâm Phàm hỏi.

Hắn cũng muốn để Huyết Luyện cùng hắn về tông, quá yếu, cho dù bốn trăm tám mươi triệu Huyết Thần Tử khô kiệt, nhưng huyết hải không cạn, dần dần vẫn có thể tu luyện khôi phục.

Nhưng mang trong mình trọng bảo, ngươi không gây sự với người khác, người khác cũng sẽ gây sự với ngươi. Lần sau mà còn chết nữa, thì thực sự rất khó xử.

Huyết Luyện tâm tình đã khá hơn nhiều, nhưng dù sao vì tông môn chết không ít người, tâm trạng có chút đè nén, "Lâm Phong chủ, tên thật của ta là Từ Hàn Minh, Huyết Luyện đã là chuyện quá khứ, không còn là hiện tại nữa."

"Hiện giờ, ta cũng không biết nên đưa họ đi đâu, nhưng tuyệt đối sẽ không vứt bỏ họ."

Lâm Phàm suy nghĩ, "Hay là ngươi đưa tông môn tới Viêm Hoa Tông đi, nơi đó đủ rộng, cũng có thể bảo vệ các ngươi."

"Được, Lâm Phong chủ, cảm ơn nhiều lắm." Từ Hàn Minh không do dự dù chỉ một chút, lập tức đồng ý.

Lâm Phàm hơi kinh ngạc, chẳng lẽ hắn đang đợi câu này của mình? Nghĩ lại thì thực sự có khả năng đó.

"Lâm Phong chủ, bần tăng hôm nay không có việc gì, không biết có thể tới quý tông một chuyến hay không?" Phật Ma chắp tay hỏi.

Mẹ kiếp! Giờ hắn lại có chút muốn đánh người. Phật Ma tên này, quả thực quá thâm hiểm.

Tịnh Thổ đã tặng cho hắn, giờ là kẻ vô gia cư, hiện tại muốn tới Viêm Hoa Tông một chuyến, hắn còn có thể từ chối sao?

"Đi đi, đi đi, đều đi cùng đi." Chuyện đã tới nước này, nói thêm lời vô ích cũng chẳng để làm gì.

Sau đó, mọi người rời khỏi nơi này. Nguyệt Thần tộc triệt để biến mất khỏi thế gian, mà Nguyệt Thần cùng Bất Tử Thần Thụ bị mang đi.

Viêm Hoa Tông. Khi Lâm Phàm trở về, các đệ tử đều sửng sốt, sư huynh thật bùng nổ, mang về nhiều thứ quá.

Đặc biệt là cái cây kia, càng kinh người hơn.

Lâm Phàm đem Bất Tử Thần Thụ trồng xuống, trong nháy mắt, rễ của Bất Tử Thần Thụ bắt đầu điên cuồng lan rộng, từ Thiên Đình rơi xuống, thẳng xuống tận sâu dưới lòng đất.

"Đồ nhi, đây là thần thụ gì vậy? Khí tức sinh mệnh lại nồng đậm như thế." Thiên Tu hỏi.

"Đây là Bất Tử Thần Thụ, bảo bối của Nguyệt Thần tộc, quả kết trên đó chính là bảo bối có thể khiến người chết sống lại mà trước kia đồ nhi tặng cho lão sư. Đồ nhi thấy thần vật này trái với thiên địa luân hồi, nên mang nó về, trồng ở đây."

"Sau này sư đệ sư muội mỗi người mang theo một ít, ra ngoài cũng có thể yên tâm hơn một chút."

Lâm Phàm nói đầy vẻ nghiêm túc, thực ra chỉ là nói nhảm, chẳng có chút gì đáng tin.

Thiên Tu gật đầu, "Ừm, đồ nhi quả nhiên suy nghĩ chu đáo, thần thụ loại này để ở bên ngoài đúng là tai họa."

"Ừm ừm." Lâm Phàm rất tán đồng cách nói của lão sư, "Vẫn là lão sư hiểu con."

Các đệ tử xung quanh nghe thấy những lời này, đều nhỏ giọng thảo luận với nhau.

Họ thảo luận chuyện Bất Tử Thần Thụ này có thể khiến người chết sống lại. Nghe ý của sư huynh. Sau này mỗi người họ đều sẽ có bảo bối này, ra ngoài cũng có được sự bảo đảm cực lớn.

Trong lòng họ vô cùng kích động. Cảm thấy tông môn càng ngày càng tốt.

Thanh Oa ngẩng đầu nhìn, trong đôi mắt hạt đậu lấp lánh hào quang chói mắt, "Bất Tử Thần Thụ, thế gian lại có bảo bối như vậy, chưa từng nghe thấy, nếu dùng quả này luyện chế đan dược, thì có thể luyện ra loại đan dược kinh người cỡ nào?"

Nó thậm chí có chút không dám tưởng tượng. Quá khủng bố. Thậm chí còn có chút phấn khích.

"Phật Ma, ngươi còn dám tới."

Đúng lúc này, những Chúa Tể từng bị Phật Ma giam giữ đã giết tới. Kẻ cầm đầu chính là Cốt Vương, hai thanh cốt đao tỏa ra sát ý.

Họ đang dạy người khác tu luyện, nghe tin Phật Ma tới, tự nhiên không thể dung nhẫn, nhấc đại đao lên là giết tới, muốn chém chết Phật Ma tại đây.

"A Di Đà Phật, các vị thí chủ vẫn khỏe chứ." Phật Ma điềm tĩnh, vững vàng, đối mặt với đám người đang khí thế hung hăng ập tới, không hề hoảng hốt, chắp tay chào hỏi.

"Giả vờ từ bi cái gì." Cốt Vương quát lớn một tiếng, tức giận muốn chém người.

Ma Tổ cũng khó chịu với Phật Ma đã lâu. Tuy nhiên, lão không biểu hiện ra ngoài, trong lòng rất nghi hoặc, không biết tên nhóc này sao lại đi cùng một chỗ với Phật Ma.

"Làm gì đấy? Muốn tạo phản hết hay sao, Cốt Vương, thu đại đao của ngươi lại cho ta, ngươi muốn chém ai?" Lâm Phàm đang trò chuyện vui vẻ với lão sư, liền bị đám người Cốt Vương cắt ngang.

Cốt Vương trừng mắt nhìn Phật Ma, sau đó có chút nhát gan, "Lâm gia, tên này hố chúng ta thảm hại như vậy, chúng ta đều hận không thể chém chết hắn."

"Có chém hay không tính sau." Lâm Phàm ngăn chặn hành vi thô bạo của họ.

Ra thể thống gì nữa? Tuyệt đối không ra thể thống gì. Đây là tông môn, nhắc tới chuyện chém chém giết giết cái gì.

Phật Ma mang theo nụ cười, "Lâm Phong chủ, chuyện này quả thực có liên quan lớn tới bần tăng, trước kia các vị thí chủ làm nhiều việc ác, bần tăng chỉ đành trấn áp họ, hy vọng có thể dùng Phật pháp gột rửa cái ác trong lòng họ, nhưng không ngờ cuối cùng vẫn không gột rửa được."

Lâm Phàm sửng sốt. Mẹ kiếp. Phật Ma này dù có thật sự thành Phật làm Tổ, cũng không thể mở mắt nói lời nói dối được chứ.

Chuyện trước kia, bản thân hắn không có chút tự nhận thức nào sao? Giam giữ họ ở đáy Phật Ma Tháp, rốt cuộc là vì cái gì?

Hiện tại lại nói là để gột rửa tội nghiệt trên người họ. Thật sự quá đáng sợ.

Xem ra mở mắt nói dối, không chỉ là bằng sáng chế của hắn và lão sư, mà là bằng sáng chế của tất cả mọi người.

"Đánh rắm." Cốt Vương không nhịn được mắng: "Tên trọc lư này thật sự quá giả tạo, ngươi trấn áp chúng ta, rốt cuộc muốn làm gì, tự ngươi trong lòng biết rõ, còn giả vờ hồ đồ với chúng ta."

Lâm Phàm cũng thấy hơi không nhìn nổi nữa. Phật Ma bị Cốt Vương bọn họ chém một trận, đó là đáng đời.

Chỉ là với tình hình hiện tại, Cốt Vương bọn họ hợp lực lại, e rằng cũng không phải là đối thủ của Phật Ma.

Phật Ma không giận, vẫn vô cùng bình hòa.

"Các vị thí chủ trong lòng nếu đã có ngọn lửa giận dữ như vậy, đó chính là lỗi của bần tăng, để tiêu trừ nỗi giận trong lòng các vị thí chủ, bần tăng nguyện đứng yên không động, để các vị thí chủ ra tay."

Dứt lời. Phật Ma đứng ra, đi về phía Cốt Vương, chắp tay, "Mời ra tay."

"Có chút thú vị." Lâm Phàm không ngăn cản.

"Được, đây là ngươi tự tìm." Cốt Vương giận rồi, mẹ kiếp cái này lại là không để hắn vào mắt, quá đáng, thực sự là quá đáng lắm rồi.

Đứng yên không động, để hắn ra tay, tên trọc này rốt cuộc có bản lĩnh gì, mà dám ngạo mạn như vậy.

Tuy nhiên. Ma Tổ trong lòng dường như đã hiểu ra một chút. Lần trước ở Phật Ma Tháp, dị biến của Phật Ma lão đều nhìn thấy.

Cốt Vương nhìn về phía Lâm Phàm, thấy Lâm gia không ngăn cản, thế là có thêm tự tin.

Keng! Hai thanh cốt đao tỏa ra khí tức sắc bén.

"Mời thí chủ ra tay." Phật Ma mang nụ cười nói.

"Được." Lúc này. Cốt Vương gầm thấp một tiếng, sức mạnh sôi trào, trên cốt đao ngưng tụ sức mạnh kinh người.

Khi sức mạnh ngưng tụ tới một mức độ nhất định. Ra tay rồi. Cốt Vương không giữ lại, cốt đao chém phá hư không, trực tiếp chém về phía đầu Phật Ma.

Đây là muốn chẻ đôi đầu của Phật Ma.

"Tốt..." Các Chúa Tể còn lại đều cười. Lát nữa họ sẽ được thấy đầu Phật Ma nở hoa như thế nào.

Bộp! Chỉ là, khi hai nhát đao này của Cốt Vương chém vào đầu Phật Ma, cảnh tượng họ muốn thấy, đã không xảy ra. Không có máu tươi. Cũng không có não chảy ra. Chỉ là tia lửa điện thì có không ít.

Cốt Vương lùi lại vài bước, hai tay khẽ run, không dám tin chằm chằm nhìn Phật Ma. Giống như gặp quỷ.

"Làm sao có thể." Cốt Vương lầm bầm, đây là chuyện không thể nào.

Phật Ma vẫn duy trì dáng vẻ vừa rồi, nụ cười vẫn rất rạng rỡ, "Cốt thí chủ, ngươi thấy sao? Nếu vẫn chưa thể tiêu tan cơn giận trong lòng ngươi, có thể tiếp tục tới."

"Phật Ma, ngươi đừng quá xướng cuồng, lão tử vừa nãy chỉ là không dùng sức mà thôi." Cốt Vương sao có thể nhịn được, nhổ nhổ hai bãi, lau tay, lại cầm cốt đao lên, hung mãnh chém về phía Phật Ma.

Nhát đao này uy thế cực mạnh. Hư không xung quanh lưỡi đao đều đang run rẩy.

Cốt Vương đem tất cả sức mạnh ngưng tụ trên nhát đao này, ngưng tụ thành một điểm, cũng ẩn chứa sự phẫn nộ của Cốt Vương khi bị trấn áp vạn năm.

Keng! Đầu Phật Ma cứ như làm bằng sắt vậy, lửa bắn tung tóe, nhát đao này không để lại một dấu vết nào trên đầu Phật Ma, ngay cả vết trắng cũng không có.

"Cái này..." Cốt Vương lùi lại, mặt đầy hoảng sợ, như gặp quỷ.

"Không thể nào, Phật Ma, sao ngươi lại trở nên mạnh mẽ như vậy."

Các Chúa Tể còn lại trong lòng chấn động cực lớn. Họ không cho rằng Cốt Vương đang nương tay, hai nhát đao này đều là thực sự, tuyệt đối không nương tay, cho dù là họ, muốn đỡ được, cũng phải liều mạng mới được.

Lâm Phàm lầm bầm. "Trọc đầu rồi, cũng mạnh lên rồi."

Phật Ma bây giờ, thật sự là trọc đầu rồi, trước kia trên đầu còn có tóc xoăn, hiện tại thật sự là trọc tới mức phát sáng.

"Được rồi, đừng tới nữa, các ngươi đã không phải là đối thủ của Phật Ma rồi." Lâm Phàm đứng ra ngăn cản.

Hiện tại khoảng cách giữa họ và Phật Ma đã lớn tới cực hạn. Phật Ma đứng đó cho họ chém cả đời, cũng chưa chắc đã chém ra được một giọt máu.

"Lâm gia, ngài giúp chúng ta chém một đao đi." Cốt Vương nói.

Phật Ma sắc mặt hơi có chút biến đổi, sau đó lên tiếng: "Cốt thí chủ, ta và Lâm thí chủ không thù không oán, nay còn có căn nguyên, không nên động đao."

Phật Ma có thể coi thường những Chúa Tể này, nhưng tuyệt đối không dám coi thường Lâm Phàm.

Nếu thực sự động thủ, hắn còn ngốc nghếch đứng tại chỗ cho đối phương chém, thì cái đầu này phải cứng tới mức nào, mới có thể đỡ được.

Lâm Phàm hài lòng gật đầu. Còn biết điều.

Nếu thực sự cuồng vọng, hắn không ngại tới một đao.

"Được rồi, đừng làm loạn nữa, Phật Ma đã thực sự thành Phật, nếu trong lòng các ngươi còn không phục, có thể tìm hắn trút giận." Lâm Phàm nói.

Cho dù Cốt Vương trong lòng không cam tâm. Nhưng Lâm gia đã lên tiếng rồi, thì còn biết làm sao. Chỉ đành bỏ qua.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1126
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.