"Không thể nào!"
Tô Thiên Tứ không dám tin hộ thể kim quang của mình lại bị nghiền nát dễ dàng như vậy. Hộ thể kim quang này thật sự là do ông trời ban cho hắn. Lúc mới sinh, nghe người trong thôn kể lại, ngày đó cửu tiêu long ngâm, sấm sét giao thoa, trong hư không xuất hiện hư ảnh của một con cự xà tám đầu.
Hắn tin rằng bản thân mình không hề tầm thường, bởi vì hắn là người mang thiên mệnh.
"Á!"
Tiếng thét thảm thiết hoàn toàn bùng nổ.
Lâm Phàm giẫm một chân lên lồng ngực Tô Thiên Tứ, đôi tay thô kệch đột ngột dùng sức, lập tức kéo đứt cả hai cánh tay của Tô Thiên Tứ, một vòi máu tươi lập tức phun ra, thậm chí có một tia máu bắn thẳng lên mặt Doanh Thăng, làm nhòe cả mắt hắn.
"Đồ rác rưởi."
Một cước giẫm mạnh lên đầu Tô Thiên Tứ, cái đầu như quả dưa hấu, vỡ nát tứ tung, máu chảy đầy đất, hắn chết ngay lập tức, chết không thể chết thêm được nữa.
Cầm lấy cánh tay kia, Lâm Phàm trực tiếp tháo chiếc nhẫn trữ vật xuống, sau đó vứt trước mặt Doanh Thăng đang ngẩn người ra.
"Nào, còn sót lại mỗi mình ngươi thôi. Ta đã nói rồi, đập chết là xong hết, không chết thì phải chết không toàn thây."
Ầm!
Mặt đất nứt toác, một đạo tàn ảnh xé toạc không khí, lao thẳng về phía Doanh Thăng. Cây lang nha bổng trong tay Lâm Phàm uy phong bá đạo, trực tiếp "phủ để trừu tân", từ dưới đánh ngược lên, hung hãn quất tới.
"Đáng ghét, ngươi dám giết Tô sư đệ." Doanh Thăng hoàn toàn nổi giận. Các trưởng lão trong tông môn đặc biệt coi trọng Tô Thiên Tứ, nay lại bị kẻ khác chém chết, dù cho hắn có giết chết đối phương thì cũng không thể nào nhận được sự tha thứ của tông môn.
Hai tay hắn chấn động, trong chớp mắt chấn động mấy chục lần, tung một quyền oanh thẳng vào lang nha bổng.
Bụp!
"Sức mạnh thật đáng gờm." Doanh Thăng biến sắc, mặt đỏ bừng, huyết khí trong người sôi trào mãnh liệt. Đối phương còn mạnh hơn cả khi giao thủ trước đó.
Sao có thể như vậy, sao có thể đột nhiên trở nên mạnh mẽ thế này.
"Chết đi cho ta." Tay trái Lâm Phàm vung chảo, ầm ầm bay tới, đập thẳng vào đầu Doanh Thăng.
Giữa lúc đại khai đại hợp, Doanh Thăng bắt được sơ hở, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười tàn nhẫn, "Ha ha, ta bắt được sơ hở của ngươi rồi."
"Phá Âm Sát Quyền."
Cương khí nghịch chuyển, tiếng nổ siêu thanh vang dội, vung ra một quyền theo đường thẳng. Đây là quyền mạnh nhất trong Phá Âm Sát Quyền, phá vỡ tốc độ âm thanh, tiếng nổ tạo thành quyền phong, xé toạc mọi thứ.
Một quyền oanh vào cơ thể Lâm Phàm, xuyên thấu qua người hắn.
"Ha ha!" Doanh Thăng cười lớn. Khi đang định vận cương khí chấn động để làm vỡ nát ngũ tạng lục phủ của đối phương, thì hắn phát hiện đối phương đã nắm chặt lấy tay mình.
"Hắc hắc, ta bắt được sơ hở của ngươi rồi." Lâm Phàm cười, năm ngón tay sắc bén như mũi dao, siết chặt lấy tay đối phương, sau đó vung chảo, đập thẳng lên đầu hắn.
Doanh Thăng phát điên, thấy đối phương tấn công vào đầu mình, lập tức chuyển dịch cương khí, bao bọc lấy đỉnh đầu, tạo thành một tầng cương tráo.
Bụp!
Chảo sắt đập mạnh lên trên, sức mạnh kinh người chấn động khiến não hải Doanh Thăng đảo lộn, bên tai vang lên từng đợt âm thanh nổ ầm ầm.
"Ngươi rốt cuộc là yêu quái gì." Doanh Thăng không ngờ mình tung một quyền xuyên thủng nhục thân hắn, đối phương vậy mà vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không những cười với hắn mà còn liên tục phản kích.
Thương tích thế này sao có người chịu nổi chứ.
Thông thường khi trọng thương, không phải là nhục thân chết trước, mà là bị nỗi đau đớn dày vò đến chết, nhưng Lâm Phàm hoàn toàn không có cảm giác đau đớn, căn bản không cảm nhận được bất kỳ sự đau đớn nào, tinh thần vẫn ở trạng thái đỉnh phong.
Chỉ có máu tươi không ngừng chảy ra, cơ thể thiếu máu, cuối cùng dẫn đến cái chết.
Từng cái chảo đập xuống, tầng cương tráo bảo vệ đầu Doanh Thăng cũng rung chuyển không ngừng, thậm chí xuất hiện dấu hiệu rạn nứt.
"Chết đi." Lâm Phàm quát lớn, sức mạnh cuồn cuộn bùng nổ, ầm một tiếng, chảo sắt đập nát cương tráo, sau đó nện tới tấp vào đầu Doanh Thăng.
Chịu đòn nặng nề như vậy, Doanh Thăng lùi lại không ngừng, đầu óc như muốn nổ tung.
Bụp!
Cú đòn cuối cùng, đầu Doanh Thăng lập tức xẹp xuống, hai đầu gối khuỵu xuống, chuẩn bị quỳ trên mặt đất.
Lâm Phàm ánh mắt bình thản, rất điềm tĩnh rút tay ra, "Ngươi thật sự quá yếu, so với La Chinh Nhất kia, còn yếu hơn một chút."
"Quên chưa nói cho ngươi biết tên ta, thực ra ta tên là Lâm Phàm, không phải là Mãi Mãi Đề Thiết Cao, nhưng tiếc quá, ngươi không nghe thấy được nữa rồi."
Giờ chẳng còn ai nữa, còn diễn xiếc làm gì, cứ trực tiếp đại khai đại hợp, ngang dọc tung hoành, không ngươi chết thì ta vong, cái gọi là bắt lấy sơ hở, tất cả đều là lừa người.
Lục soát một lượt, lấy sạch tài phú trên người Doanh Thăng, "Nhớ kỹ, khi ngươi bắt được sơ hở của ta, chính là lúc ngươi phải chết."
Lâm Phàm khoanh chân ngồi xuống, máu chảy lênh láng. Quyền này tuy đánh xuyên cơ thể mình nhưng không trúng nội tạng, khiến sinh mệnh lực của mình thất thoát rất chậm.
Ánh mắt hắn khinh bỉ nhìn về phía Doanh Thăng đang nằm đó bất động.
"Đồ bỏ đi, thế mà cũng đánh không chuẩn, còn bắt ta phải tự mình ra tay."
Không chút do dự, hắn rút ngay Thái Hoàng Kiếm tự đâm mình một phát.
Mười giây sau.
Hồi sinh.
Lâm Phàm thở dài, lần này thu hoạch thật sự quá phong phú, đồng thời chém giết đám người này, điểm tích lũy cũng không tệ, hiện tại điểm tích lũy đã có hơn năm vạn.
Chỉ còn thiếu một chút nữa là có thể lĩnh ngộ 《Kinh Long Đại Thiên Công》, nhưng hắn lại nhớ tới Mặc Kinh Trập kia, kẻ ngốc đó không biết đã đi đâu rồi?
Nhưng nhìn tình hình thì chắc là chạy thoát rồi.
Còn về 《Phá Âm Sát Quyền》 này, ban đầu còn muốn lĩnh ngộ, nhưng giờ thì ngay cả một chút suy nghĩ cũng không có. Công pháp rác rưởi, ngoài tốc độ nhanh một chút ra thì chẳng có tác dụng gì, thà để dành điểm tích lũy còn hơn, trực tiếp rút thưởng.
Đã một thời gian không rút thưởng rồi, tích lũy đến giờ, cơ hội rút trúng giải lớn chắc chắn rất cao.
Đi đến trước Vạn Quật Môn, lấy lá bùa ra, cửa đá mở ra một khe nhỏ, ánh sáng bao phủ, hắn trực tiếp biến mất tại chỗ, tiến vào Vạn Quật hiểm địa chứa đầy tài phú vô tận kia.
Cửa đá đóng lại, hiện trường ngoài máu tươi và thi thể đầy đất ra thì không còn vật gì khác, mọi thứ trở lại vẻ yên tĩnh.
Bất ngờ!
Từ thi thể Tô Thiên Tứ đột nhiên có một đoàn sương mù màu lục từ từ bay lên, sau đó làn sương mù màu lục càng lúc càng đậm, dần dần hình thành một đạo hư ảnh, hư ảnh này dường như được tạo thành từ một loại sức mạnh nào đó.
Nếu có cường giả nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ vô cùng kinh ngạc, đây là nguyên thần ký thác, đầu thai chuyển thế.
Đạo hư ảnh này, chính là một con yêu thú hung mãnh, cự xà tám đầu tám đuôi, tuy rất nhỏ, nhưng nhìn thấy bộ dạng này, đều có thể bị vẻ hung ác của nó làm cho kinh hãi.
Lúc này hư ảnh còn mơ mơ màng màng, dường như chưa tỉnh táo lại, sau một hồi chấn động, hư ảnh khôi phục thần trí, khi ánh mắt nhìn thấy thi thể vỡ nát, ngay cả đầu cũng không còn kia, hồi lâu không hoàn hồn, như thể đờ đẫn.
Mà hư ảnh này nhìn thi thể kia, càng nhìn càng thấy quen thuộc, cảm giác hình như là chuyển thế chi thân của mình, lập tức không tiếng động, gầm lên giận dữ.
"Rốt cuộc là kẻ nào đã chém giết chuyển thế chi thân của bản tọa, đáng ghét, thật sự đáng ghét! Sao lại là đồ bỏ đi như vậy, ngay cả ba tháng cuối cùng chờ nguyên thần thức tỉnh cũng không chịu nổi, đồ bỏ đi."
Hư ảnh lay động, rõ ràng là rất suy yếu, sau đó tám cái đầu lắc lư, há cái miệng khổng lồ dữ tợn, hút mạnh một cái. Những thi thể bị Lâm Phàm đập chết kia, dường như bị hút mất thứ gì đó, không ngừng khô héo, cuối cùng biến thành từng cái xác khô như đá.
Vút!
Đạo hư ảnh hóa thành một luồng sáng, bay thẳng về phía xa.