Vừa tới Thái Thản Tông, trưởng lão Hỏa Dung đã không thể chờ đợi thêm được nữa, rời khỏi nơi này, trực tiếp bước vào hư không, lao về phía chiến trường.
Đối với trưởng lão Ka-En mà nói, có thể kết giao chí thân với Viêm Hoa Tông, thật sự là một loại vinh hạnh.
Nhìn trưởng lão Hỏa Dung xem, đến đây còn chưa kịp nghỉ ngơi một chút, đã lập tức lao tới chiến trường, đây là bậc lo lắng cho Thái Thản Tông họ đến nhường nào.
Đệ tử dưới trướng vô cùng cảm kích.
"Vừa rồi chính là trưởng lão đỉnh cao Hỏa Dung của Viêm Hoa Tông, bây giờ ngài ấy đã tới giúp Tông chủ bọn họ rồi."
"Tượng Thần Tông xuất hiện vô số cường giả, nhưng giờ chắc không sao rồi, trưởng lão Hỏa Dung đã tới giúp, nhất định có thể hóa giải nguy cơ lần này."
Lâm Phàm nhìn hư không, hắn cảm nhận được sâu trong nội tâm trưởng lão Hỏa Dung có một loại chiến ý sắp bùng nổ, xem ra là nhịn đã lâu.
Trong hư không vô tận, tốc độ của Hỏa Dung tăng lên đến cực hạn, hư không vốn không gì không phá được, dưới khí thế mạnh mẽ của ông, lập tức nứt toác.
"Lão phu chờ đợi đã lâu rồi."
Trong mắt Hỏa Dung chiến ý dạt dào, thân hình được bao phủ bởi ánh lửa, khi hư không chạm vào đều bị đốt cháy xèo xèo thành hư vô.
Thực lực này, quả thực quá mạnh mẽ.
Lâm Phàm lúc này cũng có chút không thể chờ đợi thêm: "Trưởng lão Ka-En, chúng ta cần phải đi đâu để giúp đỡ?"
Ka-En nhìn về phía Lâm Phàm, tuy trong mắt ông, người trẻ tuổi trước mắt này tu vi chỉ mới Địa Cương cảnh, nhưng không hề xem nhẹ, bởi vì đây là đồng minh tốt nhất của họ.
"Các vị, mong hãy tới các thành trì giúp đỡ canh giữ. Đệ tử Tượng Thần Tông xuất chinh toàn tông, tạo thành vòng vây đối với các tòa thành của tông ta. Nếu Tông chủ bọn họ thất bại, thì đệ tử Tượng Thần Tông sẽ tấn công thành ngay lập tức."
Trưởng lão Ka-En trong lòng vô cùng lo lắng, Tông chủ bọn họ không thể thất bại. Nếu thất bại, hậu quả sẽ không thể lường trước được.
Nếu chiến lực đỉnh cao của Thái Thản Tông đều thất bại, vậy đệ tử còn lại còn ai có thể đấu với bọn chúng, cũng chỉ là cá nằm trên thớt đợi làm thịt mà thôi.
"Trưởng lão Ka-En, vị này là Lâm sư huynh, Phong chủ Vô Địch Phong của tông ta, cũng là ái đồ của trưởng lão Thiên Tu." Vương Thiên Trọng cũng đi theo tới.
Trưởng lão Ka-En biến sắc, ánh mắt lại nhìn về phía Lâm Phàm, không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Hóa ra là ái đồ của trưởng lão Thiên Tu, thất lễ, thất lễ."
Lâm Phàm đối với những hư danh này không để tâm lắm, cảm thấy sẽ ảnh hưởng tới hành động của mình: "Trưởng lão Ka-En khách khí rồi, hiện nay Thái Thản Tông đối mặt với đại địch, nên tới hiện trường ngay lập tức. Mong trưởng lão Ka-En nói cho biết những tòa thành nào cần canh giữ, để chúng ta còn kịp thời tới đó."
"Được, vậy đành phiền các vị."
Trưởng lão Ka-En trong lòng cũng cảm thán, ái đồ của trưởng lão Thiên Tu quả nhiên không tầm thường, chỉ là nghĩ đến tình hình tông môn đang đối mặt, cũng không nghĩ được nhiều như vậy, chỉ có thể nhờ cậy sự giúp đỡ của Viêm Hoa Tông.
Thái Thản Tông họ rất nghèo, nghèo đến mức cực hạn. Viêm Hoa Tông giúp họ về đan dược, công pháp, kỹ thuật luyện đan, trận pháp vân vân, họ chỉ có thể dùng sự nhiệt tình lớn nhất để báo đáp Viêm Hoa Tông.
Ngoài những thứ này, không biết lấy gì để báo đáp.
"Lâm sư huynh, để ta đi cùng huynh đi." Vương Thiên Trọng lên tiếng.
"Không cần, ngươi đi nơi khác đi." Lâm Phàm xua tay, hắn đã chọn xong nơi rồi, tu vi của Vương Thiên Trọng quá yếu, đi cũng không giúp được gì nhiều.
"Ngươi đi theo ta."
Lâm Phàm để mắt tới một trưởng lão Thiên Cương lục trọng, xem như là hộ vệ tùy thân, nếu gặp phải kẻ địch Thiên Cương ngũ trọng, thì có thể để trưởng lão này nghiền ép lên, bản thân hắn cuối cùng sẽ dặm thêm một nhát.
Nếu không gặp thì là tốt nhất.
"Tuân lệnh." Kim Quyền gật đầu, người trước mắt này là ái đồ của trưởng lão Thiên Tu, đồng thời cũng là Phong chủ Vô Địch Phong, sau này có lẽ sẽ trở thành người ngồi vào vị trí Tông chủ.
Tuy ông thân là trưởng lão, nhưng về thân phận và địa vị, lại không sánh bằng đối phương.
Vương Thiên Trọng đầy vẻ oán trách nhìn Lâm Phàm, hắn muốn đi theo Lâm sư huynh, nhưng không ngờ Lâm sư huynh lại chê hắn, điều này làm hắn rất đau lòng.
"Phế Hỏa Thành!"
Nơi hắn chọn chính là tòa thành này, không phải vì tòa thành này có gì ghê gớm, mà xung quanh Phế Hỏa Thành còn có mấy tòa thành tương liên, điều này cũng có nghĩa là đệ tử Tượng Thần Tông có rất nhiều ở đó.
"Kim trưởng lão, chúng ta đi thôi, cứ đi tới Phế Hỏa Thành."
Thiên Mệnh Hà Đồ xé mở hư không, trực tiếp bao bọc Lâm Phàm vào trong, lao về phía phương xa.
Kim Quyền bám sát phía sau, bước chân giẫm một cái, xé rách hư không, xuyên không mà đi.
Trưởng lão Ka-En trong lòng lo lắng: "Lâm Phong chủ này chỉ dẫn theo một người đi qua, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
Vương Thiên Trọng xua tay: "Sẽ không đâu, thực lực Lâm sư huynh rất mạnh, dù là cường giả Thiên Cương cảnh cũng tuyệt đối không phải đối thủ, hơn nữa có Kim trưởng lão đi theo, dù gặp phải cao thủ Thiên Cương cảnh thất trọng cũng có thể hộ tống Lâm sư huynh rời đi an toàn."
Hắc Thánh Thiên Sơn.
Đây là chiến trường cổ xưa nhất của Thái Thản Tông, truyền rằng khi Thái Thản Tông tách ra từ Tượng Thần Tông, hai vị khai sáng tông môn đã quyết một trận tử chiến tại đây.
Nơi này hoang vu vô cùng, đá lởm chởm, không có một chút sức sống nào, khí tức hoang vu ùa tới, đất đai đen kịt, như thể vì bị máu tươi tưới đẫm đã lâu nên mới trở nên đen sạm.
Lúc này, bên chân trời, vô số tiếng oanh tạc bùng nổ.
Ựng!
Một luồng sức mạnh hồn hậu lại chứa đựng uy nghiêm vô tận truyền đi trong hư không, âm thanh này giống như tiếng voi rống.
Ầm ầm!
Hư không nổ tung, một đạo thân hình khổng lồ rơi từ trong hư không xuống.
Thân hình này cao tới vài trăm trượng, hiện ra hình người, cơ bắp trên thân thể như rễ cây cổ thụ, quấn quanh trên bề mặt, cơ bắp rắn chắc lại cường tráng, như thể ẩn chứa sức mạnh vô cùng vô tận.
Nhưng người khổng lồ cường hãn như vậy, lúc này lại bị một bàn chân khổng lồ dẫm đạp từ trong hư không xuống, máu tươi phun trào, ngực thậm chí còn bị lõm xuống.
Ựng!
Âm thanh lại vang lên lần nữa, cả hư không nổ tung, một đạo hư ảnh cổ xưa thân người đầu voi đạp hư không mà tới.
Hư ảnh này tay cầm Phá Chướng Thần Phủ đen kịt, tay cầm niệm châu, khí tức bạo ngược đầy trời ùa ra, khí tức ngưng kết thành thực chất, trong luồng khí tức ngưng thực này, có từng con cự tượng bạo ngược đang lao đi, dẫm đạp mọi thứ nhìn thấy.
"Phổ Đồ, tử kỳ của ngươi tới rồi, cho dù Viêm Hoa Tông tới giúp các ngươi cũng vô ích." Hư ảnh thân người đầu voi, âm thanh hào hùng, truyền đi giữa đất trời.
Mà trong hư không, các trưởng lão Thái Thản Tông đang đại chiến với Tượng Thần Tông, nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức gào thét xé lòng.
"Tông chủ..."
Nhưng tất cả đã quá muộn.
Trong hư không, một bàn chân voi khổng lồ dẫm đạp xuống, sức mạnh khủng bố trực tiếp ép hư không không ngừng sụp đổ, còn Phổ Đồ đang nằm trên mặt đất chỉ cảm thấy toàn thân như bị gân cốt đứt đoạn, ông không ngờ Tượng Thần Tông lại có loại bảo bối này, trực tiếp trấn áp ông xuống.
"Chết đi cho ta."
Bàn chân voi khổng lồ bùng nổ ánh sáng vô tận, uy thế cường hãn trực tiếp oanh thiên hạ xuống, nghiền ép về phía Phổ Đồ.
Nhưng đột nhiên.
Hư không bị người xé rách.
Một đạo thân hình trực tiếp lơ lửng trong hư không, giơ tay lên, trực tiếp đỡ lấy bàn chân voi khổng lồ này: "Phổ tông chủ, dạo này khỏe không?"
Phổ Đồ lập tử cảm thấy áp chế toàn thân tiêu tan sạch sẽ, khi nhìn thấy người đàn ông tóc đỏ rực trong hư không, lập tức đại hỷ: "Hỏa Dung..."
"Haha, chia tay mấy chục năm, gặp lại lần nữa, có chút xa lạ rồi. Nhưng không sao, cứ để lão phu xem xem con cự tượng này lợi hại thế nào."
Trong chớp mắt, sắc mặt Hỏa Dung ngưng trọng, một đoàn hỏa diễm bùng nổ từ tim, đoàn hỏa diễm này dường như có linh tính, trực tiếp bao bọc cái chân voi này lại.
Một tiếng hét thảm vang vọng đất trời.
"Hỏa Dung, ngươi dám làm bị thương ta." Thân người đầu voi gầm thét giận dữ, thế nhưng ngọn lửa trên chân voi lại bùng lên dữ dội, ngay cả hư không cũng bị thiêu đốt thành hư vô.
"Làm bị thương ngươi thì đã sao."
Hỏa Dung quát lớn một tiếng, hai tay lật một cái, đất trời đột nhiên thay đổi, liệt diễm vô cùng thiêu đốt đất trời, cả đất trời như thể rơi vào biển lửa.
"Liệt Diễm Thương Khung."
Vừa ra tay chính là đại chiêu, liệt diễm đất trời ngưng tụ tại một điểm, trực tiếp tiêu diệt thân người đầu voi kia.
Các trưởng lão Thái Thản Tông lúc này hưng phấn không thôi, viện quân cuối cùng đã tới.
"Thánh Đường Tông, các ngươi đừng trốn tránh nữa, đã tới rồi thì ra cả đi, hôm nay lão phu sẽ thỉnh giáo các ngươi cho tốt."
Mái tóc dài đỏ rực tung bay trong không trung, trên mỗi sợi tóc đều cháy lên một ngọn lửa, khí thế càng như mặt trời giữa trưa, khác biệt rất lớn với một Hỏa Dung luôn chú trọng nguyên tắc trong tông môn.
Đồng thời sau lưng, một tôn Viêm Hỏa Thần Linh, đội vương miện thần linh, trong thần nhãn cháy lên hỏa diễm hừng hực, đứng trong hư không, hai tay vạch một cái, đất trời đều bị thiêu đốt, thực lực bậc này khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Đây chính là Thiên Cương Chân Thân của trưởng lão Hỏa Dung, Viêm Thần.
Lập tức, trong hư không, ba đạo thân hình hiện ra, ba đạo thân hình này khuôn mặt mơ hồ, không nhìn rõ diện mạo thật, nhưng uy thế tỏa ra lại là sức mạnh ngập trời, cường hãn vô cùng, dù chỉ là đứng trong hư không cũng khiến hư không có cảm giác không thể chịu đựng nổi.
"He he, lén lút quỷ quyệt, đến diện mạo thật cũng không dám lộ, Thánh Đường Tông các ngươi quả thật là vô sỉ vô cùng."
Hỏa Dung không chút sợ hãi, Phá Ma Thiên Thần Trùy lơ lửng bên cạnh.
"Phá Ma Thiên Thần Trùy!"
Ba đạo thân hình nhìn thấy bảo bối này, lập tức sững sờ, dường như là không ngờ tới.
"Haha, bản thể lão phu tuy chưa tới, nhưng cũng muốn chơi đùa với các ngươi một chút."
Ngay lúc này, trên Phá Ma Thiên Thần Trùy, đột nhiên đứng dậy một đạo hư ảnh, đạo thân hình đó hiển nhiên chính là Thiên Tu, tuy khí tức không bằng bản thể, nhưng vẫn cường hoành vô cùng.
Hỏa Dung trong lòng bất đắc dĩ, ông đã tự hỏi sư huynh sao lại nỡ lòng cho mình mượn Phá Ma Thiên Thần Trùy này, hóa ra là chính ông ấy muốn tới chơi đùa một chút.
Mà Phá Ma Thiên Thần Trùy này cũng là bảo bối lợi hại nhất của Thiên Tu, có thể dung chứa sức mạnh mạnh mẽ nhất của ông.
Phế Hỏa Thành.
Tòa thành này lúc này vô cùng áp bức, con dân bên trong, người thì ngồi dưới đất, người thì vẻ mặt kinh hoàng.
Bởi vì sự tấn công của Tượng Thần Tông khiến họ rơi vào cảnh lo âu.
Các đệ tử Thái Thản Tông canh giữ ở đây, nhưng đối mặt với vòng vây của Tượng Thần Tông, họ cũng có cảm giác bất lực.
Họ đã nhìn thấy, trong số đệ tử Tượng Thần Tông bao vây họ, có cường giả thực sự tồn tại.
Nếu tông môn bên kia thất bại, e rằng trong nháy mắt sẽ bị Tượng Thần Tông tiêu diệt.
Đột nhiên!
Hư không Phế Hỏa Thành nứt ra một kẽ hở, hai đạo thân hình từ bên trong bước ra.
Đệ tử Thái Thản Tông nhìn thấy cảnh này, sắc mặt đại biến, tất cả đều cảnh giác lên.
"Đệ tử Viêm Hoa Tông tới cứu viện, không cần căng thẳng."
Người chưa tới, tiếng đã tới trước.
Đệ tử Thái Thản Tông nghe được những lời này, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Một số đệ tử hưng phấn gào lên: "Tông môn hữu hảo của chúng ta tới cứu chúng ta rồi, mọi người đừng lo lắng, chúng ta sẽ không sao đâu."
Thế nhưng khi nhìn thấy chỉ có hai người bước ra.
Tất cả mọi người đều ngơ ngác.