Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 812 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0377
Vai vế này không thể loạn (Chương 2)

❊ ❊ ❊

“Thối lắm!”

Một chiêu đột ngột ập tới khiến Hỗn Loạn Quân Chủ kinh hãi, nhưng uy thế bán thần há lại đơn giản đến thế.

Hắn nâng tay lên, một đạo ánh sáng màu xám bùng nổ từ lòng bàn tay.

Hư không như bị chia cắt âm dương, cuối cùng dung nạp vào nhau, có ý chí hỗn loạn, lại càng có quy tắc hỗn loạn chống đỡ một phương trời.

“Thứ gì thế này? Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi sự chống cự chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.”

Lâm Phàm trực tiếp nện xuống, nhưng lại bị đạo ánh sáng màu xám kia chặn đứng.

“Ha ha ha, càn rỡ, thật sự quá càn rỡ! Ngươi tưởng rằng có thể trấn áp Thần Trật thì có thể trấn áp được bản quân chủ sao? Ngươi có biết quy tắc hỗn loạn này đáng sợ tới mức nào không…”

Rắc!

Tiếng động giòn tan truyền đến, giữa hai nắm đấm, vạn trượng hào quang như con quay xoay tròn bùng nổ, chiếu rọi đất trời.

“Không thể nào!”

Hỗn Loạn Quân Chủ kinh hãi tột độ, không thể tin nổi. Hắn tận mắt chứng kiến quy tắc hỗn loạn của mình vậy mà bị đánh nát, một cảm giác lạnh sống lưng trào dâng từ dưới lòng bàn chân lên.

“Chế Tài, Lôi Đình, cứu ta…”

Lôi Đình Quân Chủ ngẩng đầu nhìn lên, cũng chỉ biết lực bất tòng tâm.

Chế Tài Quân Chủ hành động, hư không rung chuyển, Chế Tài Chi Thương bùng phát hào quang rực rỡ, lao thẳng về phía Lâm Phàm.

“Bản quân chủ muốn chế tài ngươi!”

Thương này nhanh đến cực hạn, xuyên thấu cả hư không, vô số quy tắc quấn quanh mũi Chế Tài Chi Thương, hình thành một dòng lũ xuyên thấu.

Ý chí!

Chế Tài Quân Chủ gầm lên một tiếng, ý chí bán thần ngưng tụ trong đó. Đây là chiêu mạnh nhất của hắn, dù thế nào cũng phải chém giết tên nhóc này tại đây.

Đệ tử Viêm Hoa Tông không nhìn thấy quá trình, nhưng cũng biết có bán thần ra tay giúp đỡ, lập tức gào thét, mắng chửi.

“Đê tiện vô sỉ, vậy mà lấy nhiều hiếp ít!”

“Lâm sư huynh, cẩn thận!”

Máu trong người họ đã sôi sục.

Có đệ tử máu mũi đã phun ra.

“Kích động quá, Lâm sư huynh thật sự quá mạnh, máu của ta không nhịn được muốn phun ra ngoài rồi!”

Đệ tử vừa phun máu vừa ngước nhìn hư không, họ không thể quên được cảnh tượng trước mắt, đây là khoảnh khắc huy hoàng nhất, vinh quang nhất của Viêm Hoa Tông.

Mà vinh quang lần này, chính là Lâm sư huynh một mình nghiền ép bán thần Thánh Đường Tông.

“Đánh lén ta à? Muốn đầu thai gấp như thế, tìm chết.” Lâm Phàm giẫm một chân lên người Hỗn Loạn Quân Chủ, sau đó vươn tay trực tiếp chộp lấy Chế Tài Chi Thương.

“Hửm?” Chế Tài Quân Chủ ngẩn người, Chế Tài Chi Thương trong tay hắn vậy mà không thể cử động. Lập tức, một luồng sức mạnh không thể chống đỡ truyền đến, Chế Tài Chi Thương tuột khỏi tay, bị Lâm Phàm bắt lấy.

“Đáng ghét!”

Đối mặt với tên điên này, Chế Tài Quân Chủ cảm thấy sắp có chuyện chẳng lành xảy ra, chẳng màng đến Chế Tài Chi Thương nữa, dậm chân đạp không, hóa thành một đạo lưu quang, kéo giãn khoảng cách.

Chỉ là khi nhìn thấy cảnh trước mắt, lòng Chế Tài Quân Chủ như đang rỉ máu.

Lâm Phàm dùng hai tay cố sức, sống sờ sờ bẻ gãy Chế Tài Chi Thương.

Hắn cẩn thận đánh giá một chút, độ dài vừa vặn, hơn nữa bên trong còn có quy tắc của Chế Tài Quân Chủ duy trì, cũng coi như là một món đồ tốt cứng cáp không gì phá nổi.

“Đồ súc sinh, đây là thứ ta vất vả cực khổ…” Chế Tài Quân Chủ ngửa mặt lên trời gào thét, trong lòng không cam tâm chút nào, chỉ là nhìn thấy ánh mắt kia của Lâm Phàm, hắn lại hơi sững sờ.

“Câm miệng, bằng không lát nữa sẽ dùng thứ này đâm chết ngươi.”

Lâm Phàm nhe răng cười, vô cùng tà ác.

Đâm thế nào thì còn phải xem biểu hiện của đối phương thế nào đã.

“Chiến lực của đồ nhi có chút mãnh liệt quá nhỉ. Bốn tên bán thần của Thánh Đường Tông này tuy yếu, nhưng cũng không đến mức quá yếu. Nếu đồ nhi trở thành bán thần, vậy lão phu làm sư phụ này chẳng phải sẽ bị đánh cho nhừ tử sao?”

“Không được, không được, phải vào Thiên Không Chi Thành xem rốt cuộc vị thần kia là tình huống gì.”

Làm thầy thì phải có thực lực của thầy, dù nói trò giỏi hơn thầy là chuyện đương nhiên, nhưng thế này thì nhanh quá rồi.

“Á á á á!”

Hỗn Loạn Bán Thần đang gầm rống, hắn cảm nhận được nỗi nhục nhã vô tận, đứng dưới mặt đất ngửa nhìn hư không.

“Lâm Phàm, tên tiểu súc sinh ngươi, ta Hỗn Loạn đời này kiếp này, nếu không…”

Lời còn chưa dứt, lưu quang từ hư không rơi xuống, Lâm Phàm tay cầm mảnh Chế Tài Chi Thương bị bẻ gãy, mạnh mẽ quất lên thân thể Hỗn Loạn Quân Chủ.

“Lão bất tử bán thần, đừng nói nhảm, nếm thử chiêu thức tự sáng tạo của ta đi: Gậy gộc dạy dỗ con hiếu thảo!”

Trong chớp mắt, bóng gậy chớp nhoáng, hình thành những bóng đen dày đặc, thậm chí hình thành một cơn bão nghịch lưu, đây là do tốc độ quá nhanh mà tạo thành.

Một gậy quất vào miệng Hỗn Loạn Bán Thần, răng rụng tung tóe.

Một gậy quất vào eo, mắt lồi ra, miệng há hốc.

Một gậy quất vào mông, thậm chí lưỡi thè ra ngoài vì không chịu nổi đau đớn.

Bạch bạch bạch!

Lúc này, ở đó đã không còn nhìn thấy bóng dáng đâu nữa, chỉ có bóng gậy đan xen dày đặc hình thành một cơn bão, khiến tất cả mọi người trợn mắt hốc mồm.

Lão Hắc bay lượn trên Vô Địch Phong, im lặng một lúc lâu, thở dài vô hạn.

“Bản tọa e là kiếp này vô vọng rồi.”

Dù không dùng mắt thường để thấy, nhưng khí tức này đã đủ khiến kẻ khác kinh hãi. Tuy không bằng thời kỳ đỉnh phong hoàn mỹ của hắn, nhưng cũng không phải là thứ mà hắn có thể so bì.

Vân Tiêu Phong.

Vương Thánh Khang và Huyền Thanh đã quỳ trên mặt đất, hai người nhìn nhau.

“Ngươi nói Vân sư huynh còn có cơ hội không?”

“Chắc là… có chứ.”

“Nhưng khí thế này thật sự quá đáng sợ, đó là bán thần của Thánh Đường Tông đấy.”

Vương Thánh Khang đứng dậy, đứng thẳng lưng, vô cùng nghiêm túc nói: “Bán thần thì sao? Hắn cũng là người thôi.”

Câu nói này tuy không có uy lực gì lớn, nhưng Huyền Thanh nghe xong, đột nhiên sững sờ: “Đúng, chỉ cần là người thì vẫn còn cơ hội.”

Giờ khắc này, hai người ngước nhìn phương xa, nơi đó không phải là Lâm Phàm, mà là Vân Tiêu sư huynh của họ đang chiến đấu.

Vút!

Một đạo phong mang sắc bén ập tới. Hỗn Loạn Quân Chủ đã sưng vù mặt mũi, ánh mắt vô hồn, khi cảm nhận được khí thế này, muốn chạy nhưng lại không chạy nổi.

Hai tay, hai chân đều đã sưng lên biến dạng, chỉ cần nhúc nhích một chút đều đau đớn không chịu nổi.

“Cho ngươi một cơ hội lựa chọn, muốn chết hay muốn sống?” Phong mang dừng lại, nửa mảnh Chế Tài Chi Thương đặt ngang bên cạnh đầu Hỗn Loạn Quân Chủ.

Miệng Hỗn Loạn Quân Chủ sưng đến mức không thể khép lại, ngọn lửa trong lòng dù có đốt cháy đủ để hủy diệt thế giới, nhưng cũng không thể bùng phát ra.

“Ta không tin, ngươi dám động thủ với ta…” Hỗn Loạn Quân Chủ chật vật thốt ra những lời này.

Chế Tài Quân Chủ hoảng loạn nói: “Hỗn Loạn, sống đi!”

Hỗn Loạn Quân Chủ liếc mắt nhìn Chế Tài Quân Chủ: “Ngươi câm miệng cho ta! Ta bảo ngươi cứu ta, ngươi lại chỉ đứng bên cạnh nhìn, ta nhớ kỹ rồi.”

“Không phải…”

Chế Tài Quân Chủ muốn giải thích nhưng lại không biết nói gì. Hắn thật sự rất bất lực, loại sức mạnh kia căn bản không phải thứ họ có thể chống đỡ.

Giờ đây, Hỗn Loạn đổ lỗi cho hắn, đây là làm rạn nứt tình cảm đồng môn của họ, cuối cùng chỉ có thể đổ lỗi cho Thiên Tu.

“Thiên Tu, ngươi dạy dỗ đồ đệ tốt thật, ngươi đang đẩy Viêm Hoa Tông các ngươi hoàn toàn vào hố lửa đấy. Thánh Đường Tông tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi đâu.”

“Liên quan gì đến lão phu? Lại không phải lão phu đánh các ngươi. Chế Tài đệ đệ đừng nghĩ nhiều thế làm gì, lo chăm sóc cho bản thân trước đi, lát nữa tới lượt ngươi rồi, nghĩ xem nên làm gì đi.” Thiên Tu ngồi trấn thủ ở đó, chắc chắn không thể để mấy tên này trốn thoát.

“Ngươi…” Máu trong lòng Chế Tài Quân Chủ suýt nữa phun ra, thậm chí không hiểu sao chuyện này lại xảy ra.

Chẳng lẽ Viêm Hoa Tông thật sự quyết tâm muốn khô máu tới cùng sao?

“Không tin à? Vậy tạm biệt.” Lâm Phàm cười, cổ tay động đậy, trực tiếp lao về phía Hỗn Loạn Quân Chủ.

Dù chưa bị đập nát đầu, nhưng Hỗn Loạn đã cảm nhận được luồng sức mạnh hủy diệt này, trong chớp mắt:

“Ta muốn sống!”

Bùm!

Nửa mảnh Chế Tài Chi Thương nện lên đầu Hỗn Loạn, nhưng thu tay lại rất nhanh, nên chỉ tung ra một chút sức lực.

Nhưng chỉ một chút sức lực này thôi cũng đủ khiến Hỗn Loạn ngã xuống đất, máu tươi phun trào.

“Gọi cha mau!” Lâm Phàm ngồi xổm xuống, xách Hỗn Loạn Quân Chủ lên.

“Làm người làm việc nên chừa đường lui, sau này còn gặp lại.” Hỗn Loạn Quân Chủ cúi đầu, mở lời.

“Không gặp lại nữa.” Lâm Phàm lắc đầu, tiện tay vung vẩy nửa mảnh Chế Tài Chi Thương trong tay.

“Viêm Hoa Tông không phải tôn lão sao?”

Tự mình mở miệng gọi cha, đây là nỗi nhục nhã cỡ nào? Hơn nữa hắn lại là bán thần của Thánh Đường Tông, nếu gọi ra, mọi thứ đều tiêu tùng.

“Đó là người khác, còn ta là trường hợp đặc biệt, tam vô quản giáo (không giáo dục, không lễ nghĩa, không phép tắc), lưu manh đầu đường xó chợ, chuyên môn đánh mấy lão già bất tử như các ngươi. Nhanh lên, thời gian có hạn, lát nữa còn phải đánh hắn nữa. Ngươi cũng thấy rồi đấy, hắn ở bên cạnh cứ đứng nhìn ngươi bị đánh, hơn nữa vũ khí này còn là của hắn.”

Lâm Phàm vung vẩy vũ khí trong tay nói.

“Súc sinh, ngươi đừng ngậm máu phun người!” Chế Tài Quân Chủ giận dữ, cả người như muốn nổ tung.

Dạ Ma Bán Thần trốn thật xa, chỉ là thiên địa đã bị Thiên Tu phong tỏa, mặc cho hắn oanh tạc thế nào cũng không thể phá nổi một khe hở.

Hỗn Loạn Quân Chủ nhìn Chế Tài, lại nhìn Lâm Phàm, cuối cùng cúi đầu.

“Cha!”

“Phi! Đồ rùa con, đồ xương mềm, còn muốn nhận ta làm cha? Ngươi còn không đủ tư cách ứng cử đâu, nằm sang một bên đi.”

“Sư phụ, giúp con trông chừng chiến lợi phẩm, đừng để hắn chạy.”

Lâm Phàm trực tiếp ném Hỗn Loạn Bán Thần qua đó.

“Yên tâm đi đồ nhi, năng lực trông giữ đồ vật của vi sư vẫn có.” Thiên Tu cười nói, sau đó nhìn Hỗn Loạn Quân Chủ: “Hỗn Loạn đệ đệ, xin hãy thông cảm, đồ nhi của ta là vậy đấy, thực ra nó không có ác ý gì đâu, chỉ là đùa một chút thôi. Nếu thật sự nhận ngươi làm con, vậy vai vế giữa chúng ta chẳng phải loạn hết cả lên sao? Chẳng phải ngươi trở thành cháu của lão phu rồi ư?”

Phụt!

Hỗn Loạn Quân Chủ nhịn không nổi nữa, một ngụm máu già phun ra, nằm đó co giật: “Các ngươi tàn nhẫn lắm…”

Lâm Phàm xoay cổ, nửa mảnh Chế Tài Chi Thương vỗ vỗ vào lòng bàn tay: “Chế Tài Quân Chủ, Lôi Đình Quân Chủ, bây giờ cuối cùng cũng có thời gian để nói chuyện tử tế với hai người rồi, nhất là ngươi, Chế Tài Quân Chủ.”

“Hì hì!”

Nụ cười này của hắn khiến Chế Tài Quân Chủ lùi lại một bước, một luồng hơi lạnh bùng phát từ trong lòng.

“Vô Địch Phong phong chủ Lâm Phàm, không ngờ ngươi đã trưởng thành tới mức độ này. Viêm Hoa Tông có thể có một đệ tử như ngươi, coi như là một kỳ tích. Nhưng ngươi đừng quên, sự mạnh mẽ của Thánh Đường Tông đáng sợ hơn ngươi nghĩ gấp ngàn vạn lần.”

Hắn không cho rằng mình có thể thắng được đối phương, chỉ là tất cả những chuyện này xảy ra quá nhanh.

Từng ở thánh địa Thiên Thần Giáo, hắn và Hỗn Loạn liên thủ đủ để nghiền ép đối phương, nhưng nay kết quả lại là đối phương nghiền ép họ.

Sự thay đổi lớn lao này thật khó lòng chấp nhận.

Tiến bộ quá nhanh.

“Rồi sao nữa?” Lâm Phàm bước về phía Chế Tài Quân Chủ, sau đó đi tới trước mặt hắn.

“Ta nhận thua.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:306
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.