Mặt trời mới mọc, trời dần dần sáng.
Lâm Phàm đã sắp tẩu hỏa nhập ma, hai mắt trợn trừng, gần như muốn bốc lửa.
"Rốt cuộc ngươi có thể thành công hay không a." Hắn thực sự sắp sụp đổ, thí nghiệm cả đêm, số lần chết không cần phải nói, nhưng cũng không thể bắt nạt người khác như vậy chứ, ít nhất cũng phải cho ta thành công một lần đi.
Lần cuối cùng, không thành công, liền đi chết.
Đột nhiên!
Ngay khi Lâm Phàm sắp tiến vào trạng thái cuồng bạo, một màn không thể tin nổi đã xảy ra.
Trên chỗ trống của "Nhân giai công pháp sáng tạo chỉ nam" đột nhiên xuất hiện một hàng chữ.
《Kim Thân Thối Thể Quyết》: Nhục thân tăng phúc, Kim Cang Bất Hoại, khổ tu trị +3.
Nhân giai thượng phẩm.
"6666..." Vừa nhìn thấy phần giới thiệu này, cả người hắn gần như muốn bay lên, tình huống này cũng quá tốt rồi, không còn gì để nói, chắc chắn rồi.
Tu luyện một giây, được ba điểm khổ tu trị.
Một phút 180 điểm, một giờ là 10800 điểm, thời gian nâng cao tu vi được rút ngắn đáng kể.
Rất tốt.
Lâm Phàm tâm mãn ý túc, khổ cực lâu như vậy, cuối cùng cũng tạo ra được công pháp Nhân giai thượng phẩm, hắn dù sao cũng đã rất thỏa mãn rồi.
Trong tông môn, đệ tử Thối Thể cảnh cơ bản đều tu luyện 《Thối Thể Quyết》, tốc độ tu hành chậm hơn hắn một đoạn dài, hơn nữa hắn còn có hiệu quả tăng phúc, còn dư ra một cái Kim Cang Bất Hoại, nghĩ tới thôi cũng thấy hơi phấn khích.
---❊ ❖ ❊---
Nơi ở của Hoàng Phú Quý.
Đệ tử chân chó thấy sư huynh đang bận rộn, vội vàng chạy tới, mặt đầy nịnh nọt nói: "Sư huynh, để ta làm, lần này nhất định có thể bán hết chỗ phế thiết này."
Những phế thiết này chất đống ở đây, hắn nhìn mà thấy chướng mắt, nhưng phần lớn gia sản của Hoàng sư huynh đều ném hết vào đây rồi, nếu vứt đi thì cũng thật đáng tiếc.
Hắn là một tên chân chó trung thành, phải vì sư huynh giải ưu bài nạn: "Sư huynh, tin ta đi, ta đã nghe ngóng rõ ràng rồi, đám đệ tử Luyện Khí đường kia hiện giờ đang rất cần phế thiết, chắc chắn sẽ mua với giá cao."
Hoàng Phú Quý trừng mắt một cái: "Đừng nói nhảm, mau đóng gói cho ta, theo ta tới chỗ Lâm sư đệ."
Làm chân chó, tự nhiên là mắt nhìn tám hướng, khả năng xem mặt bắt hình dong thì không cần phải bàn, nhìn dáng vẻ này của Hoàng sư huynh, chắc chắn là muốn tìm tên kia gây phiền phức, dùng thực lực nghiền ép, bắt đối phương phải mua chỗ phế thiết này.
Tốt, thực sự là quá tốt rồi.
---❊ ❖ ❊---
Trên đường đi.
Không ít đệ tử nhìn thấy Hoàng Phú Quý đều chỉ trỏ, nhỏ giọng thảo luận.
"Thấy chưa, Hoàng sư huynh phát tài rồi, giá thị trường phế thiết hiện giờ cao lắm, đã bị thổi lên tới ba khối một cân rồi."
"Nhưng ta hiện giờ cũng có không ít phế thiết, tìm ai thu mua đây?"
"Giữ lại đi, ngươi là đồ ngốc à, hiện giờ Hoàng sư huynh đã bão hòa rồi, tạm thời không thu nữa, nhưng trong tương lai, giá này chắc chắn còn cao hơn, nên cứ tích trữ hàng, đợi sau này tăng giá rồi hẵng bán tháo."
Đệ tử này giống như biết nội tình, giải thích với đồng môn bên cạnh, bọn họ rất lạc quan về thị trường phế thiết trong tương lai.
Hoàng Phú Quý không hề để ý đến đám đệ tử xung quanh nói gì, hiện giờ hắn chỉ có một suy nghĩ, đó là mang chỗ phế thiết này đến cho Lâm sư đệ.
Trước kia vì một chuyện nhỏ mà nảy sinh hiểu lầm.
Nhưng sau lần ra ngoài lịch luyện này, thái độ của hắn đối với Lâm sư đệ đã thay đổi rất lớn, đồng thời nảy sinh lòng cảm kích.
Đặc biệt là màn Lâm sư đệ đỡ một kiếm cho mình, hắn khó lòng quên được, đêm đến khi nhắm mắt lại đều hồi tưởng lại chuyện này, bất giác hốc mắt đã ướt đẫm.
Trong phòng.
Lâm Phàm tu luyện xong, đối với kết quả tu luyện lần này cảm thấy rất hài lòng, cũng không uổng phí bấy lâu nay, mỗi lần tu luyện hắn đều ghi chép lại lộ trình, không ngừng thí nghiệm.
Hiện tại môn công pháp này đã đạt đến Nhân giai thượng phẩm, muốn sáng tạo ra công pháp mạnh hơn nữa thì chỉ có thể rút được "Huyền giai công pháp sáng tạo chỉ nam".
"Lâm sư đệ." Bên ngoài truyền đến tiếng gọi.
Lâm Phàm đẩy cửa ra, khi nhìn thấy Hoàng Phú Quý đẩy xe nhỏ tới, trong lòng có chút nghi hoặc, không biết Hoàng sư huynh đây là muốn làm gì?
Không phải là vì quan hệ giữa chúng ta hơi quen thuộc một chút, nên muốn kéo đống phế thiết này tới bắt mình mua giúp chứ?
Hắn hiện tại phải bình tĩnh, nếu thực sự là vậy, phải tìm cách khéo léo lừa gạt qua chuyện này, mình không thể chịu thiệt thòi lớn được.
"Hoàng sư huynh, có chuyện gì sao?" Lâm Phàm lười biếng hỏi.
Tu luyện xong lại quên mất tự sát, làm bây giờ chẳng còn chút tinh thần nào.
Tên chân chó bên cạnh Hoàng Phú Quý lập tức đứng ra, mặt đầy phẫn nộ: "Hoàng sư huynh là cái tên mà ngươi có thể gọi sao?"
Bốp!
Tên chân chó đã chuẩn bị sẵn sàng để gào thét.
Đột nhiên!
Hắn cảm thấy mình như thể bay lên, cả người bay sang một bên khác.
Hoàng Phú Quý tiến lên, nắm lấy tay Lâm Phàm, vô cùng áy náy nói: "Lâm sư đệ, sư huynh trước kia từng nảy sinh hiểu lầm với đệ, hy vọng đệ có thể tha thứ cho sư huynh."
Sau đó chỉ vào đống phế thiết: "Đây là sư huynh tặng cho sư đệ, hy vọng sư đệ có thể nhận lấy."
"Sư huynh, không cần phải như vậy, sư đệ không hề để trong lòng." Lâm Phàm sững sờ, vội vàng hoàn hồn, vừa nãy làm hắn giật mình, tưởng là tới bắt mình trả tiền, không ngờ là tới tặng quà, nhưng mình là kiểu người tùy tiện lấy đồ của người khác sao?
Rất hiển nhiên, là có.
Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, đây chính là truyền thống mỹ đức của người Hoa Hạ chúng ta kiếp trước mà.
"Ây da, sư huynh, những thứ này sao đệ có thể nhận, nhất định phải trả tiền, dù sao đây cũng là thứ sư huynh dùng tiền thật bạc thật mua về." Lâm Phàm cảm thán nói.
Hoàng Phú Quý cảm động không thôi, đại nam tử hán nước mắt gần như đã chảy ra.
Hắn không ngờ sư đệ lại vì hắn suy nghĩ như vậy, tiền tài tuy quan trọng, nhưng trong mắt hắn thì sao sánh được với Lâm sư đệ, nhưng Lâm sư đệ có tâm ý này, hắn cũng khó mà từ chối.
"Mọi chuyện đều nghe theo sự sắp xếp của sư đệ." Hoàng Phú Quý vỗ tay Lâm Phàm, chân thành nói.
"A?"
Mắt chữ O mồm chữ A.
Nhịp điệu này có chút không đúng a.
Hoàng sư huynh, sao huynh có thể đồng ý ngay như vậy, chẳng lẽ không nên nói "Không cần, không cần", những thứ này đều là sư huynh tặng cho sư đệ sao.
Kịch bản không phải nên diễn ra như thế này sao?
Người của thế giới này sao ngay cả lời khách sáo cũng không hiểu thế, như vậy rất khó trò chuyện a.
Nhưng lời đã nói ra rồi, cũng không thể nuốt lời, nếu không thì cái mặt già này biết để vào đâu.
"Được, đã như vậy, vậy đệ xin nhận lấy, vừa vặn sư đệ cũng đang cần dùng gấp, nhưng chuyện tiền bạc này, sư đệ phải nói với sư huynh một tiếng, phải thư thả một chút, đợi qua một thời gian nữa, sư đệ sẽ hai tay dâng lên." Dù sao bản thân cũng không quá cần mặt mũi, nói ra những lời này, cũng chẳng thấy có vấn đề gì cả.
Hoàng Phú Quý cũng muốn gỡ gạc lại chút vốn, nhưng sư đệ đã mở lời, hắn tự nhiên đồng ý ngay: "Được, không sao cả, chỉ cần sư đệ không có ý kiến gì với sư huynh là được."
Lâm Phàm vỗ vai Hoàng Phú Quý: "Đâu có, đâu có, còn phải cảm ơn sư huynh tin tưởng sư đệ, sư huynh cứ yên tâm, qua thời gian nữa, sư đệ nhất định sẽ đưa tiền tới."
"Được." Hoàng Phú Quý gật đầu, hắn rất tin tưởng Lâm sư đệ.
Nhưng cái "qua thời gian nữa" này, thì có chút không chính xác lắm.
Rốt cuộc qua bao lâu mới tính là "qua thời gian nữa" đây?
Mà hắn hiện tại cũng đúng là cần chỗ phế thiết này, chế tạo một vài quả lựu đạn, con yêu thú kia còn đang đợi mình, có được những thứ này, điểm tích lũy đúng là vật trong túi.