Lâm Phàm và Lạc Vân tìm kiếm rất lâu, không thấy một chút dấu vết nào. Hắn không muốn Cửu Sắc Lão Tổ chết, khó khăn lắm mới có cơ hội này, phải kiếm một mẻ thật tốt. Đây là một cuộc giao dịch.
Cửu Sắc Lão Tổ thân là Lão Tổ của Đan Giới, địa vị cao quý, tài phú trong tay càng kinh người. Những linh đan đó đối với người khác là vô giá chi bảo. Đối với hắn, những linh đan này có thể tăng khổ tu trị, nâng cao tu vi lên tầng thứ cao hơn.
Đột nhiên! Từ phương xa có tiếng vọng lại. Âm thanh này đối với Lâm Phàm mà nói, chính là thiên âm, cả người hắn đều phấn chấn hẳn lên.
"Chưa chết là tốt rồi."
Đây là giọng của Cửu Sắc Lão Tổ. Nghe có chút hoảng loạn, nhưng trung khí mười phần, khẳng định không có vấn đề gì cả.
"Nhanh, nhanh, lão tổ của các ngươi chưa chết, mau chóng qua xem thử." Hắn bây giờ tâm tình thoải mái không chịu nổi, chỉ cần còn sống là tốt, vậy thì cuộc giao dịch này có thể kết thúc hoàn mỹ. Đương nhiên, muốn từ trước mặt hắn mà chém giết Cửu Sắc Lão Tổ thì là chuyện không thể nào. Đây không chỉ là một sự khiêu khích. Mà còn là sự không ủng hộ đối với cuộc giao dịch của hắn. Cho nên, gặp phải tình huống này, chỉ có thể dùng nắm đấm để dạy đối phương cách làm người.
Cửu Sắc Lão Tổ đang bị nhốt trong lò đại hỉ, nụ cười trên mặt vô cùng rạng rỡ. "Các ngươi mau thả ta ra, hảo huynh đệ của ta tới rồi đấy, chỉ các ngươi thì e là thật sự không phải đối thủ đâu. Nhưng hảo huynh đệ đó của ta cũng giống ta, đều là người nhiệt tình, hiếu khách. Hiện tại thả ta ra, chuyện này coi như chưa từng xảy ra, lão phu mời các ngươi tới Đan Giới làm khách."
Cửu Sắc Lão Tổ vui mừng khôn xiết, thậm chí có chút cảm động, Vực Ngoại Giới dung hợp, chẳng có lấy một người bạn chân thành. Nhưng vị Lâm Phong chủ này lại là một ngoại lệ, thật sự đã tới. Cảm động, thực sự quá cảm động. Hắn thậm chí không biết nên nói gì mới có thể biểu đạt sự hưng phấn trong lòng.
"Ha ha, lại có người tới, rất tốt, thổ dân Vực Ngoại Giới, tới bao nhiêu cũng như nhau cả thôi, đợi đem ngươi luyện hóa thành bản nguyên linh đan, liền lấy Đan Giới làm căn cứ. Nếu ngươi lập huyết thệ hiệu trung, có thể đại phát từ bi, cho ngươi phục vụ chúng ta, trở thành một thành viên trong chúng ta, điều này đối với ngươi mà nói, là một loại vinh quang vô thượng, càng là một thiên đại cơ duyên chưa từng tưởng tượng tới." Nam tử áo bào vàng giọng điệu trầm hùng, tản ra uy thế của bá chủ.
Cửu Sắc Lão Tổ nghe lời này, lập tức không phục, "Ngươi đánh rắm à, lời này mà cũng nói ra được? Còn hiệu trung các ngươi, lão phu đường đường là Đan Giới Lão Tổ, hiệu trung mấy tên gia hỏa các ngươi, vậy chẳng thà chết đi cho xong." Hắn biết mấy tên này không đơn giản, cảnh giới ngang bằng với hắn, thậm chí còn yếu hơn hắn một chút. Nhưng thủ đoạn cực nhiều, giống như là một kẻ vô cùng lạc hậu, gặp phải sự tồn tại vô cùng tiên tiến. Chỗ nào cũng bị đè ép, cảm giác đó thực sự rất khó chịu.
Bành! Trên không trung, một đạo thân ảnh rơi xuống đất cuồng bạo. Mặt đất vỡ vụn, hình thành mạng nhện.
"Cửu Sắc Lão Tổ, ngươi như vậy cũng quá thảm rồi đó." Lâm Phàm hai chân đạp đất, cái cảm giác chân đạp đất thật sự rất sướng. Thế nhưng, khi vừa liếc nhìn tình cảnh của Cửu Sắc Lão Tổ, hắn liền ngây người. Đây là tình huống gì thế này. Đường đường là Đan Giới Lão Tổ, lại bị người ta nhốt trong lò đan, chỉ lộ mỗi cái đầu ở bên ngoài. Đây là muốn đem Cửu Sắc Lão Tổ phản phác quy chân, luyện chế thành đan dược thuần chính nhất hay sao?
Cửu Sắc Lão Tổ có chút xấu hổ, khẽ ho khan, "Lâm Phong chủ, ngươi phải cẩn thận đấy, thủ đoạn của ba tên này có chút quỷ dị, lão phu cũng là nhất thời không chú ý nên mới trúng chiêu của bọn chúng." Hắn cố hết sức biện giải cho bản thân. Tình huống bây giờ, quả thực có chút không hay lắm. Tình cảnh bản thân đang ở, nhìn kỹ mà xem, một cái lò luyện đan, mà hắn lại chính là Lão Tổ Đan Giới, hiện tại bị người ta nhốt trong lò, ngươi nói xem đây là chuyện gì? Khẳng định chính là cá nằm trên thớt, mặc cho người ta cắt xẻ, không có bất kỳ dư địa phản kháng nào.
"Thật hay giả đấy, sao bản phong chủ lại cảm thấy, hoàn toàn không giống chút nào nhỉ." Lâm Phàm quan sát, chính là không quá tin lời Cửu Sắc Lão Tổ nói, hơi giả trân à nha.
Cửu Sắc Lão Tổ rất lúng túng. Lời này nói ra, tuy chính hắn tin. Nhưng Lâm Phong chủ không tin, thì đó cũng là chuyện nằm trong dự liệu.
"Lão tổ..." Lạc Vân Thần Nữ thấy lão tổ nhà mình bộ dạng như vậy, cũng có chút không nhìn nổi nữa. Nhưng cũng may không có người khác ở đây, nếu không việc này chắc chắn sẽ ảnh hưởng rất lớn tới danh dự của Đan Giới Lão Tổ. Hơn nữa lão tổ hiện tại là người nổi tiếng của Vực Ngoại Giới. 《 Đan Giới Chi Chủ 》 rất hỏa bạo, không biết là thần tượng trong lòng của bao nhiêu người trẻ tuổi. Nếu để bọn họ biết thần tượng bị người ta bắt nạt thảm thiết như vậy, e là cũng sẽ đau lòng lắm.
Hai nam một nữ khẽ nhíu mày. Bọn họ ở đây, đối phương không thấy sao?
"Tiểu tử, ngươi là lai lịch thế nào?" Nam tử áo bào vàng trong giọng điệu có một tia vẻ cợt nhả, hắn không hề để đối phương vào mắt. Nhìn kỹ xem. Rất trẻ. Có thể có bản lĩnh bao lớn chứ. Bọn họ tuy nhìn bề ngoài trẻ tuổi, nhưng đều là những tồn tại đã trải qua vô số chém giết, thời gian tu luyện càng là trên trăm năm. Hơn nữa trăm năm này đối với bọn họ mà nói, vẫn còn rất trẻ.
"Các ngươi lại là ai?" Lâm Phàm hỏi. Hắn nhìn ba người đối phương, khí tức rất thâm hậu, nhìn là biết cao thủ. Tuy nhiên so với Cửu Sắc Lão Tổ thì yếu hơn một chút. Nhưng có thể trấn áp Cửu Sắc Lão Tổ, chắc chắn có chút thủ đoạn.
"Nói nhảm với hắn làm gì, bắt lấy là rõ ràng ngay." Nam tử bên cạnh nam tử áo bào vàng quát lớn, sau đó hóa thành một đạo lưu quang, biến mất tại chỗ. Tốc độ của hắn rất nhanh, càng có khí thế thâm hậu bộc phát ra, ngưng tụ ở chân.
"Trấn!" Nam tử hét lớn một tiếng, xuất hiện ở bên cạnh Lâm Phàm, nhấc chân lên, khí thế cuồng bạo quét qua, không khí bị ép nén, khí lưu khủng bố quấn quanh trên chân, đủ để xé rách thương khung.
"Cẩn thận!" Lạc Vân kinh hô, thần sắc kinh hãi, quá khủng bố, cảm giác không gian xung quanh đều bị ngưng kết, nếu mục tiêu là nàng, dù có phản ứng kịp cũng không thể chạy thoát.
Lâm Phàm thản nhiên, lười cả động đậy.
Bành! Một tiếng trầm đục vang lên. Lực lượng quá mạnh, cú đá này quét lên cổ Lâm Phàm, tạo ra cả làn sương trắng nồng đậm, đồng thời sự xung kích mãnh liệt bắn ra xung quanh, mặt đất đều bị xé rách, kéo dài ra tận phương xa.
"Hắc hắc." Nam tử cười lạnh, nhưng trong nháy mắt, nụ cười thu liễm, ánh mắt lóe lên, chấn động, không thể tin nổi, thấy quỷ rồi. Điều này sao có thể.
"Chỉ chút sức lực này, cũng dám tới đánh ta?" Lâm Phàm đưa tay ra, nắm lấy cổ chân đối phương, dưới thần thái kinh hoàng của đối phương, cổ tay khẽ động, quăng xuống dưới.
Thân thể nam tử không chịu khống chế mà oanh xuống đất.
Ầm ầm! Cú vung tay nhẹ nhàng bâng quơ, lại bộc phát ra uy thế kinh người. Mặt đất vỡ vụn, sóng xung kích khủng bố khuếch tán ra ngoài, đá vụn xung quanh tất cả đều bị thổi bay, sau đó tan rã, hóa thành tro bụi, quét ra tận phương xa. Cánh tay nhấc lên, sau đó lại oanh xuống lần nữa.
Bành! Âm thanh trầm đục, nhưng mỗi một kích đều kinh khủng kinh người. Lâm Phàm thản nhiên, mặt không chút cảm xúc, thậm chí nói là không chút dao động, ngay cả một chút vẻ hưng phấn cũng không có. Trong mắt hắn, cú đánh vừa rồi, còn coi là tạm được, nhưng thật sự quá yếu. Bây giờ, hắn đã trở thành Đạo Cảnh cường giả. Cùng cảnh giới cường giả, mặc kệ nó lợi hại bao nhiêu, dù có nghịch thiên, cũng phải bị đánh như chó.
"Trời ơi, thực lực của Lâm Phong chủ này, cũng quá khủng bố rồi, lần trước hình như cũng đâu có bùng nổ như vậy." Cửu Sắc Lão Tổ ngây người, xem đến ngẩn ngơ. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, hắn còn đang nghĩ, có phải gặp quỷ rồi không.
Một cái! Hai cái! Ba cái! Đập rất có tiết tấu. Cửu Sắc Lão Tổ thầm đếm. Tâm thái nổ tung, tên này lúc chiến đấu với hắn, kinh người cực kỳ, thủ đoạn rất nhiều, khiến hắn có chút phòng không thắng phòng. Nhưng tình huống bây giờ, lại là trực tiếp bị miểu sát, ngay cả một chút phản ứng cũng không có.
"Đáng ghét..." Nam tử bị Lâm Phàm nắm trong tay, vẫn còn ý thức, muốn gào thét phẫn nộ, thậm chí muốn giãy giụa. Nhưng một luồng lực lượng khủng bố cuốn lấy toàn thân hắn, trấn áp hắn, khiến hắn không thể thi triển lực lượng mạnh nhất của bản thân.
Phụt! Phun máu từng ngụm từng ngụm, căn bản không dừng lại được. Xương cốt toàn thân giống như bị gãy nát vậy. Cái cảm giác lực lượng nghiền ép thân thể đó, thực sự quá khó chịu.
Bành! Một kích cuối cùng. Gây ra bụi mù nồng đậm.
"Cửu Sắc Lão Tổ, ngươi lại bị mấy món hàng này nghiền ép, có chút mất mặt nha." Lâm Phàm vỗ vỗ tay nói.
Một nam một nữ kia đã kinh ngẩn. Bọn họ không ngờ mọi chuyện lại biến thành như thế này.
"Ngươi..." Nam tử áo bào vàng không thể tin nổi, bọn họ giáng lâm, vốn là muốn đại sát tứ phương, thiết lập uy tín.
"Làm tốt lắm, Lâm Phong chủ, ngươi quá tuyệt vời rồi." Cửu Sắc Lão Tổ reo lên, sự hưng phấn khiến nội tâm hắn muốn nhảy dựng lên. Sướng, thực sự là quá sướng. Lần này ổn rồi, chắc chắn không sao.
Lâm Phàm đi về phía trước. Nam tử nằm ở đó, máu tươi không ngừng phun ra, xương cốt toàn thân dường như đã gãy nát.
"Sao lại thế này." Hắn rất không cam lòng, có chút không thể chấp nhận tình huống hiện tại. Liên tục nuốt mấy viên đan dược. Nhưng dược lực vừa hóa khai, trong cơ thể liền có một luồng lực lượng vô cùng khủng bố quét ra, đánh nát dược lực.
"Thứ chó chết, ngươi dám làm ta bị thương thành thế này, ta muốn đập nát xương ngươi từng khúc một." Nam tử phẫn nộ, trên người bộc phát quang huy.
"Hửm?" Đột nhiên, hắn bỗng kinh ngẩn, tên gia hỏa đáng ghét này xuất hiện trước mặt hắn.
"Ngươi muốn làm gì?"
Bành! Lâm Phàm trực tiếp bước tới, một cước giẫm lên đầu đối phương, tiếng vang rất giòn giã. Đầu nổ tung tại chỗ, máu thịt bắn tung tóe đầy đất.
"Lâm Phong chủ, bá đạo thật." Cửu Sắc Lão Tổ xem mà nhiệt huyết sôi trào. Nhưng nhiều hơn vẫn là chấn kinh. Hắn không ngờ thực lực của Lâm Phong chủ lại khủng bố đến mức này.
"Đây chính là sự tồn tại khủng bố mà con ếch vẫn luôn lo lắng?"
"Cho dù là tiên phong đội viên, cũng quá yếu rồi đi." Lâm Phàm cảm thán, có chút bất lực, có lẽ không phải đối phương quá yếu, mà là hắn quá mạnh. Bất lực đến mức không muốn nói chuyện.
Nam tử áo bào vàng cùng nữ tử tóc tím kia, sắc mặt ngưng trọng. Tình huống thay đổi quá lớn. Bọn họ tạm thời chưa phản ứng kịp.
"Lâm Phong chủ, cẩn thận." Ngay lúc này, Lạc Vân nhắc nhở, nàng nhìn thấy tên gia hỏa bị Lâm Phong chủ giẫm nát đầu kia, lại máu thịt trùng tổ, phục sinh rồi.
"Cho ta chết đi." Nam tử lơ lửng sau lưng Lâm Phàm, hét lớn một tiếng, từ trên người bắn ra mấy món bảo vật, những bảo vật này nhìn phi phàm, bộc phát ra ánh sáng chói lọi.
"Thật khủng bố." Lạc Vân mở to mắt, uy thế này, so với trước đó còn khủng bố gấp mấy chục lần.
"Ừm, có chút ý tứ." Lâm Phàm dừng bước, bỗng nhiên quay đầu, trực tiếp dùng roi chân quét qua.
Rắc! Lực lượng khủng bố nghiền ép tới, những bảo vật quấn quanh người nam tử, trong nháy mắt vỡ vụn, hóa thành tro bụi, thậm chí không có chút dư địa phản kháng nào.
"Sao lại thế này..." Nam tử cảm nhận được luồng lực lượng không thể chống đỡ này, thần sắc kinh biến, không thể tin nổi.
Bành! Quét ngang lưng, lực lượng khủng bố như cơn bão lợi nhận, trực tiếp giảo sát đối phương. Một đạo khí thế cường hãn bắn ra, tập kích về phía xa, một đường san phẳng.
Ầm ầm! Phương xa biến thành hoang nguyên vô tận. Điểm tích lũy tăng lên.
"Bây giờ mới tính là chết." Lâm Phàm cười, đối phương vừa sống lại, giờ lại chết rồi, chỉ còn vài miếng thịt vụn tỏa nhiệt khí, lẳng lặng nằm trên đất. Những người xung quanh trợn mắt há hốc mồm. Đặc biệt là nam tử áo bào vàng và nữ tử tóc tím kia, đã ngẩn người.
Chuyện gì xảy ra? Đã xảy ra chuyện gì?