"Vị đạo huynh này, xin hãy nương tay." Chỉ thấy mấy bóng người cưỡi mây mà đến, tốc độ cực nhanh. Lâm Tỉnh Bạch chắp tay đứng giữa sân, thông qua cảm ứng khí cơ, phát hiện thực lực người tới khá tốt, đều có công lực vài trăm năm, không phải là thứ mà đám đệ tử trẻ tuổi này có thể so sánh.
Người cấp tốc chạy tới, chính là chưởng môn của Trường Bạch Khôi Lỗi Môn - Chu Đồng Tử, cùng vài vị trưởng lão, lần lượt là Chu Hạc Tử, Chu Nhan Tử, Chu Toán Tử, Chu Thanh Tử. Năm người này, ít nhất đều có công lực hơn bốn trăm năm, kẻ mạnh nhất là Chu Đồng Tử thậm chí có công lực tám trăm năm, lợi hại dị thường.
Mấy vị này vội vàng chạy tới, tạm chưa nói đến chuyện khác, thấy không có tử thương, liền yên tâm được một nửa.
Lúc này, năm người đồng thời nhíu mày, cơ quan khôi lỗi thú hoàn toàn bị chế ngự, đây quả là tình huống cực kỳ hiếm thấy. Càng nhìn càng thấy kinh ngạc, Chu Hạc Tử cùng bốn vị trưởng lão đều bị thủ pháp Lâm Tỉnh Bạch tùy ý đánh ra làm cho kinh ngây người, hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, trên đời này lại có thủ pháp tinh diệu đến thế.
Chu Đồng Tử cũng càng nhìn càng kinh hãi, sau khi xem xong, liền làm một chuyện khiến mọi người vô cùng kinh ngạc. Chỉ thấy Chu Đồng Tử xoay người bái lạy, quỳ xuống trước mặt Lâm Tỉnh Bạch: "Đệ thập tam đại môn chủ Trường Bạch Khôi Lỗi Môn, bái kiến Thái sư thúc tổ."
Đối mặt với phản ứng này của Chu Đồng Tử, những người tại hiện trường đều vô cùng kinh ngạc, nhất là Chu Nhan Tử, Chu Toán Tử và những người khác. Phải biết rằng Chu Đồng Tử cũng được coi là nhân vật có danh tiếng trong tu chân giới, giờ phút này lại xoay người bái lạy, việc này thật quá mức không thể tưởng tượng nổi.
Lập tức họ nhao nhao kêu lên: "Chưởng môn không được."
Nào ngờ vừa mới kêu "chưởng môn không được", Chu Đồng Tử đã quát lớn: "Tất cả quỳ xuống cho ta, bái kiến Thái sư thúc tổ."
Lúc này mọi người đều nghi hoặc, ba anh em Kiều Quốc lại càng không hiểu, tại sao phải quỳ trước thanh niên có khuôn mặt tái nhợt này, nhất thời ai nấy đều chần chừ không quyết, chỉ nhìn vào ý của bốn vị trưởng lão. Chu Nhan Tử cùng bốn người kia lập tức hỏi: "Chưởng môn, không biết vì sao lại khẳng định hắn là Thái sư thúc tổ của bổn môn?"
Chu Đồng Tử lúc này mới giải thích: "Thủ pháp mà Thái sư thúc tổ vừa dùng trên cơ quan khôi lỗi thú, chính xác không sai, chính là 'Giải Khôi Lỗi Thủ' mà chỉ có chưởng môn bổn môn mới được học. Giải Khôi Lỗi Thủ này, trong tu chân giới chỉ có một mình ta biết dùng, hơn nữa còn không toàn diện."
"Trong bút ký của sơ đại khai sơn chưởng môn nhân Chu Luân có ghi chép, khôi lỗi thuật là của một vị lão tiên nhân tên là Bật Túc, cũng chỉ có lão tiên nhân Bật Túc, hoặc là truyền nhân của lão tiên nhân Bật Túc, mới có khả năng hiểu được Giải Khôi Lỗi Thủ này."
"Cho nên, một khi thấy được Giải Khôi Lỗi Thủ, tức là lão tiên nhân Bật Túc hoặc truyền nhân của người." Chu Đồng Tử giải thích.
Lâm Tỉnh Bạch cũng nghe hiểu được, nhưng xem ra, Trường Bạch Khôi Lỗi Môn cũng không biết thân phận Đại Vu của Bật Túc. Năm đó Vu Yêu đại chiến, ước chừng không còn mấy người nhớ rõ. Lâm Tỉnh Bạch cũng không nói phá, hơn nữa lời Chu Đồng Tử nói cũng cơ bản là sự thật.
"Nhưng chúng ta vẫn chưa thể tin được, chỉ dựa vào một cái thủ pháp Giải Khôi Lỗi Thủ gì đó." Chu Nhan Tử và những người khác nói.
Chu Đồng Tử nói: "Năm đó có truyền thuyết lão tiên nhân Bật Túc còn để lại mười hai ngân nhân trên đời, việc này có thể làm bằng chứng."
Thập nhị đồng nhân, thập nhị thiết nhân, thập nhị ngân nhân, thập nhị kim nhân, trong đó thập nhị đồng nhân là mạnh nhất, sau đó uy lực giảm dần, cũng chỉ có Bật Túc tái thế mới có thể tái hiện thập nhị đồng nhân. Hậu thế xuất hiện loại mạnh nhất, cũng chỉ là cấp bậc thập nhị thiết nhân. Tần Thủy Hoàng dựa vào thập nhị kim nhân mà tung hoành không bại.
Chu Đồng Tử nói như vậy, Lâm Tỉnh Bạch bỗng ngẩn ra, thập nhị ngân nhân. Nhớ lại rồi, bản thân lúc đó đúng là thấy thập nhị ngân nhân, chỉ là thập nhị đồng nhân mạnh nhất, nên cũng chỉ mang thập nhị đồng nhân ra. Thập nhị thiết nhân uy lực hơi kém chút, mang theo ba con. Thập nhị ngân nhân, căn bản chỉ mang theo một con.
Bởi vì lúc đó Lâm Tỉnh Bạch cảm thấy ngân nhân quá yếu, yếu hơn nhiều so với đồng nhân và thiết nhân. Nào ngờ ở Trường Bạch Khôi Lỗi Môn, ngân nhân lại là vô thượng chí bảo.
Cũng may còn mang theo một con, Lâm Tỉnh Bạch lập tức bấm một cái Vu quyết, con ngân nhân năm mét vốn được giấu cùng một chỗ trong rừng già Trường Bạch Sơn lập tức chạy như bay tới, dọc đường đụng núi vỡ núi, đụng cây gãy cây, uy thế hung hãn đến cực điểm, cũng khủng bố đến cực điểm.
Khi ngân nhân sáng loáng cao tới năm mét đứng trên sân tập của Trường Bạch Khôi Lỗi Môn, tất cả mọi người ở Trường Bạch Khôi Lỗi Môn đều bị chấn động. Trong mắt những người hiểu khôi lỗi thuật, con ngân nhân này là một kiệt tác vô song.
Đồng nhân, thiết nhân, ngân nhân, kim nhân bốn loại vật này, uy lực dần dần giảm bớt, nhưng không hề nghi ngờ, mỗi loại đều có đặc điểm riêng, ví dụ như ngân nhân, cách chế tạo là dựa vào độ mềm của kim loại bạc này, bên trong pha trộn thêm chút thủy ngân, cộng thêm rèn đúc pháp của Vu tộc, cùng với tạo nghệ vô thượng của Bật Vu trong khôi lỗi thuật.
Lúc đó Bật Túc làm những thứ này mất mười hai năm, phải nói mười hai năm của Bật Túc đó là cực kỳ khủng bố. Bật Túc dùng mười hai năm, người trình độ kém hơn dùng một trăm hai mươi năm chưa chắc đã tạo ra được. Giống như Trường Bạch Khôi Lỗi Môn hiện nay, dù có dùng một ngàn hai trăm năm cũng không tạo ra nổi nữa.
Từng đường nét, từng chỗ nhấp nhô của ngân nhân, quả thực đều là nghệ thuật. Nhất thời, cả hiện trường đều ngây dại, mọi người đều chìm đắm trong thiên đường nghệ thuật do ngân nhân của Bật Túc chế tạo mang lại, mỗi một người đều đang kinh ngán, trên đời lại có thứ đẹp đẽ, hoàn mỹ như vậy. Thật quá không thể tưởng tượng nổi.
Ngân nhân quả thực không tệ, dưới con mắt của Lâm Tỉnh Bạch cũng là như vậy, ngân nhân do đặc tính của việc thêm thủy ngân, khi thực sự chiến đấu có thể biến thành bất cứ hình thái nào để tấn công người. Điều này khiến ngân nhân vô cùng lợi hại, còn ở trên cả thập nhị kim nhân mà Tần Thủy Hoàng dùng năm xưa.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua. Mười phút, hai mươi phút... một tiếng đồng hồ, trôi qua tròn một tiếng đồng hồ, chư vị trưởng lão công lực thâm hậu vẫn còn hoàn toàn chìm đắm trong thế giới khôi lỗi thuật cao thâm vô cùng. Ngược lại đám đệ tử trẻ tuổi đã không xem nữa, không hiểu thì xem làm gì.
Lâm Tỉnh Bạch vỗ tay một cái, ngân nhân quay người rời đi, không vội đem ngân nhân đưa về trong bụng núi, tạm thời để ngân nhân biến mất đi, nếu còn để lại, ước chừng mấy vị trưởng lão này có xem vài ngày vài đêm cũng là chuyện cực kỳ bình thường.
Ngân nhân vừa biến mất, các trưởng lão mới phản ứng lại, lúc này Chu Đồng Tử dẫn theo chư vị trưởng lão cùng nhiều đệ tử trẻ tuổi, toàn bộ đều quỳ xuống: "Bái kiến Thái sư thúc tổ." Bây giờ không còn ai dám nghi ngờ thân phận của Lâm Tỉnh Bạch nữa.
Một thân tu vi của Lâm Tỉnh Bạch bắt nguồn từ Bật Túc, cho nên cũng thản nhiên nhận lấy, nhưng dự định cho Trường Bạch Khôi Lỗi Môn một chút chỗ tốt. Dù sao đây cũng là môn phái do truyền nhân của Bật Túc để lại khi thần niệm của người du ngoạn đại địa năm xưa, mối quan hệ với mình không hề tầm thường.