Vũ Trụ Đại Phản Phái

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2609 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1116
Thời Đại Mất Chủ Quyền Kết Thúc Rồi

❊ ❊ ❊

Vương Hạo thở dài nói:

- Ai bảo con người ta dễ mềm lòng, để ta dẫn ngươi đi!

Có thật không!

Ánh mắt Thanh Thanh lóe ra vẻ lấp lánh, cảm giác Đại Ma Vương Vương Hạo thật ra cũng không hẳn là kẻ hư hỏng.

Mặc dù da mặt dày một chút, nhưng những phương diện khác thật ra cũng không tệ, hoàn toàn vượt ra ngoài tiêu chuẩn lấy chồng của nàng, cho nên nàng có thể suy nghĩ cho Vương Hạo một cơ hội.

Đương nhiên là thật!

Vương Hạo chân thành gật đầu, sau đó bắt Tiểu Bạch trên bả vai xuống.

Tiểu Bạch tò mò hỏi:

- Ngươi bắt thỏ làm gì!

Không có gì, chỉ là muốn để nó bay đi một lát.

Vương Hạo mở cửa sổ, sau đó dùng sức ném Tiểu Bạch ra ngoài cửa sổ.

Tiểu Bạch hổn hển gào lên:

- Vương Hạo, tên khốn khiếp nhà ngươi, không chuẩn bị đủ mười tấn cà rốt đừng nghĩ bổn cục cưng thỏ sẽ tha thứ cho ngươi. . .

Vương Hạo nghiêm túc nói:

- Thỏ, đợi xong chuyện này đừng bảo là mười tấn, cho dù là hai mươi tấn cũng không thành vấn đề!

Ngươi lại lên cơn thần kinh gì vậy!

Thanh Thanh tức giận trợn mắt nhìn Vương Hạo, phát hiện Đại Ma Vương Vương Hạo vẫn rất xấu xa như cũ, lại ném một con thỏ khả ái như vậy ra ngoài.

Ta lái xe từ trước tới nay đều không mang theo thỏ, hiện tại chúng ta tốt nhất nên nhanh chóng lên đường!

Vương Hạo làm động tác vươn vai, sau đó nhanh như hổ đói vồ mồi bổ nhào Thanh Thanh ngã xuống giường.

Lái xe gì. . .

Thanh Thanh còn chưa dứt lời, cả người đã bị bổ nhào ngã xuống giường.

Đương nhiên là đụng xe!

Vương Hạo phà hơi vào bên tai Thanh Thanh, sau đó lại cắn cắn vào vành tai trắng nõn của Thanh Thanh.

Ngươi. .

Thân thể Thanh Thanh run lên bần bật, cảm giác xấu hổ trong nháy mắt lan tràn tới toàn thân, hơn nữa toàn thân lại nhũn ra vô lực.

Ngươi cái gì mà ngươi!

Khóe miệng Vương Hạo nổi lên nụ cười, đưa tay đỡ cằm Thanh Thanh.

Tên đại lừa gạt nhà ngươi mau thả ta ra!

Thanh Thanh lấy hết dũng khí hừ một tiếng, giơ tay lên véo bàn tay Vương Hạo đang nâng cằm nàng lên vuốt ve.

Ta không phải là đại lừa gạt, nếu ngươi không tin vậy chúng ta bắt đầu đi!

Vương Hạo nhíu mày, sau đó đầu nhanh chóng lao xuống phía dưới, trong nháy mắt đã trúng mục tiêu hồng tâm.

A a. . .

Thanh Thanh trợn tròn mắt, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm trong đầu, nụ hôn đầu của nàng cuối cùng đã bị Đại Ma Vương Vương Hạo cướp đi.

Dĩ nhiên, hiện tại cũng không phải lúc nàng rối rắm với nụ hôn đầu, dù sao nàng đã bị Đại Ma Vương Vương Hạo bắt được, có muốn chạy cũng không có cơ hội.

Còn muốn phản kháng, lẽ nào có hữu dụng sao?

Cho dù hôm nay không bị ăn sạch, nhưng ngày mai, ngày kia thì sao? Người nào có thể bảo đảm nếu bị Đại Ma Vương để ý, còn có thể bình yên vô sự?

Cho nên phản kháng hay không, thật ra cũng vô dụng, dù sao nàng sớm muộn gì cũng sẽ là người của Đại Ma Vương.

Nghĩ tới đây, Thanh Thanh nhắm hai mắt lại, cũng không phản kháng, coi như nàng đã hoàn toàn chấp nhận số mệnh.

Vương Hạo ngây người nhìn đôi mắt đang nhắm lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Thanh Thanh, mặc dù nha đầu này đang nhắm mắt, nhưng lông mi không ngừng lay động, nói rõ trong lòng nàng rất không bình tĩnh.

Nhưng điều này cũng chứng minh, thời đại nhục mất nước của hắn đã kết thúc, rốt cục có thể làm chuyện táng tận thiên lương rồi.

Nghĩ tới đây, Vương Hạo hưng phấn phát ra một tiếng sói tru, chuẩn bị ăn hết tiểu Thanh Thanh xinh đẹp trước mặt.

Đúng lúc này, một giọng nói nổi giận vang lên:

- Ta đang thắc mắc tại sao con thỏ kia lại bay ở nhà ta, thì ra tiểu tử ngươi lại trở lại.

Ai!

Vương Hạo từ trên giường nhảy lên, chỉ thấy Thanh Hà chủ thần vẻ mặt tức giận bay lơ lửng ở cửa sổ, ánh mắt muốn ăn thịt người, càng làm cho người ta sợ hết hồn hết vía.

Cha!

Thanh Thanh xấu hổ đỏ bừng mặt, nhanh chóng túm chăn trên giường đắp lên trên người, có cảm giác như vừa làm gì xấu xa bị bắt gặp tại trận.

Thiên toán vạn toán, không có con thỏ đó thì đâu hỏng việc!

Vẻ mặt Vương Hạo đầy hối hận, sớm biết Tiểu Bạch sẽ làm hỏng việc, hắn nhất định đã không mang theo con thỏ đó cùng đi.

Thanh Hà chủ thần cả giận nói:

- Dám đụng đến nữ nhi bảo bối của Thanh Hà ta, hôm nay ta nhất định phải chặt ngươi thành tám mảnh!

Mẹ ơi!

Vương Hạo bị hù dọa sợ hãi nhảy lên, trực tiếp sử dụng không gian di động biến mất ngay tại chỗ.

Ta xem tiểu tử ngươi có thể chạy đi đâu!

Thanh Hà chủ thần vẻ mặt tức giận, xoay người hóa thành một đạo ánh sáng đuổi theo.

Đáng đời tên khốn khiếp!

Thanh Thanh đột nhiên bật cười ra tiếng, cảm thấy bộ dạng Vương Hạo rất là tức cười.

Nhưng một giây sau, nụ cười của Thanh Thanh lại đỏ bừng, nhớ tới cử động vừa rồi của nàng chắc chắn đã làm rõ mối quan hệ giữa hai người, này sau này khẳng định sẽ thường xuyên bị đồ tồi này quấy rầy.

Đúng lúc này, một đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện bên cạnh Thanh Thanh.

Sao ngươi lại trở lại!

Thanh Thanh thoáng sững sờ, chỉ thấy bóng người đột nhiên xuất hiện này chính là Vương Hạo, trong tay của hắn còn đang túm lấy Tiểu Bạch mặt đầy tức giận, hiển nhiên Vương Hạo vừa đi bắt Tiểu Bạch.

Vương Hạo vội vàng nói:

- Ta trở lại nói với ngươi một tiếng, cha ngươi điên rồi, ta phải đến Thiên Long lãnh thổ trốn mấy ngày, đợi sau khi trở về ta sẽ dẫn ngươi đến Tàng Tinh các.

Cha ngươi mới điên rồi!

Thanh Thanh tức giận trừng mắt nhìn Vương Hạo, còn thò tay ra khẽ đấm cho Vương Hạo một cái.

Đúng lúc này, giọng nói tức giận của Thanh Hà chủ thần lại một lần nữa vang lên:

- Tên tiểu tử chết tiệt, ngươi còn lá gan trở lại!

Khốn khiếp, nhanh như vậy đã trở lại rồi, bảo bối chào tạm biệt hẹn gặp lại, nhớ phải chờ ta!

Vương Hạo giật mình, nhanh chóng hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Thanh, sau đó sử dụng không gian thần thông biến mất ngay tại chỗ.

Đại khốn khiếp!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Thanh lại đỏ bừng, đưa tay sờ lên chỗ bị Vương Hạo hôn, trong lòng lại có mùi vị đặc biệt ngọt ngào.

Đúng lúc này, một tiếng thở dài vang lên:

- Ta biết, con cuối cùng sẽ chọn tiểu tử này.

Mẹ!

Thanh Thanh sợ hết hồn, chột dạ liếc nhìn ra cửa, chỉ thấy Thanh Nhã đang âm thầm đánh giá nàng.

Thanh Nhã thở phào nói:

- Cũng may không bị tiểu tử thúi kia được như ý!

- Mẹ, mẹ nói gì vậy!

Nụ cười của Thanh Thanh lại đỏ bừng, nhanh chóng trùm chăn lên đầu, vẻ mặt như không còn mặt mũi nhìn người khác.

- Ài, con gái lớn đúng là vô dụng!

Thanh Nhã thở dài, trong lòng bắt đầu tính toán, nếu nữ nhi bảo bối không bị Vương Hạo nấu chín, vậy còn có thể bán được giá tốt, chống đỡ một nửa khoản nợ hẳn không thành vấn đề.

. . .

Bên ngoài Già Lam chủ thành.

Vương Hạo tựa vào một tảng đá lớn thở hổn hển, cũng may hắn liều mạng sử dụng không gian thần thông, nếu không thật sự không thể trốn thoát khỏi bàn tay của nữ cuồng ma kia

Tiểu Bạch tức giận nói:

- Đáng đời, đây chính là báo ứng do ngươi ném ta đi!

Vương Hạo thở phù nói:

- Cái này xác thực là báo ứng, vậy lần sau ta sẽ không ném ngươi nữa.

Tiểu Bạch hài lòng gật đầu nói:

- Như vậy mới đúng, vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì!

ương nhiên là đến Thiên Long lãnh thổ!

Vương Hạo đứng dậy, sau đó vung tay về phía bầu trời.

Một giây sau, Chung Cực Thiên Ma hiệu khổng lồ xuất hiện trong Thiên Không thành.

Vương Hạo ngây người nhìn về phương xa, trong lòng vô cùng tò mò Sáng Thế thần sẽ chuẩn bị cho hắn nghi thức nghênh đón nhưu thế nào. . .

hành tinh cấp 2 như Thiên Minh sao? – Tôi nghe nói gia tộc sưu tầm bảo thạch Không Gian kia trước kia có Võ Đế trong nhà, chỉ tiếc đã bị trộm vào nhà. – Đây chính là không có bản lĩnh, kết cục còn bị trộm mất bảo bối nữa. – Tôi còn nghe nó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nhât Nhị 01

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.