Tường đổ vách xiêu, những khối đá vụn vương vãi khắp nơi, mặt đất đầy rẫy vết nứt, kéo dài hàng chục dặm, sâu hơn mười trượng, tựa như vừa trải qua một trận động đất vậy. Những ngọn núi xung quanh đều đứt gãy, đất đá nơi khe hở vẫn còn chút ẩm ướt, những cánh rừng đổ nghiêng ngả nằm khắp nơi, bên trong lòng sông khô cạn nứt nẻ, toàn là tôm cá và trai sò bị phơi nắng đến chết, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một hai con rùa hay cua đang bò lổm ngổm.
Mấy dấu chân to lớn vô cùng hiện lên rõ nét trên mặt đất, dấu nào cũng rộng vài dặm, sâu vài chục trượng, nếu không phải nhìn từ trên không trung xuống, người ta còn tưởng đây là một vùng trũng lớn.
"Ngươi nói xem, con Giao Long tinh đó rốt cuộc đã chạy đi đâu rồi? Bảo biến mất là biến mất, cứ như bốc hơi vậy." Người lên tiếng là một nam tử mặc giáp vảy bạc, mang giày sắt, dung mạo thanh tú mang theo ba phần yêu mị, từ hai chiếc đuôi bạc đang vung vẩy sau lưng hắn, có thể thấy đây là một con hồ yêu.
"Bốc hơi? Bốc hơi cũng phải bốc lên chút hơi chứ, con Giao Long tinh đó vèo một cái là biến mất, ngay cả Lão Tổ cũng không hiểu nổi, ta làm sao biết được! Đã tìm bảy ngày rồi, chúng ta gần như đã lật tung cả vùng bán kính nghìn dặm này lên, kết quả lại chẳng tìm thấy gì, thật là tà môn!" Con hồ yêu màu xám bên cạnh lắc đầu, không nhịn được thở dài.
"Cũng không biết những ngày này bao giờ mới kết thúc! Cái nơi chim không thèm ỉa này, vừa bẩn vừa loạn, thật sự khiến người ta không chịu nổi!" Hồ bạc bĩu môi, ánh sáng trên người lóe lên, từ đầu đến chân tựa như vừa được gột rửa, lại trở nên sạch sẽ không tì vết, ánh bạc rực rỡ đến mức như muốn làm mù mắt người ta.
"Bẩn một chút cũng không sao, dù có phải canh chừng thêm một tháng hai tháng cũng không hề gì! Ta chỉ sợ con Giao Long tinh đó đột nhiên xuất hiện, đừng để bị hắn đánh lén là được!" Hồ xám thận trọng nhìn xung quanh, nắm chặt binh khí trong tay.
"Sao có thể chứ! Ta thấy hắn sớm đã chạy mất rồi! Chúng ta chỉ đang lãng phí thời gian mà thôi!"
... Hai con hồ yêu đang tán gẫu với nhau ở đó, hoàn toàn không biết rằng, ngay lúc chúng vừa nói chuyện, ở cách đó không đầy mười mét, đã xuất hiện thêm một con yêu quái.
Quả nhiên vẫn chưa đi!
Giang Hạo khẽ nhíu mày, vừa quay lại đã phát hiện trước mặt đứng hai con hồ yêu, hắn suýt chút nữa đã ra tay vỗ chết hai con hồ yêu này, may mà nghĩ tới việc mình vẫn đang trong trạng thái tàng hình, chưa bị phát hiện, lúc này mới dừng tay lại.
"Việc này khó giải quyết rồi!"
Giang Hạo vận chuyển thần thông Thiên Lý Nhãn và Thuận Phong Nhĩ, tỉ mỉ quan sát xung quanh, lấy nơi hắn biến mất làm trung tâm, trong vòng bán kính nghìn dặm đâu đâu cũng là hồ yêu.
Hỏa Hồ Lão Tổ đang ở giữa không trung kiểm soát toàn cục, những thống soái tộc hồ mà nó dẫn đầu mỗi người phụ trách trấn giữ một phương, ngoài ra còn rất nhiều yêu binh đang tìm kiếm khắp bốn phương tám hướng, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.
Điều này cũng chưa là gì, dựa vào thần thông tàng hình, hắn vẫn có cơ hội lẻn đi một cách lặng lẽ, điều thực sự rắc rối là trên bầu trời kia, lại có một cái lồng chụp màu đỏ sẫm úp ngược xuống, những sợi tơ đỏ tản ra, liên kết với mặt đất tạo thành một trận pháp, khóa chặt vùng bán kính nghìn dặm này, một màn sáng màu đỏ nhạt tựa như vân nước bao phủ bên ngoài.
Thần thông tàng hình của hắn có thể ẩn đi thân hình và khí tức, nhưng không thể thực sự khiến cơ thể biến mất hoàn toàn, đừng nói đến việc lẻn ra khỏi trận pháp một cách lặng lẽ, e rằng chỉ cần hắn tùy tiện cử động một chút là sẽ kích hoạt trận pháp này, làm lộ vị trí của bản thân.
Đây cũng là lý do trước kia hắn không hề thi triển trước mặt Hỏa Hồ Lão Tổ, trong thế giới Tây Du, sự lĩnh ngộ về thần thông thường được tính bằng đơn vị trăm năm, thần thông tàng hình của hắn tu luyện thời gian còn quá ngắn, chưa tới nơi tới chốn, hiện tại dùng để ám toán người khác thì còn được, một khi đã lộ tẩy e rằng sẽ không còn chút tác dụng nào nữa, lúc trước ngay cả Hòe Thụ Lão Mỗ còn có thể phát hiện ra, hắn thực sự không có lòng tin để đánh cược rằng Hỏa Hồ Lão Tổ sẽ phạm sai lầm ngớ ngẩn.
Đang ở giữa không trung, Giang Hạo bất động, nhưng trong lòng lại không hề vội vàng, hắn "chân trần không sợ mang giày", dù sao cũng là kẻ cô độc, ở đây thì cứ ở thôi, chẳng qua chỉ là lãng phí một chút thời gian mà thôi.
Còn tộc hồ thì lại khác, một là việc tìm kiếm quy mô lớn và bố trí trận pháp như vậy tiêu tốn nhân lực vật lực, hai là việc phong tỏa phạm vi rộng lớn như hai châu này, trong thời gian ngắn thì còn được, nếu thời gian kéo dài, bất luận là Thiên Đình hay những yêu quái khác đều sẽ không đồng ý.
Thay vì đầu óc nóng nảy mà đánh cược một phen, chẳng bằng cứ yên tĩnh ở đây, xem ai có thể chịu đựng được ai.
Thời gian trôi qua từng chút một, mặt trời mọc rồi lặn, chớp mắt đã qua hai ngày nữa.
"Đáng chết! Nghiệt chướng đó vẫn chưa tìm thấy sao?" Hỏa Hồ Lão Tổ ngồi trên chiếc bạch ngọc liễn chạm trổ vàng bạc, yêu khí trên người lan tỏa khắp trời đất, trong ánh mắt dường như có thể phun ra lửa.
Độc Giác Kỳ Lân Thú ngoan xoãn nằm bên cạnh, không dám phát ra dù chỉ một chút âm thanh, ở bên cạnh Hỏa Hồ Lão Tổ đã lâu, nó tự nhiên hiểu rõ lúc Hỏa Hồ Lão Tổ nổi giận đáng sợ đến nhường nào.
"Chưa, chưa tìm thấy! Lão Tổ, toàn bộ vùng bán kính nghìn dặm này đều đã tìm qua một lượt, ngay cả dưới đất cũng không bỏ sót, nhưng vẫn không thể tìm thấy!" Thủ lĩnh hồ vàng phụ trách công việc tìm kiếm quỳ dưới trước bạch ngọc liễn, không dám ngẩng đầu lên, run rẩy cẩn trọng bẩm báo.
"Phế vật! Toàn là phế vật! Để một con yêu quái sống sờ sờ chạy mất, các ngươi làm cái gì vậy!" Hỏa Hồ Lão Tổ vỗ một chưởng lên chiếc kỷ ngọc trước mặt, rắc một tiếng, vì trong lòng phẫn nộ không kìm được lực đạo, vậy mà trực tiếp vỗ chiếc kỷ ngọc thành hai nửa.
"Thuộc hạ vô năng! Thuộc hạ vô năng!" Thủ lĩnh hồ vàng không ngừng dập đầu, vô cùng sợ hãi.
Rõ ràng Giang Hạo là chạy trốn ngay trước mặt Hỏa Hồ Lão Tổ, nhưng nó không dám nói nửa lời, chỉ sợ chọc giận Hỏa Hồ Lão Tổ mà bị vạ lây.
Nhưng trên đời này, không bao giờ thiếu những kẻ ngu xuẩn tự cho mình là đúng.
Bên cạnh có một con hồ yêu mặc gấm bào, tay cầm quạt xếp bước ra, nói: "Lão Tổ, ta thấy con Giao Long tinh đó chắc chắn đã chạy trốn rồi, chúng ta tìm tiếp như vậy chỉ là lãng phí công sức một cách vô ích, không bằng sớm..."
Bùm!
Lời còn chưa nói hết, thân hình nó liền nổ tung, máu tươi tung tóe, thân xác rơi thẳng xuống dưới.
"Ai nói con Giao Long tinh đó đã chạy trốn? Có Thiên Hồ Tráo và Khốn Tiên Trận của ta ở đây, sao hắn có thể chạy thoát được! Các ngươi mau đi tìm cho ta!" Hỏa Hồ Lão Tổ quát lớn một tiếng, dọa đám tiểu yêu xung quanh sợ đến run rẩy, vội vàng vâng lệnh đi ra ngoài.
Đợi đám tiểu yêu lui đi hết, vẻ mặt Hỏa Hồ Lão Tổ lập tức bình tĩnh trở lại, tuy vẫn âm trầm như nước, nhưng không hề có sự bạo nộ điên cuồng như vừa rồi, chín ngày liên tiếp không có kết quả, sao nó không biết Giang Hạo mười phần đã chạy mất tám chín phần rồi chứ.
Nhưng vở kịch cần diễn, hành động cần làm, nó không thể thiếu dù chỉ một chút, trái lại càng nhiều càng tốt, nó bắt buộc phải để mọi người biết và thấy rằng nó đã dốc hết sức lực, liều mạng rồi. Điều này không thể cứu vãn được sự thật là nó đã thất bại, nhưng có thể giúp nó đẩy bớt một phần trách nhiệm đi.
Mặt khác, nó cũng phái tâm phúc của mình quay về Thanh Khâu, dùng hậu lễ hối lộ các vị trưởng lão có thực quyền, dù sao đi nữa, nó vẫn phải tìm cách giữ vững vị trí trưởng lão của mình, dù đó chỉ là một vị trưởng lão hữu danh vô thực cũng được, mỗi năm cũng có thể nhận được không ít lợi ích.
Đây chính là Thanh Khâu Hồ Tộc, ở nhân gian đã lâu, nhiễm phải nhân tính, cách làm việc và suy nghĩ cũng có điểm tương đồng với con người.
Đằng nào cũng đã như vậy rồi, tổn thất thêm chút nữa cũng không sao, chỉ cần có thể giảm bớt trách nhiệm của bản thân là được, nếu đổi lại là yêu tộc bình thường, e rằng đã sớm quay về chịu tội rồi.
"Xem ra vẫn chưa đủ!" Hỏa Hồ Lão Tổ nhìn lướt qua vùng đất bên dưới, trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn, đã vậy, thì hãy làm cho náo động thêm một chút nữa.
... Hai ngày nay Giang Hạo vẫn thành thật ở yên giữa không trung, nhất tâm nhị dụng, một mặt duy trì thần thông tàng hình, không hề nhúc nhích, một mặt dùng thần thức trong Chưởng Trung Minh Quốc, lật xem các loại cổ tịch thu thập được từ thế giới Tiên Kiếm.
Có Thần Nông Đỉnh trong tay, lại nắm giữ thủy hỏa thần thông, hắn tự nhiên chiếm ưu thế rất lớn về phương diện luyện đan luyện khí, hắn tất nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua, đặc biệt là thuật luyện đan, người ở giang hồ khó tránh khỏi bị thương, nếu tự mình biết luyện chế đan dược, dù sao cũng tốt hơn việc phải đi cầu xin người khác.
Thứ hắn đang lật xem bây giờ là một cuốn dược thư, gọi là "Thần Nông Bản Thảo Kinh", lấy được từ Bồng Lai, ghi chép nội dung về dược tính tương sinh tương khắc, quân thần tá sứ, nghe nói được truyền lại từ thời thượng cổ, lại qua sự chú thích giảng giải của các cao nhân luyện đan qua các đời ở Bồng Lai, có thể nói là cuốn sách nhập môn tốt nhất.
Hắn đang xem rất say sưa, bỗng nhiên phát hiện không đúng, tại sao xung quanh lại yên tĩnh như vậy, những con hồ yêu ngày thường đi lại tìm kiếm dấu vết của mình đột nhiên đều dừng lại, trên bầu trời yêu phong rít gào, mây đen dày đặc, một bóng người đột nhiên xuất hiện, bốn cái đuôi hồ ly to lớn ẩn hiện.
Hỏa Hồ Lão Tổ!
Đồng tử Giang Hạo co rút, trong lòng giật mình, mấy ngày nay, Hỏa Hồ Lão Tổ đều ở trong chiếc ngọc liễn của nó, sao bây giờ lại qua đây? Điều này khiến hắn cảm thấy hơi bất an, nhưng hắn vẫn giữ vững tinh thần, không hề manh động.
Thần thông tàng hình của hắn tuy tu luyện chưa tinh thông, không thể khiến cơ thể hoàn toàn biến mất, nhưng dù sao cũng là tiên thiên thần thông, về mặt ẩn giấu thân hình và khí tức lại là độc nhất vô nhị, hắn lại không phải biến mất trước mặt Hỏa Hồ Lão Tổ, chỉ cần không cố ý dò xét, thì chưa chắc đã phát hiện ra hắn.
Nhưng, điều khiến hắn hoàn toàn không ngờ tới đã xảy ra.
"Lũ phế vật! Tất cả lui sang một bên cho ta!"
Hỏa Hồ Lão Tổ quát lớn một tiếng, quát lui tất cả hồ yêu, thân hình đứng giữa không trung, yêu khí cuồn cuộn tỏa ra từ trên người, che khuất cả bầu trời, trong đôi đồng tử yêu mang lóe lên, vậy mà trực tiếp thúc đẩy Thiên Hồ Tráo trên không trung.
Trận pháp trên mặt đất đột nhiên sáng rực lên, vô số sợi tơ trên Thiên Hồ Tráo rủ xuống dày đặc, màn sáng đỏ rực từ bốn phía bắt đầu thu hẹp vào bên trong.
Hỏa Hồ Lão Tổ này vậy mà lại muốn thanh tẩy toàn bộ vùng đất trăm dặm này!
Giang Hạo biết, lần này mình không trốn được nữa rồi!