Tôn Ngộ Không mặc giáp vàng, đội mũ vàng, dưới ánh mặt trời chiếu rọi phản chiếu ra từng đạo hào quang, đứng đó sừng sững như đỉnh thiên lập địa. Sát khí kinh người từ trên người hắn tỏa ra khiến người ta kinh hồn bạt vía, làm cho mây trời cũng phải tan tác hết thảy.
"Phi! Chỉ chút bản lĩnh ấy mà cũng đòi làm đại tướng thiên đình, cũng dám tới tìm lão Tôn gây phiền phức!" Tôn Ngộ Không liếc mắt nhìn Cự Linh Thần, trên mặt mang theo vẻ khinh miệt. Hắn dùng cây thiết bổng trong tay chỉ lên trời, quát lớn: "Lũ mao thần các ngươi, còn thủ đoạn gì thì cứ tung ra hết đi, hôm nay lão Tôn sẽ cho các ngươi biết thế nào là lợi hại!"
Đám thiên binh thiên tướng đều tâm thần bất định, sĩ khí tụt dốc không phanh. Sắc mặt Lý Tĩnh cũng khó coi cực điểm, đen như đáy nồi, nhưng hắn lại không có gan xông lên nghênh chiến. Liếc mắt thấy Na Tra ở bên cạnh đang cười không dứt, hắn xụ mặt, quát lệnh: "Đủ rồi! Bệ hạ phái ngươi đến không phải để ngươi đứng đây xem náo nhiệt, còn không mau mau đi bắt yêu hầu đó về đây cho ta!"
Vừa nói, hắn vừa cố ý ưỡn người, để lộ Linh Lung Bảo Tháp trong ngực ra trước mặt Na Tra một cách vô tình hữu ý, hàm ý bên trong không cần nói cũng hiểu.
Na Tra hừ lạnh một tiếng, cũng chẳng nói gì, hóa thành một đạo kim quang bay về phía Tôn Ngộ Không. Cây Hỏa Tiêm Thương trong tay đâm thẳng ra, miệng quát: "Chẳng qua là giết được một tên phế vật vô dụng, đắc ý cái gì! Để ta cân lượng ngươi thử xem!"
Hỏa Tiêm Thương rực lên hồng quang, tựa như thực sự có lửa đang quấn quanh, dải lụa đỏ thắm như máu vô cùng bắt mắt. Cả khoảng không gian như trực tiếp bị một thương này đâm nát, trông cứ như thiên thạch từ trên trời rơi xuống, mang theo khí thế không gì sánh bằng.
Keng!
Thấy Hỏa Tiêm Thương sắp đâm trúng người mình, Tôn Ngộ Không hơi lùi thân mình về phía sau, tránh đi khoảnh khắc khí thế của Hỏa Tiêm Thương mạnh nhất, rồi gậy trong tay vung mạnh, đập thẳng vào thân thương. Một tiếng nổ lớn vang lên đinh tai nhức óc, tia lửa bắn tung tóe.
Gợn sóng pháp lực lan tỏa ra tứ phía, cương phong rít gào, rát cả mặt mũi, ép những yêu quái và thiên binh thiên tướng xung quanh phải lùi lại phía sau. Đá núi dưới chân cũng không ngừng nứt ra, nhìn qua như thể vừa mới trải qua một trận động đất vậy.
Hai người qua lại không ngừng, binh khí chẳng biết đã va chạm bao nhiêu lần. Hỏa Tiêm Thương nhanh tựa chớp giật, Kim Cô Bổng nặng tựa Thái Sơn. Trong mắt đám thiên binh thiên tướng, chỉ thấy hai đạo quang mang đỏ và vàng đan xen, lúc hợp lúc tan, tiếng binh khí va chạm vang lên liên hồi, dị quang sáng rực như lửa.
Lại một lần binh khí va chạm, Tôn Ngộ Không và Na Tra lướt qua nhau, đứng đối diện.
"Yêu hầu giỏi lắm! Lại có pháp lực thần thông như thế, trách không được Cự Linh Thần không phải là đối thủ của ngươi!" Na Tra chỉ thấy lòng bàn tay hơi tê dại, thần tình có chút kinh ngạc. Kể từ sau Phong Thần năm ấy, đã bao lâu rồi hắn chưa gặp phải đối thủ như thế, có thể khiến mình cảm thấy sảng khoái đến vậy. Hắn không nhịn được mở miệng khuyên nhủ: "Ngươi tu hành đến nay cũng không dễ dàng, chi bằng buông vũ khí đầu hàng, ta có thể cầu tình trước mặt bệ hạ, tha cho ngươi một mạng!"
Tôn Ngộ Không cười lạnh, miệng lưỡi cũng chẳng chịu thua thiệt, châm chọc nói: "Tiểu thái tử, răng sữa của ngươi còn chưa rụng, lông măng còn chưa khô, mà cũng dám ăn nói xằng bậy như vậy sao? Ta cũng khuyên ngươi nên sớm đầu hàng đi, tránh để có kết cục giống như tên Cự Linh Thần kia!"
"Yêu hầu, muốn chết!" Sắc mặt Na Tra trầm xuống ngay lập tức, câu nói này của Tôn Ngộ Không chọc trúng nỗi đau của hắn. Trong mắt sát cơ lóe lên, hắn quát lớn: "Biến!"
Một trận kim quang chớp nháy, Na Tra lập tức biến thành hình dạng ba đầu sáu tay, trên người Hỗn Thiên Lăng quấn quanh, dưới chân Phong Hỏa Luân lăn cuồn cuộn, trong tay cầm sáu món binh khí, lần lượt là Trảm Yêu Kiếm, Khảm Yêu Đao, Phược Yêu Tác, Hàng Yêu Xử, Càn Khôn Khuyên, Hỏa Tiêm Thương. Vạn đạo hào quang bắn ra, chói lọi bắt mắt, đánh ập về phía Tôn Ngộ Không.
"Ba đầu sáu tay? Hừ!" Tôn Ngộ Không chẳng chút sợ hãi, thân mình lắc nhẹ, cũng thi triển ra thần thông ba đầu sáu tay. Hắn vung cây Tùy Tâm Thiết Cán Binh, cũng biến thành ba cây, sáu tay cầm vũ khí lại đánh thành một đoàn với Na Tra.
"Na Tra tam thái tử lợi hại thật! Vậy mà có thể đánh ngang tay với tứ đệ!" Mi Hầu Vương nhìn Tôn Ngộ Không và Na Tra đang chiến đấu kịch liệt trên trời cao, thần tình có chút kinh ngạc.
Lục Nhĩ Di Hầu ở bên cạnh không nhịn được chêm vào một câu: "Nhị ca, huynh nên nói tứ đệ lợi hại mới đúng, vậy mà có thể đánh ngang tay với Na Tra tam thái tử đấy!"
Mi Hầu Vương là loại yêu quái không có bối cảnh gì ở Tây Ngưu Hạ Châu, đương nhiên không hiểu rõ về Phong Thần đại kiếp, khó tránh khỏi việc đánh giá thấp thực lực của thiên đình và các vị thần tiên. Thế nhưng Lục Nhĩ Di Hầu thì lại biết, Na Tra từ thời Phong Thần đã là danh tướng Tây Chu lừng lẫy, đệ tử chân truyền đời thứ ba của Xiển giáo. Tôn Ngộ Không, con khỉ đá mới sinh được ba trăm năm này, có thể đánh ngang tay với hắn, mới thật sự khiến người ta kinh ngạc.
Thực lực tứ đệ đã ngang ngửa với Na Tra tam thái tử rồi sao? Mình so với tứ đệ chỉ kém một chút, tức là cũng không kém Na Tra là bao!
Lục Nhĩ Di Hầu càng nghĩ càng hưng phấn. Trước đây những yêu quái hắn gặp đều là hạng vô danh tiểu tốt, dù có giết chết cũng chẳng mấy bận tâm. Cho đến lúc này, chứng kiến quá trình giao thủ của Tôn Ngộ Không và Na Tra, hắn mới lần đầu tiên có được nhận thức chính xác hơn về thực lực của bản thân.
Lục Nhĩ Di Hầu đứng ngồi không yên, xin chiến với Giang Hạo: "Đại ca, tứ đệ và Na Tra trong chốc lát khó mà phân thắng bại, ta cũng muốn đi thử chiêu với thần tiên trên trời này một phen!"
Mi Hầu Vương vừa nghe thấy thế, mắt cũng sáng rực lên. Hắn vốn đã ngứa ngáy chân tay từ lâu, liền kêu lên: "Tam đệ, chúng ta cùng đi, cùng đi!"
Lục Nhĩ Di Hầu và Mi Hầu Vương đột ngột nhảy ra, thực sự dọa Na Tra một phen hết hồn. Chỉ ứng phó với Tôn Ngộ Không thôi đã khiến hắn có chút luống cuống tay chân, nếu hai yêu quái này cùng ra tay, e là hắn sẽ bại trận trong giây lát.
Thế nhưng, Lục Nhĩ Di Hầu hiển nhiên không có ý định lấy đông hiếp quả. Hắn hóa thành một đạo kim quang bay lên không trung, ánh mắt quét qua hàng vạn thiên binh thiên tướng, khóe miệng lộ ra một nụ cười dữ tợn. Kim Cô Bổng trong tay vung lên, chỉ thấy một đạo kim quang xẹt qua, pháp lực ồ ạt trào dâng tựa như thủy triều.
Bùm!
Đám thiên binh kia còn chưa kịp phản ứng đã bị kim quang này quét trúng, thân mình bay thẳng về phía sau. Cả vòng vây lập tức hỗn loạn, chiến cổ tinh kỳ đổ ngả đổ nghiêng, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi.
Lục Nhĩ Di Hầu cười cuồng dại, Kim Cô Bổng chỉ thẳng vào đám người Lý Tĩnh, lớn tiếng quát: "Ta chính là tam đại vương của Tu Du Động Thiên ở Tung Dữ Sơn đây, lũ mao thần trên trời kia, ai dám lên đây đánh với ta một trận!"
"Yêu hầu, đừng có cuồng vọng! Hôm nay ta phải bắt hết lũ các ngươi, băm vằm ra làm trăm mảnh!" Ma Lễ Thanh lập tức nổi giận, thân mình lắc nhẹ, tay cầm một thanh Thanh Phong Bảo Kiếm, chém về phía Lục Nhĩ Di Hầu.
Keng!
Trên thân kiếm, từng đạo thanh quang chớp nháy, kiếm mang rít lên xèo xèo, sắc bén cực điểm. Những nơi nó đi qua, dù là đá núi cũng bị cắt làm đôi ngay tức khắc, lực đạo vô cùng trầm nặng, tựa như ngọn núi cao.
Lục Nhĩ Di Hầu thần sắc ngưng trọng, không dám lơ là chút nào. Tứ Đại Thiên Vương này cũng là những nhân vật lừng lẫy trong trận chiến Phong Thần, không biết đã có bao nhiêu người ngã xuống trong tay bọn chúng. Hắn dùng hai tay cầm Kim Cô Bổng, dốc toàn lực nghênh đón.
Keng!
Kim Cô Bổng va chạm với Thanh Phong Bảo Kiếm, phát ra một tiếng nổ lớn. Thần tình Lục Nhĩ Di Hầu rõ ràng hơi ngẩn ra, hắn cảm thấy lực đạo trên thân kiếm chẳng đáng là bao, không thể nói là không chịu nổi một đòn, nhưng lại kém xa dự liệu của hắn, cho hắn cảm giác như đang lấy búa tạ đập trứng vậy.
Ngược lại, Ma Lễ Thanh sắc mặt trắng bệch, chỉ cảm thấy cánh tay đau nhức dữ dội, thanh Thanh Phong Kiếm trong tay tuột ra bay văng đi, nghe "xoẹt" một tiếng cắm vào tảng đá bên cạnh, thân kiếm cắm ngập hoàn toàn vào trong, chỉ để lại cái chuôi lộ ra ngoài.
"Cái này..." Mi Hầu Vương há hốc mồm. Hắn vốn đang ở bên cạnh yểm trợ cho Lục Nhĩ Di Hầu, nào ngờ Tứ Đại Thiên Vương lừng lẫy khắp Tam Giới này, mới chỉ một hiệp mà binh khí đã bị Lục Nhĩ Di Hầu đánh bay đi mất.
Giang Hạo lại chẳng chút bất ngờ. Tứ Đại Thiên Vương có thể gây dựng được uy danh hiển hách trong trận Phong Thần là nhờ vào pháp bảo của bọn chúng, chứ không phải ở tu vi võ nghệ của bản thân. Cộng thêm việc đã nhập Phong Thần Bảng, bao năm nay tu vi không hề tiến triển, cho nên không đánh lại Lục Nhĩ Di Hầu mới là chuyện bình thường.
Ma Lễ Thanh kinh qua chiến trường lâu năm, cũng nhận ra điểm này. Hắn vội vàng lùi về phía giữa không trung, tay phải bắt quyết kiếm chỉ, miệng lẩm bẩm chú ngữ, quát lớn: "Tật!"
Thanh Phong Kiếm kêu lên "keng" một tiếng, bay vào hư không. Trên kiếm có phù ấn, giữa chia bốn chữ: 'Địa, Thủy, Hỏa, Phong'. Tứ sắc quang mang lưu chuyển, bầu trời lập tức tối sầm lại.
Cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy, trong gió rắn lửa nhảy múa, khói đen cuồn cuộn, trong chớp mắt đã nhấn chìm Lục Nhĩ Di Hầu. Trong khói đen, vạn dặm qua mâu lấp lánh hàn quang, nếu ai không cẩn thận chạm phải, tứ chi sẽ hóa thành tro bụi, hồn phách cũng đừng hòng toàn vẹn.
Sắc mặt Lục Nhĩ Di Hầu thay đổi, Kim Cô Bổng trong tay múa điên cuồng, hóa thành một mảnh kim quang che chắn trước mặt. Đôi mắt hắn tuy bị khói đen cuồng phong che khuất, nhưng đôi tai lại không hề bị ảnh hưởng. Bất kỳ một động tĩnh nhỏ nào cũng không thể lọt qua, cho dù giáo mác có ồ ạt như triều dâng, cũng đừng hòng xuyên thủng được Kim Cô Bổng trước mặt hắn.
"Tam đệ!" Mi Hầu Vương trong lòng kinh hãi. Vừa rồi Lục Nhĩ Di Hầu vẫn còn chiếm thế thượng phong, vậy mà đột nhiên đã lâm vào khốn cảnh. Hắn lắc người, đang định xông lên giúp đỡ, thì bên tai lại nghe thấy từng hồi âm thanh leng keng vang lên.
Bước chân Mi Hầu Vương lập tức khựng lại, chỉ thấy trước mắt kim tinh chớp nháy, lòng dạ bồn chồn, đầu óc quay cuồng. Hắn gồng mình giữ tỉnh táo nhìn lại, thì thấy trong màn sương mù thấp thoáng một bóng hình, mặt như cua sống, râu như dây đồng, tay ôm một cây sắt tì bà, bốn sợi dây đàn đối thẳng vào địa, thủy, hỏa, phong.
"Yêu nghiệt, còn chạy đi đâu! Hãy nghe ta một khúc tì bà rồi hãy nói!" Trì Quốc Thiên Vương Ma Lễ Hải cười lạnh, năm ngón tay lướt nhanh, liên tục gảy dây đàn. Theo tiếng tì bà vang lên, phong hỏa cùng kéo đến.
Mi Hầu Vương nhíu chặt mày, tuy kinh hãi nhưng không loạn, Tử Long Lưu Ly Côn trong tay vung múa, đánh bật hết thảy phong đao hỏa hoa.
Trong chốc lát, chiến trường hỗn loạn thành một đoàn.