Ý Động Thiên Khai

Lượt đọc: 4925 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 386
Độ kiếp thành công

❊ ❊ ❊

Có phải một ngày nào đó ta sẽ hiểu được không?

Lăng Vân đang trong cơn mê hoặc, đột nhiên, cái vòng xoáy không gian đó tan biến hoàn toàn vào hư vô, tiếp đó, những dải mây trôi cuồn cuộn xung quanh cũng cùng lúc tản ra…

Dòng thời gian này biến mất hoàn toàn, trở thành một khái niệm thời gian vĩnh hằng tiếp theo.

Thiên đạo là gì?

Bây giờ, Lăng Vân thật sự có chút lạc lối!

Nếu như không gặp phải đoạn ý thức kia, hắn chắc chắn sẽ không chút do dự mà cho rằng, Thiên đạo chính là chúa tể, là ý chí vô thượng quyết định vận mệnh chúng sinh thiên hạ.

Nhưng giờ xem ra không phải như vậy!

Thiên đạo, chẳng phải vô thượng, Thiên đạo cũng chẳng phải duy nhất!

Thiên đạo đã là ý chí của "Trời", mà trời có nhiều thì ắt hẳn cũng phải tồn tại nhiều loại Thiên đạo!

Có phải nói rằng, mỗi người cuối cùng đều có thể sáng tạo ra Thiên đạo của riêng mình không?

Ầm ầm!

Theo đoạn không gian hư vô này huyễn hóa, trong khoảnh khắc, Lăng Vân phát hiện mình đã quay trở lại Minh Hoàng Điện.

Lúc này, hư không vẫn sấm chớp đùng đoàng, hắn đang ở ngay trung tâm của Lôi kiếp, đại kiếp của thiên địa vẫn chưa kết thúc.

Dù là Tam Thánh hay ba đại yêu vật, ai nấy đều đang liều mạng dùng nhục thân chống lại lôi kiếp này, trên người mỗi kẻ gần như không còn thấy chút da thịt nào nguyên vẹn. Nhưng khi phát hiện Lăng Vân vốn nhắm nghiền hai mắt đột nhiên mở ra, lòng ai nấy đều chấn động.

"Chẳng lẽ..."

Quỷ Hồ cố đè nén sự kích động trong lòng.

Ánh mắt Băng Vô Tâm cũng trở nên nóng bỏng, nội tâm băng giá của nàng chưa từng coi trọng ai đến thế.

Cự Hùng quạc miệng kêu quái dị: "Mẹ kiếp, thằng nhóc này không phải là đang hồi quang phản chiếu đấy chứ, hắc hắc!"

Ai ngờ, nó vừa dứt lời, ngay lúc này trong hư không, nhân hình tia chớp vẫn luôn nhìn chằm chằm, ngạo nghễ coi thường nhân gian kia đã động đậy.

Oành!

Nhân hình tia chớp giơ cao cây thương đầy lôi điện mạnh mẽ. Bất thình lình, nó đâm thẳng về phía cơ thể Lăng Vân, đồng thời, toàn bộ khu vực Lôi kiếp bị một lực lượng sấm sét hung mãnh oanh kích.

"Ôi mẹ ơi, thế này là muốn bức tử ông nội gấu của ngươi mà!" Cự Hùng rú lên một tiếng thảm thiết, cả cơ thể trong chớp mắt đã bị sức mạnh của nhân hình tia chớp đánh văng ra khỏi vùng Lôi kiếp. Ba đại yêu vật như Kim Kỳ Lân cũng không thoát khỏi số phận, gần như đã không còn hình dạng, bị lôi kiếp sấm sét mạnh mẽ đánh thành ba khối thịt nướng cháy đen, bành bành bành ba tiếng rơi xuống đất.

Chỉ còn Quỷ Hồ và Băng Vô Tâm vẫn đang cật lực chống đỡ, chỉ cần vượt qua được Lôi kiếp này, lợi ích mà cả hai nhận được sẽ vô cùng to lớn.

Lăng Vân quả thực đã mở mắt. Trước đó hắn nghịch chuyển thời không, nhìn thấy Tiên Đế, luân hồi năm tháng, thách thức Thiên đạo, nhìn thì có vẻ như đã trải qua một thời gian rất dài, nhưng đối với những cường giả như Quỷ Hồ, chỉ là việc diễn ra trong vài cái chớp mắt.

Thế mà chỉ trong vài cái chớp mắt đó, Lăng Vân đã khác xưa.

Hắn vươn tay chộp lấy, bắt gọn cây thương lôi điện đang oanh áp xuống trong tay. Dù lúc này nhục thân của hắn gần như đã thành than cháy, nhưng sau khi tinh thần thể trải qua tàn ảnh Tiên Đế, dung hợp toàn bộ cảm ngộ từ hào khí thư sinh của tàn ảnh Tiên Đế, hắn nghiễm nhiên cũng kế thừa một loại Thiên đạo đường hoàng chính trực.

Đối mặt với luồng sấm sét oanh áp đại diện cho ý chí Thiên đạo, lần đầu tiên hắn cảm thấy có tự tin.

Hơn nữa, Thiên đạo đã chỉ rõ: ta phái sấm sét đánh ngươi không phải muốn áp chế ngươi, mà là để cho ngươi tỉnh ngộ. Lăng Vân càng không sợ hãi uy lực của nhân hình tia chớp này.

Bởi vì, hắn đã hiểu được bản chất của Thiên kiếp này.

"Ta muốn nghịch thiên!"

Trong khoảnh khắc Lăng Vân nắm lấy cây thương lôi điện, hắn gầm lên điên cuồng, tiếng gầm chấn động trời đất, đại diện cho ý chí bất khuất, cũng đại diện cho khí thế ngang hàng với Thiên đạo của hắn.

Xèo xèo xèo!

Đúng lúc này, cơ thể hắn đột nhiên thay đổi.

Vỏ bọc vốn đã thành than cháy bắt đầu bong tróc, từ bên trong mọc ra lớp da mới, những đốt xương, mạch máu đều hiện ra rõ rệt, đạt được sự hồi sinh.

Như chồi non phá đất, sinh trưởng từng đốt, cơ thể Lăng Vân nhanh chóng trút bỏ lớp da cháy, vóc dáng cao lớn hơn trước, sáng rực rỡ. Khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ nhục thân khiến ngay cả Quỷ Hồ và Băng Vô Tâm ở cấp bậc Tam Thánh nhìn thấy cũng phải kinh tâm động phách.

"Thành rồi!"

"Ý Động Cảnh..."

Quỷ Hồ và Băng Vô Tâm lần lượt lẩm bẩm trong miệng.

Cùng với nhục thân mới của Lăng Vân được tôi luyện dưới vạn đạo sấm sét, đặc biệt là dưới sự oanh kích không ngừng nghỉ của nhân hình tia chớp, không những không đánh gục được cơ thể Lăng Vân, trái lại, sức mạnh sấm sét không ngừng rót vào nhục thân mới, tạo nên Lôi Điện Chi Thể cho hắn.

"Phá!"

Lăng Vân lại gầm lên một tiếng, tung ra một bóng quyền về phía hư không.

Đây là Đạo Nguyên Thần Quyền hàng thật giá thật. Sau khi tung ra, tổng cương về "Đạo" bao trùm toàn bộ hư không, khoảnh khắc này, dường như Lăng Vân chính là chúa tể của trời.

Chứng kiến cảnh này, Quỷ Hồ và Băng Vô Tâm lại một lần nữa kinh tâm. Còn Cự Hùng đang thở hổn hển, sống dở chết dở ngoài vùng Lôi kiếp, sắc mặt càng thêm ảm đạm và kinh hãi, nội tâm sợ hãi tột độ: "Đây là Ý Động Cảnh sao? Làm sao có thể là Ý Động Cảnh được? Thế giới quan của gia đây sắp đảo lộn rồi, thế này còn để cho lão gấu này sống không?"

Quả thực, lúc này Lăng Vân đã là Ý Động Cảnh thực thụ, hơn nữa còn là đỉnh cao của Ý Động Cảnh. Cảnh giới này đã bị hắn đè nén không biết bao lâu, nhìn thì có vẻ chỉ vài tháng, nhưng thực tế, hắn cảm giác như đã trải qua trăm kiếp luân hồi dài đằng đẵng!

Giờ phút này, hắn cũng thực sự cảm thấy một sự giải tỏa. Bước vào Ý Động Cảnh, đối với những tu luyện giả bình thường, chẳng qua chỉ là bước đầu nắm giữ linh khí thiên địa, có thể thực sự hấp thụ nguyên khí đất trời làm của riêng, chuyển hóa thành sức mạnh bản thân, đồng thời cũng bước đầu hình thành đường nét của Ý Hải, đặt nền móng cho việc ngưng luyện Ý Cảnh về sau. Thế nhưng, những điều này đối với Lăng Vân mà nói chẳng đáng là bao. Ý Động Cảnh của hắn xa hơn nhiều so với những cường giả Ý Động Cảnh thông thường có thể so sánh.

Trong chốc lát, Lăng Vân cảm thấy Ý Hải của bản thân dựa trên nền tảng cũ đã mở rộng thêm ít nhất một phần ba, toàn bộ nguyên khí đất trời chứa trong Ý Hải có thể dùng từ cuồn cuộn bàng bạc để hình dung. Nếu là cường giả Ý Động thông thường, Ý Hải bên trong e rằng chỉ chứa được lượng chưa đầy một cái vại nước, đây chính là sự khác biệt.

Khi Lăng Vân bước vào Ý Động Cảnh, tinh thần thể mạnh mẽ càng ngạo nghễ trên chín tầng trời, sống sượng kháng cự sự áp chế ý chí của Thiên đạo. Dần dần, đại kiếp thiên địa này không thể áp chế nổi Lăng Vân nữa, rồi từ từ tan biến.

Lăng Vân cảm nhận cảnh giới hoàn toàn mới này, quả nhiên đã có sự khác biệt về bản chất so với Võ Biến Cảnh. Điều này có nghĩa là, nhục thân của hắn sắp trút bỏ phàm thai, có tư cách thực sự để mượn sức mạnh thiên địa.

Lôi kiếp biến mất, Quỷ Hồ và Băng Vô Tâm cũng không còn cảm thấy áp lực nữa, rất nhanh, cả hai vận dụng thủ đoạn để khôi phục lại thực lực mạnh mẽ. Có thể thấy, vì giúp Lăng Vân chống đỡ Lôi kiếp, cả hai cũng nhận được lợi ích vô cùng lớn, tinh thần sảng khoái, bức tường chắn Tam Thánh kia ẩn ẩn có dấu hiệu sắp bị phá vỡ.

Còn con Thi Ma kia thì như không có chuyện gì xảy ra, từ đầu đến cuối, cái xác khô héo kia chẳng có thay đổi gì. Đối với Thi Ma, e rằng nó đã nằm ngoài Thiên đạo, dù sao Thi Ma là một loại sinh linh không có ý thức quá lớn.

Cự Hùng thì thảm hơn một chút, vào giây phút cuối cùng lại bị sức mạnh của nhân hình tia chớp đánh bay.

Ba đại yêu vật như Kim Kỳ Lân thì còn tệ hơn, bây giờ chỉ còn thoi thóp.

Do sự mạnh mẽ của Lôi kiếp, bốn Đấu Sĩ Đồng Giáp và hai Hắc Sát Thú vốn xuất hiện trong Minh Hoàng Điện đều đã bị Lôi kiếp tiêu diệt hoàn toàn. Con Bạch Cốt Âm Ma kia, sau khi Lôi kiếp biến mất cũng không biết đã biến đi đâu, toàn bộ khung cảnh hư ảo của Minh Hoàng Điện cũng tan biến hoàn toàn. Trước mắt lại xuất hiện khung cảnh đường hầm ẩm ướt âm u kia.

"Chúc mừng Lăng công tử độ kiếp thành công, người có thể dẫn phát Thiên kiếp khi vừa bước vào Ý Động Cảnh, xưa nay hiếm thấy!"

Quỷ Hồ tiến lên chúc mừng Lăng Vân. Nhân vật nghịch thiên như vậy, nịnh bợ phải sớm một chút. Nếu như trước kia hắn còn coi Lăng Vân là hậu bối yêu nghiệt một chút, thì giờ đây thực sự không dám xem thường nữa. Đồng thời, trong lòng cũng không thể có bất kỳ nghi ngờ hay suy nghĩ nào khác. Thủ đoạn của Lăng Vân, tin rằng hắn vẫn chưa phô diễn hết. Nhân vật như vậy, có cơ duyên của Tiên Đế, không phải kẻ có thể dễ dàng động tâm tư xấu xa.

"Minh Hoàng Điện biến mất rồi, có cần tiếp tục đi tới không?"

Băng Vô Tâm hỏi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:383
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.