📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.707 lượt xem — Trang 3 / 54
cám ơn Triều Sương nhiều nhiều á.... để hôm nào dv sẽ viết cùng Triều Sương vài chữ hén...

Chúc Triều Sương vui... , mà sao Triều Sương chọn mấy cái nick nghe hay quá á..... :)

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-26 10:25:04diên vỹ>
ta đâu yêu

ta đâu yêu
mà gặp anh, dường như vui mừng lắm
nán lại đôi giây
thăm hỏi
và mong
mong anh sẽ níu thêm đôi giây nữa
dẫu bâng quơ
những câu chuyện trời trăng
....
ta chẳng biết vì sao như thế
môi anh cười
ta mơ đến ngày sau
chiều con nắng rọi vàng trước ngỏ
anh có say như ta đã, đang say ?
câu tạm biệt lòng chùng đôi phút
đến bao giờ ...
ta gặp lại nữa đây ?

06/30/05

0
sao anh ấy giống anh quá

sao anh ấy giống anh quá
em sững sờ, cứ tưởng chiêm bao
ngày xưa đau, gặp lại cũng đau
em muốn trốn để giấu thời quá khứ

(ừ mà quên, anh ta đâu biết gì đâu chứ)
cũng đôi mắt nhìn, cũng dáng điệu mến thương
cũng nụ cười , cũng giọng nói mông mênh
như biển, như mây, như nắng vàng tháng hạ

em buông câu chào vội vã
rồi lặng nhìn con gió đùa cây
tia mắt anh ấy đắm say
em tự biết mình không trốn vào đâu được nữa

nhưng xin chiều hãy giữ dùm lời hứa
đừng cho tim rung động theo mây
đừng cho thương , đừng cho nhớ dâng đầy
kẻo thu đến e có người khóc lá.

07/04/05

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-20 02:33:43Huyền Băng>
sợ

anh đi, ta nhìn theo ngơ ngẩn
níu làm sao cho được bước chân
câu giả biệt vội vàng quá đổi
hình như anh cũng sợ mình thân ?

ta bỗng thấy hồn ta khác lạ
nhớ vu vơ và đợi vu vơ
anh không biết có hay không hở ?
mà mắt nhìn như cũng say mơ

ta giận lắm vì môi e ngại
sợ luyến lưu giây phút hoá đau
và sợ cả những điều không tưởng
nên lặng nhìn con nắng nghiêng chao

07/14/05

r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-20 02:34:48Huyền Băng>
người ta ạ ..!

người ta viết những vần thơ tình tứ
tặng cho tôi ...sao chẳng chịu ký tên
nên nghi ngại, rồi giận hờn , rắc rối
mấy năm rồi, người chắc hẳn quên ...

người ta ạ, chiều hôm nay không nắng
và lòng tôi như con phố buồn ghê
bên khung cửa ngồi nhìn mây mà ước
chợt mắt cay ...quá khứ hiện về ...

người ta ạ, cuộc đời này tẻ nhạt
hay vì tôi quá sợ những đau thương ...?
nên cửa đóng phòng hờ đời dâu bể
mà đôi khi chẳng tránh được sầu vương ...

người ta chắc giờ này vui chứ hở ?
có như tôi thường đọc lại những vần thơ ?
ừ ngày tháng hình như trôi nhanh quá
mà chuyện xưa vẫn có kẻ mong chờ ...!

10/14/05

r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-20 02:35:49Huyền Băng>
em - ta
    tặng Khiết Như


sầu của em hay sầu của ta
mà sóng cứ đẩy đưa mãi miết
sớm cùng chiều thay phiên từ biệt
như em - ta ...rời rã vì yêu ...

vô tình mưa chẳng rải hạt đều
nên có chổ ráo khô hạn hán
tình của người không dưng biến dạng
nên em - ta bật khóc cùng thơ ...

giá như người đừng xây những giấc mơ
thì đâu có kẻ dại khờ ngồi mong ngóng
giá như buổi ban đầu đừng cho ước ao, đừng cho hy vọng
thì hôm nay buồn đã chẳng sinh sôi ...

chung một bầu trời mà bên nắng ấm, bên đơn côi
cùng một kiếp mà nhân sinh người vui kẻ khóc
nếu có thể như loài trai ngậm nỗi sầu thành ngọc
thì em - ta chắc giàu nhất trần gian ....

01/16/06
r

0

dại khờ


ta biết thế nào rồi mình cũng sẽ xa
như nắng, như mưa đến đi vội vã
ừ có gì đâu mà buồn chứ hở
chuyện nhân tình vốn thường quá phải không?

ta biết mình rồi sẽ hết nhớ mong
đâu là đá để ngàn năm chung thủy
kiếp người lắm nhiều bi lụy
ta tìm chi những đau khổ xa xôi

ta biết mình rồi cũng sẽ vui
như sương sớm giữa bình minh rực rỡ
đời có gì đâu để nhớ
khi trăm năm như thể gang tay

đợi thu về ta sẽ tìm lại mắt nai
để ngơ ngác, để nhìn đời ngây dại
và để buốt, để đau, để trăm bề khổ ải
để thêm lần ta biết sẽ mất nhau

01/24/06

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-20 05:39:07ngocnhi>
Họa bút Người Ta Ạ [sm=4.gif]

Cô Bé Ạ...!


Cô bé ạ , cần chăng một cái tên
Thơ viết trong anh quá đủ rồi
Tháng ngày gió bụi coi mãi nhạt
Chỉ có tim này mãi còn thôi

Cô bé ạ , chiều nay mưa ghê lắm
Muốn tìm em mà cọng nắng không về
Bé đừng buồn cho con phố lê thê
Khung cửa nhỏ có bằng chăng lãng tử

Cô bé ạ , mình bé thôi cũng đủ
Cho đời ta Sơn Thủy tận cùng
Bé đừng buồn làm hoen úa mắt nhung
Cười đi nhé ngoài song kia sắp nắng

Cô bé ạ , nhớ bé anh muốn khóc
Cười sao vô khi cố viết thư tình
Viết thật nhiều là chỉ muốn chứng minh
Viết đến nỗi đã quên luôn chữ ký
Duyên đáy nước
Nợ mây trời
Ngộ ra mới biết Cuộc Đời là Không !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-01 11:32:42Huyền Băng>
cám ơn bài thơ của Ngọc Nhi nhé, lâu quá dv không làm thơ được nên chẳng biết hoạ làm sao á :) chúc Ngọc Nhi thật vui :)

tình cờ

tình cờ quen nhau để rồi tình cờ.... xa vắng
hay chính người...cố ý làm đau....
ừ ta mặc
chỉ có điều tim khóc
thương cho mình, thương kiếp phận long đong....

nơi người ở mùa này nắng đẹp
hay mưa phùng rải hạt nhớ mong?
người thường ngắm mây trời chứ hở....?
và có thường nhớ đến ta không?

ta những tưởng nắng mưa bất chợt
ngờ đâu người bất chợt đến đi....
ta muốn hỏi....nhưng rồi lặng tiếng...
người cố tình.....nên....hỏi làm chi....

ta muốn viết nỗi lòng phiền muộn...
nhưng ngại đời cười kẻ ngu ngơ
ta có lúc hóa thành điên dại....
lẫm bẫm tên người....
.... mong một giấc mơ....

r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-01 11:35:23Huyền Băng>
bình mình rồi sẽ đến ?

người có biết ta nghĩ gì không hở....?
người có mong....ta biến mất hay không?
chắc có lẽ muộn phiền đời chưa đủ
nên người gây thêm những vết đau lòng

đôi lúc ta mặc tình tất cả
nhưng chợt nhớ về xót dạ lắm người ơi...
ta thèm khóc như là trẻ nít
mà nước mắt khô nên sầu chẳng chịu vơi...

ừ ta biết cuộc đời phức tạp
có lẽ người cũng đã hoặc....đang đau...
nhưng ác quá....! sao cố tình thế hở...
phiền muộn này ta biết gởi về đâu....

ngày đã tan, đêm về đen quá
như hồn ta vui đó lại sầu
mai không biết bình minh sẽ đến
hay hồn ta vùi mãi đêm thâu?

r

0
ừ ta biết cuộc đời phức tạp
có lẽ người cũng đã hoặc....đang đau...
nhưng ác quá....! sao cố tình thế hở...
phiền muộn này ta biết gởi về đâu....


Chút muộn phiền xin em gởi cho mây...
Mây bay đi bay vào vùng biển cả
Ôm buồn em mây thả xuống vực sâu
Bóng đêm tan em không thấy vương sầu
Nụ tình mới bừng lên trong nắng sớm
Hãy lặng nghe, kia nụ tình vừa chớm
Chờ tay em tưới nhẹ giọt nước trong,
Vui lên em và bước bước thong dong...

HB(Lúc nảy nghe nói thương quá định bưng mấy ly nước mía vào phòng họp, nhưng lại sợ phá bỉnh mọi người, nên ráng làm một bài thơ ở đây để tặng em nước mía nè).



📎 nuocmia

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0

HB[/color](Lúc nảy nghe nói thương quá định bưng mấy ly nước mía vào phòng họp, nhưng lại sợ phá bỉnh mọi người, nên ráng làm một bài thơ ở đây để tặng em nước mía nè).






á chị...... thế thì khổ em rùi.... , chị làm em nhớ nước mía quá chời hà...cám ơn chị đã hoạ cho em bài thơ :) bây giờ thì em bí rồi, đợi khi nào hết bí em viết tiếp hén chị.

chúc chị thật vui )

0
chờ đợi

người có nhớ ta không?
hay quên rồi tất cả...
....
ừ! có gì để bận lòng đâu!
ta chờ đợi một lần tương ngộ
mà hình như ...
chẳng thể tìm nhau ....

ta gom nắng gói vào lòng cho kín
(sợ lạnh về trong những đêm thâu)
ta ươm những mần non hạnh phúc
mong mùa xuân hoa trái đươm màu ....

và không biết ngày mai sao hở
gặp được người hay vĩnh viễn không?
ừ! ta mặc,
....nên hoài chờ đợi
người có bao giờ ...
nhớ đến ta không ?



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-03 03:56:43Huyền Băng>
người chắc biết

người chắc biết ...lòng ta chứ hở ?
sao dửng dưng cho xót dạ nhau
ôi con nước ngược xuôi năm tháng
có biết rằng đá nát ...lòng đau ?

trăng nửa mảnh trên trời lơ lửng
như hồn ta nửa mảnh chơi vơi
nếu có gặp nửa hồn hoang dại
lượm trả dùm ta nhé ....người ơi!

xuân đã đến, mà hồn ta ...lạ quá
nghe nhớ mong ngập kín tim lòng
ôi năm tháng vô tình chi hở
sao chẳng một lần ...
.....cho ta khỏi ngóng trông ....!

r

0
ơ....! sầu

ơ....! ngày tháng cứ trôi....
ơ....! tình người cứ thế....
để ta một mình đếm mảnh sầu rơi
giá như mà có thể
ta xin làm một áng mây trôi....

ơ...! ngày tháng đầy vơi...
ơ...! tình người hụt hẫn
sao chẳng một lần mộng - thực gặp nhau?

ở nơi đây sầu biết là bao
mong gần biển để niềm đau hoà cùng sóng
để dẫu rằng ở tận cùng tuyệt vọng
ta vẫn còn có biển sẻ chia ....

....

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-03 03:58:48Huyền Băng>
ôi! những giấc mơ

người biết không, chợt chiều nay lòng chùng xuống
nhớ cùng thương xáo trộn cả tim lòng
ta lớn tiếng gọi tên người trong tiềm thức
phương trời xa ...người nghe được hay không?

ta bối rối, ta hoang mang ..... và nhớ lắm ...
mà sao như người chẳng biết hay


hay vờ giả để mặc tình ta khóc
mặc con tim điên dại tháng ngày ....

....
ôi những giấc mơ ...có bao giờ đi vào đời thật
để một lần ta cười mĩm được không ?
sao cứ mãi là những điều vô vọng
cho hồn ta ...cuồng dại ngóng trông ....
r

0
có một thời

có một thời...ta cũng rất thân
và chờ đợi , ngóng mong hằng buổi
có lắm điều đôi khi ta định hỏi
nhưng rồi thôi, im lặng đợi thời gian...

ta cố vờ như cô gái đang xuân
chẳng biết mộng tình yêu là chi cả
cứ nói cười, cứ ngây thơ , thong thả
(nhưng thời gian thì chẳng đợi một ai...)

để rồi người chẳng trở lại nơi đây
ta hốt hoảng, ta ngược xuôi tìm kiếm
người chắc lẽ suốt một đời im tiếng
để hồn ta thất thiểu đợi mong....

....
có bao giờ người biết nhớ không ?
để ta được một lần hạnh phúc ...
giọt sương sáng biết mình tan mất
vẫn cười vui đón ánh bình mình ...

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-02 00:42:13diên vỹ>
ta với người

ta đi giữa cuộc đời hai mặt
người xa rồi ..mây nước cũng phai
thương với nhớ có vào quên lãng
hay dửng dưng đày đọa tim này ...?

ta với người gần tợ gang tay
mà khoảng cách nghìn trùng xa vợi
người có hay nơi này ta đợi
một lời thăm, tim cũng đủ vui

phải chi mình hai đứa rất xa xôi
thì có thể bảo là vì sông ngăn, núi cách
ừ mà thôi...dù có vạn lời than trách
người cũng không hiểu được tim này.....

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-04 17:45:21diên vỹ>
giá như người

giá như người biết nhớ đến ta
thì giông tố ngoài kia cũng mất ...
thì cuộc đời dẫu là tệ nhất
cũng đủ vui mà sống kiếp người ....

ở nơi này buồn lắm người ơi
hằng buổi sáng cứ như là thế đó
và quanh ta chỉ gió mây, cây cỏ
nên muộn phiền như thể nhân đôi...

ngày lại ngày cứ dửng dưng trôi
và người chẳng một lời thăm ....buồn lắm ...
ước sao mình là đóa hoa tươi thắm
để vỏn vẹn sống đôi ngày ....mà chẳng phiền muộn quấn vây ....!

ước sao mình chỉ là cỏ là cây
hay loài thảo mộc nhỏ nhoi trong rừng sâu núi thẩm
hoặc có thể là những loài côn trùng hay bụi bậm ...
miễn là đừng có số thọ trăm năm ....

bởi cuộc đời có quá chuyện oái oăm
bởi số kiếp con người lắm điều bi lụy ...
và cũng bởi vì là ta ..nên ...người cứ quẩn quanh trong trí
muốn gạt bỏ cho rồi ....
mà ...trời ạ ..! khó làm sao ....!

0
Diên Vỹ sao mà sầu đời thế ? Chúc sớm qua nỗi bi ai. [;)]


Niềm Tin


Xa cách nhau phải đâu vì duyên kiếp
Hoàn cảnh đưa đôi đứa ở đôi đường
Ta phương này vẫn mang nỗi nhớ thương
Người đừng trách ta quên lời thề ước

Ta nhớ người , làm sao người biết được
Nỗi nhớ nhung sâu kín tận đáy lòng
Đầy , rất đầy những da diết đợi mong
Thành tường lũy đẩy lùi bao giông tố

Trên cuộc đời chứa bao niềm thống khổ
Lắm sầu đau nên quá ít nụ cười
Lòng ta luôn ấp ủ bóng hình người
Để vẫn thấy cuộc đời còn đáng sống

Người đâu biết ta vẫn thường mơ mộng
Một ngày nao cùng sánh bước bên nhau
Tay trong tay quên hết những thương đau
Quên dĩ vãng , cùng bước vào hạnh phúc

Nên quanh ta dù buồn như địa ngục
Thêm lạnh lùng , hờ hững tháng năm trôi
Nhớ đến người đang ở chốn xa xôi
Ta vẫn thấy như chưa hề ly biệt

Dẫu đã biết
Cuộc đời nhiều cay nghiệt
Ta vẫn trông được chung sống cùng người
Cùng dìu nhau đi đến tận cuối đời
Cười diễu cợt cái gọi là số kiếp . [:D]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-05 10:58:43Huyền Băng>
Cám ơn bài thơ của Thụy Hồng nhé, có đôi khi buồn nó thoáng đến thế á Thụy Hồng ơi..... , nên viết đôi dòng thôi.....

người biết không ?

nếu ta biết người nhớ đến ta một phút
thì cái đau chắc cũng lắng dịu hơn...
thì với đêm chắc chẳng lắm cô đơn
và ngày đến không thấy cảnh đời u ám....

người biết không, cái nhớ mong đâu dễ dàng va chạm
yêu một người đâu phải nói là yêu....
thế mà giờ đây ta một bóng với chiều
chờ đêm xuống cùng nỗi lòng thao thức....

giá như ngày xưa đừng có những phút giờ vui nhất
thì chắc nay ta đã chẳng biết nhớ đâu ...
có phải người cố ý gây sầu
nên đem vui đến, rồi lấy đi nhanh, vội ...

người biết không, có vạn điều ta muốn hỏi ...
nhưng sợ lòng đau, nên thinh lặng ngày qua
có bao giờ người biết nhớ đến ta ...?
hay tất cả chỉ là trò đùa .....thời ấy ...?

r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-05 11:07:20Huyền Băng>
Em ơi đừng buồn nữa.

Em gái ơi buồn gì buồn dữ vậy?
Thương làm chi để da diết nhớ mong.
Tình đi rồi như bóng ngựa qua song
Kẻ lang bạt biết bao giờ trở lại...

Hãy xem như gặp nhau trong thần thoại
Tỉnh giấc rồi thực tế lắm điều vui
Đừng nhìn quanh với ánh mắt tối thui
Vừng hồng đến cùng chị vui trong nắng...

HB


📎 015

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
cám ơn chị HB á, .... 2 con mèo ngủ dễ thương quá chị à ...!

buồn mà ...không biết vì sao ta buồn !

người có thể cho ta mượn bờ vai
để nỗi lòng ta tuông theo dòng nước mắt
có những điều trong đời thật
chỉ nhìn thôi mà nát dạ người ơi ....

ôi trăm năm một kiếp con người
có dài quá hay vô cùng ngắn ngủi
những yêu thương nay hoá thành buồn tủi
ta trầm mình trong nỗi nhớ riêng ta ....

có thể nào đừng quá cách xa
để ta thấy tâm hồn còn điểm tựa
sáng nay ...mây chợt dừng ...không bay nữa ...
và lòng ta ...không biết tại sao buồn ....!

0
..diên vỹ còn buồn :(
0
Chị Diên Vỹ ơi,


Tháng này hoa Diên Vỹ đẹp quá đi hà! Em nhớ chị ghê đó!
0
Trích đoạn: honglien

Chị Diên Vỹ ơi,


Tháng này hoa Diên Vỹ đẹp quá đi hà! Em nhớ chị ghê đó!


yah...hoa diên vỹ thì bao giờ hỏng đẹp nà :) j/k, ủa mà Hồng Liên quen dv hở...sorry tại..dv ít vào trong này nên hong thấy bài post của Hồng Liên.....nên trả lời chậm nè...:) hôm nay tìm lại thơ đọc mới thấy :)

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-05 15:07:39Viet duong nhan>


Đọc thơ em thấy em buồn, 7 liền "bay" đi hái tặng Diên Vỹ hoa diên vĩ màu hường tím rất dễ thương nè [:)]
Chúc em mau tìm vui nha !
Thương
[sm=kissing.gif]
7_nn

Blog_vdn
0
ui Nương Nương dễ thương quá hà...:) cám ơn Nương Nương thật nhiều á..... chúc Nương Nương vui :)

0
ngày mai này

ngày mai này đám cưới người xa
mà sao mắt tự dưng hoen lệ
mây chiều nay sao buồn đến thế
có phải là mây cũng lẻ loi

bài thơ xưa đặt ở bờ môi
như ôn lại những lần kỷ niệm
tình vào tim, làm sao giấu giếm
nên môi sầu, nên mắt ướt vì ai

trăn trở vào đêm, ngày dài uể oải
thu đến rồi, cây khóc lá không ?
tay rung rung cầm tấm thiệp hồng
những tên, chữ rạch vào lòng đau nhói .

09/02/04

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-05 15:23:57diên vỹ>
yêu em từ thuở mười năm
        ....viết dùm nỗi lòng người bạn


      ta yêu em từ thuở mười năm
      ba mươi tuổi mới gần nhau đôi phút
      em chợt xa cho ta hẩn hụt
      biết trách em, hay trách chuyện do trời

      sao em cứ nhìn ta, rồi cười
      hay vì ta gả khờ lang thang trên đồi tuyệt vọng
      em yêu ta, hay chính vì ta đang mộng
      nếu mộng thì xin cho trọn trăm năm

      để ta không tỉnh dậy giữa bóng tối tăm
      chợt phát giác em đã xa nghìn dặm
      em ơi, này môi hôn, này vòng tay ấm
      ta gả khờ nên chẳng dám ước ao

      mười mấy năm ta cứ khát khao
      như nắng hạ gặp cơn mưa em ạ
      nên đừng ngờ những khi ta vồn vã
      xin đừng nghi khi ta quá say em

      04/21/05

0
«« « 1 2 3 4 5 » »»