📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.710 lượt xem — Trang 5 / 54
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 03:26:57diên vỹ>
ngăn lòng

có những cái nhớ, chỉ biết thở dài người ạ
bởi làm sao cho ai hiểu được lòng
bao chờ đợi hóa thành vô nghĩa
mình nhớ người, biết người nhớ mình không....

lòng tự nhủ theo năm dài tháng rộng
tình sẽ tan, nhớ cũng sẽ tan
ta cố dối, cố ủi an mình thế
nhưng tim lòng vẫn không khỏi nát tan....

tiếng rắc réo của đàn bầu, tranh, sáo
đưa ta vào cõi nhớ mù khơi
từng nhịp điệu hồn như rã rượi
ta nhớ người, nhớ quá người ơi ....!

phải chi cách trăm sông ngàn núi
để ta còn có cớ ủi an
ngày ba buổi sáng, chiều cùng tối ...
muốn gặp người đâu phải khó khăn ....!

ừ, ta cố bắt lòng im lặng
cố ngăn tim không cho nỗi nhớ tìm về
theo ngày tháng tình sẽ là sương khói
và hồn ta, thoát kiếp u mê ....!

r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 03:21:54diên vỹ>
anh có biết cho đâu

bỗng chiều nay mưa rải hạt đầy
ta bên cửa nhìn đời bằng giấc mộng
những mơ yêu hoá thành trăm con sóng
vỗ mạnh vào bờ rồi chạy ngược ra khơi

sao không bình yên để được thảnh thơi
cùng nghe gió, ngắm mây ca hát
sao con tim cứ hoài đi lạc
chẳng lẽ lòng thích đau khổ lắm hay sao ?

ta nhớ người, chắc gì người nhớ ta đâu
sao cứ phải nhọc lòng chi thế
con nước về nguồn,
như trăm con sông ngược dòng ra bể
nên chẳng có con sông nào là thuộc của riêng ta ....

tình của anh một thoáng lướt qua
ta không giữ được ....
nên lấy làm tiếc nhớ
để giấc đêm cứ hoài trăn trở
mong anh mà, anh có biết cho đâu ...!

r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 09:09:35Nguyên Đỗ>
Còn Đây Hạnh Phúc
Khi Thiên Đường Đã Mất


Ta đã viết những giòng thơ tình tứ
Tặng cho nhau ngày xa cũ không quên
Có những ngày mong nhớ đợi nhau lên
Viết một chặp hai ba bài giận dỗi

Lúc gặp mặt lại tươi cười xin lỗi
Nói vu vơ đùa giỡn rất là thân
Chữ "muahh" -- hôn gió gởi bao lần
Lỡ đi vắng mấy ngày day dứt nhớ

Hoa Diên Vỹ đã mấy mùa đua nở
Vờ thơ tình đã mấy tập đầy trang
Ngày chia tay hai đứa lệ hai hàng
Hẹn tái ngộ trên đường Hoa Phượng Phím (1)

Anh còn nhớ một chiều em tóc bím
Nhoẻn môi cười thân thiện rất là xinh
Đôi mắt trong lóng lánh sóng trao tình
Trên đồi cỏ nhìn xuống hồ xanh biếc

Mưa hôn gió nắng bướm hoa hòa tiệc
Đôi môi nồng, ngọt, ướt với đam mê
Chiều buông lơi màn đêm thả tóc thề
Dòng suối mật chảy về đâu em nhỉ

Em đã viết những giòng văn nhật ký
Bọc quanh anh kỷ niệm ngất yêu thương
Phút trầm tư nhớ vườn cũ thiên đường
Dẫu ngắn ngủi vẫn trào dâng hạnh phúc

Nguyên Đỗ

(1) Trên đường Jacaranda Way thành phố Gilroy, tiểu bang California có rất nhiều cây hoa phượng tím nở hoa mầu tím mỗi buổi sang hè, cũng cùng thời phượng vỹ trổ hoa đỏ ở những vùng nhiệt đới .


Bấm vào link để coi hình hoa Phượng tím, jacaranda:

http://www.rikkyo.ne.jp/~z5000002/malawi/south/z-south/jacaranda-z.htm

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 09:06:58Nguyên Đỗ>
Lạc Đường Phượng Tím

Mến tặng cô bé mém đi lạc một ngày hè trên đường đầy hoa Jacaranda -- phượng tím.

Mùa hè hoa rực rỡ
Nở rộ trên lối đi
Đôi mắt em rộng mở
Ngẩng lên kiếm tìm gì

Jacaranda tím
Màu tim tím hoa cà
Nhìn hoài hồn muốn lịm
Thương nhớ về phượng hoa

Đi mãi mém lạc lối
Mùa hoa phượng quê em
Thong thả đi chẳng vội
Hoa tím trải kín thềm

Muà hè đẹp dễ sợ
Như màu áo em mang
Màu hoa cà, ép vở
Để hồn thêm mênh mang

Nguyên Đỗ
June 17, 2002

Bấm vào link để coi hình hoa Phượng tím, jacaranda:

http://www.rikkyo.ne.jp/~z5000002/malawi/south/z-south/jacaranda-z.htm



Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
Phượng Tím Mùa Hạ

Phượng tím mùa hè đã nở chưa?
Mùa hè năm đó buổi đón đưa
Anh đi lối nhỏ hàng hoa tím
Em chỉ từng cây lúc cuối mùa

Phượng tím mùa hè em kể nghe
Dẫu không chim cuốc gọi vào hè
Hồn vương kỷ niệm thời xưa cũ
Đi dưới hàng cây tìm kiếm ve

Những con ve nhỏ tiếng vang vang
Nghe như tiếng nhạc đệm trên giàn
Em nhìn mải miết không chán mắt
Ve nhỏ mà sao vang tiếng vang?

Phượng tím năm nào trên tóc đen
Nhẹ nhàng anh nhặt để cạnh bên
Công viên ghế đá em run rẩy
Như sợ người ta ghé mắt nhìn

Nguyên Đỗ
5/2003
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
.
anh có biết cho đâu

bỗng chiều nay mưa rải hạt đầy
ta bên cửa nhìn đời bằng giấc mộng
những mơ yêu hoá thành trăm con sóng
vỗ mạnh vào bờ rồi chạy ngược ra khơi

sao không bình yên để được thảnh thơi
cùng nghe gió, ngắm mây ca hát
sao con tim cứ hoài đi lạc
chẳng lẽ lòng thích đau khổ lắm hay sao ?

ta nhớ người, chắc gì người nhớ ta đâu
sao cứ phải nhọc lòng chi thế
con nước về nguồn,
như trăm con sông ngược dòng ra bể
nên chẳng có con sông nào là thuộc của riêng ta ....

tình của anh một thoáng lướt qua
ta không giữ được ....
nên lấy làm tiếc nhớ
để giấc đêm cứ hoài trăn trở
mong anh mà, anh có biết cho đâu ...!

diên vỹ


nhớ quên cũng đành

Nghe rồi anh đã nghe rồi
Nhưng em giả bộ có hoài anh mô
Gặp em em cứ làm ngơ
Bây giờ bảo nhớ anh lơ ngơ lòng

Sao tình anh mãi long đong
Lên nguồn xuống bể chỉ mong gặp người
Gặp em em chả thèm cười
Mơ màng cùng gió trao lời cùng mây

Đứng ngồi vẫn thiếu vòng tay
Ai đau ai khổ thân này ai hay
Mở con mắt nhíu chân mày
Hay em tiên giới về đây dạo đời

Là mưa là gió của trời
Gieo giông gieo bão cho người lênh đênh
Tôi xin gởi chút tình riêng
Em về trên ấy nhớ quên cũng đành

Anh Phy



0
nhớ quên cũng đành

Nghe rồi anh đã nghe rồi
Nhưng em giả bộ có hoài anh mô
Gặp em em cứ làm ngơ
Bây giờ bảo nhớ anh lơ ngơ lòng

Sao tình anh mãi long đong
Lên nguồn xuống bể chỉ mong gặp người
Gặp em em chả thèm cười
Mơ màng cùng gió trao lời cùng mây

Đứng ngồi vẫn thiếu vòng tay
Ai đau ai khổ thân này ai hay
Mở con mắt nhíu chân mày
Hay em tiên giới về đây dạo đời

Là mưa là gió của trời
Gieo giông gieo bão cho người lênh đênh
Tôi xin gởi chút tình riêng
Em về trên ấy nhớ quên cũng đành

Anh Phy


Cám ơn Anh Phy có đôi dòng thơ cho mình nhé...! vậy mình cũng viết vài dòng lại...cho vui nghen :)

vì đâu

tình riêng sao chẳng để dành
gởi chi lỡ gió bên mành hờn ghen ?!
phố đêm cùng với sao đèn
ta, đêm cùng với lệ hoen mi sầu

đất trời bên ấy ra sao?
bên ta mưa gió gầy hao kiếp người
sáu mươi năm, một cuộc đời
mà như ta đã yêu người ...trăm năm ...

gặp nhau chi, cứ lặng thầm
đêm về trăn trở suốt năm canh dài
mong ngày rồi lại mong ngày
năm đi, năm đến ta hoài vẫn mong

ông Tơ ơi, sợi chỉ hồng
tiếc chi cho lắm kẻ ngông, người cuồng
mưa vì cây cỏ mưa tuông
riêng ta ...mắt lệ ...hỏi buồn vì đâu ?














0
.

nếu như có một ngày ...

...
giá như biết vài câu thần chú
ta sẽ bắt người nhốt ở trong chai
để đêm đến ta ôm vào giấc ngủ
và ngày sang tim bớt bị đày

sáng bên người
mây trắng có bay ?
và ngọn gió
có nồng hương nhớ ?
nếu như có một ngày, ta ngừng hơi thở ...
người có thương mà đến tiển chân...?

Diên Vỹ



nếu như có một ngày ...

...
Giá ta học được vài câu thần chú
Sẽ thả ngày vào đúng nghĩa yêu thương
Sẽ thả đêm về lại chốn thiên đường
Thả ta nữa về quê hương ta đó

Ở nơi ấy nồng hương ngọn gió
Mây trắng bay thắp sáng tháng ngày
Đón em về ru giấc ngọn cỏ
Ta bên người … níu cả vòng tay

Nguyên Thoại





0
Trích đoạn: nguyenthoai


nếu như có một ngày ...

...
Giá ta học được vài câu thần chú
Sẽ thả ngày vào đúng nghĩa yêu thương
Sẽ thả đêm về lại chốn thiên đường
Thả ta nữa về quê hương ta đó

Ở nơi ấy nồng hương ngọn gió
Mây trắng bay thắp sáng tháng ngày
Đón em về ru giấc ngọn cỏ
Ta bên người … níu cả vòng tay

Nguyên Thoại


người có thể ...

người có thể thả ngày đi, nhưng đừng cho đêm qua nhé
bởi đêm không về ta đâu thấy được trăng sao
lỡ như có một vì sao may mắn
rơi xuống giữa trần....thì ta biết lượm ở đâu?

và cứ hãy thả ta về nơi quê hương xưa đó
để xung quanh chỉ còn đồng nội, cỏ hoa
ta có thể không biết thế nào là ngôi nhà với những tầng cao chót vót
vì đam mê những điệu lý đậm đà...

....

0
.

...
ta gom chữ kết thành thương nhớ
nhờ gió mây mang hộ sang người
mà không biết đường xa sông núi
(có lấy trộm lời ta không ...
mà chẳng tới được nơi ...)
...


Ta xin lỗi … đã trộm lời không nói
Bởi ta lầm … người chỉ nói riêng ta
Trả lại mây … trả gió , trả đường xa
Máy không trả … đêm buồn ta nghe lại

Hì hì !
Hằng đêm Anh Phy vẫn thường nghe Diên Vỹ đọc... thật tuyệt vời !
Cố giữ gìn sức khỏe để giúp mãi bà con nghe

Anh Phy.


0
Trích đoạn: Anh Phy


Ta xin lỗi … đã trộm lời không nói
Bởi ta lầm … người chỉ nói riêng ta
Trả lại mây … trả gió , trả đường xa
Máy không trả … đêm buồn ta nghe lại

Hì hì !
Hằng đêm Anh Phy vẫn thường nghe Diên Vỹ đọc... thật tuyệt vời !
Cố giữ gìn sức khỏe để giúp mãi bà con nghe

Anh Phy.


Chà, có sự lầm lẫn như thế sao?... :)

Cám ơn Anh Phy đã nghe dv đọc hén, và bi giờ chuẩn bị tìm bác sĩ cho tai ..là vừa hihihih :) :)

0
Đêm Khuya Thơ Thẩn


Đêm đã khuya anh còn ngồi vơ vẩn
Chợt thấy em đang thơ thẩn đọc chơi
Anh vội biên ít hàng chữ gọi mời
Em cứ đọc, cứ tự nhiên em nhé


Sương đêm xuống cõi hồn như quạnh quẽ
Lanh, cô đơn, xa cát tít mù xa
Ở quanh đây nào có phải quê nhà
Nghe tiếng võng buổi trưa hè nóng nực


Nghe tiếng thở dập dồn tự đáy ngực
Lời trong lòng chợt mở khóa đi ra
Trong cuộc đời lữ thứ cõi người ta
Biết đâu được nơi nào là vĩnh cửu


Nhớ đất nước nỗi buồn hòai hiện hữu
Biết bao giờ vươn tiến sống hân hoan
Người muôn nơi tất cả được an toàn
Sống hòa thuận sống tự do hạnh phúc


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Đêm Khuya Thơ Thẩn


Đêm đã khuya anh còn ngồi vơ vẩn
Chợt thấy em đang thơ thẩn đọc chơi
Anh vội biên ít hàng chữ gọi mời
Em cứ đọc, cứ tự nhiên em nhé


Sương đêm xuống cõi hồn như quạnh quẽ
Lanh, cô đơn, xa cát tít mù xa
Ở quanh đây nào có phải quê nhà
Nghe tiếng võng buổi trưa hè nóng nực


Nghe tiếng thở dập dồn tự đáy ngực
Lời trong lòng chợt mở khóa đi ra
Trong cuộc đời lữ thứ cõi người ta
Biết đâu được nơi nào là vĩnh cửu


Nhớ đất nước nỗi buồn hòai hiện hữu
Biết bao giờ vươn tiến sống hân hoan
Người muôn nơi tất cả được an toàn
Sống hòa thuận sống tự do hạnh phúc


Nguyên Đỗ


cứ mong là sỏi đá

anh đêm khuya thường ngồi thơ thẩn
ta suốt ngày lận đận nhớ mong
hỏi người, rồi lại hỏi lòng
vì sao thương nhớ vướng vòng quẩn quanh

thơ anh viết, người yêu anh đọc
còn thơ ta chẳng kẻ đoái hoài
nên sầu cứ lớn theo ngày
gói vào trang chữ nhưng ai hiểu dùm

ôi một kiếp nhân sinh tẻ nhạt
sao không là mây gió cho xong
để ta cứ mặc thong dong
không sầu, không nhớ, không trông bóng người

có nhiều lúc thèm là sỏi đá
lăn lóc, chơ vơ, cũng an thân
chứ đâu như kiếp người trần
muốn yêu chẳng đặng, muốn gần ...hoá xa ....!




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 15:56:18diên vỹ>
nếu như có một ngày ...

nơi ta ở đang vào ngày hạ
nên nắng hồng,
nên chiếc lá rất xanh
mà chẳng biết vì sao người ạ
lòng của ta ...như đông lạnh vây quanh

ta cô lẻ ,
hay ta tự tìm cô lẻ ?
hồn bơ vơ,
hay ta khiến bơ vơ ?
ta chỉ biết,
người xa,
ta nhớ
và tim lòng cũng hoá ngu ngơ ...

giá như biết vài câu thần chú
ta sẽ bắt người nhốt ở trong chai
để đêm đến ta ôm vào giấc ngủ
và ngày sang tim bớt bị đày

sáng bên người
mây trắng có bay ?
và ngọn gió
có nồng hương nhớ ?
nếu như có một ngày, ta ngừng hơi thở ...
người có thương mà đến tiển chân...?

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 19:01:45Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: diên vỹ

nếu như có một ngày ...

nơi ta ở đang vào ngày hạ
nên nắng hồng,
nên chiếc lá rất xanh
mà chẳng biết vì sao người ạ
lòng của ta ...như đông lạnh vây quanh

ta cô lẻ ,
hay ta tự tìm cô lẻ ?
hồn bơ vơ,
hay ta khiến bơ vơ ?
ta chỉ biết,
người xa,
ta nhớ
và tim lòng cũng hoá ngu ngơ ...

giá như biết vài câu thần chú
ta sẽ bắt người nhốt ở trong chai
để đêm đến ta ôm vào giấc ngủ
và ngày sang tim bớt bị đày

sáng bên người
mây trắng có bay ?
và ngọn gió
có nồng hương nhớ ?
nếu như có một ngày, ta ngừng hơi thở ...
người có thương mà đến tiển chân...?



Chuyện Cổ Ngày Nay

Tặng các vì công chúa và hoàng tử

Ngày xưa đó em mơ làm công chúa
Vòng hoa tròn khoác cổ đẹp như tiên
Em rủ anh làm hoàng tử, chịu liền
Cung điện nhỏ dưới gốc đa cổ thụ

Ngày tháng hạ những trò chơi tuyệt thú
Hoa phượng rơi thảm đỏ đón đưa ta
Gốc chuối kia, chỗ giải trí gần nhà
Vườn thượng uyển vườn hoa xinh trước ngõ

Hoa trang trắng, hoa hồng xinh, vạn thọ
Cảnh điạ đàng hai đứa mãi bên nhau
Mong tháng ngày vùn vụt lớn thêm mau
Hai đứa sẽ thành vị vua, hoàng hậu

Gốc hoa đại giờ đây còn có dấu
Hai đứa mình ngày đó khắc tên chung
Đã dặn nhau dù giông gió bão bùng
Vương quốc nhỏ tình yêu nhau giữ mãi

Em công chúa đeo vòng vàng hoa đại
Mãi muôn đời thơm ngát phút hương trinh
Tình chúng ta rồi mãi mãi thắm tình
Trái tim anh, hãy vào đây ngự trị!

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 04:04:44diên vỹ>
ừ anh bận

ừ anh bận...nên hôm nay...không đến...
ta chợt buồn....cũng chẳng biết vì sao
anh có đến, hay cho dù anh không đến...
sao ta lại buồn,...kỳ lạ gì đâu....

chiều nắng tắt, ngọn đèn đường thức giấc
màn đêm về, ta lại với riêng ta
chiếc bóng nhỏ trên tường đang gợi chuyện
lòng ta thì ...hình như nhớ người xa

anh cứ mãi đóng vai người vô ý
đến và đi ...không cần biết ai sầu
ta cũng mặc....cứ làm người cô lẻ
cùng khóc hờn với những đêm thâu...

0

Trích đoạn: diên vỹ

ừ anh bận

ANH BẬN

ừ anh bận...nên hôm nay...không đến...
ta chợt buồn....cũng chẳng biết vì sao
anh có đến, hay cho dù anh không đến...
sao ta lại buồn,...kỳ lạ gì đâu....

chiều nắng tắt, ngọn đèn đường thức giấc
màn đêm về, ta lại với riêng ta
chiếc bóng nhỏ trên tường đang gợi chuyện
lòng ta thì ...hình như nhớ người xa

anh cứ mãi đóng vai người vô ý
đến và đi ...không cần biết ai sầu
em cũng mặc....cứ làm người cô lẻ
cùng khóc hờn với những đêm thâu...


Ngửa bàn tay là chia đôi nỗi nhớ
Úp bàn tay, nỗi nhớ cũng chia hai
Biết rằng cho đến ngày mai
Dẫu hoài vẫn bận, trách ai, tại mình

Vẫn là một kiếp sinh linh
Bảo rằng ta bận, ừ thôi, kệ lòng
Để rồi vọng cõi mông lung
Em đây, ta đó riêng - chung nhớ thầm

Biết rằng em đã trách lầm
Mà thôi, vẫn để em lầm nữa thôi
Biết rằng rất sợ chia phôi
Dẫu hoài em giận, gặp tôi... em cười.

Hì hì, CP thất nghiệp, lại quay sang trêu chọc DV đây, ừ! Bận lém, nhưng nhớ cũng nhiều, biết tính sao đây?

Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
0
Trích đoạn: Hải Triều


Ngửa bàn tay là chia đôi nỗi nhớ
Úp bàn tay, nỗi nhớ cũng chia hai
Biết rằng cho đến ngày mai
Dẫu hoài vẫn bận, trách ai, tại mình

Vẫn là một kiếp sinh linh
Bảo rằng ta bận, ừ thôi, kệ lòng
Để rồi vọng cõi mông lung
Em đây, ta đó riêng - chung nhớ thầm

Biết rằng em đã trách lầm
Mà thôi, vẫn để em lầm nữa thôi
Biết rằng rất sợ chia phôi
Dẫu hoài em giận, gặp tôi... em cười.

Hì hì, CP thất nghiệp, lại quay sang trêu chọc DV đây, ừ! Bận lém, nhưng nhớ cũng nhiều, biết tính sao đây?




Chà ...! đang bùn bùn chẳng bít làm chi, có HT viết đôi dòng cho thì thích lắm á :), thế thì dv hong khách sáo, viết lại đôi dòng cho vui nghen :)


anh cứ bận

anh đã bận, thì...anh cứ bận..
ta ngồi đây đếm những sầu rơi
tối nay bạn với sao trời
cùng trăng nhảy múa mặc đời không anh.... *

mà cũng đã nhiều hôm như thế
có bao giờ anh chẳng bận đâu
nên ta ôm ấp lòng sầu
vô tâm, vô ý ...anh nào hiểu cho

nếu mai mốt con thuyền xa bến
cũng như ta ....con sáo sang sông
anh đừng thương nhớ trông mong
trách sao bà Nguyệt đã không nghĩ tình ...!


*(wên hỏng biết hôm nay có trăng hong nữa, thui kệ....trong lòng có trăng là ok..hihi )

0
phải chi ...

đêm cứ dài ra người ạ
mà lòng ta thì vớ vẩn quá thôi
cứ mơ, cứ ước ....
để rồi
con tim nghe nhói,
cái hồn nghẹn đau

cứ mong mãi một ngày mai thật đẹp
mà cuộc đời thì ...chẳng thể như mơ
vào ra chốn mộng thẩn thờ
nhìn trăng cứ tưởng như sờ được trăng

ngoài kia, hình như mưa thì phải
ừ tưới đi cho sạch bụi trần
phải chi hoá kiếp, thoát thân
cho vơi cái nhớ tha nhân ở lòng ...

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 04:03:41diên vỹ>
người với ta

người với ta chỉ là kẻ xa người lạ
chẳng từng quen, chẳng từng gặp bao giờ
cớ chi nhớ len vào từng giấc ngủ
ta bực mình, nhưng biết trách ai cơ ....!

hay cứ trách tại ông trời cao quá
nên chẳng nghe lời than ở trần gian
hay chắc tại ...khắp toàn dân thiên hạ
khổ đau nhiều, nên ông trời cũng hoang mang ...?

ta ..phiền quá nên tìm về với chữ
mong giải khuây những ẩn khúc của lòng
mà lạ nhỉ ..., hình như người lại đến
không biết có khi nào ....ta sẽ hoá ngông ?

0
NGƯỜI VỚI TA, CHẲNG PHẢI CHIẾC LY KHÔNG

Đã có lúc, anh mềm lòng
Trót lên tiếng
Ở những nơi cần im lặng

Đã có lúc, anh cố không mềm lòng
Trót im lặng
Ở những nơi lẽ ra cần lên tiếng

Anh vừa thừa, lại vừa thiếu - chính anh

Rượu
Lúc lãng quên trong chai
Lúc rót chệch ra ngoài bàn tiệc
Những chiếc ly không
Cồn cào gió
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
0
Trích đoạn: Hải Triều

NGƯỜI VỚI TA, CHẲNG PHẢI CHIẾC LY KHÔNG

Đã có lúc, anh mềm lòng
Trót lên tiếng
Ở những nơi cần im lặng

Đã có lúc, anh cố không mềm lòng
Trót im lặng
Ở những nơi lẽ ra cần lên tiếng

Anh vừa thừa, lại vừa thiếu - chính anh

Rượu
Lúc lãng quên trong chai
Lúc rót chệch ra ngoài bàn tiệc
Những chiếc ly không
Cồn cào gió


ngọn cỏ là ta

ta có lúc cũng chỉ là ngọn cỏ
dưới chân người ngoan ngoãn một màu xanh
người đi - đến quên rằng đâu đó
có ngọn cỏ vương mình, mong tìm lại dấu chân...

những dấu chân cứ đi về phía trước
mặt trời xa, cả gió cũng rất xa
người đi - đến nào đâu hiểu được
chỉ có sương đêm thay cỏ khóc oà


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 11:59:49diên vỹ>
mây biết nhớ nhau?

người không đến bài thơ ghi ai đọc ?
câu ân tình ai rung cảm con tim?
ta chợt thấy mình như lạc lõng
người đi rồi ta ở lại với đêm

ta gom chữ kết thành thương nhớ
nhờ gió mây mang hộ sang người
mà không biết đường xa sông núi
(có lấy trộm lời ta không ...
mà chẳng tới được nơi ...)

mai có lẽ chẳng bao giờ gặp lại
buồn lắm không một kiếp con người?
tương ngộ đó, rồi phân ly ngay đó
nào phải cỏ cây mà lệ chẳng rơi ...

ta buổi sáng nghe chim trời ca hát
ngờ đời không một chút u sầu
mây lơ lửng trên cao như thế
hỏi có bao giờ ...mây biết nhớ nhau ?

0
..sao DV thức khuya vậy ?? sẽ nhức đầu cho coi !!
"..the imagination, the one reality
in this imagined world.."
0
Trích đoạn: silhouette

..sao DV thức khuya vậy ?? sẽ nhức đầu cho coi !!


Í...bên bạn ở bộ đang khuya hả...dv thì vừa mới thức dậy, đang là buổi sáng mờ....

0

Trích đoạn: diên vỹ

Trích đoạn: silhouette

..sao DV thức khuya vậy ?? sẽ nhức đầu cho coi !!


Í...bên bạn ở bộ đang khuya hả...dv thì vừa mới thức dậy, đang là buổi sáng mờ....



ohh, DV chắc bên east coast - sáng sớm. còn silh bên west coast - nửa khuya..
"..the imagination, the one reality
in this imagined world.."
0

Trích đoạn: diên vỹ

mây biết nhớ nhau?

người không đến bài thơ ghi ai đọc ?
câu ân tình ai rung cảm con tim?
ta chợt thấy mình như lạc lõng
người đi rồi ta ở lại với đêm

ta gom chữ kết thành thương nhớ
nhờ gió mây mang hộ sang người
mà không biết đường xa sông núi
(có lấy trộm lời ta không ...
mà chẳng tới được nơi ...)

2mai có lẽ chẳng bao giờ gặp lại
buồn lắm không một kiếp con người?
tương ngộ đó, rồi phân ly ngay đó
nào phải cỏ cây mà lệ chẳng rơi ...

ta buổi sáng nghe chim trời ca hát
ngờ đời không một chút u sầu
mây lơ lửng trên cao như thế
hỏi có bao giờ ...mây biết nhớ nhau ?



Nước Nhớ Mây Bay


Anh không đến, bao nhiêu người vẫn đọc
Từng vần thơ không biết gởi cho ai
Trái tim anh rung động cả năm dài
Chẳng dám nói, chẳng dám hồi âm lại

Nghe em đọc từng bài thơ êm ái
Như bên tai thủ thỉ lúc trời khuya
Ờ có đêm, anh thấy bóng ai về
Gỏ cửa nhẹ động hồn thơ tha thiết

Anh còn đọc, em sẽ còn mãi viết
Những câu thương, câu nhớ, gởi trần gian
Em thanh cao lơ lửng tựa mây ngàn
Mây che mát cho đời anh hy vọng

Cứ góp chữ xỏ thành câu mơ mộng
Cho tình thơ chắp cánh mãi bay cao
Cho ngày mai tình tha thiết dạt dào
Cho trái mộng chín thơ thơm dịu ngọt

Anh: hồ nước chờ mây bay cao vót
In hồn trong gió thổi gợn sóng xô
Từng bài thơ, từng kỷ niệm vỗ bờ
Nghe tha thiết gọi mây trời trở lại

Em: Mây trắng mái tóc thề con gái
Hãy về đây tắm nước mát hồ xanh
Hãy về đây cho trái ngọt hương lành
Cho trái đất thành địa đường hạnh phúc


Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ


Nước Nhớ Mây Bay


Anh không đến, bao nhiêu người vẫn đọc
Từng vần thơ không biết gởi cho ai
Trái tim anh rung động cả năm dài
Chẳng dám nói, chẳng dám hồi âm lại

Nghe em đọc từng bài thơ êm ái
Như bên tai thủ thỉ lúc trời khuya
Ờ có đêm, anh thấy bóng ai về
Gỏ cửa nhẹ động hồn thơ tha thiết

Anh còn đọc, em sẽ còn mãi viết
Những câu thương, câu nhớ, gởi trần gian
Em thanh cao lơ lửng tựa mây ngàn
Mây che mát cho đời anh hy vọng

Cứ góp chữ xỏ thành câu mơ mộng
Cho tình thơ chắp cánh mãi bay cao
Cho ngày mai tình tha thiết dạt dào
Cho trái mộng chín thơ thơm dịu ngọt

Anh: hồ nước chờ mây bay cao vót
In hồn trong gió thổi gợn sóng xô
Từng bài thơ, từng kỷ niệm vỗ bờ
Nghe tha thiết gọi mây trời trở lại

Em: Mây trắng mái tóc thề con gái
Hãy về đây tắm nước mát hồ xanh
Hãy về đây cho trái ngọt hương lành
Cho trái đất thành địa đường hạnh phúc


Nguyên Đỗ



anh

Vâng!
anh không đến thì bao nhiêu người vẫn đọc
nhưng hiểu gì đâu lời thương mến em trao
anh không đến hồn thơ em ...cô lẻ
tự khóc cười với đêm lặng hư hao

anh có biết bên này mưa nặng hạt
như hồn em đầy những nhớ cùng mong
hay anh biết mà vờ như không biết
để em buồn câu chữ xếp cuồng ngông

giá như được nửa lời anh thủ thỉ
rằng mến em, rằng cũng biết thương thương
thì thiên hạ đã bình yên vô sự
chứ đâu như giờ có kẻ khóc thê lương

sao anh ví ...em như vần mây trắng
mà không là người ngọc của lòng anh
để sáng tối mộng về nơi phương lạ
đôi trái tim xây hạnh phút yên lành

trời bây giờ đang giữa mùa hạ nắng
và vàng thu sẽ đến ở ngày mai
anh có muốn cùng em đi nhặt lá
để thu này ...ta kết những thơ say ....!

0
Trích đoạn: silhouette

..diên vỹ còn buồn :(


hihihi....hong hong có á , tại thích làm thơ nên thích tìm cái buồn :) Silhouette khoẻ chứ.?..:)

0

Trích đoạn: diên vỹ

hihihi....hong hong có á , tại thích làm thơ nên thích tìm cái buồn :) Silhouette khoẻ chứ.?..:)


thx DV, silh vẫn khỏe. DV ?? :) ..khg có buồn thiệt huh ?? nếu vậy,


có bao giờ..
người thấy mình đang tỉnh trong mơ
đang quay cuồng trong ý nghĩ kỳ lạ
như vội vã nhưng lại buông thả..
để rồi cuối cùng đứng giữa khoảng không

có bao giờ..
người có cái cảm giác phập phồng
như đang qua một quãng đường hoang vắng
gío vi vu, văng vẳng tiếng ai oán
như những nấc nở từ các hồn hoang

có bao giờ..
người thấy mình thơ thẩn, lang thang
giữa ngàn vạn người nhưng không một tiếng động
cái im lặng của không còn sự sống
rồi tự hỏi, người đã chết hay ta (?!)

có bao giờ..
người muốn bỏ tất cả - đi thật xa..
đến một nơi không ai biết tới
phiền muộn ở đời không tài nào với
một thế giới chỉ có mình, bướm ..và hoa

có bao giờ, xung quanh chỉ là... ..!?!

:)
"..the imagination, the one reality
in this imagined world.."
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»