📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.706 lượt xem — Trang 4 / 54
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-05 15:40:07diên vỹ>
cuộc gặp gỡ dễ mến
      .... viết cho người anh ..ta gặp trên chuyến bay...nhưng vô tình quên tên ..


    bước lên máy bay, ta giã từ quê hương êm ả
    nơi sinh ra ta , nhưng rồi phải cách xa
    mẹ ta bảo ra nuớc ngoài để sống
    để nên người nên phận với người ta

    mẹ người lớn nên ta tin là đúng
    bây giờ về, ta lại thấy hình như sai
    phi cơ cất cánh, mắt ta cay
    anh người lạ cạnh bên, vô tình gợi chuyện ...

    "- cô nhỏ tên gì, về quê bao chuyến ...?"
    ta giật mình quay lại ..."- dạ lần đầu tiên "
    rồi anh cười, và hỏi chuyện huyên thuyên
    ta quên lững nổi lòng sầu đang có

    anh: " - mà chắc cô hình như còn nhỏ "
    ta: " - gần ba mươi có bé lắm không ?"
    và dường như anh đang tính ở lòng
    rồi cười mĩm quay sang nhìn mây trắng

    được đôi giây im lặng
    anh quay sang: "...cô nhỏ tên chi ? "
    " - em là mây tứ hướng phân ly"
    "- à tên đẹp, nhưng cuộc đời dong rủi "

    ta ngạc nhiên : " - chắc anh là thầy bói "
    " - ơ không, thấy cô còn bé chọc chơi "
    xoa đôi tay, anh sờ chiếc nhẫn không rời
    ta tinh nghịch "- có phải anh định mang nhẫn giấu ? "

    anh cười ngất khen ta độc đáo
    "- nhưng thật tình anh có giấu cô đâu "
    "- có vợ rồi , ba năm sống với nhau "
    " - mà tội cho cổ, vì việc công anh đi miết "

    " - thế vợ anh, em khen chị tài thiệt "
    " - để anh đi rong mà không nghi ngại điều chi "
    " - nếu là em, thì chắc đã chia ly "
    anh cười mĩm, bảo "- hên cho tôi quá "

    " - cô biết không có những ngày trên biển cả "
    " - con trai không, nên buồn đến tận xương "
    " - nhìn ánh trăng, rồi lại ngắm tà dương "
    " - giá như có cô thì đời tụi này bớt nhạt "

    phi cơ hạ cánh, ta - anh về hai phương trời khác
    chúc câu vui, và cảm tạ cùng nhau
    " - trên bước đời biết chắc gì được gặp lần sau "
    " - cô vui nhé hỡi vần mây trắng nhỏ "

    anh đi rồi, ta vẫn lặng im đứng đó
    buồn vương lên khoé mắt cay cay
    cuộc gặp gỡ nào rồi cũng phải chia tay ...
    nhưng có những cái khiến người ta thấy mến ...

    04/21/05

0
khóc một đời ..

người ta có thể đổi thay tất cả những thứ khi mà nó trở thành cũ rích
này áo quần, này giày dép, khăn tay
và dĩ nhiên người ta sẽ rất vui

người ta có thể đi khắp mọi nơi, viếng thăm mọi chổ
Paris, Nữu Ước, và cả những vùng sa mạc cháy khô
và dĩ nhiên, người ta cũng sẽ rất vui

nhưng nếu một ngày anh cũng đổi cả tình em
có phải như chiếc áo, như chiếc giày làm anh thích thú ?
tình của em , bất quá cũng như những đôi giày cũ
chỉ làm cho anh chán ghét thêm thôi ...
nhưng những đồ vật không có linh hồn, không có trái tim, nên chẳng biết sầu, chẳng biết khóc
riêng em, chắc chắn khóc một đời ...

04/23/05

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-10 06:06:05Huyền Băng>
cứ mỗi ngày

cứ mỗi ngày, người gởi một bức thư
không gì cả, chỉ là lời thăm hỏi
rồi kể chuyện của chiều, của tối
vậy mà ta vui, nên cũng thấy đời vui

mấy hôm rồi thư người chẳng tới lui
ta bỗng thấy cuộc đời hơi đơn độc
có lẽ vì ta mãi là cô nhóc
nên buồn vui không tỏ được cùng đời

giá như mà ta có thể rong chơi
để gom gió, gom mây thành tri kỷ
để nghe sóng bên tai thầm thỉ
lời yêu đương cho bờ cát mông mênh

giá như mà ta có thể vượt lên
cao hơn cả những vì tinh tú
để ánh sáng hàng triệu năm không ngủ
soi cuộc đời trên trái đất chênh vênh

có lẽ là ta thôi những buồn tênh
không chờ đợi những điều hư ảo
như chiều nay, chợt nghe lòng áo não
khi một người quên gởi những lời thăm ...

04/22/05

r

0
anh tặng em chiếc áo

em thích những chiếc áo dễ thương của người Trung Quốc
nên anh tìm cho bằng được để mua
anh mang về từ phương trời xa lắc
lô áo dễ thương, em mặc rất vừa ..

em lại thắt bím tóc làm đôi thả dài trước ngực
như ngày xưa những cô gái Trung Hoa
em thoa chút thỏi son màu hồng thắm
dưới nắng hồng xinh, em nhí nhảnh hát ca

đời là mộng hay đời là thực
mà như em đang giữa giấc chiêm bao
vái cho mãi đừng bao giờ thức giấc
để ngày trôi quên những buồn đau

mai mặc áo đi dạo quanh khắp phố
nếu ai nhìn, em có thẹn, chớ chọc quê
ừ chiếc áo của người Trung Quốc
anh tặng em ,...nên thiên hạ chẳng dám chê ... !

07/07/04

0
anh có hay

rồi tất cả cũng sẽ qua
như cơn gió
như nắng mưa
bất quá để lại tim một vết tím bầm đáng nhớ
giữa mùa đông cái lạnh làm em sợ
như tình yêu ngại lắm chữ chia tay
anh có hay
mùa đông về trên phố
và đông này lạnh đến gấp trăm
anh có hay
mình em đếm bước thầm
như ngả rẻ đường về nhà anh, nhà em rõ rệt
chuyện hai mình coi như đã hết
mà sao tim vẫn còn thấy rất yêu
rồi ngày mai anh ạ, ta nhớ nhau nhiều
hay tất cả rồi cũng sẽ qua vội
như nắng
như mưa
như chiều, như tối
như ta mình đã chẳng hề quen .. ?

01/09/04

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-10 05:58:05Huyền Băng>
chỉ mới 9 giờ thôi ..

mà anh kêu đi ngủ ..
ngủ làm sao ?
mình đâu giống anh có những niềm vui quanh quẩn
mình đâu giống anh có bè bạn viếng thăm
càng không như anh, quá khứ là bài hát
và trái tim không những vết dập bầm

chỉ mới 9 giờ thôi
mà anh chào tạm biệt
ở đầu dây kia, phone ngưng tiếng ....buồn thay
có lẽ là bạn bè anh tới
có lẽ là anh đang với ai ...!

chỉ mới 9 giờ thôi
mình đã nghe buồn vây phủ
nghe đơn côi dù chăn ấm, nệm êm
da thịt hờn, nên chẳng che chở tim
để giá buốt từng cơn vào phá rối ..

chỉ mới 9 giờ thôi
mà anh đi vội
ở đầu dây kia, phone im tiếng ...buồn thay
có lẽ là anh đang với ai
nên bye vội, không một giây quyến luyến ...

01/01/04

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-02 00:44:59diên vỹ>
một buổi sáng nào ...!

mình gặp nhau buổi sáng
cất tiếng chào, đôi câu hỏi ...thế thôi
lòng anh đơn côi
hồn em trống vắng ...
năm tháng dần qua, già héo tuổi đời

sao mình không thử cuộc chơi
để đánh đổi những đơn côi thành hai tâm hồn đồng điệu
hay ít ra nỗi sầu không nặng trĩu
ngày cuối đời ...
có kẻ khóc ...
cũng vui ...!

...

ở ngoài kia, con nắng tắt rồi
đêm chợt đến
em rùng mình sợ hãi
chấp tay em thầm van vái
một buổi sáng nào ...
mình chạm được hồn nhau

r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-02 00:45:56diên vỹ>
....

những lúc đơn côi ..
em tìm anh như tìm một nửa phần hồn còn lại
những giấc mơ thiếu những gam màu êm ái
anh có sẵn lòng tô lại cho em ... ????

....

0

[size=4][/size]
Đêm khuya ta thức đọc thơ,

thấy em hay quá làm ta sửng sờ,

hôm qua thức đến 3 giờ,

bửa nay cũng vậy nhưng mà sớm hơn,

***
[/size]



0
Trích đoạn: lienhoangco

Đêm khuya ta thức đọc thơ,

thấy em hay quá làm ta sửng sờ,

hôm qua thức đến 3 giờ,

bửa nay cũng vậy nhưng mà sớm hơn,




chời...!

mí câu này bạn viết để tố cáo vì thơ của mình làm bạn...thức khuya đó hả...:) vậy chắc phải nhờ Ban Quản Trị xoá sạch cái topic này để cho bạn đi ngủ sớm quá...:)....đùa xíu thôi, đọc 4 câu thơ của bạn cute quá ...cám ơn bạn đọc thơ mình nhé , nhưng đừng thức khuya quá coi chừng bị nổi mụn :)

Chúc bạn thật vui....từ từ thưởng thức thơ trong thư quán nghen :) Chẳng hạn thơ của Triều Sương, Sương Sương, ..v.v..v :) bảo đảm đọc là bạn hỏng muốn đi ngủ luôn....

0


Ta đi non bước một bài,

cho nên áy náy chữ ngoài chữ trong,,

chữ tình chưa buột vào lòng,

chữ yêu lấp ló ở ngoài song thôi,

có nàng nhã chữ văng hơi,

cho ta xúc động thăng lời vào trong,

í,.. coi chừng thơ nỗi gai hồng,

tay cho đủ nghĩa rắc dòng tương tư,..

.....Ô kìa , ngàn cánh ngàn cành,

chùng rơi xuống thấp, gió đùa lên đôi,

ô kìa , mây đứng lửng trời,

loăn xoăn như chữ kết dòng thanh thư,

ngắm nhìn say sắc em rồi,

hứng thi mà họa, hứng thì đôi câu.

Nàng ơi, nàng thấy gió trời,

ta đâu lạc bến có mời vô không ,.


..................................................




Diên Vỹ là tên một........?.

Nhưng ta thích nó là tên cây vỹ cầm,

cái đuôi kê ở trên cằm,

lướt đi vài bản như ngàn thông reo,

lâu lâu đứng bặt yên thuyền,

hơi sương lảng mạn đến phiền cô liêu,

Vĩ mà nghe tiêu,

Đại dương anh cũng đắm chìm xuống thôi,

Này em Vĩ của nhân tôi,

tất nhiên hồn sẽ bất ngờ diên... thôi.


******



Tối coi bóng đá nghen..?
0
wow...thơ của...lienhoangco bay vèo vèo hà, thích nhỉ...:) tiếc là nhất thời dv không xuất được chiêu nào hết...:) chắc phải bế quan luyện công để đối phó với lienhoangco quá....:)

cám ơn và hy vọng là sẽ được đọc nhiều bài thơ của bạn nhé, chúc thật vui :)

......


Nguyên Đỗ : Thanks, as always hén.....thơ lúc nào cũng lai láng, dv cũng xin khuất luôn..:)

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-11 03:59:25Huyền Băng>
Đôi lời đến em... diên vỹ

      Thơ em nhè nhẹ buồn tênh,
      Thơ em đọc phải chênh vênh bủi ngùi.
      Thơ em mằn mặn tím môi,
      Thơ em như ủ men côi tháng ngày.
      Thơ em ai đọc cũng say,
      Thơ em chị đọc buồn thay kiếp người.

      Kiếp người kiếp sống mong manh,
      Kiếp người vô định ai rành mai sau.
      Kiếp người lận đận hư hao,
      Kiếp người tan tụ như bao cụm bèo.
      Kiếp người chỡ hết cô liêu,
      Kiếp người mong một lòng yêu thật thà.

      Chị mong ngày tháng trôi qua,
      Mơ em mãi đẹp như là hôm nay.

      HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
Trích đoạn: Huyền Băng

Đôi lời đến em...

      Thơ em nhè nhẹ buồn tênh,
      Thơ em đọc phải chênh vênh bủi ngùi.
      Thơ em mằn mặn tím môi,
      Thơ em như ủ men côi tháng ngày.
      Thơ em ai đọc cũng say,
      Thơ em chị đọc buồn thay kiếp người.

      Kiếp người kiếp sống mong manh,
      Kiếp người vô định ai rành mai sau.
      Kiếp người lận đận hư hao,
      Kiếp người tan tụ như bao cụm bèo.
      Kiếp người chỡ hết cô liêu,
      Kiếp người mong một lòng yêu thật thà.

      Chị mong ngày tháng trôi qua,
      Mơ em mãi đẹp như là hôm nay.

      HB


hihihi :) đọc thơ chị cái vui :) cười mĩm chi hoài....chẳng biết vì sao á chị :), mà cười mĩm chi thì thôi chắc khỏi có chữ nào luôn ...

cám ơn chị thiệt nhiều...có lẽ vậy nên em đang ngủ mà nghe ở trong này chị cứ "thơ em" nên khoái chí thức dậy chạy vô coi hihihih :)

để em ráng nặn thử coi có ra cái chữ nào cho chị hong nhé...!

thương,

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-10 13:20:39diên vỹ>
anh là của người

anh có là của ta đâu mà ta hằng mong mỗi buổi
anh là của người
là của thế giới riêng anh.....

chiều, con nắng tắt nhanh
dường như sợ cỏ cây, phiền lòng mây gió ...
và anh ....
vẫn lặng thinh ngồi đó ...
che dấu lòng mình, chạy trốn tình ta ...

ngày sẽ qua
năm sẽ qua
nhưng nỗi nhớ cứ hoài da diết
bầu trời vẫn một màu xanh biếc
có bao giờ nhuộm tím vì mong ?
có bao giờ .....
anh nhớ ta không?

0


Thơ em hay ta phải đoc nhiều lần,

cũng câu bướm câu bay mà gần gủi ,

cũng e dè mà lại gần hơn,

cũng đùa vui , bay bỗng những giận hờn,

Ta sẽ viết chi đây cho em đọc,

hay là lời đọc được đêm qua,

....

Ta là kẻ mới bước quen ,

chỉ xớ rớ trên phố màu của Net,

vô tình thay lạc bước ở gian em.

hay quá đi....cây đàn em diên vỹ.

........

chiều nắng tắt ta ngồi trong im vắng,

hình như là ai đó ở sau lưng,

có vẽ mặt buồn tênh như thu đỗ,

kể lá vàng ào ạt ở trong ta,

mà ai đó , không là ai đâu nhĩ,

hình như là mới gặp đêm qua.


.........................................
0
á trời...! điệu này chắc dv phải mở cuộc điều tra rồi...:)

mà ngộ nha,...diên vỹ là tên của hoa mà...sao...hihih lienhoangco kêu = cây đàn, làm dv cứ mắc cười mãi...:) ừ....thì..để dv ráng viết vài câu coi như là...:) chào người lạ nghen...:)


chờ đấy ....! :)

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-10 13:32:29diên vỹ>
lienhoangco ơi,


có vài đoạn cho lienhoangco rồi đấy hihihih :) đọc cho vui thui nha ....! :)

ok ...nhạc trống nổi lên ...và bắt đầu nà .....:




người lạc bước hay cố tình lạc bước
lạ và quen ....nghĩa cũng gần nhau
dòng thơ gởi ....hình như .....quen lắm
để ta thử tìm ...trong ký ức xem sao ....! :)

người đến từ đâu?
từ nỗi lòng đêm vắng?
hay cái nhớ tím màu ....?
câu viết gởi như có đôi lời ....muốn nhắn
ơ ...! ta tìm ra rồi ....nhưng hỏng nói đâu ....! :)


đêm qua gặp, hình như nghìn đêm gặp
trong giấc mơ, trong tiềm thức phải không ?
ừ người hãy cứ là kẻ lạ
để lòng ta ...tập biết " ngóng mong ..."

0

hoa ơi trời cũng có tên,

ta xin làm gió ru mềm đến bên,

góp thêm mấy ngọn phong êm,

chờ trăng vàng đến gọi tên cho nàng,

chiều nay không bước lang thang,

ngồi đàn thành tiếng gởi ngàn đến thương,

chiều nay bỏ dấu phố phường,

phố ơi, Net ới có còn đó không,

chiều ni ta không hẹn lòng,

mà sao cứ đứng lâng lâng cả chiều,

chỉ xin một chút đìu hiu,

về trong gian tối thấy điều dễ thương.
0
Lạc Bước

Anh lạc bước trên quãng đường rong ruổi
Gặp em ngồi trong bóng mát cây xanh
Ngựa anh phi đua với gió xuân lành
Ghì cương ngựa vội vàng anh thi lễ

Người đẹp thế sao một mình lạ nhi
Tiên nữ xinh hay công chúa lạc chân
Em mỉm cười nói nhẹ, "Chỉ thường dân
Xóm em sống ở đằng kia, công tử!"

Anh lắc đầu, "Anh chỉ là lãng tử
Đi lang thang hành hiệp giữa trần gian
Kiếp giang hồ bay nhảy với mây ngàn
Chứ đâu phải con quan hay vương tướng!"

Rót trà xanh, em e dè như ngượng
"Xin mời chàng, ly trà cuối ngày đây
Chính tay em tự nấu bán hằng ngày
Còn sót lại, xin chàng đừng chê trách!"

Anh cầm lấy ly trà xanh thơm phức
Uống một hơi, ngon ơi quá là ngon
Muốn hỏi em, liệu bình kia có còn
Em biết ý, rót thêm một ly nữa...

Theo em về, đem củi vào nhóm lửa
Cha mẹ em nói chuyện hỏi han thăm
Các người như đang kén rể âm thầm
Anh từ tốn cứ trả lời răm rắp

Cứ như thế cuộc vấn đàm một chặp
Cơm nước xong em dọn sẵn mâm cơm
Giản dị ngon cùng đủ vị hương thơm
Trong đôi mắt bao nhiêu là tình ý

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-15 04:09:51diên vỹ>
em và anh ...


em và anh ...
bắt đầu bằng một con đường ...
tưởng như những chung - riêng không bao giờ tách ...
để một ngày cơn mưa đời tưới sạch
trần trụi với mình ....ta mới biết .....mất nhau ...
anh chạy theo những ước muốn vút cao
em lầm lũi với niềm thương còn sót
năm tháng dần trôi
cuộc đời cay - ngọt ...
hai con đường ....giờ chẳng thể ...chạm nhau ...

***

những câu hỏi vì sao
được hai mình phân - tách ...
chợt mới hay ...tận cùng ngỏ ngách
hai tâm hồn như thể rất xa ....
anh là anh của những người ta
em là kẻ bên đời lặng lẽ
có những mơ yêu chỉ nghĩ thôi, không dám vẽ
sợ nét cọ ngoằn ngoèo
sợ đôi tay vụng làm hư ...

***
ngày tiếp ngày cứ thế vô tư
em không có trong cuộc đời anh hiện hữu
mình gặp nhau ...
đôi câu nhắn nhủ
có khi mơ chạm giấc một lần
những tâm tình, những cảm xúc thật thân ...
chợt vô ý ...
hoá thành xa hơn trước ...
em với anh ..
hai con đường rất ngược
giao điểm của đời ....hình như chẳng thể .....có nhau ....
hai con đường cứ đi mãi về đâu ?
(dầu có lúc thèm hoà thành một...)

***

có phải vì em.... là người không tốt
hay vì anh...quá khao khát cuộc tình
anh kiếm tìm,
em mặc....
lặng thinh...
ta lại nữa, bậc xa
xa nhiều hơn trước ....!
hai con đường trái ngược ....
giao điểm của đời ...hình như chẳng thể .....!
buồn không?


r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-11 17:35:22lienhoangco>
[embed][/embed]

      anh chưa là của người ta,

      chỉ chờ và đợi đã bao lần rồi,

      ngày cứ thế dần trôi,

      cứ như không phải, không là của nhau,

      thôi hãy biết lấy từ đầu,

      biết đâu còn có ngày sau tìm về,

      chỉ về trông ngóng với hồn quê,

      thấy đời thân thiết có chi mà buồn,

      đôi câu em làm thật thương,

      ngày sau có giận nhớ nhường cho qua,

      biết sao mà nói bây giờ,

      trong thơ thanh đó ta biết chờ ở xa,


      .................................



Diên Vỹ à, biết là bài này không phải viết cho mình,nhưng mình có phải làm cho bạn

buồn thì đừng giận nhé.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-09 19:22:34diên vỹ>
Thơ Chạm Thơ

Em từng viết những dòng thơ thơ thẩn
Anh đọc từng làn sóng nhạc thẩn thơ
Những con chữ theo sóng chạy vào vờ
Đập bờ đá, bãi cát vàng, trắng xóa

Thơ em đó, đọc hòai chưa thấy thỏa
Muốn đọc hòai, đọc từng bữa, điểm tâm
Những dòng thơ như những đợt sóng ngầm
Cứ đập mạnh vỡ bờ tim đang nứt

Có khi chữ mang theo giòng điện giựt
Có bổng trầm như cơn sóng triều lên
Những dòng thơ em viết mấy năm liền
Có kỷ niệm, hay niềm mơ hạnh phúc?

Thơ chạm thơ những dòng thơ có khúc
Ngã rẽ nào làm thơ nổi phong ba
Có thơ nào gây oan trái phiền hà
Thơ bay nhé lên mây trời ngang dọc

Nguyên Đỗ


r
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0

Trích đoạn: diên vỹ

ngày mai này

ngày mai này đám cưới người xa
mà sao mắt tự dưng hoen lệ
mây chiều nay sao buồn đến thế
có phải là mây cũng lẻ loi

bài thơ xưa đặt ở bờ môi
như ôn lại những lần kỷ niệm
tình vào tim, làm sao giấu giếm
nên môi sầu, nên mắt ướt vì ai

trăn trở vào đêm, ngày dài uể oải
thu đến rồi, cây khóc lá không ?
tay rung rung cầm tấm thiệp hồng
những tên, chữ rạch vào lòng đau nhói .

09/02/04

_______________________________________________________________________________

"ngày mai này đám cưới người xa
mà sao mắt tự dưng hoen lệ"
Thật bất ngờ khi DV đã dùng từ không giống những nhà thơ khác, "đám cưới người xa" là ở đâu? Người đã xa ta, hay là người đang ở phía xa? Câu thơ là một sự đan cài giằng xé, niềm vui, nỗi buồn cứ quyện hoà âm ỉ. Liệu rằng hai đối cực này, bên nào sẽ giành ưu thế, điều này có lẽ chỉ một mình DV hiểu. Đôi mắt hoen lệ kia, là của em hay của anh, sự phủ định đã chuyển thành khẳng định, nhưng sự khẳng định vẫn lại là không chắc chắn, tất cả vẫn cứ chông chênh như chen nhau trong con đường nhỏ hẹp. Cái đối cực ấy mỏng manh như sợi tóc, vỡ oà, tan chảy cả 2 bên. Giọt nước mắt ấy tượng trưng cho tình yêu? Cho thù hận? Hay chỉ giản đơn là một lời chúc phúc an lành? Chợt nhớ tới vần thơ của Puskin: "Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em", tác giả DV liệu có vươn tới để hoà điệu cùng suy nghĩ này của Puskin không? Có lẽ. Nhưng tình cảm là một điều thật khó có thể nói cho đến tận cùng, ghét đấy, rồi yêu đấy. Cái khoảnh khắc ấy chỉ nhỏ như một sợi tóc mà thôi.
"mây chiều nay sao buồn đến thế
có phải là mây cũng lẻ loi"
Đến đây thì DV thú nhận rồi, DV đang lẻ loi, như mây trời vậy? Nhưng DV ơi, liệu rằng mây có lẻ loi không? Đặc biệt hơn, mây thì chẳng bao giờ biết rằng mình lẻ loi hay quần tụ cả. Lăng kính của cảm xúc đã làm hồn thi nhân chống chếnh mất rồi, mây lẻ loi, mây cô quạnh vì mây không biết tỏ cùng ai, không biết tâm sự cùng ai, cứ trôi, trôi mãi, lặng lẽ. DV đó, phải không?
Một câu hỏi tu từ: "mây chiều nay sao buồn đến thế?". Chỉ là "chiều nay", còn trong những thời khắc khác, mây đâu có như vậy. Nỗi buồn chợt đến, chợt đi, mối tình chìm sâu trong ký ức chiều nay được thổi bùng lên, rộn rã, uất nghẹn trong tận cùng sâu thẳm của cõi lòng.
"bài thơ xưa đặt ở bờ môi
như ôn lại những lần kỷ niệm
tình vào tim, làm sao giấu giếm
nên môi sầu, nên mắt ướt vì ai"
Thực sự, tính nhạc của đoạn thơ này không có gì nổi bật, nghe trúc trắc, đưa người đọc vào một sự xáo trộn về ngôn ngữ. Song, mạch cảm xúc lại liền mạch xiết bao. Phải chăng DV cố tình đưa ta vào mê hồn trận ấy để bật lên khúc nhạc của yêu thương, san sẻ. "Bài thơ xưa đặt ở bờ môi", nếu là những vần thơ mở đầu, ta gọi là bất ngờ, đến đây, ta phải gọi là sửng sốt, một ý nghĩa táo bạo của người con gái. Và một sự thú nhận của những chàng trai khi đọc tới đây. Bài thơ có cánh ấy phải chăng là những lời yêu thương được thoát ra từ những bờ môi ấm nồng của những cặp tình nhân đang trao nhau những nụ hôn tình ái. Đẹp và thơ xiết bao. Nhưng cái đẹp lại luôn ẩn tàng trong mình sự khắc nghiệt của cái mong manh, dễ vỡ. Để vỡ rồi, làm đau đớn tim nhau.
"Tình vào tim, làm sao giấu giếm", DV ơi, hãy cứ tin như DV vẫn hằng tin, chàng trai ấy cũng đâu có thể giấu được lòng mình, bởi con tim yêu của hàng tỷ người trên trái đất này đều không thể khác nhau, không thể giấu giếm được những trái tim yêu khác, đặc biệt là trái tim đã cùng mình hoà điệu. Một lời oán trách thật nhẹ nhàng nhưng đầy tính nhân văn.
"trăn trở vào đêm, ngày dài uể oải
thu đến rồi, cây khóc lá không ?
tay rung rung cầm tấm thiệp hồng
những tên, chữ rạch vào lòng đau nhói"
Tôi thích bài thơ giá như có thêm một đoạn nữa, bởi tôi thường tha thẩn đi tìm những cái khác người. Mở đầu bài thơ là 2 từ "ngày mai", kết thúc bài thơ, DV đưa ra cụm từ "đau nhói". Có lẽ tôi lẩn thẩn thật rồi, nhưng suy tính thiệt hơn, cái "trăn trở" ấy, cái "uể oải" ấy, nỗi "đau nhói" ấy mới thật sự là cảm xúc thật lòng của trái tim yêu.
Có lẽ, DV chưa thể quên được bài thơ đặt ở bờ môi, chắc chắn DV cũng không thể quên ngay được những tên, những chữ ở "tấm thiệp hồng". Cái nhói đau ấy sẽ làm ta buồn cho tới tận ngày sau, nhưng cái nhói đau ấy cũng làm ta nhớ, ta thương, và ta yêu hơn cái cõi người mà ta đang dấn bước.
_______________________________________________________________________________
Chào DV. Cho HT mạn phép gọi DV là nhân vật chính của bài thơ này nha, bởi xét cho cùng nếu gọi là một cái gì khác thì đâu còn là thơ của DV nữa phải ko? Lang thang, chộp được bài thơ này của DV, thấy hay hay, đưa vào một vài lời bình luận, có khen hãy khen nhiều, có chê, mong chê ít. CP chờ thư.






Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-13 04:52:36diên vỹ>
Hải Triều...(CP) :)

ơ...., dv hơi bất ngờ, vì....dạo này dv cứ hay khất thơ với các bạn, nên đêm nay cố gắng viết để trả nợ, vừa post xong bài cuối cho một người bạn thì thấy toàn chữ là chữ....còn tưởng mình đi lạc nữa chứ...:) hóa ra CP đã dành thời gian để đọc và viết đôi lời cảm nhận cho bài thơ xưa của dv...:), làm dv cứ vừa đọc mà vừa ngạc nhiên ....ngạc nhiên vì những phân tích của CP ..., thế thì cho dv save lại để dành nhá :) , vì đọc nghe thích lắm, nên cười mĩm chi mãi á :)

mà tại sao lấy nick là Hải Triều...nhưng lại chọn tên Chí Phèo...? trái ngược quá..ngộ á ! Hải Triều là tên của 1 con sông ..hay chỉ là những đợt sóng biển thôi ? ... :) ừ thắc mắc ! :)

à mà bài thơ dv viết thì viết thôi..., viết cũng như bao nhiêu bài thơ khác...., ....thì cũng là cảm xúc khi mình nhận tấm thiệp cưới...."của người" ....cũng như lời của một bài nhạc ..nhận được tin em lấy chồng á mà ...hihih và dv thấy hình như lời bình luận nghe hay hơn bài thơ á :) Cám ơn bạn nhé, và chúc thật vui!

0
Thi Sĩ Coi Vườn Nhà

Mảnh vườn rộng nô đùa làn gió lộng
Bọ sâu trườn đục phá quậy đêm đêm
Hàng đậu xanh cắt xén đã leo lên
Giàn còn trống đậu chưa bò leo hết

Mấy cây cà lá bị sâu sắp chết
Sáng mai rồi rảy thuốc trừ bọ sâu
Hàng cải xanh, rau cải lớn thật mau
Đám rau muống hình như vừa mới nhú

Khi thi sĩ trong đêm còn mãi ngủ
Đám sâu về cắn nát đám rau xanh
Ăn cả thân, cả rễ với lá cành
Đám cỏ dại mọc vươn chen lấn cả

Này thi sĩ, muốn hoa thơm trái lạ
Chăm sóc thơ như bác thợ vườn kia
Bắt sâu hoang, thả sâu tốt lia chia
Cho rau quả, hoa thơm thêm xanh tốt

Trái tim anh, trái tim em có một
Nhịp ân tình, nhịp say đắm yêu thương
Vườn thơ em, anh là bác thợ vườn
Chăm sóc mãi cho thơ em đẹp thắm

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
Biển Gọi

Biển thì thầm vẫy gọi
Sóng tung tăng mọc mời
Nắng lung linh chiếu rọi
Người yêu, người yêu ơi

Hạ Uy Di đẹp quá
Phong lan tím khoe tươi
Đại dương như tranh hoạ
Những hương hoa cuộc dời

Đùa vui với sóng biển
Cát vàng hôn gót chân
Em cười như hãnh diện
Đẹp như là thiên thần

Mặn mà thay đôi mắt
Ngọt ngào sao đôi môi
Như tình yêu thứ nhất
Bồng bềnh trong cuộc đời

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
Hạ Uy Di đẹp quá
Phong lan tím khoe tươi
Đại dương như tranh hoạ
Những hương hoa cuộc dời


Hạ Uy Di là ai dạ.....ND? Hoa hay là người... viết mờ hong ghi chú, người ta đọc hong biết á...thắc mắc nà....

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-15 19:30:10Nguyên Đỗ>
Hạ Uy Di là từ tiếng Việt để gọi Hawaii đó Diên Vỹ à! Tiếng Việt mình thường lấy âm của tiếng Hoa nên đọc trại ra như thế, kiểu San Francisco đọc theo âm Trung Hoa là Cựu Kim Sơn đó!

Ai lại khen nàng nào đẹp trong trang của Diên Vỹ, sợ Diên Vỹ nổi cơn ghen thì sao? Hihihi, mai mốt có con Diên Vỹ đặt tên là Hạ Uy Di hén :)! Ý phải đi trăng mật gì đó ở Hạ Uy Di à nghen!


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-15 20:01:32diên vỹ>
oh...là xứ Hawaii hở....sao ND hong chịu ghi chú ra....dv biết chết liền á...

người ta viết về Hawaii xứ đẹp
mà ta ngờ là người mộng đâu đâu
ai biểu viết mà hỏng thèm ghi chú...
làm....đọc lên...tim chợt cảm xíu sầu...

lỡ tim bịnh, biết lấy ai mà chữa
lỡ lòng đau ...đêm ta khóc thì sao
người ta ác chi từng câu từng chữ
tim ta khờ, nên có biết chi đâu ....

hay người cố tình cho tim ta nhói
để đo lòng đo dạ của kẻ khờ
xấu như thế coi chừng đêm nằm ngủ
nàng thơ hờn, hỏng chịu đến trong mơ...!

0
«« « 2 3 4 5 6 » »»