📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.730 lượt xem — Trang 46 / 54
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-02 16:18:20diên vỹ>
dv cám ơn lời chúc của hai bạn KG và Tuyet45 ....
chúc hai bạn vui !






bắt đầu

bắt đầu một năm
bắt đầu lại cuộc đời
bắt đầu lại tất cả những gì chưa kết thúc
bắt đầu từ anh nỗi nhớ miền ký ức
khơi dậy cuộc đời sau bao bận phong ba

có hay không tình yêu giữa người - ta
hay tất cả chỉ là giấc mơ không trọn
vẫn là anh cùng cuộc đời gió thoảng
vẫn là ta trong lớp chữ thành người

bắt đầu một năm,
bắt đầu lại cuộc chơi
anh kẻ thắng, ta người thua hay ngược lại
thời gian trôi đi mãi mãi
tội tình gì ta níu kéo hoài nhau ?

kiếp người rồi sẽ về đâu ?
bắt đầu lại để tự mình kết thúc
tạm giam miền ký ức
để sự bắt đầu sẽ có là anh ?

jan. 04, 2013




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-07 16:37:31Kiều Giang>
bắt đầu

bắt đầu một năm
bắt đầu lại cuộc đời
bắt đầu lại tất cả những gì chưa kết thúc
bắt đầu từ anh nỗi nhớ miền ký ức
khơi dậy cuộc đời sau bao bận phong ba

có hay không tình yêu giữa người - ta
hay tất cả chỉ là giấc mơ không trọn
vẫn là anh cùng cuộc đời gió thoảng
vẫn là ta trong lớp chữ thành người

bắt đầu một năm,
bắt đầu lại cuộc chơi
anh kẻ thắng, ta người thua hay ngược lại
thời gian trôi đi mãi mãi
tội tình gì ta níu kéo hoài nhau ?

kiếp người rồi sẽ về đâu ?
bắt đầu lại để tự mình kết thúc
tạm giam miền ký ức
để sự bắt đầu sẽ có là anh ?
DIÊN VỸ



TA LẠI BẮT ĐẦU


Ta lại bắt đầu từ em, bắt đầu từ đời,
Bắt đầu từ những lời của Chúa
Bắt đầu từ khoảng trời ta chọn lựa
Em còn bắt đầu từ trái tim nữa hay không ?

Dòng đời thì mênh mông,
Nhưng ta phải chen qua khung cửa hẹp
Có khi trong tim ta khổ đau, nhưng cuộc đời vẫn đẹp
Ai hiểu được rằng hoa vẫn nở giữa chiều đông ?

Ôi, em ơi, tình yêu là gì, có ai cắt nghĩa được không
Ta có còn yêu nữa chăng,
làm sao anh biết ?
Trong cái phi lý diệu kỳ,con tim dại ngóng trông.

Sao em lại hỏi kiếp người sẽ về đâu
Ta không bắt đầu thì làm sao kết thúc
Dẫu đường ta đi, có khi cũng đầy nước mắt.
Nhưng bên vệ đường, lại rực rỡ những màu hoa

Hãy gác lại những gì làm ta khổ hôm qua
Và cũng chẳng ai có thể hứa gì cho ngày mai em ạ !
Có điều anh vẫn phải yêu cuộc đời này và đợi
Đợi tình em sao xa mãi muôn trùng?



Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-07 17:43:59diên vỹ>



để nhớ ngày mai

Hãy gác lại những gì làm ta khổ hôm qua
và cũng chẳng ai có thể hứa gì cho ngày mai em ạ
Có điều anh vẫn phải yêu cuộc đời này và đợi
Đợi tình em vẫn xa tít muôn trùng?

ta lại bắt đầu - Kiều Giang



mình bắt đầu từ những cái có - không
từ những tứ thơ,
từ những lời huyền ảo nhất
thực tế cuộc đời con tim lây lất
thì ảo hư sẽ lấy mộng làm vui

con tim mình rồi sẽ chẳng đơn côi
đông có đến
ừ ! mặc cho đông đến
thế giới của những giấc mơ là bốn mùa thương mến
muốn có hoa, ta cứ vẽ ngày xuân

trái tim ta sẽ không còn nữa dửng dưng
sẽ nồng ấm như tuổi ngày còn rất trẻ
sẽ lao vào những ước mơ không cần tiếc rẻ
ta có ngại gì giữa câu chữ nghiêng chao

vứt bỏ cuộc đời ở một góc xanh xao
ta có thiết gì bởi một mùa đông giá
nương theo những giấc mơ nối những khoảng đời xa lạ
để ngày mai ta lại chấp vá nhớ mong [:)]

jan. 05, 2013




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-07 03:11:42Huyền Băng>

chỉ có thế...phải không?


không biết bây giờ anh đã ngủ hay chưa
nơi tôi ở nắng đã nghiêng về phía bên kia trái đất
những nỗi phiền ưu phố không thèm góp nhặt
nên đêm một mình trở giấc chơ vơ

không biết giấc ngủ anh có lắm mộng mơ
hay mệt mỏi cùng ngày, đêm chỉ còn là trơ đá
không biết trên đời này có phép lạ
để kéo gần khoảng cách của thế nhân ?

không biết rồi mai trên bước đường trần
đời giong ruổi có đưa gần nhau lại
hay chỉ thế thôi anh, như gió mây cứ mặc nhiên, tự tại
nếu gặp nhau rồi cũng hai ngả phân ly

giá như cùng biển đêm nghe sóng thầm thì
dù đời vỡ cũng còn lời của biển
thôi ngủ ngoan nhe anh,
để ngày mai còn ra sân đời làm tròn vai diễn
một kiếp người ..chỉ có thế phải không ?

jan. 06, 2013



r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-16 13:05:59Kiều Giang>
CÒN MÃI CHO EM



Anh úp mặt vào thời gian giá buốt
Để nghe em thổn thức dấu tay buồn
Đêm thăm thẳm, dòng sông anh vẫn thức
Và âm thầm ngửa mặt uống trăng suông

Ở ngoài kia, màu con sóng vẫn xanh
Vẫn mãnh liệt xô anh vào nhung nhớ
Những con sóng chẳng làm mòn vách đá
Vách đá yêu em, sừng sững đợi chờ

Em có hiểu, con sóng nào cũng bơ vơ
Đêm đêm vẫn cứ nhớ bờ - gào thét
Và một ngày kia con sóng chết
Lòng biển nào chôn chặt mối tình câm?

Em có còn hỏi gì anh nữa không
Anh vẫn thầm gọi tên em , loài hoa thiên sứ !
Ôi loài hoa bất tử
Đêm diệu huyền uống từng giọt môi em…
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-09 17:30:09diên vỹ>



anh có biết

Em có hiểu, con sóng nào cũng bơ vơ
Đêm đêm vẫn cứ nhớ bờ - gào thét
Em hỡi, một ngày kia con sóng chết
Lòng biển nào chôn chặt mối tình câm?

còn mãi cho em - Kiều Giang



anh có biết biển muôn đời bất tử
sóng vạn năm vẫn đó đợi chờ nhau
không như tình yêu lệch lạc, hư hao
ta tưởng có, nhưng quay mình đã mất

anh có biết giấc mơ không là thật
nên trăm năm ta lạc mãi cùng ta
hay Thượng Đế thích trêu đùa nhân loại
nên gieo vào đời những mảnh nhớ diết da

anh có biết ngày vẫn trôi vô tận
đêm vương tay không hái nổi giấc mơ
ta rụng giữa mộng ngày không tưởng
mặc cuộc đời bước qua những thờ ơ

mai ta lại đi về cùng biển
làm dã tràng xây cát tìm quên
ta sẽ chết !
và sóng kia bất tử
linh hồn ta nằm dưới biển mông mênh



jan. 09, 2013




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-12 08:43:49Kiều Giang>
anh có biết biển muôn đời bất tử
sóng vạn năm vẫn đó đợi chờ nhau
không như tình yêu lệch lạc, hư hao
ta tưởng có, nhưng quay mình đã mất

anh có biết giấc mơ không là thật
nên trăm năm ta lạc mãi cùng ta
hay Thượng Đế thích trêu đùa nhân loại
nên gieo vào đời những mảnh nhớ diết da

anh có biết ngày vẫn trôi vô tận
đêm vương tay không hái nổi giấc mơ
ta rụng giữa mộng ngày không tưởng
mặc cuộc đời bước qua những thờ ơ

mai ta lại đi về cùng biển
làm dã tràng xây cát tìm quên
ta sẽ chết !
và sóng kia bất tử
linh hồn ta nằm dưới biển mông mênh
DIÊN VỸ



TA YÊU EM TỰ KIẾP NÀO !

[size=4]

Em không còn tin vào tình yêu nữa ư,
thì con tim ơi, lấy gì để sống
Người chỉ tin vào biển sóng
sóng ngàn khơi, cũng chỉ sinh ra từ trái tim người !

Anh biết rằng mai này ta sẽ chết đôi nơi
Ta sẽ xa nhau như hai tinh cầu biền biệt
Nhưng bây giờ ta vẫn yêu người da diết
Vì lửa trong em hừng hực thế gian này

Em mỉm cười:" anh hoang tưởng quá đi thôi,
làm gì có tình yêu giữa hai người xa lạ,
anh ơi, đôi ta chưa có duyên có nợ
như dòng sông kia, bên lở bên bồi" !

Nhưng anh cứ nhìn theo những áng mây trôi
Để gửi tình anh về nơi phương trời vô định
Ở đó có người con gái vì thức khuya sinh bịnh
Không còn muốn tin vào định mệnh của tình tôi

Nhưng em ơi, chắc chắn rồi mùa xuân sẽ cho hoa
Hoa sẽ nở trên tay người thiếu phụ
Anh sẽ hôn em từ rất xa,như hai vì tinh tú
đã yêu nhau từ mấy kiếp dương trần

Em ơi, đừng cứ mãi bâng khuâng:
Xa nhau quá , làm sao yêu nhau được
Nhưng ở tận phương trời, em có biết
Có lẽ ta đã yêu nhau xa tự kiếp nào... !
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-12 02:27:27diên vỹ>



tình yêu

Em không còn tin vào tình yêu nữa ư,
thì con tim ơi, lấy gì để sống
Người chỉ tin vào biển sóng
sóng ngàn khơi, cũng chỉ sinh ra từ trái tim người?

ta yêu em tự kiếp nào - Kiều Giang




tôi cũng rất muốn tin ở tình yêu
cái thứ mà thiên hạ ngày đêm tìm tòi, đau khổ
cái thứ trẻ lớn lên ước ao,
năm dài nặng nợ
để rồi tất cả chẳng là mơ ....

đời chán chường tôi tìm đến với thơ
(nói nghe cho hay, chứ chỉ là ghép đôi vần - chữ )
tự tìm lấy mình trong cơn nhớ ...!
mà cuộc đời thì vẫn trắng tay

trái tim tôi hẳn cũng muốn được say
nhưng thực tế bao phen đưa đẩy
có tình yêu hay không cuộc đời vẫn vậy
mưa - nắng, bão bùng ....
tôi vẫn riêng tôi ...!

đố anh ! trăng có phải lẻ loi
và con sóng thật sự ngàn năm bất tử ?
tình yêu và nỗi nhớ ....
sẽ khiến cho mình bất tử được không anh ?


jan. 11, 2013




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-24 16:02:09Kiều Giang>
tôi cũng rất muốn tin ở tình yêu
cái thứ mà thiên hạ ngày đêm tìm tòi, đau khổ
cái thứ trẻ lớn lên ước ao,
năm dài nặng nợ
để rồi tất cả chẳng là mơ ....

đời chán chường tôi tìm đến với thơ
(nói nghe cho hay, chứ chỉ là ghép đôi vần - chữ )
tự tìm lấy mình trong cơn nhớ ...!
mà cuộc đời thì vẫn trắng tay

trái tim tôi hẳn cũng muốn được say
nhưng thực tế bao phen đưa đẩy
có tình yêu hay không cuộc đời vẫn vậy
mưa - nắng, bão bùng ....
tôi vẫn riêng tôi ...!

đố anh ! trăng có phải lẻ loi
và con sóng thật sự ngàn năm bất tử ?
tình yêu và nỗi nhớ ....
sẽ khiến cho mình bất tử được không anh ?
TÌNH YÊU - DIÊN VỸ


TÌNH YÊU VÀ THƠ



Không có tình yêu nào thừa thãi đâu em
Trần gian có biết bao nhiêu con tim bất tử
Đâu có tình yêu nào biến thiên thần thành quỷ dữ
Có tình yêu mới có Homere, Lý Bạch, Nguyễn Du

Dù mai này ta có khoác áo đi tu
Đã chắc gì con tim không còn rạo rực
Khi em ngủ, tim em luôn còn thức
Trái tim đập mãi cho em, cho anh và cho thế gian này.

Tình yêu - nào phải là một cơn say
Cũng không phải là thứ trò đời lời lỗ
Trong tình yêu, không có chỗ
cho tham lam - mua bán - dối lừa

Thế giới đã trường tồn qua những câu thơ
Thơ nuôi sống cho màu xanh trái đất
Thơ đã làm em vui sau những giờ tất bật
Là sự DUNG THÔNG nối kết những linh hồn

Em ơi, đừng chán chường mới tìm đến thơ
Nỗi chán ấy, xin em sớt chia cho anh một chút
Để mai đây, cho đến khi anh chết
Anh sẽ xẻ trái tim này, một nửa cho đời và một nửa cho em...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-12 14:34:50diên vỹ>



phiền muộn của đời bắt đầu ở tình yêu

Không có tình yêu nào thừa thãi đâu em
Trần gian có biết bao nhiêu con tim bất tử

tình yêu và thơ - Kiều Giang




có tình yêu nào không thừa thãi hở anh
khi ta sống chỉ để ngày mai biến mất
dù thương yêu kia có là rất thật
nợ cuộc đời chỉ chồng chất lên thôi

ngăn lòng mình để cứu vớt tim người
đời bao tuổi ? chỉ trăm năm rất ngắn
những thứ gọi là tình yêu nhiều vô hạn
trái tim mình chỉ một cánh cửa phải không ?

thôi anh cứ hãy là dòng sông
để chiếc lá tôi theo cùng con nước
chở muộn phiền của đời cùng thời gian đi ngược
tìm lại mình của một thuở vô tư

đời chán chường tôi tìm đến với thơ
bởi thế giới ảo hư còn một nơi để trốn
mặc cuộc đời ngoài kia có lắm nhiều bề bộn
xếp lại một ngày tôi sống cùng tôi

không phải đời thiếu vắng niềm vui
mà tôi biết cái gì ngày mai cũng mất
cả trái tim khát khao duy nhất
cũng rụi tàn theo năm tháng hư hao

trái tim tôi cũng biết xuyến xao
cũng rung động theo từng mùa di chuyển
cũng lắm lần vào ra quyến luyến
nhưng phiền muộn của đời bắt đầu ở tình yêu ...!

jan. 12, 2013




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-15 01:25:50Kiều Giang>
trái tim tôi cũng biết xuyến xao
cũng rung động theo từng mùa di chuyển
cũng lắm lần vào ra quyến luyến
nhưng phiền muộn của đời bắt đầu ở tình yêu ...!
DIÊN VỸ



SŨNG ƯỚT MÀU TRĂNG


Những khao khát tắt dần trên da thịt em
nhưng con tim lại bừng sáng
Em đã đi tìm từng giọt nắng
của đêm đen

Đêm nay em góp nhặt những sỏi đá của thời gian
ném vào dòng sông tình đang chảy
Những cánh hoa đưa tay vẫy gọi
trời xanh

Một tiếng thét cuối ghềnh
gọi em nhập cuộc
Giống khuôn mặt của quá khứ nhọc nhằn
không thương tiếc
nẻo phù hoa

Màu hoa nở trên tay em
úa tàn
như đôi môi người tình
tắt giữa mênh mông
Màu trăng cũng sũng ướt
trong màn đêm.
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-16 01:34:37diên vỹ>



say giữa đời thường

Đêm nay em góp nhặt những sỏi đá của thời gian
ném vào dòng sông tình đang chảy
Những cánh hoa đưa tay vẫy gọi
trời xanh

sũng ướt màu trăng - Kiều Giang



em góp nhặt những mảnh sầu vụn vỡ
kết thành sâu chuỗi ưu tư
anh sẽ là viên ngọc sáng
hay cũng chỉ là một thoáng ảo hư ...?

anh đến...,
anh đi như đời xoay chuyển
có dòng đời nào chảy ngược phải không ?
em vẫn muốn quay về quá khứ
để tìm lại xem những phút xao lòng !

cái thời trẻ con, non dạ
câu yêu cứ tưởng trăm năm
bây giờ thèm làm trẻ nít
để viên kẹo đời ngọt mãi trong tâm !

anh có là mây hay gió
để em qua cửa chờ mong
anh có là con sóng lặng
để em ra biển ngóng trông ...!

hay anh hoá thành câu chữ
để em say giữa đời thường
tháng năm hoá thành cổ tích
ngày sau lật lại còn vương



jan. 15, 2013




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-26 10:55:50Kiều Giang>
em góp nhặt những mảnh sầu vụn vỡ
kết thành sâu chuỗi ưu tư
anh sẽ là viên ngọc sáng
hay cũng chỉ là một thoáng ảo hư ...?

anh đến...,
anh đi như đời xoay chuyển
có dòng đời nào chảy ngược phải không ?
em vẫn muốn quay về quá khứ
để tìm lại xem những phút xao lòng !

cái thời trẻ con, non dạ
câu yêu cứ tưởng trăm năm
bây giờ thèm làm trẻ nít
để viên kẹo đời ngọt mãi trong tâm !

anh có là mây hay gió
để em qua cửa chờ mong
anh có là con sóng lặng
để em ra biển ngóng trông ...!

hay anh hoá thành câu chữ
để em say giữa đời thường
tháng năm hoá thành cổ tích
ngày sau lật lại còn vương

SAY GIỮA ĐỜI THƯỜNG - DIÊN VỸ





BẢN TÌNH CA BẤT TỬ GIỮA TRỜI XANH






Đêm nay, những vì sao tựa lên bầu trời
như em tựa lên giấc mơ anh
Anh muốn làm cánh chim bay qua vùng băng tuyết
Vì anh nhớ em như nguyệt nhớ rằm

Xin để cho anh xua đi những đám mây hoang trong ký ức em
và những vết nhăn trên làn my diễm tuyệt
Hãy cho phép anh làm một giọt dương cầm nhỏ vào tim em thao thức
Để em tin rằng tình yêu của đôi ta là có thực
Trên thế gian này

Anh không muốn làm "viên ngọc sáng" đâu em
Vì có bao giờ em muốn đeo lên cổ mình viên ngọc sáng
Anh chỉ muốn làm ánh trăng ưu tư cháy bỏng
Hôn lên trán em, những giây phút xao lòng.

Từ bây giờ cho đến ngày xong cõi trăm năm
Anh chỉ muốn được làm ngọn gió
bay khắp trời, để không ai có thể làm ngăn trở
Khi em của anh còn xa mãi muôn trùng.

Anh muốn làm một tiếng chuông trên nóc giáo đường
đêm nay ru em ngủ
Tình em yêu anh trở thành ẩn ngữ,
Quá khứ chạy lùi dần trong cõi em mơ

Và thượng đế sẽ đặt vào tim em những vần thơ
Để sáng mai đây em gửi cho anh những lời dịu ngọt
Rồi ánh bình minh cùng loài chim sẽ hót
bản tình ca bất tử
giữa trời xanh
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0






thử giấc mơ xanh

Và thượng đế sẽ đặt vào tim em những vần thơ
Để sáng mai đây em gửi cho anh những lời dịu ngọt
Rồi ánh bình minh sẽ hót
bài ca bất tử
giữa trời xanh
bài ca bất tử giữa trời xanh - Kiều Giang




tầm thường như em có tình yêu nào bất tử được đâu
ngày hai buổi cứ nương vào đời mà sống
những mảnh lo toan, những nỗi sầu vô vọng
em quay mình, xếp ngày lại, tìm quên

nửa cuộc đời không xóa nổi cái tên
nên ký ức cứ đi tìm đâu đó
tưởng chừng gặp nhưng hoá ra chỉ là mây gió
mộng cuộc đời cứ thế chông chênh

không trách tình yêu chóng nhạt, mau quên
không hờn dỗi những lần người quay bước
chuyện tình yêu ai nào đoán được
nên họp tan, vốn lẽ rất thường ...!

em làm sao viết nỗi khúc yêu đương
khi tim - trí chỉ là khoảng trống
cũng muốn nhìn đời bằng một tia hy vọng
nhưng có hy vọng nào không đổi bởi phiền ưu ?

thơ cho anh lại chồng chất những ưu tư
đời không biết cớ vì sao lại thế !
thôi thì cứ cất giọng ca ngạo nghễ
mặc cuộc đời, ta dệt thử giấc mơ xanh !

jan. 20 , 2013




0
ta đi tìm lại bóng anh

chỉ là câu chữ tìm vui
sao như ta thấy nợ người giấc mơ
đâu còn cái tuổi ngây thơ
để pha mực tím vu vơ chờ người

ta giờ hoá đá bên đời
trái tim đã mất từ thời rất xưa
tìm đâu cho được giọt mưa
mang hình hài ấy cho vừa nhớ mong

ta đi tìm một dòng sông
cơn đau thuở ấy xóa giông bão đời
trái tim tìm lại bóng người
để ta còn ngỡ cuộc đời rất xanh

ta đi tìm lại bóng anh
chứng minh tình chẳng mong manh như lời
hay rồi ta lại khóc - cười
nửa đời nhân thế ta - người vẫn xa

jan. 20, 2013


0
...

kiếp người nhanh vội quá phải không anh
ta chưa kịp khóc - cười đời đã như sang trang khác
những ký ức chỉ biết cuối đầu quay mặt
nếu một ngày không nhớ ...hỏi còn đau ?

mai linh hồn sẽ về tận nơi đâu
khi thân xác đã hoá thành tro bụi
những cái nhớ - quên chất cao thành núi
và ưu phiền của đời ta có gánh đi không ?

lệ lòng anh đã chảy biết bao dòng
ta nửa kiếp chưa trọn niềm vui - khổ
khi thân xác nằm yên nơi đáy mộ
linh hồn ta hẳn sẽ bay cao ?


jan. 20, 2013

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-21 12:34:53Kiều Giang>
thơ cho anh lại chồng chất những ưu tư
đời không biết cớ vì sao lại thế !
thôi thì cứ cất giọng ca ngạo nghễ
mặc cuộc đời, ta dệt thử giấc mơ xanh !
THỬ GIẤC MƠ XANH - DIÊN VỸ
...........................................................................


TRÁI TIM ANH VẪN CÒN CHỊU ĐƯỢC


Em ơi, có bao giờ đời là thảm mơ xanh
Chỉ là do ta khoác lên mặt đời đấy chứ!
Em giữ làm gì trong tim - quá khứ
những buồn đau, vết thương cũ chưa lành

Hãy nhìn đời bằng đôi mắt em xanh
Trong đó có em, có anh và những ngày nắng đẹp
Có buổi sáng em nghe lời chim hót
Có buổi chiều thơm ngọt giấc em mơ

Có những đêm em đặt bút làm thơ,
Nơi xa xôi, anh kéo chăn, cho em đỡ lạnh
Khi nhọc nhằn hãy tưởng rằng có anh bên cạnh
Lau trên trán em những giọt mồ hôi

Và cuộc đời chỉ đơn giản thế thôi
Đơn giản như màu xanh trái đất
Như trái tim ta còn rạo rực
yêu thương nhau và yêu cả cuộc đời này

Anh mơ một ngày, bên em vẽ nét mày
Đôi mày em cong như vòng cong trái đất
Em cho anh chỉ được vẽ một lần duy nhất
Đó là lần, em bỗng bật khóc - yêu anh

Không sao, có thể em không cần nói yêu
Chỉ xin em nói ra những điều rất thật
(Để cho em vơi bớt nỗi buồn)
Vì trái tim anh, chắc vẫn còn chịu được
Những khổ đau của em trên thế gian này…
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-22 07:00:23diên vỹ>



em từ câu chữ mong manh

Chỉ xin em nói ra những điều rất thật
(Để cho em vơi bớt nỗi buồn)
Vì trái tim anh, chắc vẫn còn chịu được
Những khổ đau của em trên thế gian này…
trái tim anh vẫn còn chịu được - Kiều Giang



đau khổ trần gian em chưa niếm đủ
hạnh phúc của đời cũng chẳng lắm dư
có đôi lúc thèm một cơn bão nhỏ
để khuấy dòng đời cho nhào nát câu thơ

em vẫn thế dửng dưng cùng năm tháng
buồn hay vui chẳng hiểu được lòng mình
mùa lại đến, em ngồi bên tóc rối
đếm lại cuộc đời từ trong cõi lặng thinh

anh chợt đến câu thơ làm đôi bạn
chữ của em cũng từ đó biết mơ
nào ai hiểu cuộc đời lành hay dữ
bão giông của đời có khác từ thơ ?

em bất quá chỉ là cơn gió thoảng
hạt bụi mờ trên sa mạc cháy khô
là giọt nước từ đại dương sâu thẳm
là hình người qua câu chữ ngu ngơ ...!

anh sẽ có một lần mong chờ gió
hay lang thang để bụi cát đồng hành
anh sẽ đến tìm trong con nước lạ
bóng hình em từ câu chữ mong manh ?



jan. 21 , 2013




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-22 20:47:14diên vỹ>
thực - hư

ta đói khát từng câu chữ viết
lật tình anh xem mộng đã phai
ta tìm lại chút ngày xưa cũ
trộn lẫn vào thơ cho rộng năm dài

ta như kẻ mộng du từ tiền kiếp
lạc tận bây giờ và cả nghìn sau
anh chắc hẳn đi về phía trước
có bao giờ ngoái lại nhìn nhau

ta một thuở quên mình trong nhân thế
ngỡ anh còn ẩn mãi góc đời thơ
ta đan kết những mần yêu xưa cũ
chờ đời tan ta ở hẳn cùng mơ

ta ngắm nắng của ngày đông yếu ớt
thèm bay về vùng đất ấm tìm nhau
nghe đâu đó tiếng thở dài vọng lại
giữa thực và hư có khác chi đâu ?

jan. 22, 2013

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-22 20:46:58diên vỹ>
ta - anh

anh bước vội, hay ta bước vội
mà mơ yêu mới đó đã tan
ta ngắm mãi vần mây buổi sáng
tìm kiếm gì mây mãi lang thang ?

anh bảo nhớ ...! ừ thì ta nhớ
anh bảo yêu ....! thôi , ta cũng nên yêu !
đời lắm lúc vô thường thế đấy
hạnh phúc - phiều ưu ...phân biệt bao nhiêu ...?

ta gọi gió ngày đông làm bạn
ta kéo mưa về phố cùng vui
ta nhắn mãi tình anh nơi xứ lạ
heo hắt một đời riêng chỉ ta thôi

anh ngoảnh mặt , hay ta ngoảnh mặt
mà đời như hai lối chia xa
ta nhìn lại quãng đường xưa cũ
vẫn là anh một thuở thiết tha


jan. 22, 2013

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-24 04:28:36Kiều Giang>
ANH VẪN KHÁT KHAO



Không phải câu chữ nào cũng mong manh đâu em
Câu chữ ấy từ trái tim anh trĩu nặng
Câu chữ ấy đã bao năm thầm lặng
Đã cùng em thao thức giữa đời này

Anh bây giờ muốn uống ánh trăng say
Cho ngây ngất đêm ngày mơ bóng nguyệt
Để trở về trong em, lòng trinh bạch
Mảnh hồn đau chết đuối dưới trăng tà

Em bây giờ trăng lạnh - bóng mây xa
Và nhan sắc ngẩn ngơ bên kiều lệ
Anh trao hết cho đời không còn nợ
Cho thịt xương đừng mòn mỏi nhớ thương ai

Vui lên em, cho kiều diễm hình hài
Để anh đưa em lên ngai thờ nữ sắc
Cả trong mơ, anh chưa bao giờ nghi hoặc
Tiếng em thở dài, anh vẫn khát khao nghe
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
Chao nghiêng
chùng chiềng
và lãng đãng.
Như tỉnh
Như say
như trĩu nặng.
Nỗi sầu
tê tái
nhân sinh.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-25 20:35:17diên vỹ>
dv cám ơn bạn Vàng Sa Khoáng ghé thăm và để lại đôi dòng chữ .
chúc bạn vui !






an nhiên nỗi nhớ

Không phải câu chữ nào cũng mong manh đâu em
Câu chữ ấy từ trái tim anh trĩu nặng
Câu chữ ấy đã bao năm thầm lặng
Đã cùng em thao thức giữa đời này
anh vẫn khát khao- Kiều Giang



vẫn là em trong câu chữ mong manh
đời cứ mãi xuôi về phía trước
em lần nữa tự bỏ đời đi ngược
tìm anh về từ ký ức hôm qua

anh say mình uống ánh trăng ngà
em chao ngã giữa dòng sâu con chữ
có phải tình yêu bắt đầu từ nỗi nhớ ?
và nỗi nhớ hình thành sau những ngóng trông ?

muốn hỏi là anh có khoẻ hay không ?
(ngờ nghệch quá ! để rồi thôi lặng tiếng )
đâu phải cái chạm nào cũng hoá thành lưu luyến
đâu phải câu chữ nào cũng xích lại gần đâu !

ở bên này đời lại cứ trôi mau
em tựa cửa níu thời gian dừng lại
để những rủi - may không còn tồn tại
và nỗi nhớ về anh cứ bình lặng, an nhiên !




diên vỹ
jan. 25 , 2013





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-25 20:33:32diên vỹ>



nỗi nhớ anh - em

Đêm vỗ về giấc ngủ đến mong manh
Xa.. xa lắm! tận cùng là nỗi nhớ
Có bao giờ một lần em bỡ ngỡ
Nhận ra anh dù chỉ một lần thôi?

Đến bao giờ em sẽ nhận ra anh - CSL



cứ tưởng là cuộc sống rất bình an
ai nào biết đêm vẫn tràn đầy mưa bão
bão đến từ tâm,
bão đến từ những giấc mơ tự tạo
anh và em lạc giữa nhớ - quên

có lắm lần em vẽ một cái tên
gió bụi cuộc đời thổi tan về miền ký ức
em vẫn ở phía sau anh
hay tận bên kia bờ vực ?
nên nỗi nhớ chúng mình chẳng thể chạm cùng nhau

đêm ngủ vùi, mong gặp giấc chiêm bao
mà trong đó ký ức vẫn là niềm vui giây lát
đâu đó cuộc đời nghêu ngao câu hát
nỗi nhớ của mình gặp ở điểm chung ?

có dám không mơ ở phút tương phùng
hay vai nặng,
nợ đời không dứt được
có dám không một lần cùng đánh cược
đổi những bình an thành giông bão kiếp người ...!

diên vỹ
jan. 25 , 2013





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-25 20:32:23diên vỹ>
vay nợ cùng thơ !

ta bỏ mùa thu,
người bỏ cuộc chơi
có gặp lại cũng hoá thành rất lạ
tim bây giờ có là sỏi đá
mùa có sang,
ta có mặc mùa sang ?

đêm
câu chữ về soi ánh trăng tan
như ta soi mình vào trong ký ức
vẫn đó chữ câu một thời rất thật
xoay mình thôi ta đã mất nhau

ừ thì có trách được chi đâu
giận cho lắm cũng chỉ ngồi oán chữ
những kẻ bên đời nặng nợ
đành giấu mình ở giữa giấc mơ

người bây giờ đâu thèm ngóng câu thơ
ta cũng mặc để tim lòng quên - nhớ
nợ chồng chất nợ ...!
không trả nổi cho đời,
ta đành vay cả trong thơ ...!


diên vỹ
jan. 25, 2013


0
hư ảo tình em

rồi em cũng hoá thành sương khói
cát bụi trần gian xóa cuộc đời
em đi về phía không nắng gió
hẹn ước ngày xưa vứt ngoài khơi

hôm qua em sống mà tim chết
hồn trở về đây gặp lại người
chừng như kỷ niệm thành hư ảo
lật nửa trang đời lệ đã rơi

ừ thôi, không nhắc ngày xưa nữa
cái thời cứ ngỡ đã rất yêu
hoá ra nhân thế sầu đến vậy
gót mỏi, chân mòn, vẫn đìu hiu

rồi em cũng sẽ tan thành nước
hoà theo hơi thở của cuộc đời
tình em đâu đã cao hơn núi
còn biết lấy gì sánh biển khơi ...!

diên vỹ
jan. 25, 2013



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-26 15:26:46diên vỹ>

con đường ngõ tối

em không thèm trở lại nữa đâu
con đường ấy mưa nhiều hơn nắng
vòng tay anh không đủ ấm
nửa cho người,
nửa cho vạn vật xung quanh

có hay sao tình yêu giữa em - anh
hay tất cả chỉ là phút giây ngộ nhận
một chút xao lòng để rồi lận đận
con tim mình tự mâu thuẫn với nhau

có bao giờ anh thật yêu đâu
trong câu chữ chứa nhiều dấu ái
em lại chẳng nhận ra mình trong đấy
trái tim anh chổ trống chẳng còn dư

em không còn lệ mắt để ưu tư
tim chay đá, không còn nghe thấy nhói
con đường đó mưa ngập đầy ngõ tối
em trở về e chạm phải cơn đau

diên vỹ
jan. 26, 2013



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-28 12:00:11Kiều Giang>
em không còn lệ mắt để ưu tư
tim chai đá, không còn nghe thấy nhói
con đường đó mưa ngập đầy ngõ tối
em trở về e chạm phải cơn đau
CON ĐƯỜNG NGÕ TỐI - DIÊN VỸ


HÃY TRẢ CHO NHAU



Em như "con chim hót trong bụi mận gai"
Tiếng trong veo, nhưng mình đầy thương tích
Chỉ một chút hương vương trong sợi tóc
Thì ngàn năm còn khóc dấu thu phai

Anh ở đây ngày đếm bóng chim di
Đâu còn biết tiếc gì đêm nguyệt tận
Ta cùng em - đôi nhạn quyên lẻ bạn
Ngồi khóc trăm năm sương lạnh đầy hồn

Có còn không em - cháy bỏng bờ môi hôn
Anh khao khát - nửa hồn vùi sa mạc
Bàn tay đau quờ tìm trong gió cát
Em ở đâu sao mật ngọt vẫn còn đây ?

Giữa đêm thẳm, vành môi ấy thơ ngây
Cho trí nhớ anh - chảy tràn hoang tưởng
Áo mỏng vờn bay - ngực đầy - mơn mởn
Rời rã bên trời, anh mượn bút thi nhân

Em ơi, sao còn cứ bâng khuâng
Đi tìm mãi - đời có không - không có
Biết đâu ngày xưa - đôi ta còn mắc nợ
Trời bắt kiếp này - mình phải trả cho nhau?
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-27 19:34:23diên vỹ>



nợ giấc mơ hoang

Có còn không em - cháy bỏng bờ môi hôn
Anh khao khát - nửa hồn vùi sa mạc
Bàn tay đau quờ tìm trong gió cát
Em ở đâu sao mật ngọt vẫn còn đây ?

hãy trả cho nhau - Kiều Giang





anh khao khát gì ở nụ môi hôn
da thịt đó sẽ trở về cát bụi
em tìm mãi giữa trần gian tăm tối
chút dư hương một thuở xao lòng

anh mong gì ở những có - không
đời lắm lúc chẳng tìm ra lối thoát
thiên hạ vẫn đua nhau đi về phía trước
có hay đâu sau lưng đã đánh mất mình

vẫn là anh giữa trần thế lặng thinh
khơi dậy trong em ngọn lửa lòng cháy bỏng
sẽ đốt đời nhau trong ảo mộng
hay chơi vơi ta lạc giữa trầm luân

vẫn là anh bình lặng giữa thế nhân
em vẫn đó chạm bàn tay không tới
đời vẫn ngang qua, những cuộc tình không mong đợi
em nợ người, ....hay nợ giấc mơ hoang




diên vỹ
jan. 27 , 2013





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-28 04:45:51diên vỹ>
dĩ vãng ngày xanh

ta mang nỗi nhớ ra hong gió
nắng xẻ làm đôi ký ức mình
anh còn đâu đó bên trời lạ
sẽ có về không ? hay lặng thinh ?

ta có vì anh mà bật khóc ?
sóng gió cuộc đời mái tóc phai
vòng tay thuở ấy như cổ tích
đọc mãi mà sao vẫn còn say

anh vẫn còn không đôi mắt sâu
bờ môi thuở ấy rất nhiệm mầu
ta nghe dĩ vãng xanh màu nhớ
biển của ngày xưa có còn đâu ...

anh ơi ! đời vẫn trôi xa mãi
ta giờ tóc cũng đã màu phai
đưa tay đón gió ngày đông lạnh
thèm về với biển của hôm nay !


diên vỹ
jan . 27, 2013

0