📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.724 lượt xem — Trang 48 / 54
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-04 15:37:23Kiều Giang>
ANH MUỐN TAN VÀO BIỂN EM


Em tưởng anh ghiền câu chữ lắm sao
Anh cũng muốn ghiền ánh mắt, nụ cười và hơi thở em nữa chứ !
Anh cũng muốn bất chấp, quay lại hôn em trên đường phố
Và dưới bóng trăng, anh muốn thấy em cười

Anh cũng muốn đặt vào tay em 36 đóa hồng tươi
Và bất giác em rùng mình im lặng
Vì mắt anh đang thét gào bao con sóng
Những con sóng đợi chờ yêu em...

14 tháng hai, anh lại phải ngồi đây
Tay ôm những đóa hồng chết héo
Có lẽ vì những đóa hồng cũng nhớ
Những đóa hồng, cũng như anh, yêu em

Đêm nay anh cũng sống với bóng đêm
Trong thao thức, gửi buồn theo gió
Ngoài kia giữa trùng dương con sóng vỗ
Anh muốn tan vào biển em
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
qua rồi ngày 14 tháng hai

qua rồi ngày 14 tháng hai
những câu chuyện tình tan vào trong nắng
chỉ còn ở đây chữ câu thầm lặng
thương nhớ về nhau hay đã vội quên

chưa biết người, nên chẳng thể gọi lấy tên
chỉ câu chữ ngày đêm ghi viết
khoảng cách như gần, lại như xa biền biệt
như con sóng ào về rồi vội ngược ra khơi

nắng bên người vẫn một màu tươi
nơi ta ở con phố giờ không gió
vẫn những cành khô nghiêng mình bên ngỏ
chờ đợi gì ..có phải một ngày xuân ?

diên vỹ
feb. 19, 2013





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-19 07:35:02diên vỹ>
chẳng thèm làm ký ức của anh

em chẳng thèm làm ký ức của anh đâu
vì trong đó em chỉ là phần rất nhỏ
những trang ký ức từng làm hoen đôi mắt đỏ
em lẫn tận đâu đâu... trong ngăn kéo cuộc đời

bốn mươi lăm năm, anh vẫn nhớ đến người
thì một kiếp còn lại cho em bao mấy
vẫn hiểu một thoáng ngày xưa ai thèm nghi ngại
nhưng yêu rồi ...em chẳng làm ký ức của anh đâu

sáng nhớ anh, trưa lại cứ tìm nhau
trong khoảng mộng là đất trời chung hai đứa
đừng để em một mình bên ngăn đời lần nữa
ký ức rồi thì cũng phai thôi ...

em không thèm làm một áng mây trôi
bay qua đời anh ở một lần tương ngộ
hay như biển ngàn năm sóng vỗ
nhớ thương con thuyền từ một bến xa xôi

ký ức rồi thì cũng phai thôi
em chẳng muốn mình tan nhanh như thế
bốn mươi lăm năm anh vẫn nhớ người ứa lệ
sao trăm năm cuộc đời anh chẳng chịu có riêng em ?

diên vỹ
feb. 19, 2013

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-21 15:45:01Kiều Giang>
TRÊN ĐỒI THIÊN THU



Nhớ mong cũng chỉ nhớ mong
Câu thơ - người dẫn đi vòng mà thôi
Thời gian - nước chảy hoa trôi
Bóng câu, vó ngựa, riêng tôi giật mình...

Dẫu rằng chẳng nợ ba sinh
Tơ lòng đẫm nguyệt, chút tình ai vương
Làm sao trách được vô thường
Chênh vênh sầu rụng bên đường phố mây

Dấu đời hạt bụi trên vai
Biết trăm năm ấy còn ai với mình
Tay ôm duyên nghiệp lặng thinh
Nghiêng đời chuốc cạn sắc - không cùng người

Dù mai về cõi luân hồi
Tấc vàng gửi lại trên Đồi Thiên Thu...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-04 10:49:08Kiều Giang>
EM ĐÂU CHỈ LÀ KÝ ỨC CỦA ANH !


Anh đâu muốn em chỉ là ký ức của anh
Anh muốn yêu em - tận cùng xương thịt
Yêu tiếng cười và yêu nước mắt
Yêu vầng trán ưu tư và cả nét my hiền

Anh muốn em là của riêng
Đêm đêm anh đưa tay tắt đèn cho em ngủ
Sẽ dán môi lên nhau, để em không nói nữa
Mỗi lần em giận anh.

Anh muốn mình là con chiên
luôn nép đầu trong lòng "chúa"
Anh muốn, anh là dải lụa
suốt đời giữ ấm thân em

Hay anh xin làm một ngọn nến, cũng nên !
Để soi theo bước chân em trên đường tối
Và những khi lòng em đang bối rối
nghĩ về khoảnh khắc trống rỗng không anh.

Bao giờ, anh cũng mơ được ở bên em
Những giây phút ấy ! Ôi trần gian diệu vợi
Khi chúng ta hôn nhau, không nói
cả không gian như sụp đổ dưới chân mình.

Thế mà bây giờ anh vẫn phải xa em
Để nghe trái tim yêu se thắt
Để nghe thời gian dài dằng dặc
Trên đời anh và trên đời em...!
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
Ngông!

Ghé qua em với chút tình ngông dại
Tôi và em đánh mất bao con đường
Nói rằng thương, ừ ... cứ là thương ...
Theo cánh gió bay vào vùng miên viễn
Tình đơn sơ như cánh hoa điên điển
Như con nước lớn ròng theo dòng chảy thời gian
Có chút mênh mang có gì sâu lắng
Rồi cũng tan theo vạt nắng cuối trời
Em tôi, sáng hôm nay thơ thẩn đừng bên đời
nghe ai hát những lời tình tự
thả trôi mộng để cố quên mọi sự
nhưng mộng đời thật sự vẫn song song
Thôi thì ta, chấp nhận mối tình ngông
không đoạn kết, không trang ký ức ...!

Huyền Băng


Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0

Trích đoạn: diên vỹ

chẳng thèm làm ký ức của anh

em chẳng thèm làm ký ức của anh đâu
vì trong đó em chỉ là phần rất nhỏ
những trang ký ức từng làm hoen đôi mắt đỏ
em lẫn tận đâu đâu... trong ngăn kéo cuộc đời

bốn mươi lăm năm, anh vẫn nhớ đến người
thì một kiếp còn lại cho em bao mấy
vẫn hiểu một thoáng ngày xưa ai thèm nghi ngại
nhưng yêu rồi ...em chẳng làm ký ức của anh đâu

sáng nhớ anh, trưa lại cứ tìm nhau
trong khoảng mộng là đất trời chung hai đứa
đừng để em một mình bên ngăn đời lần nữa
ký ức rồi thì cũng phai thôi ...

em không thèm làm một áng mây trôi
bay qua đời anh ở một lần tương ngộ
hay như biển ngàn năm sóng vỗ
nhớ thương con thuyền từ một bến xa xôi

ký ức rồi thì cũng phai thôi
em chẳng muốn mình tan nhanh như thế
bốn mươi lăm năm anh vẫn nhớ người ứa lệ
sao trăm năm cuộc đời anh chẳng chịu có riêng em ?

diên vỹ
feb. 19, 2013


@Bài thơ hay quá. Cảm ơn tác giả sáng tác nhé.

xd

0
dv cám ơn bạn Xuân Đông ghé thăm .

chị HB, anh KG, dv từ hỗm rày đi ra rồi lại đi vào mà thơ không về ....khổ ghê, nên đành thiếu nợ chữ nghĩa với anh và chị nhé ...!

chúc mọi người vui !

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.03.2013 11:13:53 bởi Kiều Giang>
YÊU EM CÓ PHẢI LÀ NGÔNG?


Em ơi, yêu em có phải là ngông?
Từng khoảnh khắc,
cõi lòng, sao nói hết
Con tim yêu, chưa bao giờ biết mệt
Dẫu phải theo em đi mãi muôn trùng

Anh yêu em - tím ngắt bờ môi hôn
Mùa nhung nhớ - sẽ làm mòn vách đá
Rượu giao bôi ta pha thêm huyết đỏ
Anh uống cùng dòng lệ của trăm năm

Anh yêu em, nào phải mối tình ngông
Trái tim anh đau thắt mùa hoang phố
Từng đêm thẳm - bóng em kề bên gối
Bến mơ chiều - em rũ tóc nguyên trinh

Cả đời anh, tình câm khóc hư vô
Anh chôn kín dấu hoang mồ quá khứ
Mùa nhan sắc, sao em tàn nhẫn thế
Buổi mai hồng - ngồi nhớ mảnh thiên thu

Nay anh về, đời như vẫn hoang vu
Sợi tóc em bồng - như không như có
Nỗi nhớ ngàn năm - hồn anh mở cửa
Em vẫn chưa về? Đời chìm giữa cơn mơ...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
có phải là tình yêu không anh

có phải là tình yêu không anh
hay tất cả chỉ là phút giây nông nổi
con tim say ...sao hiểu được đời
ta chật vật giữa năm dài tháng rộng
tình yêu ư ?
đã bao kẻ khóc cười ..!

có phải là tình yêu không anh ?
hay thêm lần ngộ nhận
để chờ mong hoá giọt mắt rơi
ta cùng chữ xoay vòng nỗi nhớ
khoảng cách đôi tim
khoảng cách ta - người ...!

có phải là tình yêu không anh ?
sao cơn đau quen thuộc quá
đã bao lần tim nghe nhói vì mong ?
cứ tưởng rất thân
nay hoá thành xa lạ
như sóng biển muôn trùng
ai giữ được mà trông

có phải là tình yêu không anh
để ta ngờ mình hạnh phúc
và thương đau chưa bầu bạn bao giờ
con tim cứ như là ngày thơ ấy
nhìn mây trời cũng ao ước vu vơ ....!

mar. 05,2013
diên vỹ



0

ta cứ quên

ta cứ quên mình là mây lơ lững
chẳng xác hồn để được yêu thương
ta cứ quên mình là gió thoảng
bay ngang đời, ai thấy được mà vương

ta cứ thế thường hay đãng trí
nhớ chuyện xưa mà ngỡ hôm nay
ta cứ thế thường tin vào nhân thế
mà quên cuộc đời luôn cứ đổi thay

ừ thì cứ tin một lần để khóc
cứ quên thôi để luôn thấy đời tươi
giọt nước mắt đâu là gì đáng ngại
tưới vào đời cho cây cỏ reo vui ...!

mar. 05,2013
diên vỹ


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-06 04:55:16diên vỹ>

thì ta

thì ta về lại với dòng thơ
mặc trái tim đau, mặt tình hờ
ngày mai âu chỉ là giấc ảo
kiếp người bất quá một cơn mơ

thì ta về lại cùng con chữ
vết đời bình lặng bước qua song
ta đợi bốn mùa luân phiên đổi
mặc tình nhân thế có và không

thì ta về lại cùng ký ức
khoảnh khắt buồn - vui đậm tim lòng
cố xóa ! mà không ta giữ lại
đã là ký ức ai đếm đong ...

thì ta về lại làm mây trắng
mặc nhân gian bao chuyện khóc cười
ta sẽ vẽ khung trời cổ tích
và đương nhiên ....
- không có dấu chân người ...!



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-06 17:38:41Huyền Băng>


ta cứ quên

ta cứ quên mình là mây lơ lững
chẳng xác hồn để được yêu thương
ta cứ quên mình là gió thoảng
bay ngang đời, ai thấy được mà vương

ta cứ thế thường hay đãng trí
nhớ chuyện xưa mà ngỡ hôm nay
ta cứ thế thường tin vào nhân thế
mà quên cuộc đời luôn cứ đổi thay

ừ thì cứ tin một lần để khóc
cứ quên thôi để luôn thấy đời tươi
giọt nước mắt đâu là gì đáng ngại
tưới vào đời cho cây cỏ reo vui ...!

mar. 05,2013
diên vỹ


      Ta đã quên!

      Ta đã quên mình là ai đây nhỉ!
      Đứng bên đời ngó năm tháng làm chi?
      Ta đã trải qua bao nhiêu niên kỷ
      Tìm kiếm gì, hay ôm những tình si !

      Đất có lở vì giọt châu ai rớt
      Ta xa vời đâu hiểu được nguồn cơn
      Ta bất lực nhìn em buồn vô vọng
      Gởi về em một xíu gió mơn...

      Nương cánh gió ta nghe em thủ thỉ
      Nghe xong rồi ta lại cứ quên
      Làm sao nhớ để ủi an tri kỷ
      Giúp em cười, tìm thanh tú mắt mi !!!

      Huyền Băng

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.03.2013 10:23:47 bởi Kiều Giang>
  TRONG ĐỜI, ĐÃ CÓ LẦN ANH YÊU EM
Rồi anh sẽ trở về trò chuyện với hư không
Không có em, cũng chẳng có hình có ảnh
Chỉ có anh với những ngày mơ mộng
Mộng cả hình hài với những vần thơ em
 
Anh cũng không biết có phải là tình yêu hay không,
Nhưng anh hiểu ngọn sóng cồn dữ dội
Anh đâu có còn những phút giây nông nổi?
Chỉ có nỗi buồn chìm xuống… mênh mông
 
Em ơi, mình chưa có gì để cho nhau
Chưa biết cả nụ cười, ánh mắt
Anh chỉ yêu em với những lời thơ da diết
Đang vươn mầm mãnh liệt giữa hồn anh
 
Như thế có phải là tình yêu không em?
Anh chẳng tự dối lừa khi nghĩ về điều ấy
Giữa đại dương đời anh, con sóng dậy
Con sóng ngàn đời vẫn bạc tóc chờ nhau
 
Anh chưa bao giờ dám hẹn mai sau
Chỉ có điều, trái tim yêu có thật
Và anh nghĩ rằng mình đang hạnh phúc
Hạnh phúc với một bóng hình anh tưởng tượng mà thôi!
 
Nếu ngày mai, anh có trở về với hư không
Không có em và không có những vần thơ cháy bỏng
Em ơi, cũng chẳng có gì ân hận
Anh hạnh phúc một đời, vì có lần đã yêu em…
 





Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
 
MUÔN TRÙNG
 
Mây muôn trùng mệnh bạc
Bay qua đời hợp tan
Thương muôn trùng gió cát
 Còn theo hoài chân em
 
Trăng muôn trùng ngủ quên
Trên môi người thơm ngát
Ta muôn trùng "biển khát"
Sóng nhớ bờ gọi tên
 
Gió muôn trùng đi mãi
Chẳng vơi mùa nhớ thương
Sầu muôn trùng ở lại
Lộng sắc màu nhân gian
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-16 03:35:32diên vỹ>
xưa - nay


sao anh cứ là của thiên hạ
để người ta nhớ thương
em ở một góc đường
với đôi bàn tay không chạm

sao anh cứ nói cười cùng năm tháng
một chút suy tư không dừng lại ở ngày
em lặng lẻ bên bóng đêm dày đặc
tình nào đã khiến thơ say ?

em đợi !
ừ năm trôi ... trôi mãi
anh rồi cũng đã rất xa
tình ơi ! một lần chạm phải
anh bây giờ ...riêng của người ta !

em ngồi tiếc đôi câu nhớ
ngày xưa sợ phải thương yêu
trăm năm tình là bể khổ
(giấu lòng lại thấy đau nhiều ...)

xưa kia nếu em biết nhớ
hôm nay hẳn đã tìm quên
...
xưa kia cố tình không nhớ
bây giờ chẳng thể xoá tên ...!


jan 15, 2013

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-06 09:01:56diên vỹ>
dv cám ơn MPN ghé thăm và để lại dòng thơ . Chúc vui !














người yêu ta ?

Ta yêu người, không biết từ đâu:
Trong thế giới muôn màu diệu vợi,
giữa phố đông, chiều nay ta đứng đợi,
Hay giữa đông tàn nhìn vạt nắng xa trôi

Chỉ là cuộc hành trình- Kiều Giang



người yêu ta ? con chữ như vui
đông chắc hẳn không sầu hơn ngày trước
ngọn cỏ vàng hoe, tiếng thở đời thườn thượt
nghe lời tự tình đông cũng chẳng còn đau

người yêu ta ? mà có lạ chi đâu
trong nhân loại chẳng phải tình yêu là trên hết
chỉ có những lúc cơn bão đời đi lệch
mới thấy tình người đen bạc thế thôi

người yêu ta ? chắc sẽ có kẻ đơn côi
vào chốn mộng, và hờn ghen cùng mộng
trăng vẫn biết mình luôn hoài lẻ bóng
nhờ soi mình trong bể nhớ quên đau

người yêu ta ? con chữ bỗng ước ao
thèm dệt mộng giữa cuộc đời vô vọng
hay thế giới ảo hư từ nay dậy sóng
bởi biển lòng ta khao khát bến bờ yêu

người yêu ta ? cũng chẳng cần nhiều
một chút thôi đủ để soi cùng con chữ
cuộc sống đời thường vạn điều lành dữ
tình hoá thân thành con chữ tìm quên

người yêu ta ? hẳn cũng nên ...
vì thế giới loài người tâm tư luôn trắc trở
một câu thương nhớ
đủ để kéo nhau về từ hai phía trời xa

người yêu ta ? tim chợt vỡ oà
hy vọng đến, hy vọng tan - ta hiểu
chẳng có gì dưới ánh mặt trời này có thể thiếu
huống chi là tình yêu trong câu chữ ..phải không ?


dec. 05, 2012




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-02 13:38:54diên vỹ>
say !

nào! ta hãy cạn chén say
vui trong giây lát, ngày mai ai tường
đời ta trăm vạn nẻo đường
về đâu cho khỏi lụy vương chữ phiền

sao anh để chén rượu nghiêng
soi mình trong ấy quên thiên vạn sầu ?
hay anh tìm lại ngày sau
chút tình hôm trước nghiêng chao cuộc đời

ô hay ! anh cất tiếng cười
dường như lệ mắt chợt rơi hai hàng
có gì đâu kiếp nhân gian
khóc - cười ...! ừ mặc ...! bẽ bàng - thường thôi

nào! anh hãy cạn cùng tôi
uống cho nghiêng ngã cuộc đời được không ?
hai ngàn năm trước long đong
chắc là ta cũng cuồng ngông thế này

rượu vào tim có nghe say
chữ câu có lệch - tình phai chưa nào !
bình khô, chén cạn , rượu đâu ?
quên đời không đặng ... để sầu đầy tim ...!

dec. 02, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-05 15:37:09diên vỹ>

một chút cuồng ngông

vẫn là một chút cuồng ngông ấy
tình yêu điên dại cả tim rồi
ta đi về hướng không trời đất
để với tay tìm mảnh sầu rơi

ta nhặt được anh ở dòng đời
đem về ủ mộng để tìm vui
ngờ đâu biển gió mênh mông ấy
đưa đẩy hồn ta lạc cùng người

ta vẫn tìm anh tận dòng sâu
hay ta quên mất chuyện ban đầu
hỏi trời sao thích trêu đùa thế
hay muốn cùng ta cạn thương đau?

dec. 02, 2012







0
một chút cuồng ngông

vẫn là một chút cuồng ngông ấy
tình yêu điên dại cả tim rồi
ta đi về hướng không trời đất
để với tay tìm mảnh sầu rơi

-------------

Hương khuya

Thăm nhau mượn mấy vần thơ?
Đêm nay chép lại ngồi chờ trăng rơi
Ai? nụ hôn rớt xuống đời
Môi xa thắm mặn, sao trời vẫn trôi.
Đông. Rét về lạnh… mồ côi
Hoa rưng rưng lệ, hay tôi rơi sầu?
Mỗi vườn, mỗi cảnh trăng sao
Mỗi tình, mỗi nhịp, mỗi cầu bắt duyên
Năm xưa ta chẳng cùng thuyền
Ngày nay lỗi nhịp chèo nghiêng lạc dòng
Em về núi, anh cuối sông
Sơn xa mặt thủy sầu đông ngút ngàn
Gởi qua gió chút hương tàn
Dấu son lăn nhẹ thắm làn môi anh.
Chúc nhau hai đoạn đời xanh.





Chúc bạn thơ hay nhiều ý tưởng mới
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-03 16:01:22diên vỹ>



chúc nhau

Năm xưa ta chẳng cùng thuyền
Ngày nay lỗi nhịp chèo nghiêng lạc dòng
Hương Khuya - Lê Hoàng Trúc



chúc nhau hai đoạn đời xanh*
để an giấc ngủ, để lành cơn mơ
có nhau chưa hẳn là thơ
xa nhau chưa hẳn đời bơ vơ sầu
mà sao nghe nhói cơn đau
nhìn mưa, trông gió cũng nhào nát tim


dec. 03, 2012


*thơ - LHT







@Lê Hoàng Trúc
dv rất cám ơn bạn thơ ghé thăm . dv cũng rất mến những câu chữ của bạn , hy vọng được đọc nhiều bài viết của bạn hơn . Chúc bạn mọi sự bình an, như ý nhé !

0

phiền ơi ...!

em vốn biết rõ mọi thứ chỉ là hư ảo
em vốn hiểu rằng đời không thể kéo lại gần nhau
nhưng gốc khuất tâm hồn vẫn thấy u sầu
nghe tim nhói ở những lần vắng lặng

em đã chẳng thể điềm nhiên cùng ngày tháng
phiền trong em cao tận mây xanh
em lo lắng ở một ngày mai sẽ đến
anh sẽ xa, và tim lại giá băng

nếu có thể em thà là viên đá
lăn giữa đời không biết thương đau
nếu có thể em thà là cơn gió
bay ngang đời không vướng bận vì nhau

sông có lúc cũng cạn dần anh ạ
lòng của em có chung thủy lắm cho đâu
thế mà nắng chỉ đi ngang qua phố
cơn mưa về cũng khiến trái tim đau

dec. 03, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 02:20:02diên vỹ>
chuyện ...rất thường ....!

sao có thể hiểu được vì đâu em yêu anh đến thế
vì nhân duyên từ tiền kiếp chưa xong
hay vì bởi nợ đời không trả được
nên rối lòng về những phút chờ mong

những đoạn tình cứ như có, cứ như không
khiến tim ái vào ra cùng giấc ngủ
có thể biết trăm năm không cùng nhau chia vui - buồn, đau - khổ
nên khắc khoải lòng ở những phút bình yên

em yêu anh ...! trời ạ ...! có phải nghiệp duyên
nên cái nhớ cứ hành con tim một kiếp
không thể dang đôi tay, mở tấm lòng đón tiếp
thế là tình rơi vào ngõ cụt đau thương

mà có gì lạ lắm đâu, chuyện cũng rất thường
đàn ông - đàn bà ...sinh ra để dìu nhau trong cuộc sống
anh và em ....loài người đầy khát vọng
điểm chung cuộc đời, gặp gỡ ....lẽ đương nhiên ...!

nov. 28, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 02:20:19diên vỹ>
hai mươi năm

hai mươi năm nhìn lại cuộc đời
ta phút chốt hoá thành người có tuổi
mộng vẫn đầy tim, giấc mơ chờ ngày đánh đổi
nhưng thân này khác gì chiếc lá rơi

hai mươi năm, phần ba của cuộc đời
ta tiếc nuối những ngày không sống thật
chìm nổi trong đời những điều được - mất
ta gom chuỗi lòng đan kết ưu tư

hai mươi năm, không còn nữa tuổi thơ
đâu cánh gió ngày xưa tung bay trên khung trời rộng
đâu chiếc lá viết trăm ngàn ước vọng
có phải trôi rồi theo dòng nước thời gian

hai mươi năm, cuộc đời chưa đủ để sang trang
sao ta thấy ước mơ không bay lên được nữa
tự vấn lòng với trăm lời hứa
có lời hứa nào được ta sống cho đâu ?

nov. 28, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 01:34:00Kiều Giang>
Trích đoạn: diên vỹ

hai mươi năm

hai mươi năm nhìn lại cuộc đời
ta phút chốc hoá thành người có tuổi
mộng vẫn đầy tim, giấc mơ chờ ngày đánh đổi
nhưng thân này khác gì chiếc lá rơi

hai mươi năm, phần ba của cuộc đời
ta tiếc nuối những ngày không sống thật
chìm nổi trong đời những điều được - mất
ta gom chuỗi lòng đan kết ưu tư

hai mươi năm, không còn nữa tuổi thơ
đâu cánh gió ngày xưa tung bay trên khung trời rộng
đâu chiếc lá viết trăm ngàn ước vọng
có phải trôi rồi theo dòng nước thời gian

hai mươi năm, cuộc đời chưa đủ để sang trang
sao ta thấy ước mơ không bay lên được nữa
tự vấn lòng với trăm lời hứa
có lời hứa nào được ta sống cho đâu ?

nov. 28, 2012


HAI MƯƠI NĂM



Có phải người đi giữa cuộc đời
Dưới trăng người thả cánh thơ rơi
Sao hồn thơ ấy còn trăn trở
Thổn thức canh tàn, mộng đầy vơi?


Có phải người so những phím đàn
Vào trong cung bậc của thời gian
Men kia chưa nhắp cùng tri kỷ,
Duyên số sao đùa với hồng nhan?
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 02:23:48diên vỹ>



dại khờ trong ta

Có phải người so những phím đàn
Vào trong cung bậc của thời gian
Men kia chưa nhắp cùng tri kỷ,
Duyên số sao đùa với hồng nhan?
Kiều Giang



tri kỷ ta tìm ở chốn nao
khi đời trong đục chẳng biết sao
lòng mình ta tưởng chừng chưa thấu
huống gì tìm được bạn tâm giao

ta vẫn cùng đêm để tránh đời
soi lòng trong những nỗi sầu rơi
sáng ra cùng nắng hoà mây trắng
lượng khắp trần gian nhập cuộc chơi

ta vẫn là ta rất dại khờ
mong trời - mưa nắng để vu vơ
xếp vài con chữ vơi niềm nhớ
quá khứ là xưa, ta cứ mơ ...!

nov. 28, 2012






dv rất cám ơn bạn Kiều Giang đã ghé thăm và để lại dòng thơ .
chúc bạn vui !

0
dại khờ trong ta


Có phải người so những phím đàn
Vào trong cung bậc của thời gian
Men kia chưa nhắp cùng tri kỷ,
Duyên số sao đùa với hồng nhan?

Kiều Giang



tri kỷ ta tìm ở chốn nao
khi đời trong đục chẳng biết sao
lòng mình ta tưởng chừng chưa thấu
huống gì tìm được bạn tâm giao

ta vẫn cùng đêm để tránh đời
soi lòng trong những nỗi sầu rơi
sáng ra cùng nắng hoà mây trắng
lượng khắp trần gian nhập cuộc chơi

ta vẫn là ta rất dại khờ
mong trời - mưa nắng để vu vơ
xếp vài con chữ vơi niềm nhớ
quá khứ là xưa, ta cứ mơ ...!

nov. 28, 2012

 
DUYÊN.
 
Duyên kì ngộ chẳng cần tìm
Đường tri âm văn tự đến
Tâm thanh tao tràn ý nguyện
Cho dẫu đêm côi,vẫn bắt gặp ánh đèn.
 
Nắng ấm mây xanh từng quen
Con chữ câu thơ chẳng lạ
Vườn thơ tri âm khắp ngả
Tên chị tên em viết cả cuộc đời.
 
Lòng chẳng quên quá khứ xa xôi
Dạ kiếm mãi nơi chân trời thơ mộng
Vì chữ Thực của cuộc sống
Năm tháng đi qua,giấc mộng thêm già.
 
MINH TUẤN
 
Chào DV /Cám ơn bạn đã chia xẻ và thăm hỏi MT ,hơn một năm bận bịu công việc ổn định cuộc sống ,bây giờ rảnh rang thì lại vào thăm anh chị em của vườn thơ thư quán.
ChúcDV  và gia đình mạnh khỏe và hạnh phúc nhé

 
 

Lưu
Bu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-30 00:45:13diên vỹ>



ta với cuộc đời

Lòng chẳng quên quá khứ xa xôi
Dạ kiếm mãi nơi chân trời thơ mộng
Vì chữ Thực của cuộc sống
Năm tháng đi qua,giấc mộng thêm già.
Duyên - Minh Tuấn


ta cứ loay hoay cùng cuộc sống
thêm tuổi nhân gian lạ cuộc đời
từng ôm giấc mộng rồi tan vỡ
cười - khóc riêng mình giữa cuộc chơi

ta vẫn cùng ta với thâu đêm
tri âm là bóng ở bên thềm
trăng khuya có lúc quên ghé lại
ta ngồi nhấp cạn chén sầu tim

ta chẳng cầu chi ở nhân gian
chỉ mong trả hết kiếp nợ trần
phiều ưu âu chỉ là gió thoảng
vậy mà lắm lúc để sầu dâng ....


nov. 29, 2012






dv cám ơn đôi dòng thơ của anh MT, chúc anh mọi sự bình an nhé !

0
phiền muộn

em cứ thường hờn dỗi anh
để giấc mộng càng thêm gầy guột
nào ai muốn những yêu thương hoá thành mùa đông giá buốt
chỉ tại nhớ nhung về khiến dạ chẳng sao nguôi

em cứ thường ngồi ngắm áng mây trôi
để mơ mãi một ngày không có thật
đêm vẫn thường hay trở giấc
cố nhủ lòng mình tất cả sẽ bình yên

ngày lại cứ sang, tình yêu hoá muộn phiền
em trở chứng càng hờn anh hơn trước
cuộc tình ngờ rơi đáy vực
lại thêm lần tình bỗng hồi sinh

em bây giờ không còn buồn bã, lặng thinh
nhưng lại chẳng ngăn được lòng thương nhớ
giông bão cuộc đời rồi đây biết có là cái cớ
đẩy tình yêu về hai ngả xa xôi ?


nov. 30, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 07:22:35diên vỹ>
sầu hay không ?

thế là tình yêu hoá thành mây khói
anh không nói gì
tôi cũng lặng lẽ mà đi
khi mới bắt đầu đã đoán biết chia ly
tình chưa chạm đã lo ngày vuột mất

những thứ mong manh làm sao sống trong đời thật
như lời yêu chỉ là con chữ mà thôi
tôi lại cùng đời ngồi ngắm mây trôi
bên khung cửa làm sao biết ngoài kia đông giá ...

tôi không muốn khóc cho bất cứ một điều gì cả
vậy mà đôi giọt mắt cũng rơi
câu thơ giờ nghiêng ngã , chơi vơi
tim tôi đã có người mang về trả lại

buồn hay không , sao lòng nghe tê tái
sầu hay không mà đông buốt làn da
tình yêu là tinh tú ở khoảng trời xa
tôi trần tục không tài nào chạm nổi

nov. 18, 2012

0