📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.730 lượt xem — Trang 47 / 54
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-29 16:13:55Kiều Giang>
anh khao khát gì ở nụ môi hôn
da thịt đó sẽ trở về cát bụi
em tìm mãi giữa trần gian tăm tối
chút dư hương một thuở xao lòng

anh mong gì ở những có - không
đời lắm lúc chẳng tìm ra lối thoát
thiên hạ vẫn đua nhau đi về phía trước
có hay đâu sau lưng đã đánh mất mình

vẫn là anh giữa trần thế lặng thinh
khơi dậy trong em ngọn lửa lòng cháy bỏng
sẽ đốt đời nhau trong ảo mộng
hay chơi vơi ta lạc giữa trầm luân

vẫn là anh bình lặng giữa thế nhân
em vẫn đó chạm bàn tay không tới
đời vẫn ngang qua, những cuộc tình không mong đợi
em nợ người, ....hay nợ giấc mơ hoang
NỢ GIẤC MƠ HOANG - DIÊN VỸ




MỘT THUỞ NHỚ QUÊN




Vâng, anh đang đắm chìm trong giấc mơ hoang
Một giấc mơ giữa cuộc đời rất thực
Nhưng giữa nơi trần trụi này có ai biết được
Rằng anh chỉ cần, giấc mơ ấy có em

Anh từng có ngày và có cả đêm
Đêm về để anh tạm lánh cuộc đời và có em bên cạnh
Để anh xua đi những gì bất hạnh
Và môi em cười, thách đố cả vầng trăng

Ta vẫn yêu cuộc đời, em có biết không !
Đừng than van, xin cũng đừng cay nghiệt
Thì cứ để "thiên hạ đua nhau đi về phía trước"
Xin em cứ ung dung, cho khỏi "đánh mất mình"

Dẫu cách muôn trùng, anh vẫn cứ yêu em
Vì anh muốn làm vừa lòng Thượng Đế
Dẫu bây giờ, đôi ta còn cách trở
Xin cuộc đời có một thuở: nhớ - quên
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0



chút duyên thơ

Vâng, anh đang đắm chìm trong giấc mơ hoang
Một giấc mơ giữa cuộc đời rất thực
Nhưng giữa nơi trần trụi này có ai biết được
Rằng anh chỉ cần, giấc mơ ấy có em

một thuở nhớ quên - Kiều Giang




những giấc mơ có em,
khi chạm cuộc đời hoá khói
vòng tay nào giữ được hơi sương
anh lãng tử và em gió bụi
trần gian này một thoáng tình vương

nơi anh ở đất hiền nghe cỏ hát
dầu ngày đông cũng ấm một tình quê
em lạc giữa xứ người dù xuân thắm
cũng chơi vơi tìm mãi bước đường về

anh hẳn biết đến bao giờ biển cạn
để tình em thôi khao khát chờ mong
anh hẳn biết đến bao giờ sóng lặng
để thuyền em thôi một kiếp long đong

em góp gió từ nơi xa tít
gởi về anh một chút hương mơ
mai đời dẫu muôn ngàn quên - nhớ
vẫn giữ trong lòng một chút duyên thơ




diên vỹ
jan. 28 , 2013





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-30 15:11:47Kiều Giang>
những giấc mơ có em,
khi chạm cuộc đời hoá khói
vòng tay nào giữ được hơi sương
anh lãng tử và em gió bụi
trần gian này một thoáng tình vương

nơi anh ở đất hiền nghe cỏ hát
dầu ngày đông cũng ấm một tình quê
em lạc giữa xứ người dù xuân thắm
cũng chơi vơi tìm mãi bước đường về

anh hẳn biết đến bao giờ biển cạn
để tình em thôi khao khát chờ mong
anh hẳn biết đến bao giờ sóng lặng
để thuyền em thôi một kiếp long đong

em góp gió từ nơi xa tít
gởi về anh một chút hương mơ
mai đời dẫu muôn ngàn quên - nhớ
vẫn giữ trong lòng một chút duyên thơ
CHÚT DUYÊN THƠ - DIÊN VỸ
/quote]

XIN UỐNG CẠN NGHĨA YÊU THƯƠNG



Anh mang thơ vá chút duyên trời
Cho hồn em xanh màu lụa mới
Con thuyền nhỏ, neo tình đứng đợi
Dẫu biển ngàn trùng - sóng vỗ mênh mông

Quê anh ở - cũng bão bùng gió cát
Có nơi nào bình yên trên trái đất đâu em
Anh cũng sống từng ngày khao khát
Khao khát tự do, khao khát công bằng.

Nếu có một ngày kia biển cạn
Anh sẽ băng qua xa cách muôn trùng
Anh chờ một bến bờ gió lặng
Chiếc thuyền tình sẽ nhẹ lướt thong dong

Đã yêu nhau, ai lại muốn xa nhau
Con thuyền nào chẳng mong về đến bến
Đêm huyền diệu sẽ say mềm sắc nến
Và lặng thầm uống cạn nghĩa yêu thương ...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0



đời say

Đã yêu nhau, ai lại muốn xa nhau
Con thuyền nào chẳng mong về đến bến
Đêm huyền diệu sẽ say mềm sắc nến
Và lặng thầm uống cạn nghĩa yêu thương ...
xin uống cạn nghĩa yêu thương - Kiều Giang




những con thuyền quay về lại bến
để bắt đầu một cuộc ra đi
em thuyền nhỏ
hay em là bến đợi
mà yêu thương sủng ướt đôi mi

ta đã sống nửa kiếp người trên đất
mà ước mơ sao chẳng chạm trời mây
núi vẫn đứng ngàn năm trong nắng gió
như anh - em vẫn cách biệt đó - đây

ta sẽ chỉ lặng nhìn nhau đôi phút
như sóng kia ập đến rồi xa
ta sẽ chỉ như người mơ tỉnh giấc
bao yêu thương phút chốt nhạt nhoà

...

anh có thấy xuân sắp về trên đất
ngày sầu đông cũng sẽ đi qua
anh có thấy gió đưa mây tình tự
và hôm nay đời bỗng cất tiếng ca

ừ ! em mặc mình là thuyền hay bến
không so đo khoảng cách của bàn tay
em cũng mặc nửa kiếp người trên đất
có anh rồi đời cứ thế nghiêng say ...!



diên vỹ
jan. 30 , 2013





0
có thể nào
tặng anh, người tôi muốn phá ....cho đời bớt lẻ ....


có thể nào bắt đầu cuộc yêu đương
cho nhung nhớ tràn vào giấc ngủ
những lá thư chỉ đôi dòng chữ
mà yêu thương đã ngập ở tim rồi

có thể nào bắt đầu một cuộc chơi
mà trái tim sẽ không người thua, kẻ thắng
chỉ có hai mảnh hồn lận đận
tìm chút thương yêu làm hơi thở cuối đời

có thể nào giữa anh - tôi
còn sót lại chút tình dư ngày cũ
cuộc đời ơi, yêu thương bao giờ cho đủ
để anh - tôi không lạc giữa trần gian

có thể nào ta lại cứ lướt ngang
sao không để bắt đầu bằng nhung nhớ
để anh hoá thành hơi thở
và không phút giây nào ta có thể thiếu nhau


diên vỹ
jan. 30, 2013

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-06 03:53:56Kiều Giang>
XIN EM VỀ GIỮA CƠN SAY



Thôi, quá khứ hãy chìm vào đáy chén
Và tương lai xin uống cạn - yêu người
Anh run rẩy với mộng đời - em đến
Đêm ngại ngần, say chếnh choáng mềm môi

Sầu ta đó, tay người xin hãy hái
Thơ ta kia, đêm ngủ trọ môi đời
Màu mắt em xanh là khoảng trời hoang dại
Có bao giờ, người thầm nói yêu tôi

Đời vạn nẻo, vòng tay ôm biển khổ
Đường gieo neo, hiu hắt dấu tay chờ
Trời còn có đày ta xa cách nữa
Cho ngàn trùng se thắt cả vần thơ

Em hãy "phá cho đời em bớt lẻ"
Mặc kệ anh chất ngất giữa đêm nay
Anh sẽ tát cạn biển đời dâu bể
Đêm ngọc ngà - em về giữa cơn say...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-03 05:58:08diên vỹ>



say

Thôi quá khứ hãy chìm vào đáy chén
Và tương lai xin uống cạn - yêu người
Anh run rẩy giữa mộng đời - em đến
Đêm ngại ngần, say chếnh choáng mềm môi
xin em về giữa cơn say- Kiều Giang





vứt quá khứ qua một bên
và tương lai không thèm nhìn đến
chỉ hiện tại thôi mặc ngày mai thuyền không còn bến
và trong em sẽ chẳng có anh ...!

rượu rót đầy ly, ta cạn với trăng
đời mấy chốc mà so đo mọi thứ
rót tình vào con chữ
em và anh say khướt giữa đời

ngày bôn ba, đêm ta thoả sức rong chơi
đây bến mộng, thuyền mơ căn buồm lướt sóng
dìu nhau đi về tận bên kia hy vọng
nơi chỉ có nụ cười và tia mắt sáng trong

trở lại với đời anh sẽ nhớ em không ?


diên vỹ
jan. 31 , 2013





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-03 09:15:42Kiều Giang>
vứt quá khứ qua một bên
và tương lai không thèm nhìn đến
chỉ hiện tại thôi mặc ngày mai thuyền không còn bến
và trong em sẽ chẳng có anh ...!

rượu rót đầy ly, ta cạn với trăng
đời mấy chốC mà so đo mọi thứ
rót tình vào con chữ
em và anh say khướt giữa đời

ngày bôn ba, đêm ta thoả sức rong chơi
đây bến mộng, thuyền mơ căn buồm lướt sóng
dìu nhau đi về tận bên kia hy vọng
nơi chỉ có nụ cười và tia mắt sáng trong

trở lại với đời anh sẽ nhớ em không ?
SAY - DIÊN VỸ


SẮC - KHÔNG CÙNG NGƯỜI


Người ơi có nhớ ta không,
Mà sao câu hát bay vòng thế kia
Hình như còn chút buồn thưa
Người cho ta để đem về ủ đông

Nhớ bây giờ - cũng là không
Trăng xa gió cứa ngang lòng tiếng đêm
Bóng hồng biền biệt - thưa em
Chừng như dạ khúc đã mềm lời ru

Thuyền em lạc bến phiêu du
Anh nay hóa kiếp mù u lăn dài
Bao giờ mới được cầm tay
Trăm năm ngồi đợi ngày mai nhạt nhòa

Ngủ đi em - giấc ngọc ngà
Gừng cay muối mặn bay qua nghìn trùng
Anh giờ đàn gảy phím rung
Năm canh rỉ máu - người không thấy về...

Tiếng cười - hun hút lòng quê
Trăm năm má tựa môi kề ai mong
Người đi biền biệt dòng sông
Đưa tay ngồi nhẩm sắc - không cùng người !
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-05 03:19:24diên vỹ>



trăm năm chẳng hẹn

Tiếng cười - hun hút lòng quê
Trăm năm má tựa môi kề ai mong
sắc - không cùng người- Kiều Giang




môi kề, má tựa được không ?
hay trăm năm đó khiến lòng thêm đau
em ngồi ôm lấy đêm thâu
anh thân lãng tử về đâu cuộc đời

thuyền em lạc bến chơi vơi
biển kia sâu thẳm, núi vời vợi cao
có không anh chuyện ngàn sau
hay ta cũng chỉ nhìn nhau thở dài

này đây con chữ nghiêng say
tìm quên cuộc sống bên ngày bão giông
em còn những bước long đong
anh còn nợ những có - không của người

ghép đôi câu chữ tìm vui
trăm năm hẹn ước để trôi theo dòng
sắc - không; không - sắc; sắc - không
trăm năm chẳng hẹn hỏi lòng nhớ - quên ?




diên vỹ
feb. 04, 2013





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-05 07:06:55diên vỹ>

anh cứ là anh

bây giờ thì anh vẫn là ngọn núi
áng mây em tìm chổ để dừng chân
núi sẽ đứng muôn ngàn năm chờ đợi
để đường mây không hai ngã chia phân ?

bây giờ thì anh vẫn là biển cả
con tàu em chìm nổi long đong
biển anh nhớ đừng bao giờ dậy sóng
nhận dìm em đau lắm biết không ?

hay anh cứ đừng là chi hết
bởi biển kia sâu thẳm muôn trùng
em ngại núi vời vợi cao khó với
yêu anh rồi thấp thỏm nhớ nhung

hay anh cứ là anh mãi mãi
để em yêu, em nhớ, em say
(anh hẳn biết vòng quay tình ái
có bao giờ tha được cho ai ? )

diên vỹ
feb. 05, 2013


0
tình yêu không từ chổ bình yên

có một gã đàn ông thức đến không giờ sáng
có một nhóc đàn bà ...ngồi đó đếm giấc mơ
hữu hạn và vô hạn
(như đàn ông trong anh xấu xa
như đàn bà trong em vô cùng ngốc nghếch ....)

chúng mình nhặt những mảnh đời sai lệch
kể nhau nghe câu chuyện biển khơi
em có những ước mơ không bao giờ chạm tới
anh có một quãng đời chẳng thể xóa bôi

lặng cùng đêm, ta bên nhau ngồi
nghe tận đáy tim niềm khát khao trỗi dậy
vẫn là em , trẻ con, khờ dại
vẫn là anh người lớn thứ tha

thơ chạm đời, đời chạm lấy ta
như mây núi chờ nhau quấn quít
tình yêu luôn sống trong cảnh nghịch
bởi thú vị của đời không đến ở bình yên ....

diên vỹ
feb. 05, 2013



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-08 03:06:46Kiều Giang>
thuyền em lạc bến chơi vơi
biển kia sâu thẳm, núi vời vợi cao
có không anh chuyện ngàn sau
hay ta cũng chỉ nhìn nhau thở dài

TRĂM NĂM CHẲNG HẸN - DIÊN VỸ
....................................................................

KHÓC CƯỜI CÙNG EM



Bây giờ chẳng hẹn trăm năm
Làm sao trả nợ sắc - không hỡi người
Phải đâu câu chữ tìm vui
Ai xô con sóng vào đời bão giông

Biết là bóng nguyệt dòng sông
Vô thường lại nắn tơ đồng tìm nhau
Tuổi đời cuồn cuộn về đâu
Sắt cầm nỡ để bên cầu nước xuôi ?

Rằng nay còn chút ngậm ngùi
Gửi nhau tìm lại mùa vui cũ càng
Duyên thiên góp nhặt đá vàng
Cất vào vô lượng mây ngàn nhẹ tênh

Dù cho bể dội sóng duềnh
Nguyện ôm cầm sắt lênh đênh cùng người
Mai sau sợi tóc nối lời
Trăng sao vằng vặc khóc cười cùng em
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-06 08:40:39Kiều Giang>
anh cứ là anh

bây giờ thì anh vẫn là ngọn núi
áng mây em tìm chổ để dừng chân
núi sẽ đứng muôn ngàn năm chờ đợi
để đường mây không hai ngã chia phân ?

bây giờ thì anh vẫn là biển cả
con tàu em chìm nổi long đong
biển anh nhớ đừng bao giờ dậy sóng
nhận dìm em đau lắm biết không ?

hay anh cứ đừng là chi hết
bởi biển kia sâu thẳm muôn trùng
em ngại núi vời vợi cao khó với
yêu anh rồi thấp thỏm nhớ nhung

hay anh cứ là anh mãi mãi
để em yêu, em nhớ, em say
(anh hẳn biết vòng quay tình ái
có bao giờ tha được cho ai ? )
DIÊN VỸ
.......................................................

NỖI LÒNG ĐÁ CUỘI


Em ơi, anh muốn làm ngọn núi
để ngước nhìn em tận cuối chân trời
và núi kia sẽ ngàn năm đứng đợi
gửi muôn trùng vời vợi nhớ thương

Anh cũng xin làm một dòng sông
để đêm nay cùng trăng em tình tự
và em mãi là loài hoa diên vỹ
nở trong anh bao ước vọng hiền lành

Xin mãi mãi cho anh làm biển cả
đêm đêm cùng con sóng thì thầm
ru thuyền em rong chơi muôn ngả
rồi trở về trò chuyện với hư không

Xin muôn đời em vẫn là em
để em hiểu nỗi buồn của núi
để em hiểu nỗi lòng anh đá cuội
một đời lăn dài theo bước chân em.
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-08 05:39:59diên vỹ>



gởi người một chút mơ hoang

Biết là bóng nguyệt dòng sông
Vô thường lại nắn tơ đồng tìm nhau
Tuổi đời cuồn cuộn về đâu
Sắt cầm nỡ để bên cầu nước xuôi ?
khóc cười cùng em - Kiều Giang




trăm năm sao hẹn cùng người !
mây trôi, bèo dạt biết đời về đâu
vô tình con chữ tìm nhau
bỗng nhiên mùa cũng ngọt ngào hơn xưa

đành rằng vẫn nắng cùng mưa
chữ câu viết để trình thưa với đời
lỡ mai bão gió ngập trời
ta còn có cớ để người nhớ - quên

trăm năm hẹn, biết ai đền !
cõi thơ, cõi mộng, chong chênh cõi đời
nay tương ngộ, mai tách rời
nợ duyên âu cũng do trời tính toan

gởi người một chút mơ hoang
gởi lòng một chút nhân gian hữu tình
trăm năm không hẹn với mình
để câu thương nhớ mãi nghìn trùng xa




diên vỹ
feb. 07 , 2013





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-08 06:15:02diên vỹ>


tầm thường như em

tầm thường như em sao anh lại mong yêu
để câu nhớ cứ rơi vào đêm lẽ
ngoài kia vẫn muôn màu muôn vẻ
anh tìm kiếm gì ở góc khuất riêng em ?

biết không anh, khi câu nhớ chạm vào tim
cũng là lúc em chẳng nhận ra mình được nữa
tia mắt xa xôi,
niềm yêu như ngọn lửa
em tự thiêu mình trong câu nhớ của anh

tầm thường như em , nên tình cũng rất mong manh
bởi em chẳng có gì để nuôi tình yêu sống
câu nhớ chạm tim đã nghe đau giấc mộng
anh bảo yêu mà em thấy giọt mắt rơi

tầm thường như em nên chỉ biết ngắm mây trôi
đếm thời gian bên khung cửa đời thinh lặng
anh chợt đến long lanh như tia nắng
có khi nào tình cũng chợt nhiên ngưng ?

diên vỹ
feb. 07, 2013

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-08 10:36:05diên vỹ>


sẽ có tìm nhau

đừng ngạc nhiên khi trái tim em đập nhanh đến thế
có lẽ nó đã chạy đi từ hằng trăm thế kỷ ...
chỉ để tìm anh ...!

có hay không chuyện tình của nhân gian
những kẻ kêu nhau chỉ nhìn nhau hạnh phúc
nghĩ về anh ở mọi nơi mọi lúc ...
có điều gì sao ta cứ gọi là "yêu "

anh thấy không mây từng sợi cô liêu
đời lắm lúc buồn hơn ngày đông giá
nhưng trong mắt của những đôi nhân tình mọi thứ đều mới lạ
kể cả những ngôn từ rất bình dị , giản đơn ...

tình yêu có bắt đầu ở nụ hôn ?
hay cái nhớ ẩn hình trong từng câu chữ viết
mai đời phân ly cách biệt
lật trang chữ này ta sẽ có tìm nhau ?

diên vỹ
feb. 08, 201

0
..




Đừng bao giờ nghĩ là mình " tầm thường " nhé em.


Xạo á.

đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-13 15:24:54Kiều Giang>
tầm thường như em

tầm thường như em sao anh lại mong yêu
để câu nhớ cứ rơi vào đêm lẽ
ngoài kia vẫn muôn màu muôn vẻ
anh tìm kiếm gì ở góc khuất riêng em ?

biết không anh, khi câu nhớ chạm vào tim
cũng là lúc em chẳng nhận ra mình được nữa
tia mắt xa xôi,
niềm yêu như ngọn lửa
em tự thiêu mình trong câu nhớ của anh

tầm thường như em , nên tình cũng rất mong manh
bởi em chẳng có gì để nuôi tình yêu sống
câu nhớ chạm tim đã nghe đau giấc mộng
anh bảo yêu mà em thấy giọt mắt rơi

tầm thường như em nên chỉ biết ngắm mây trôi
đếm thời gian bên khung cửa đời thinh lặng
anh chợt đến long lanh như tia nắng
có khi nào tình cũng chợt nhiên ngưng ?

diên vỹ

.....................................................................
DV ơi, bài thơ của em hay lắm. Vì thế mà anh phải mắc nợ em !

XIN MẮC NỢ EM



Dẫu thế nào,
anh cũng vẫn yêu em
Không cần biết em tầm thường
hay em cao sang quyền quý
Có lẽ anh đã yêu em từ muôn ngàn thế kỷ
Nên con sóng vô tư, mà con sóng vẫn bạc đầu?

Ngày anh yêu em
biển sóng cũng reo vui
Rừng lá thêm xanh, một đời nhung nhớ
Ngày anh yêu em,
mạch sống tinh khôi
Mùa trăng bên song cũng đứng chờ

Ngày anh yêu em,
anh gọi gió xa xôi
Chiều xuống bên sông rối bời vạt nắng
Hãy trả đi em,
những giấc hoang đời cay đắng
Để về trong nhau cho thắm áo xuân ngời

Em có bao giờ tầm thường đâu
Có phải những vần thơ em
làm anh say từ muôn kiếp trước
Và đã lâu rồi, đường trần gian anh âm thầm bước
Anh biết tình yêu trong em
xanh mượt núi đồi

Xin bàn tay em
đừng làm cho vạt nắng trôi
Để anh nhìn theo, một đời mộng mỵ
Anh đứng lại đây, xin cho anh mắc nợ
Mắc nợ tình em, mắc nợ cuộc đời
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-12 17:25:54Kiều Giang>
VU VƠ CHIỀU CUỐI NĂM


Chiều cuối năm anh len vào giấc mơ
Để tìm em nơi chân trời vắng
Ở nơi ấy chắc chiều nay thưa nắng
Và em tôi cũng thương nhớ vô bờ ?

Chiều cuối năm anh ngắm áng mây xa
Có cánh mai vàng lung linh trong gió
Ta muốn gửi hồn mình về em nơi đó
Em bây giờ có buồn nhớ như ta ?

Chiều cuối năm ta đi tìm chút niềm tin
Khi chen giữa phố đông người xa lạ
Dòng người kia đang đổ về muôn ngả
Có ngả nào là ngả của em ?

Chiều cuối năm, ta thương từng sợi tóc em
Cùng ánh mắt đang say mềm trong gió
Và đêm nay xin hồn em mở cửa
Để anh về tình tự cùng em
( Chiều cuối năm Nhâm Thìn 2012 )
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-13 17:54:33diên vỹ>

chiều cuối năm

chiều cuối năm anh đi ngang qua phố
ngắm đào - mai rực nở giữa trời xuân
em viễn xứ một năm hai lần tết
chẳng hiểu lòng còn có những buâng khuâng ?

chiều cuối năm phố lặng im nghe gió
mây nặng lòng rải hạt khắp trần gian
quê của mẹ buồn vui trăm năm đó
em xứ người đôi lúc cũng xốn xang

chiều cuối năm anh đi tìm thương - nhớ
hương của xưa ? hay mộng ở ngày mai ?
em giấc ngủ ngàn năm quên tỉnh thức
gác bỏ chuyện đời đi tìm một cơn say

chiều cuối năm bỗng nhiên đời hoá ngắn
xuân của em còn lại được bao lần ?
tương ngộ đó giờ hoá thành dĩ vãng
một mình bên đời, lần nữa đón xuân sang

diên vỹ
feb. 10, 2013







0

mai anh đi ...

ngày mai này anh lại ra đi
thư buổi sáng ai cho em lời thương nhớ
buổi trưa còn ai chọc cho em mắc cỡ
và lời yêu ai sẽ nói để em vui

khoảng cách bây giờ đã rất xa xôi
mai anh lại càng đi xa hơn nữa
dù anh từng hứa
sẽ nhớ em ở mỗi bước chân

những lúc quá xa , người ta sẽ hết còn thân
đi cùng biển anh nhập hồn vào quá khứ
mà thời ấy mẹ và cha chưa gặp gỡ
hỏi làm sao em có để anh thương

anh chưa đi mà lòng đã vấn vương
chưa xa cách mà đã nghe thấy nhớ
một mình em với đêm - ngày trăn trở
mai anh về sẽ vẫn còn yêu ?

diên vỹ
feb. 12, 2013

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-13 15:29:25Kiều Giang>
ANH ĐÂU CÓ NƠI NÀO ĐỂ ĐI !



Dù bầu trời bao la và mặt đất mênh mông
Ngày tháng cứ qua và dòng đời cứ chảy
Và em thì biền biệt ngàn trùng nơi ấy
Nhưng anh cũng đâu có nơi nào để đi !

Rồi một ngày anh nhập vào nỗi buồn riêng của núi
Đứng nhìn mây và nhìn những bước chân em
Thiên hạ đi qua có ai còn hỏi:
Hỡi núi kia, ngươi đợi đến bao giờ ?

Rồi có một ngày trời đất cũng bơ vơ
Anh tìm khắp, mang theo sự dại khờ của núi
Nhưng cũng chưa chắc anh gặp được người con gái
Để nghe em nói lời giản đơn nhất trên đời

Có bao giờ người muốn nói yêu tôi
Xin cho tôi được tắm một lần trên dòng sông em chảy
Để con tim yêu, ngủ ngàn năm thức dậy
Em đến khi nào - là em của tôi?

Em ơi, anh cũng chẳng còn có nơi nào để đi
Trời không nắng, dẫu mùa xuân, nhưng rất lạnh
Em ở đó, anh ở đây - hiu quạnh
Đến bao giờ, anh có một chút hơi ấm nơi em !
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
câu chữ anh - em

em bất quá chỉ là áng mây trên nền trời hư ảo
lơ lững nhìn đời bằng ký ức hôm qua
đêm với ngày cũng chỉ là bóng tối
mai xác thân về cùng cát bụi
hồn mây em từ đó cũng tan ....

chữ đôi câu lòng lại hoang mang
điều hư - thực đôi khi bối rối
không biết cây cỏ bên đời có ngóng đợi
hay xuân đến thì ...cứ mặc kệ xuân

góc tim con người thường có lắm buâng khuâng
nhưng được - mất đã chẳng là điều cần thiết
chữ xếp đôi câu khi lạnh lùng, khi da diết
ân tình này ta biết đặt tên chi ?

anh chẳng có nơi nào để đến - đi
ước mơ em cũng nằm im trong ký ức
quay về đời thực
ta còn gì ngoài câu chữ hở anh ?

diên vỹ
feb. 13, 2013

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-13 17:28:24diên vỹ>
hỏi

những lúc mây bay về cùng núi
em tự hỏi
vì sao anh yêu em ...?

hỏi để được nghe từng câu chữ dịu êm
hỏi để trái tim chất chồng lên nỗi nhớ
hỏi để vịn vào trăm ngàn cái cớ
tất cả gom lại thành một chuỗi chờ mong

buổi sáng nay anh có nhớ em không ?
ừ cứ hỏi để được nghe lời lập lại
khi yêu, chẳng phải người ta biến thành khờ dại
dù giải thích trăm lần, em vẫn không hiểu nguồn căn

buổi sáng nay ...anh có nhớ em chăng ?
trời ạ ! em lại quay về thời con nít
đâu rồi viên kẹo ngọt ngào và những trò đùa tinh nghịch
mà tất cả bắt đầu từ phía của anh yêu ...

diên vỹ
feb. 13, 201

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-13 23:29:28diên vỹ>
ly cà phê sáng nay

sáng nay ly cà phê chẳng khác bao nhiêu
mà vị ngọt hình như tăng gấp bội
có phải khi pha cà phê quá vội
nên phần đường em đã tự bỏ thêm ?

hay bởi vì câu nói dịu êm
anh thường bảo : " nhớ em trong ly cà phê buổi sáng "
để hương cà phê dù mang vị đắng
em vẫn nghe sao ngọt đến vô cùng

vẫn cứ muốn hỏi rằng " anh có nhớ em không ? "
nếu một mai câu trả lời sai ý
(em sẽ khóc như cái thời còn bé tí
mẹ không cho quà, hay ba chẳng chịu dắt đi chơi )

cứ tưởng là tình sẽ chẳng còn nữa trong đời
bởi ký ức đã rất dầy trong ngăn nhớ
chợt một áng mây cũng đủ làm trăm cái cớ
để em ngỡ ngàng khi nhận biết mình yêu

sáng nay ly cà phê chẳng khác bao nhiêu
nhưng cái nhớ hình như tăng gấp bội
chợt thèm nghe câu anh nói
mãi yêu em cho đến tận ngày sau ....


diên vỹ
feb. 13, 2013

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-13 23:08:08diên vỹ>
ngày chỉ 24 tiếng thôi ...

mình nhớ nhau rồi lại tìm nhau
ngày 24 tiếng hình như rất thiếu
mãi nói yêu...... mà con tim sao chẳng hiểu
cứ nhớ hoài , cứ mong mỏi , kỳ khôi

một ngày chỉ 24 tiếng thôi
sao không 36 hay là 48
chia ba phần cho cuộc đời dùng tạm
còn lại một phần không đủ để nhớ thương......

ngày bắt đầu với ly cà phê ngát hương
trưa đơn độc lại tìm về ly cà phê buổi sáng
chiều theo dòng đời tiễn mặt trời sang bên kia địa cầu lẫn tránh
cầm ly cà phê lại nhớ đến anh ...!

ngày 24 tiếng qua thật nhanh
câu thơ chưa đủ nhớ mong,
tình thư chưa thoả lòng ngóng đợi
ngày 24 tiếng thôi, em hờn luôn thượng đế
đã sinh ra loài người,
sao còn tạo khoảng cách làm chi ?

ghét ông trời ghê ...!


diên vỹ
feb. 13, 2013

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-19 03:07:21Huyền Băng>
lễ tình nhân

trời ạ ! ngày mai lại là "lễ tình nhân "
một năm ôi sao lắm những ngày lễ hội
nhìn đám đàn ông mà thấy tội
em may mắn làm đàn bà, nên chẳng phải lo

"lễ tình nhân , anh sẽ tặng hoa ? "
em cười bảo:
"em là thằng con trai " tặng chi thứ ấy ...
hoa rồi sẽ héo tàn, em không thèm nhận lấy
và bởi ngày nào ...chẳng lễ tình nhân ...

hôm nay nhớ anh, mai cũng sẽ nhớ anh
cần chi đợi đến ngày 14 tháng hai mới yêu đâu chứ
lễ tình nhân người ta bày đủ thứ
gấu nhồi bông, trái tim đỏ ....lung tung ...

mỗi ngày của em đều là lễ tình nhân
quà tặng từ anh là những dòng nhung nhớ
buổi sáng thức dậy biết mình còn hơi thở
là tình yêu còn hiện hữu trên đời ...

thư cho anh từ một góc chân trời
và nhung nhớ sẽ hoà cùng mây bay về một hướng
dưới bầu trời bình yên, ta cùng chia hưởng
hạnh phúc trần gian khi ta biết yêu thương ...!

diên vỹ
feb. 13, 2013





r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-02 01:59:45Kiều Giang>
EM LÀ TÌNH YÊU CỦA ANH


Người ta yêu là yêu mắt , yêu môi, yêu mùi hương tóc
Còn anh yêu em, chỉ mỗi tiếng hát của thơ
Thế mà anh đã yêu đến dại khờ
Hình như thơ em nhiệm mầu, ma lực.

Có lẽ không bao giờ em tin được phải không
Em cho đó là những giây phút ngông của chữ nghĩa
Còn anh ,không còn nghi ngờ gì nữa
Anh chỉ đắm chìm vào thời khắc của thơ em

Vâng, anh yêu em, cứ như trong mơ, ngàn đời anh đợi
Anh mơ thấy em ngồi hát giữa ngàn hoa
Môi em rung theo tiếng đàn vút lên diệu vợi
Và mắt em đang nhìn về nơi anh

Anh mơ thấy em về cùng với vầng trăng
màu áo em xanh ngà ngọc
Anh thấy em cười trên môi và trên mắt
Ôi những phút giây diệu kỳ cùng hương sắc em cho

Em ơi, anh yêu những điều em đang yêu và ghét những điều em ghét
Em yêu bầu trời và yêu những dòng sông
Yêu mùa đông và dòng đời chảy xiết
Em yêu loài người và yêu những số kiếp long đong

Em cũng biết yêu những vầng trán nhăn
đang suy tư về kiếp người đau khổ
Trần gian hỡi, sao trần gian vẫn còn có chỗ
cho một lũ đao phủ dối lừa

Anh yêu em vì em biết yêu những thân mảnh đời bơ vơ
Đói khát, trần vai, không được loài người chia cơm áo
ngày Tết trong nhà không có gạo
lang thang hành khất đầu đường

Anh yêu em vì em biết yêu thương
Những đứa trẻ không có mẹ cha,
không có trường để học
Đêm đông này đói rét
cứ lang thang về nơi vô tận - không nhà

Anh yêu em vì em ghét thói xa hoa
một lũ thế quyền, ôm nhau sống trên mồ hôi nước mắt của đồng loại
chúng đang nghênh ngang làm băng hoại
con người.

Anh yêu em, thật giản đơn thôi
vì anh yêu biển thẳm sâu và yêu núi cao vời vợi
Anh yêu em - một tấm lòng nhân hậu
Biết yêu loài người và cũng biết yêu anh.

r
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-17 05:11:36Kiều Giang>
NỤ HỒNG VALENTINE CHO EM


Dù ta có bị kéo lê cho đến chết
Trước khi bị giết,
ta vẫn gọi tên em.
Hỡi Thánh Valentine
Xin gửi cánh hồng này lại cho em .

Hỡi tên bạo chúa Claudius
Ngọn sóng tình yêu sẽ giội trên đầu ngươi
Ngươi phải chết để loài người được sống
Để cho tình yêu trên thế gian chín mọng
Nở trên cành hồng lung linh sáng nay

Hỡi người em gái xa xăm
Xin ngàn năm em nằm trong vòng tay của thánh VALETINE
Như hôm nay
Em nằm trong hồn anh.

Bây giờ anh run rẩy hôn lên cành hồng
Như hôn lên vầng trán thông minh của em
Em ở đâu, có nghe lời anh nói?
Anh cất giữ trái tim này, xin gửi lại cho em.
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-15 05:32:08diên vỹ>
anh KG, cho dv fá xíu nghen !





14 tháng hai,

14 tháng hai,
anh tặng em đóa hoa bằng câu chữ
lễ tình nhân em muốn hoa thiệt cơ
để em đem khoe khắp cùng thiên hạ
rằng em cũng có được người mơ

14 tháng hai,
anh tặng cho em vần thơ
nhưng ...em chỉ muốn cùng người yêu dạo phố
36 đóa hồng nhung thay anh thố lộ
và tình yêu bắt đầu từ ánh mắt, bàn tay ...

14 tháng hai
em ngồi lại nơi đây
thiên hạ ngoài kia khoát lên mình màu đỏ chói
họ nhìn nhau đắm đuối
em thì ...chỉ có bóng đêm

14 tháng hai
câu chữ của anh dịu êm
em càng thấy nỗi buồn từ ngọn gió
trăng cũng sầu nên giấu mình nơi đâu đó
14 tháng hai ...
ừ ...! 14 tháng hai ...!

diên vỹ
feb.14, 2013

0