📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.724 lượt xem — Trang 49 / 54
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 07:22:56diên vỹ>
hiểu làm sao ?

khi trái tim không hướng về một phía
buồn bỗng dưng rải khắp nhân gian
cơn gió thoảng nghe lòng trĩu nặng
nhìn đời xoay sao nhói tâm cang

đâu còn bé để vùi đầu mà khóc
chẳng ngây thơ để tin phép nhiệm mầu
tình sao cứ như làn gió mỏng
tim tôi giờ rơi lại nơi đâu ?

anh vừa đến, anh lại tan nhanh quá
lời yêu tôi chưa viết trọn câu
đông sao cứ lạnh lòng nhân thế
tình yêu ơi ! biết hiểu làm sao ?

ừ tôi cứ thường hay rất vội
đã bảo tình không có ở trần gian
hay kiếp trước tôi là người vướng tội
nên kiếp này tim phải tan hoang .....

nov. 18, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 07:23:20diên vỹ>
giả vờ chẳng biết âu lo

khi buổi sáng không có một lời nhắn gởi
buổi trưa chẳng một tiếng hỏi thăm
chiều và tối chỉ mình tôi ngồi đó
nhìn bóng đêm lặng lẻ, âm thầm

buồn hay không lòng mình chẳng hiểu
sầu hay không dạ chẳng biết hay
và cứ thế đồng hồ đi mãi
tôi nhìn tôi giọt mắt lăn dài

tôi cứ đợi một điều xa xôi lắm
tôi cứ chờ câu nói rất hư vô
trái tim chẳng còn chi để nhớ
buông xuống cho xong, để tâm khỏi nghi ngờ

anh sẽ đến từ bên kia thế kỷ
giải thích cho tôi những loạt lý do
tôi sẽ cứ ngây người đón nhận
giả vờ như mình chưa từng biết âu lo


nov. 18, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 07:23:42diên vỹ>
nếu tình yêu

nếu tình yêu ngọt ngào như viên kẹo
thì lòng tôi đã chẳng rối bời
dầu tôi biết ngày mai khi trời sáng
mọi thứ sẽ về trốn ở gốc tối thui

nếu tình yêu là niềm thông cảm
sao riêng tôi nghe chát bờ môi
dầu tôi biết ngày mai thức dậy
thực tế cuộc đời tô lại nụ cười

nếu tình yêu là câu hạnh phúc
sao tôi như lạc giữa đồng hoang
dầu tôi biết ngày mai bên khung cửa
ánh nắng đầu đông hết sức dịu dàng

nếu tình yêu là trên tấc cả
sao thế gian phải chịu lao đao
và tôi nữa tháng ngày lạc lõng
tìm mãi tình yêu cho hồn phách hư hao

nov. 18, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 07:24:20diên vỹ>
ừ thì ...

cứ tưởng anh bao giờ cũng ở đó
để hờn tôi có cớ gặp nhau
nhưng tất cả đều lặng im, buồn lạ
hờn của tôi ngồi đó xanh xao

ừ thì cứ làm như người rất lạ
dù có hờn cũng giả bộ là không
ừ thì cứ làm như người hiểu biết
buồn vui thôi, đâu vướng bận trong lòng

tôi sẽ hoá thành viên đá nhỏ
sống bên đời mặc nhân thế chuyển xoay
tôi sẽ cứ bình yên vô sự
mặc chân người dẫm bước tháng ngày

ừ thì chẳng còn là gì nhau nữa
có hờn thêm cũng chỉ tự đau
tôi ngồi đó nhìn màn ảnh nhỏ
chợt thấy bóng mình dội lại ở đằng sau

nov. 19, 2012

r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 07:25:17diên vỹ>
mong manh

yêu cho lắm cũng chỉ là con chữ
cuộc sống đời thường mình có chạm được đâu
không thể nhìn anh trong niềm vui đơn giản
dù giận hờn cũng chỉ tự chuốt đau

ừ tôi biết tất cả đều hư ảo
buồn hay vui nói mãi cũng thành không
tôi lặng lẻ trở về với tôi thực tại
cảm giác con tim vứt bỏ ngoài song

ừ tôi hiểu tất cả đều là ảo
buồn sẽ vơi, sầu cũng sẽ tan nhanh
ừ tôi hiểu mà lòng không sao vứt
loay hoay với mình cùng những thứ mong manh .....

nov. 19, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 07:26:10diên vỹ>
em chờ

em chờ anh từ bên kia giấc mộng
hái cả nghìn sao , xếp lại cuộc đời
anh sẽ đến mang theo nhiều mơ ước
hay tất cả rồi hoá ánh sao rơi

em đã chờ anh từ nghìn thu trước
tận kiếp đời nay vẫn cứ trông mong
anh sẽ đến mang theo nhiều hy vọng
hay tất cả rồi sẽ hoá thành không ?

ừ vẫn biết nghìn xưa thành khói bụi
lời hẹn thời gian đã hoá hư vô
em vẫn cứ xoay cùng đời nỗi nhớ
mơ sẽ thành không, em vẫn cứ chờ ...

nov. 22, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-09 07:03:19diên vỹ>
rồi một buổi anh về ngang giấc mộng
hoá mơ ta thành những chuỗi buồn - vui
ta vẫn đó sống cùng anh nỗi nhớ
xây đấp một thời ta đã buông trôi




em đợi ngày dài,
em đợi nắng tắt, mùa nghiêng
đợi câu nói từ anh thuở còn chưa biết nhớ
nhưng sóng vào bờ sóng ra xa đâu cần duyên cớ
em vẫn cùng mùa lặng lẽ đợi chờ anh !




rồi em theo nắng về bên ấy
để lại phương này cả mùa đông
anh xua tiếng gió chờ mây lại
mặc phố ngày xưa có kẻ trông

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-07 06:40:59diên vỹ>
khi tôi viết bằng những dòng nước mắt
anh ngang qua không để lại tiếng thở dài
tôi chợt hiểu đường đi về phía trước
tình yêu kia như đã cất cánh bay

khi niềm đau không bật lên thành tiếng
là lòng tôi như hoá đá trăm năm
anh có lẻ muôn đời không hiểu được
nỗi sầu trong tôi cứ thế lặng câm




anh vẫn đó hằng ngày câu thăm hỏi
ta vẫn đây cười nói với cuộc đời
nhưng sao chẳng còn nghe tim đập vội
có phải bây giờ ta hoá đá rồi chăng ?

ta hỏi anh xin lại nửa vần trăng
để còn cớ giăng mơ vào cuộc sống
ta hỏi anh về những điều vô vọng
để thấy tình đã lạc mất yêu thương

thuyền mơ đâu còn neo ở bến sông tương
câu nhung nhớ không viết thành lời như trước






0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 07:30:03diên vỹ>
tôi cứ tưởng hoa chỉ cần ánh nắng
cần cơn mưa rải thấm đời nhau
có ai hỏi vì sao hoa lại nở
sắc vừa khoe phút chốt tàn mau

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 07:31:02diên vỹ>
tôi và cuộc đời

kim phút, kim giờ cứ từng giây di chuyển
ngày tháng trôi dần
kiên nhẫn trong tôi cũng tự dưng biến mất
còn lại chán chường, buồn bã, cô đơn ...

mà đời có gì hơn
chỉ là sống để đợi ngày mục rửa
mình sẽ hoá thân là cát bụi thời gian
ngàn năm sau thế nhân không còn ai biết đến

thiên hạ vẫn có trăm ngàn cái vui
tôi thì buông xuôi tất cả
ngay con chữ mình cũng không xếp được thành câu

thì có gì để đáng buồn đâu
chỉ là ngày uể oải trôi, đêm trằn trọc đến
yêu thương, cảm mến
tất cả âu cũng chỉ là mây khói hư vô

tôi với cuộc đời đứng đó đơn cô
nhìn nhau thế, mà chẳng hoà thành một
tôi chán nản
cuộc đời thì bình lặng
chợt hiểu ra rằng vô nghĩa quá thế nhân ơi ...!

nov. 25, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 07:31:47diên vỹ>
chán ngán ...

chán cái lạnh ngày đông
tôi quấn mình trong chăn ấm
để nhận ra rằng con tim đã giá băng

đêm qua ngước nhìn trăng
hơn nửa mảnh treo lửng lơ trong bóng tối
khí trời lành lạnh
tôi - chân trần - cảm giác đơn côi

sáng nay,
mặt trời lên soi bóng giữa cuộc đời
tôi bên cửa nhìn cỏ cây tàn héo
buông tiếng thở dài ,
cảm hương vị cuộc đời qua những tháng ngày lạnh lẽo
tôi chợt thèm hoá cát bụi cho xong

một trăm năm, kiếp người thật là ngông
sống ngần ấy hỏi còn bao nhiêu chán ngán
có lẻ tôi tệ hơn cả những cái tầm thường, đơn giản
nên thấy trần gian chẳng có chút luyến lưu

nov. 25, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-29 07:32:08diên vỹ>
không hiểu nổi mình

người ta có thể vì nhau mà sống
còn tôi, chẳng biết vì cái gì mà lạc đến nhân gian
thiên hạ cười vui, thiên hạ có trăm thứ để cưu mang
tôi phút chốc bỗng thấy cuộc đời quá ảo

tôi chưa từng yêu một đóa hoa
để thấy sắc màu của cuộc đời trong từng mạch máu
tôi càng không biết cảm ơn người đã mang đến yêu thương

tôi thấy mình ở giữa đại dương
nơi đáy sâu không nhìn ra ánh sáng
nơi cát bụi ẩn mình, nơi tối tâm cùng cạn
nơi không có ngày mai, nơi chỉ có bóng đêm

thiên hạ yêu nhau, hạnh phúc ấm êm
tôi càng dấn thân càng hiểu ra đời vô ý nghĩa
một tiếng thở dài của tôi, càng khiến nỗi sầu thấm thía
rốt cuộc tôi cần học hiểu gì mà phải đến nhân gian ?

nov. 25, 2012

r

0
.








Một sáng mưa nhỏ -

Ghé trang thơ đọc chữ ,Vu Vơ....

Hình như có một người đang thất tình.






đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
0







Nhân ngày phụ nữ Việt Nam 20-10,và ngày hạnh phúc của Em ,Anh gửi tặng Em bông hồng tình yêu đẹp nhất
Chúc Em Trẻ đẹp hạnh phúc
Trần Thái Sơn
Trang Thơ- Trần Thái Sơn
http://vnthuquan.net/diendan/(S(uqtw5r55unidptezylh4t32l))/tm.aspx?m=705464&mpage=1
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-21 18:34:54diên vỹ>
@đăng sơn & thaisonthi

cám ơn anh và bạn đã ghé thăm . Chúc vui





.









buổi sáng của tôi không còn bắt đầu bằng một ly cà phê
mà bắt đầu bằng điệu nhạc
nghe để cố nhớ,
nghe để tìm quên
nghe để buông những dòng lệ không mang nổi một cái tên
và để biết mình cùng với những ước mơ không bao giờ chạm tới

cuối cùng, tôi cũng trở về lại với bản chất của mình
phiền muộn, bơ vơ ....và một tâm hồn trống rỗng
tôi thấy những chiếc lá thu cứ bay bay như tìm một tia hy vọng
cơn gió lặng im, chiếc lá rớt ngã nghiêng ....

tôi thấy những cụm mây cứ trôi về một hướng
gió ngừng, mây lơ lững ở trên không
tôi không còn nhận ra được mình giữa trời đất mênh mông
một tiếng chim kêu thất thanh, tôi giậc mình tỉnh giấc
thực tế xung quanh, những dòng xe xuôi ngược
người lướt qua người, câu chào hỏi quên trao

giữa ngả ba cuộc đời, tôi sẽ về đâu
cả giấc mộng cũng không còn lối thoát
cơn mưa giữa mùa rơi đột ngột
tôi cứ đi, nào có cần một chổ trú thân ...!

oct. 21, 2012





[/font]













.

0
.










Đã vẫn còn những ngày mưa rơi


_____________________________





Có những ngày mưa rơi
Những ngày thiếu tiếng em cười
Tiếng cười ấy dòn như tiếng thuỷ tinh rơi trong quán nước


Có những ngày không có nắng
Anh loay hoay trong góc công viên vắng
Chợt nghĩ về em
Nhớ mái tóc mềm
Nhớ nụ cười duyên

Những ngày như thế ,đã thấy lòng mình ấm áp
Như vòng tay em quấn chặt
Như cửa mắt có bóng thuyền trôi
( Những ngày như thế
Bình yên,yên ả như thế..... )


Những ngày mưa hay ngày nắng
Khi ta bên nhau
Vụng về và có chút ngây dại
Của một thời nào mơí vừa lớn
Tình yêu tựa cửa trông ngóng nhau
Ở từng ngày mưa ,ngày nắng


Bây giờ ,nơi tôi ở
Những ngày mưa tìm đến
Dầm dề

Bây giờ,những ngày gần cuối năm
Còn một tuần nữa là đổi giờ mùa đông để cạn hết một năm tháng
Những ngày đông sẽ đặc sương mờ thâm thẳm
Có những nỗi nhớ nào không rõ rệt nhất trở lại
Bất ngờ trong những lần mưa lạnh như thế
Đứng yên ở một góc vườn
Tôi chợt nhớ lại từng ngày cũ
Những ngày mưa nắng bên em
Vương vấn một giọng cười như thế


Xa rồi - Như vậy
Vẫn những ngày mưa ,ngày nắng
Thấy mình có thêm những lần buồn bã
Có phải chỉ vì những ngày tháng mới bây giờ
Đã vẫn còn những ngày mưa rơi ? - Rơi .....






đăng sơn.fr


CHÚNG MÌNH
0
rồi mùa thu cũng đi qua
cả tiếng lá cũng không còn xào xạc
gió vẫn thổi , mây vẫn bay ngơ ngác
chỉ lòng đêm lặng đứng nhớ mùa sang

biển lặng im, hay biển điêu tàn
chờ mòn mỏi cánh buồm không trở lại
sóng nhớ gì ở bờ hoang đá dại
con nước dập dìu, con nước đang yêu ?



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-03 05:27:03diên vỹ>
bài toán tình yêu

em không muốn nói về tình yêu
bởi nó có quá nhiều điều vô lý
những cái hờn vu vơ, những buồn vui bi lụy
tất cả đều là bài toán số không

những đợi chờ, những mong mỏi cuồng ngông
đem nhân chia, cộng trừ thành nhức nhói
em có vạn điều để hỏi
anh không thể trả lời dù chỉ một câu

sự thật ở tình yêu là những thương đau
bề mặt trái bao giờ cũng xấu xí
tình yêu, là món ăn , ngỡ rất nhiều gia vị
nào ngờ nó chỉ là giọt nước trong

em soi bóng mình, em thấy khoảng không
soi trở lại, em thấy vũng sầu sâu hoắm
anh đưa đôi bàn tay, em vui mừng giữ - nắm
ngờ chẳng buông rơi ...nhưng lại cứ buông rơi ...

tình yêu đem ra cân, cứ thấy nó hoài vơi
ngồi suy đếm, lại nhận ra hụt , thiếu
chỉ mong một lần cảm thông và am hiểu
để tình yêu có cớ sống cùng ta ...

nov. 02, 2010

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-03 06:14:53diên vỹ>
ngờ nghệch

phiền muộn đến từ đâu ?
từ giấc mơ không thành hiện thực
từ những phía cạnh cuộc đời chân chất
mà ta quên mình là những kẻ dối gian

em vào đời thu góp hành trang
mong cuộc sống đừng quá nhiều bi lụy
con tim lại một lần bước qua lý trí
và em thêm một lần vấp ngã đau thương

tình yêu nào có là thiên đường
mà thiên hạ tranh nhau dấng bước
anh có là gì đâu mà em phải yêu cho bằng được
để chợt giậc mình phiền muộn vây quanh ...

cây cỏ ngoài kia vẫn giữ một màu xanh
bao lá úa, chưa đi vào lòng đất chết
em- vẫn với trái tim ngờ nghệch
được tình yêu, lại đánh mất tình yêu ...

nov. 02, 2010

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-29 07:58:53diên vỹ>
dại khờ...!

tưởng cuộc sống đời thường cứ thế diễn ra
ngày lắng lo áo cơm, đêm vùi trong giấc ngủ
khép kín con tim và vạn lần em tự nhủ
thế gian này ..chẳng có gì để luyến lưu ...

biết bao lần anh hiện đến trong mơ
khung trời ảo nhiều đêm em lạc bước
người ta bảo :
- những cuộc tình chưa bắt đầu luôn khiến lòng ao ước ...
và cuối cùng ....ta lại đến bên nhau ...

ngày xưa vui ...nên mất ta đau
nay gặp lại càng thêm quyến luyến
nỗi nhớ về nhau  ngày đêm tái diễn ..
mình dại khờ theo cảm xúc của tim ...

vắng anh lòng em chẳng phút bình yên
sao nhớ mãi về một điều vô lý ..
yêu ..- trái tim nào hơn lý trí ...
thế mà mình vẫn vất vả tìm nhau ...

tình yêu mình sẽ về tận nơi đâu ?

sep. 29, 2010

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-16 02:36:55Huyền Băng>
Lối Nhỏ Đường Xưa


Lối nhỏ đường xưa thuở thiếu thời
Vừa tròn đôi tám dưới hai mươi
Thương yêu chan chứa chưa nghi ngại
Mãi mãi không quên cứ rạng ngời

Lối nhỏ đường hoa trăm sắc hoa
Ngạt ngào hương ngát trước sân nhà
Gió đưa tỏa quyện quanh dồng vắng
Lối nhỏ đường quen, nét đậm đà


Lối nhỏ đi chung bước đến trường
Cúc quỳ vàng sắc mộng yêu thương
Dọc bên con lộ triền thung lũng
Cho đến muôn đời vẫn vấn vương

Chim chích choè vang mỗi sớm mai
Uyên ương liền cánh tháng năm dài
Sông Hương uốn khúc quanh co mãi
Lối cũ đường xưa mơ dáng ai ?

Nguyên Đỗ
 
r
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Lối Nhỏ Đường Xưa

Lối nhỏ đường hoa trăm sắc hoa
Ngạt ngào hương ngát trước sân nhà
Gió đưa tỏa quyện quanh dồng vắng
Lối nhỏ đường quen, nét đậm đà
....
Nguyên Đỗ
 
r




nói gì cho nhau hở anh
khi tất cả đã là dĩ vãng
một chút lặng thinh,
cho sầu thôi vương vấn
một chút tủi hờn, cho mắt lệ đừng rơi ...

con đường nào có hoa cỏ xanh tươi
và dĩ vãng đã là ngày xưa lắm
em vẫn phải sống thôi dù cuộc đời lận đận
anh vẫn phải vui khi gặp cảnh trái ngang

giấc mơ em thời trẻ cưu mang
nay đời quá nửa như chẳng còn ao ước
thầm mong cho sóng lòng đừng trôi ngược
và tâm hồn ta bình lặng với ngày sau



0
trả đoạn ân tình


buông tiếng thở dài
thời gian lặng lẻ trôi
ngoảnh đầu lại đời đã đi quá nửa
như bao lời hứa
ta với đời có thành thật nhau không ?
 
ngày và đêm như có vẻ thong dong
bước qua vội không một câu chào biệt
ta và anh cũng có lần tha thiết
như mảnh trăng , tình treo tận đâu đâu
 
ta nhoài mình giữa tiếng hát vút cao
tâm sự tiền nhân như lòng mình khoắt khoải
thiên hạ đua nhau tìm những điều không bao giờ thấy
như ta - anh , một kiếp chênh vênh
 
cũng đành thôi giấc mộng không tên
từng có anh, để rồi tan biến
trái đất vẫn xoay dẫu trăm ngàn lưu luyến
đoạn ân tình này ta trả lại thế nhân
 
 
diên vỹ
mar. 08, 2013

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.04.2013 16:39:58 bởi diên vỹ>




sinh nhật tháng tư
            - tặng anh - chị - em - nhóc  ....những người cùng tôi - sinh nhật tháng tư ...!

mai sinh nhật anh, ta gởi gì cho gió
chút bụi trần để vương víu lòng nhau
tháng tư nắng về phơi ngọn cỏ
xanh khắp bầu trời - úa tim đau

mai sinh nhật chị, ta gởi gì cho nắng
trời tây âu vẫn hiền dịu phải không
như lòng chị qua bão bùng một thuở
vẫn dịu dàng như một dòng sông

mai sinh nhật em, ta gom dĩ vãng
hái làm quà mừng tuổi thêm tươi
em vẫn thế giữa cuộc đời êm ả
dịu mát trần gian nụ môi cười

mai sinh nhật - nhóc vẫn là cô nhóc
để ta mơ đời còn lại tuổi xanh
thương một thuở cùng ươm giấc mộng
dẫu trăm năm nhóc vẫn hiền lành

mai sinh nhật ta thêm tuổi sống
thêm tuổi đời, và đôi vết buồn vui
tháng tư vẫn điềm nhiên hạnh phúc
sinh nhật chúng mình - nào cạn chén thôi ..!

ps. sinh nhật vui vẻ á  (làm thơ tặng truớc, s tới ngày dv lại quên ...)
 
diên vỹ
mar. 26, 2013





0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.03.2013 10:41:11 bởi Huyền Băng>
chỉ một tấm lòng
 
      Mới mấy giờ không gặp
      Em đã khác hẳn nha !
      Thơ ... một phong cách mới
      Giọng thơ ... sáng chói lòa
      Hay là vì sinh nhật
      Khoác dạ vũ kiêu sa
      Gom những lời chân thật
      Em chúc người chúc ta
      Mai nếu là sinh nhật,
      chị có quên đừng buồn
      Trí não chị đã cất
      Chỉ ... tấm lòng thiết tha
       
      Huyền Băng


Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.03.2013 16:05:42 bởi Kiều Giang>
KIẾP SAU CÙNG NGƯỜI ?
 
Ngàn năm con sóng bạc đầu
Đêm đêm còn đọc kinh cầu cho em
Người đi gánh cả vầng trăng
Làm sao xẻ n[size="4"]ửa trăm năm cùng người[/size]
Cũng đành tay níu mây trời
Đem vần thơ buộc nẻo đời em đi
Lặng nhìn theo bóng chim di
Hai mươi năm nữa còn gì cho nhau
Lá trầu nhuộm tím buồng cau
May ra còn lại kiếp sau cùng người...?
           Saigon 27.3.2013

 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2013 01:15:25 bởi diên vỹ>
vạn kiếp bơ vơ

    nào ai biết cuộc đời buồn đến vậy
    trăm năm thôi một kiếp chẳng tính xong
    ta đành hẹn ngày mai, và ngày mai nữa
    để cơn đau thôi dịu lại trong lòng

    ta cứ thế trôi theo đời mà sống
    những mất - còn ngơ ngẩn trái tim côi
    ta có lúc  ngờ mình là cát bụi
    bởi trần gian đâu phải chổ ta cười

    ta chẳng đã bao lần câu thương chạm
    và con tim cũng  giọt máu rơi
    nhưng đời cứ điềm nhiên về một phía
    để tr[style="color: #808000;"]ăm năm ta cách trở cùng người[/style]

    và cứ thế kiếp sau ta cùng hẹn
    để thiên thu không gặp được bao giờ
    và cứ thế đời điềm nhiên nghiêng ngã
    mặc lòng ta vạn kiếp bơ vơ ...
     
    diên vỹ
    mar. 27, 2013

 

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.03.2013 01:33:44 bởi diên vỹ>
ta có lúc

    ta có lúc sầu như màu lá úa
    nghe xuân sang tim cũng nhói cơn đau
    ta có lúc hiền như cọng cỏ
    giọt mưa thôi cũng  đủ ngọt ngào

    và cứ thế ta cùng đời sánh bước
    lúc vô tư, lúc thương cảm vô biên
    ngày chạm nắng tim mừng reo hạnh phúc
    đêm mơ trăng xơ xác  một niềm riêng

    người chợt đến khuấy đời ta đôi phút
    ước mơ nghiêng theo những chờ mong
    ta nào hiểu cuộc đời nhiều trăn trở
    kiếp này thôi nợ biết trả sao xong

    ta lặng lẽ cùng đêm thao thức
    ngày bên kia hẳn cũng xanh xao
    trăng vẫn cứ điềm nhiên tròn - khuyết
    mặc ta - người rơi tận chốn nao

    diên vỹ
    mar. 29, 2013


0
ngày mai ơi !

    ta chờ đợi điều mầu nhiệm nhất
    mà thế gian hẳn chẳng dành riêng
    ta thơ thẩn đi về một phía
    trời vẫn trong, mây - nắng vẫn hiền

    ta vẫn cứ như là sỏi đá
    lăn bên đời không chút cảm thông
    ta vẫn cứ là mây bốn hướng
    lối đi về tìm mãi vẫn không

    ta nào hiểu sầu kia vô cớ
    gió bên hiên nhè nhẹ vẫn đau
    ta ngồi ngắm đời trôi qua phố
    tiếng mưa rơi âm điệu hư hao

    ta pha thử gam màu hồng - tím
    khung cửa đời hy vọng đổi thay
    ta ngoảnh lại nhìn vào quá khứ
    ngày mai ơi ! ta có nên say ?

    diên vỹ
    mar. 29, 2013

    0
    <Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2013 12:42:33 bởi diên vỹ>
    chợt hóa  không

      ta vẫn cứ hẹn cùng bóng tối
      để soi mình bên mảnh đời tan
      trăn trở đó còn nguyên bên gối
      một kiếp người cứ thế bước ngang

      sầu như chẳng thèm buông ta nữa
      trăng có tròn bóng vẫn vỡ trăm
      ta va nhẹ vào trong nỗi nhớ
      gặp được nhau đời cũng oái oăm

      ta soi bóng, bóng nhìn ta ngưng thở
      ta soi đời, đời cứ thế trôi nghiêng
      ta lắm lúc thèm đập tan mọi thứ
      tự chôn mình trong ngỏ cụt oan khiên

      ta vật vã chờ nhau kiếp muộn
      tìm gặp chưa hay vẫn trông mong
      đêm cứ lẻ , ngày cứ tan nhanh vội
      giữa đất trời ta chợt hóa  không

      diên vỹ
      mar. 30, 2013




    0