Nghiêng Thành Nghiêng Nước
Vua U Vương nhà Châu là một ông vua háo sắc, bạo ngược, ghét người trung, ưu kẻ nịnh.
Bao Hướng đem lời can gián. U Vương giận bắt hạ ngục.
Con Bao Hướng là Hồng Đức mua một mỹ nhân đẹp tuyệt thế tên là Bao Tự, rồi dùng vàng lụa lo lót cùng người tôi yêu của U Vương là Quách Công, để đem dâng cho nhà vua, xin chuộc tội cha.
U Vương trông thấy Bao Tự vui mừng hết sức, bèn tha ngay Bao Hướng.
Từ ngày được Bao Tự, U Vương chẳng thiết gì đến việc triều chính, suốt ngày ở nơi cung Quỳnh Đài cùng mỹ nhân. Chẳng bao lâu Bao Tự sanh được một trai đặt tên là Bá Phục. Theo lời xúi của Bao Tự và các nịnh thần, U Vương đuổi Thái Tử Nghi Cựu về ở cùng ông ngoại là Thân Hầu và giam Hoàng Hậu vào lãnh cung. Bọn gian thần tâu xin vua lập Bao Tự làm Chánh Cung và tôn Bá Phục làm Đông Cung Thái Tử.
Mẹ con được hiển vinh tột bực như thế nhưng Bao Tự chưa lấy làm vui, cả ngày ít nói và không hề cười. Không ai hiểu nổi lòng ước muốn. U Vương lo lắng, triệu tất cả nhạc công trong nước đến đàn ca, hát xướng để làm vui. Nhưng nàng vẫn dàu dàu nét mặt. Nhà vua gặn hỏi. Nàng đáp:
- Thiếp ưng nghe tiếng xé lụa.
U Vương cả mừng truyền mỗi ngày đem vào cung một trăm tấm lụa, rồi khiến cung nhân thay phiên nhau xé để Bao Tự nghe. Nhưng lụa xé dồn cao như núi mà tuyệt nhiên không thấy nàng hé môi cười. U Vương hỏi:
- Đã ưa tiếng xé lụa, và lụa đã xé nhiều rồi, sao Ái Khanh không cười lên một tiếng cho vui lòng trẫm?
Bao Tự buồn rầu không đáp:
Để thỏa lòng mong muốn, nhà vua ra lệnh cho triều thần, ai có kế làm cho Bao Tự cười lên một tiếng sẽ được thưởng nghìn vàng. Quách Công tâu:
- Ngày trước Tiên Vương có lập mười ngọn phong hỏa đài tại núi Ly Sơn, lại tạo mấy cỗ trống rất lớn, để mỗi khi có giặc Tây Nhung đến xem lấn bờ cõi thì nổi lửa giống trống lên, các chư hầu nghe thấy, đem binh đến cứu. Từ ấy đến nay, trong nước thái bình, nên phong hỏa đài không dùng đến. Nếu Bệ Hạ muốn làm cho Chánh Hậu vui cười thì xin Bệ Hạ hãy cùng Chánh Cung đến Ly Sơn du ngoạn, rồi nửa đêm đốt phong hỏa đài lên và đánh trống cho thật dữ, các chư hầu ắt đem binh đến. Chừng ấy không thấy giặc giã đâu cả, các chư hầu phải lục tục kéo về. Như thế làm sao Chánh Hậu không tức cười được.
U Vương vỗ tay cười lớn:
- Kế ấy rất hay.
Đoạn cùng Bao Tự và triều thần đến Ly Sơn, bày yến tiệc ăn uống, nửa đêm truyền nổi lửa đốt phong hỏa đài. Quan Tư đồ can gián vua nhất định không nghe.
Lửa phong hỏa đài cất cháy, tiếng trống nỗi dậy rền trời.
Các chư hầu ngỡ là Kiểu Kinh có giặc, vội vàng kiểm điểm binh tướng kéo đến Ly Sơn. Đến nơi giặc giã đâu không thấy mà chỉ nghe trên lầu thánh thót tiếng đàn ca!
Thấy chư hầu rầm rộ kéo quân đến, U Vương mỉm cười ra đứng trước hiên lầu, nói lớn:
- Trầm được may mắn ngồi hưởng thái bình, nên không dám phiền chư hầu phải nhọc sức.
Các chư hầu đều ngơ ngác nhìn nhau, rồi bẽn lẽn cuốn cờ dẹp trống, ai về nước nấy.
Bao Tự đứng trên lầu trông xuống, thấy binh lính các nơi ồ ạt kéo đến, rồi tiu nghỉu kéo về, thì thích chí vỗ tay cười lớn. U Vương sung sướng, ôm Bao Tự vào lòng, nói:
- Ái Khanh ơi! Một tiếng cười của Ái Khanh chẳng những làm vui lòng ta, mà còn tô thắm muôn màu trong vũ trụ. Ấy cũng nhờ công của Quách Thạch Phủ mà nên.
Đoạn truyền đem nghìn nén vàng thưởng cho Quách Công.
Nói về Thân Hầu, sau khi mẹ con Thái Tử Nghi Cựu bị truất phế, liền làm sớ gởi đến can U Vương. Đại ý nói rằng:
- Xưa nay Kiệt mê Muội Hỷ mà nhà Hạ hư, vua Trụ mê Đắc Kỷ mà nhà Thương mất. Nay Bệ Hạ đắm say Bao Tự, phế bỏ dòng chính, lập dòng thứ, là trái nghĩa phu thê, hại tình phụ tử. Xin Bệ Hạ lấy gương nhà Hạ nhà Thương mà tránh cho nhà Châu khỏi điều tai biến.
U Vương xem sớ cả giận, vỗ án thét:
- Quân phản tặc sao dắm loạn ngôn?
Rồi nghe lời sàm tấu của Quách Thạch Phủ, hạ chỉ cách chức Thân Hầu và sai Thạch Phủ điểm binh mã kéo đến nước Thân vấn tội.
Được tin, Thân Hầu thất kinh, hội các tướng tá lại thương lượng. Chư tướng bàn nen cầu cứu nước Tây Nhung. Vua Tây Nhưng nhận lời, điểm binh mười vạn, cùng binh Thân Hầu kéo thẳng đến Kiểu Kinh. U Vương nghe báo, thất kinh, nói:
- Ta chưa kịp cất quân đi đánh mà giặc đã đến vậy thành thì làm thế nào bây giờ?
Quách Công quì tâu:
- Xin Bệ Hạ sai người đến phong hỏa đài đốt lửa lên và nổi trống lên thì chư hầu sẽ đem binh đến cứu. Chừng ấy ngoài đánh vô, trong đánh ra, giặc phải bị tiêu diệt.
U Vương theo lời.
Lửa cháy ngất trời. Tiếng trống dậy đất.
Nhưng các vua chư hầu bảo quần thần:
- Thiên tử lại muốn giở trò cũ để làm vui cho Chánh Cung!
Thế là không nước nào cho binh đi cứu. Quân U Vương không chống giữ nổi. Quân Tây Nhung hạ được hoàng thành. Vua U Vương chạy ra Ly Sơn cùng Bao Tự.
Như vào nơi không người, quân Tây Nhung tự do cướp bóc, đốt phá. Thân Hầu không thể ngăn được. Nhung Chúa vào thành không tìm thấy U Vương bèn đem binh đi kiếm. Gặp U Vương ở Ly Sơn, Nhung Chúa chém đầu và bắt Bao Tự và hầu chăn gối. Thân Hầu than cùng Nhung Chúa:
- Tôi muốn đem binh vào vấn tội để răn vua, không ngờ lại xảy ra cơ sự này! Chúng ta không khỏi mang tiếng!
Đoạn sai khăm liệm và an táng U Vương, rồi lấy vàng lụa trong kho sắp lên mười xe, làm lễ tiễn hành đưa Nhung Chúa về nước. Chẳng ngờ Nhung Chúa không chịu đi, cứ đóng quân ở mãi nơi Kinh Thành, ăn uống, chơi bời và phá phách nhân dân. Ai nấy đều oán trách.
Thân Hầu túng thế phải viết thư cầu cứu các chư hầu.
Đuổi được quân Tây Nhung ra khỏi Trung Nguyên, Thân Hầu cùng các vua chư hầu và triều thần tôn Thái Tử Nghi Cựu lên ngôi nhà Châu xưng hiệu là Bình Vương.
Bình Vương thấy Kiểu Kinh bị tàn phá, lại thêm Tây Nhung thường đem quân vào đánh cướp, nhân dân không thể sống yên, bèn dời đô sang đông. Từ ấy nhà Châu suy yếu dần dần và cuối cùng bị diệt.
Từ xưa tới nay, phần đông đều đổ tội cho Bao Tự đã làm mất nhà Châu, cũng như Muội Hỷ làm mất nhà Hạ , Đắc Kỷ làm mất nhà Thương. Sau Hạ, Thương, Châu, còn nhiều nhà vua bị mất ngôi, người đời cũng đổ thừa vì phụ nữ, như nước Ngô bị nước Việt diệt vì Tây Thi, vua Đường Minh Hoàng bị An Lộc Sơn rượt chạy lên Ba Thục vì Dương Quí Phi ..v.v..Do đó mà có câu:
Má hồng không thuốc mà say
- Nước kia cũng đổ thàny này cũng nghiêng
Nhưng thử nghĩ cho kỹ xem lời đổ tội xưa nay có công bằng hay không ?
bài đã được sửa chính tả





